Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 8: Tố cáo 2
“Bếp núc là chuyện của đàn bà con gái, anh mau ra ngoài đi, em tự làm được rồi.” Tô Đan Hồng thấy anh xắn tay áo chạy lại phụ giúp, vội vàng nói.
“Đâu ra nhiều quy tắc vậy.” Chồng cô vừa nói vừa bắt tay vào làm, trong trí nhớ cô, mỗi lần chồng về đều làm cơm cho cô ăn.
Cô cảm thấy gả cho người đàn ông như vậy thật hạnh phúc biết bao. Vậy mà nguyên chủ lại không biết trân trọng, xem việc hưởng thụ sự hầu hạ của chồng sau chuyến đi xa về là điều hiển nhiên. Thậm chí còn bắt bẻ này nọ, thật là nhàn rỗi sinh nông nổi mà.
Sủi cảo gói được khá nhiều, phần sáng mai cũng cùng nhau gói xong.
Bữa cơm chiều hai vợ chồng ăn sủi cảo, sau đó Quý Kiến Quân được vợ nhắc nhở, lúc ăn cơm phải ăn chậm nhai kỹ, hơn nữa không được nói chuyện. Anh cảm khái vài câu thì bị cô tức giận trừng mắt. Lúc ăn, lúc ngủ đừng hòng được nói chuyện.
Dù những việc vợ nói có vẻ kỳ quặc, không hiểu sao anh lại cảm thấy thoải mái.
“Em ăn no rồi.” Ăn xong bốn cái sủi cảo, vợ nói.
“Ăn ít vậy sao?” Lúc này Quý Kiến Quân thấy thật sự rất sửng sốt, không thể tưởng tượng người trước mặt là vợ mình.
Dù biết sai rồi thì cũng không đến mức cơm cũng không dám ăn? Bình thường vợ ăn nhiều lắm mà!
“Em phải giảm cân.” Mặt vợ anh đỏ bừng bừng nhìn anh, bộ dạng y như trẻ nhỏ làm sai: “Trước kia em không hiểu chuyện, anh đừng so đo với em. Sau này em sẽ sống thật tốt.”
“Anh biết rồi, vậy em ăn nhiều một chút đi? Giảm béo cái gì chứ, em có béo chút nào đâu?” Quý Kiến Quân nói.
“Anh đừng gắp, mình anh ăn là được rồi, đúng rồi, đưa tiền cho em đi.” Tô Đan Hồng nói.
Trong trí nhớ cô, cô biết tiền quan trọng đến mức nào. Kiếp trước cô ăn mặc vô lo vô nghĩ, bình thường bạc vụn đều cho hạ nhân dùng, bản thân cũng không cần mua gì nhiều. Nhưng có câu, có tiền trong tay làm việc gì cũng thuận. Nhất định phải nhận khoản tiền này, còn có tiền cô cất trong phòng cũng phải cất gọn lại đàng hoàng.
Ai da, đây mới là vợ anh nha!
Quý Kiến Quân đưa tiền cho cô, trong lòng thầm nghĩ.
Tô Đan Hồng không quan tâm anh nữa, cầm tiền về phòng. Tính toán lại số tiền trước kia nữa, tổng cộng có 345 đồng 46 hào. Không biết chừng này mua được những gì, nhưng cô biết đây là một khoản tiền không nhỏ.
Lần này chồng mang về tận 70 đồng, tiền trợ cấp hai tháng này nhiều hơn mấy lần khác mười mấy đồng?
Cầm hai mươi đồng ra ngoài, Tô Đan Hồng múc xô nước ở lu bên ngoài mang vào đun, đặt 20 đồng lên bàn nói: “Anh cầm mang sang cho mẹ đi.”
Quý Kiến Quân ngẩn người, sau đó gật đầu: “Được.” Thấy cô đang bận, vội hỏi: “Sao em lại đun nước?”
“Cho anh tắm đó.” Tô Đan Hồng vừa thổi lửa vừa nói.
Quý Kiến Quân nghe vậy biết rồi nha, đêm nay có thịt ăn rồi, anh phải thể hiện thật tốt mới được, lại ăn hai bát sủi cảo lớn lấy sức.
“Đâu ra nhiều quy tắc vậy.” Chồng cô vừa nói vừa bắt tay vào làm, trong trí nhớ cô, mỗi lần chồng về đều làm cơm cho cô ăn.
Cô cảm thấy gả cho người đàn ông như vậy thật hạnh phúc biết bao. Vậy mà nguyên chủ lại không biết trân trọng, xem việc hưởng thụ sự hầu hạ của chồng sau chuyến đi xa về là điều hiển nhiên. Thậm chí còn bắt bẻ này nọ, thật là nhàn rỗi sinh nông nổi mà.
Sủi cảo gói được khá nhiều, phần sáng mai cũng cùng nhau gói xong.
Bữa cơm chiều hai vợ chồng ăn sủi cảo, sau đó Quý Kiến Quân được vợ nhắc nhở, lúc ăn cơm phải ăn chậm nhai kỹ, hơn nữa không được nói chuyện. Anh cảm khái vài câu thì bị cô tức giận trừng mắt. Lúc ăn, lúc ngủ đừng hòng được nói chuyện.
Dù những việc vợ nói có vẻ kỳ quặc, không hiểu sao anh lại cảm thấy thoải mái.
“Em ăn no rồi.” Ăn xong bốn cái sủi cảo, vợ nói.
“Ăn ít vậy sao?” Lúc này Quý Kiến Quân thấy thật sự rất sửng sốt, không thể tưởng tượng người trước mặt là vợ mình.
Dù biết sai rồi thì cũng không đến mức cơm cũng không dám ăn? Bình thường vợ ăn nhiều lắm mà!
“Em phải giảm cân.” Mặt vợ anh đỏ bừng bừng nhìn anh, bộ dạng y như trẻ nhỏ làm sai: “Trước kia em không hiểu chuyện, anh đừng so đo với em. Sau này em sẽ sống thật tốt.”
“Anh biết rồi, vậy em ăn nhiều một chút đi? Giảm béo cái gì chứ, em có béo chút nào đâu?” Quý Kiến Quân nói.
“Anh đừng gắp, mình anh ăn là được rồi, đúng rồi, đưa tiền cho em đi.” Tô Đan Hồng nói.
Trong trí nhớ cô, cô biết tiền quan trọng đến mức nào. Kiếp trước cô ăn mặc vô lo vô nghĩ, bình thường bạc vụn đều cho hạ nhân dùng, bản thân cũng không cần mua gì nhiều. Nhưng có câu, có tiền trong tay làm việc gì cũng thuận. Nhất định phải nhận khoản tiền này, còn có tiền cô cất trong phòng cũng phải cất gọn lại đàng hoàng.
Ai da, đây mới là vợ anh nha!
Quý Kiến Quân đưa tiền cho cô, trong lòng thầm nghĩ.
Tô Đan Hồng không quan tâm anh nữa, cầm tiền về phòng. Tính toán lại số tiền trước kia nữa, tổng cộng có 345 đồng 46 hào. Không biết chừng này mua được những gì, nhưng cô biết đây là một khoản tiền không nhỏ.
Lần này chồng mang về tận 70 đồng, tiền trợ cấp hai tháng này nhiều hơn mấy lần khác mười mấy đồng?
Cầm hai mươi đồng ra ngoài, Tô Đan Hồng múc xô nước ở lu bên ngoài mang vào đun, đặt 20 đồng lên bàn nói: “Anh cầm mang sang cho mẹ đi.”
Quý Kiến Quân ngẩn người, sau đó gật đầu: “Được.” Thấy cô đang bận, vội hỏi: “Sao em lại đun nước?”
“Cho anh tắm đó.” Tô Đan Hồng vừa thổi lửa vừa nói.
Quý Kiến Quân nghe vậy biết rồi nha, đêm nay có thịt ăn rồi, anh phải thể hiện thật tốt mới được, lại ăn hai bát sủi cảo lớn lấy sức.
— Hết chương —