Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu/ Chương 10: Xuân về hoa nở, tình cờ phát hiện linh tuyền 2
Mục lục
16.5px
Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu

Chương 10: Xuân về hoa nở, tình cờ phát hiện linh tuyền 2

Tô Đan Hồng nghe thì nghe vậy, lại nghĩ nếu mình gả đi mà vẫn mở cửa hàng kiếm ra tiền, dùng tiền của chính mình hiếu kính cha mẹ thì có gì là không tốt? Nhưng ngặt nỗi, số tiền mà nguyên chủ gửi về nhà mẹ đẻ toàn bộ đều là tiền mồ hôi nước mắt của chồng. Sau này cô sẽ không làm như vậy nữa.

Tiền này cũng không phải lá cây, gió thổi là có. Muốn hiếu kính thì cũng phải đợi cô lên trấn trên dạo một vòng xem thử có cách nào tự kiếm tiền không đã.

“Anh không cần lao lực vì tiền nong trong nhà quá, trong nhà vẫn còn, đủ dùng rồi.” Tô Đan Hồng nói.

Quý Kiến Quân gật đầu ừ một tiếng, nhanh nhẹn tắm xong. Tô Đan Hồng đỏ mặt lau khô người giúp chồng. Quần áo còn chưa kịp mặc xong, cô đã bị Quý Kiến Quân bế thốc lên giường.

“Làm… Làm gì vậy?” Mặt Tô Đan Hồng nóng như lửa đốt. Cô lờ mờ đoán được chuyện sắp xảy ra, tim đập thình thịch, giọng nhỏ xíu như tiếng mèo kêu.



“Vợ à, có phải chúng ta nên cố gắng sinh một đứa con không?” Quý Kiến Quân ngửi mùi hương thanh nhã trên người cô, giọng khàn khàn hỏi.

Tô Đan Hồng thẹn thùng không dám nhìn anh, nhẹ giọng “vâng” một tiếng.

Cô cũng có chút sốt ruột đối với chuyện sinh con trai. Đã gả ba năm mà bụng còn chưa có tin tức gì, nếu ở kiếp trước thì cô đã sớm bị người ta đàm tiếu rồi. Nói đâu xa, sáng nay lúc mắng cô, mẹ Quý cũng có nhắc qua chuyện này. Hơn nữa chồng chỉ ở nhà có mấy ngày, chuyện con cái phải đẩy nhanh tiến độ mới được.

Đêm hôm ấy, trong phòng xuân sắc nở rộ.

Mấy ngày nghỉ phép thoáng cái đã trôi qua.

Quý Kiến Quân xếp hành lý chuẩn bị trở về đơn vị. Tô Đan Hồng trăm ngàn lần không nỡ. Không chỉ Tô Đan Hồng, nếm qua mấy ngày êm ấm, Quý Kiến Quân cũng chẳng muốn rời đi. Nhìn ánh mắt ấm ức của vợ, lòng anh thấy vô cùng áy náy.



Cho nên sáng sớm tinh mơ anh đã dậy, đổ đầy tất cả lu nước, lại chẻ hết củi. Mấy ngày nay số củi anh chẻ đủ để Tô Đan Hồng dùng đến tận Tết. Còn sủi cảo thì tối qua hai vợ chồng đã gói xong xuôi.

“Lần sau khi nào anh về?” Anh vừa bưng tô sủi cảo vào, Tô Đan Hồng đã xếp xong hành lý cho anh khẽ hỏi.

Ở chung mấy ngày, tuy rằng Tô Đan Hồng vẫn còn ngượng ngùng, nhưng cũng hoàn toàn xem người đàn ông này là chồng mình, bớt đi vài phần xa lạ.

“Cũng chưa rõ nữa.” Quý Kiến Quân nhìn vào mắt cô, nói: “Nhưng em đừng lo, anh sẽ cố gắng tranh thủ về sớm!”

“Anh ra ngoài cứ yên tâm công tác, việc nhà em sẽ chu toàn. Nếu có việc cần giúp đỡ, em sẽ sang nhờ ba mẹ, cũng không xa xôi gì.” Tô Đan Hồng trấn an.

“Được.” Quý Kiến Quân gật đầu: “Ăn sủi cảo mau đi kẻo nguội.”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục