Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 9: Xuân về hoa nở, tình cờ phát hiện linh tuyền 1
Bây giờ đã tháng 10, trời bắt đầu se lạnh dần. Hai ngày trước còn có sương mù, phải đun nước nóng mới tắm được.
Lúc Tô Đan Hồng đun nước, Quý Kiến Quân ăn no đi thẳng ra ngoài. Đúng lúc anh thấy lu hết nước, lúc về phải gánh thêm.
Tô Đan Hồng đun nước xong đi ra ngoài thì thấy lu đã đầy ắp, còn chồng cô vẫn đang cặm cụi bổ củi.
“Anh đi tắm rửa đi.” Tô Đan Hồng nói.
“Bây giờ còn sớm, nước cũng chưa nguội nhanh vậy đâu, anh bổ củi trước đã.” Quý Kiến Quân bận tay chẻ củi, không ngẩng đầu lên.
“Anh còn ở nhà mấy ngày nữa, tha hồ mà chẻ. Mau đi tắm rửa đi, đống củi này để mai làm cũng được.” Tô Đan Hồng giục.
Quý Kiến Quân ranh mãnh ngước lên nhìn cô, rồi dọn củi sang bên cạnh, múc nước ấm đi vào phòng tắm.
Tô Đan Hồng cảm thấy khó hiểu, ánh mắt chồng mình vừa rồi sao có chút kỳ quái?
“Vợ ơi.” Quý Kiến Quân ở trong phòng tắm gọi to.
“Sao thế? Nước không đủ nóng à?” Tô Đan Hồng đứng ngoài cửa hỏi vọng vào.
“Em vào kỳ lưng giúp anh đi.” Quý Kiến Quân nói. Nếu là trước kia, anh không dám đưa ra yêu cầu này. Nhưng hôm nay vợ anh lại khác lạ, khiến anh buột miệng thốt ra.
Ngoài cửa, Tô Đan Hồng nghe xong mặt đỏ bừng như gấc chín.
“Vợ ơi?” Quý Kiến Quân lại gọi.
Dù sao cũng là chồng mình, sợ cái gì chứ!
Tô Đan Hồng tự cổ vũ tinh thần, đẩy cửa bước vào. Thân trên chồng cô để trần, đang ngồi trong chiếc bồn gỗ lớn.
“Trời lạnh, anh tắm nhanh lên một chút.” Tô Đan Hồng cúi đầu lí nhí nói.
Quý Kiến Quân đưa khăn tắm cho cô. Tô Đan Hồng đỏ mặt kỳ lưng giúp anh. Chồng cô quả thật rất vạm vỡ, không hổ danh là quân nhân.
Vợ anh quả thật đã thay đổi. Quý Kiến Quân nheo mắt thỏa mãn. Trước kia làm gì có được đãi ngộ này?
Tô Đan Hồng tìm đề tài nói chuyện cho đỡ ngại: “Tiền trợ cấp hai tháng này được không ít nhỉ?”
“Hoàn thành nhiệm vụ nên được cấp trên thưởng thêm.” Quý Kiến Quân thoải mái đáp, sau đó dặn dò: “Tiền nong em đừng tiếc, muốn ăn gì thì cứ mua!”
“Anh làm việc bên ngoài đừng lo cho em, anh nhìn thân hình đẫy đà này cũng đủ biết em sống không tệ rồi.” Tô Đan Hồng nói.
Thực tế đúng là vậy. “Nguyên chủ” trước kia không cần lo gì, mỗi tháng cầm tiền trợ cấp của chồng, cuộc sống tiêu dao biết bao. Hơn nữa, cô ấy cũng không cần hiếu kính cha mẹ chồng, nhưng lại lén trợ cấp cho nhà mẹ đẻ không ít. Bằng không, tiền tiết kiệm đâu chỉ còn chừng đó.
Kiếp trước, mẹ cô thường xuyên dặn dò: con gái gả ra ngoài sống cho tốt, vun vén gia đình nhỏ là được. Đừng quá bận tâm nhà mẹ đẻ, cũng đừng trợ cấp lén lút kẻo bị người ngoài đàm tiếu.
Lúc Tô Đan Hồng đun nước, Quý Kiến Quân ăn no đi thẳng ra ngoài. Đúng lúc anh thấy lu hết nước, lúc về phải gánh thêm.
Tô Đan Hồng đun nước xong đi ra ngoài thì thấy lu đã đầy ắp, còn chồng cô vẫn đang cặm cụi bổ củi.
“Anh đi tắm rửa đi.” Tô Đan Hồng nói.
“Bây giờ còn sớm, nước cũng chưa nguội nhanh vậy đâu, anh bổ củi trước đã.” Quý Kiến Quân bận tay chẻ củi, không ngẩng đầu lên.
“Anh còn ở nhà mấy ngày nữa, tha hồ mà chẻ. Mau đi tắm rửa đi, đống củi này để mai làm cũng được.” Tô Đan Hồng giục.
Quý Kiến Quân ranh mãnh ngước lên nhìn cô, rồi dọn củi sang bên cạnh, múc nước ấm đi vào phòng tắm.
Tô Đan Hồng cảm thấy khó hiểu, ánh mắt chồng mình vừa rồi sao có chút kỳ quái?
“Vợ ơi.” Quý Kiến Quân ở trong phòng tắm gọi to.
“Sao thế? Nước không đủ nóng à?” Tô Đan Hồng đứng ngoài cửa hỏi vọng vào.
“Em vào kỳ lưng giúp anh đi.” Quý Kiến Quân nói. Nếu là trước kia, anh không dám đưa ra yêu cầu này. Nhưng hôm nay vợ anh lại khác lạ, khiến anh buột miệng thốt ra.
Ngoài cửa, Tô Đan Hồng nghe xong mặt đỏ bừng như gấc chín.
“Vợ ơi?” Quý Kiến Quân lại gọi.
Dù sao cũng là chồng mình, sợ cái gì chứ!
Tô Đan Hồng tự cổ vũ tinh thần, đẩy cửa bước vào. Thân trên chồng cô để trần, đang ngồi trong chiếc bồn gỗ lớn.
“Trời lạnh, anh tắm nhanh lên một chút.” Tô Đan Hồng cúi đầu lí nhí nói.
Quý Kiến Quân đưa khăn tắm cho cô. Tô Đan Hồng đỏ mặt kỳ lưng giúp anh. Chồng cô quả thật rất vạm vỡ, không hổ danh là quân nhân.
Vợ anh quả thật đã thay đổi. Quý Kiến Quân nheo mắt thỏa mãn. Trước kia làm gì có được đãi ngộ này?
Tô Đan Hồng tìm đề tài nói chuyện cho đỡ ngại: “Tiền trợ cấp hai tháng này được không ít nhỉ?”
“Hoàn thành nhiệm vụ nên được cấp trên thưởng thêm.” Quý Kiến Quân thoải mái đáp, sau đó dặn dò: “Tiền nong em đừng tiếc, muốn ăn gì thì cứ mua!”
“Anh làm việc bên ngoài đừng lo cho em, anh nhìn thân hình đẫy đà này cũng đủ biết em sống không tệ rồi.” Tô Đan Hồng nói.
Thực tế đúng là vậy. “Nguyên chủ” trước kia không cần lo gì, mỗi tháng cầm tiền trợ cấp của chồng, cuộc sống tiêu dao biết bao. Hơn nữa, cô ấy cũng không cần hiếu kính cha mẹ chồng, nhưng lại lén trợ cấp cho nhà mẹ đẻ không ít. Bằng không, tiền tiết kiệm đâu chỉ còn chừng đó.
Kiếp trước, mẹ cô thường xuyên dặn dò: con gái gả ra ngoài sống cho tốt, vun vén gia đình nhỏ là được. Đừng quá bận tâm nhà mẹ đẻ, cũng đừng trợ cấp lén lút kẻo bị người ngoài đàm tiếu.
— Hết chương —