Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 7: Tố cáo 1
Trí nhớ của Hầu Oa không phải dạng vừa đâu nhé, sau này đi học không khéo lại đứng đầu cả lớp đấy.” Quý Kiến Quân cười nói.
“Chú ba, chú mới về phải không? Chú chạy về xem thím ba thế nào đi!” Phùng Phương Phương đứng bên cạnh, con ngươi xoay chuyển rồi nói.
“Sao vậy?” Quý Kiến Quân hỏi.
“Thím ba treo cổ đấy!” Phùng Phương Phương còn chưa trả lời, Hầu Oa Tử đã nhanh miệng.
“Treo cổ?” Quý Kiến Quân sững người, nhìn về phía Phùng Phương Phương nói: “Chị dâu, có chuyện gì vậy?”
Phùng Phương Phương cũng không che giấu, kể từ đầu đến cuối chuyện mẹ Quý cho Hầu Oa Tử một cái bánh trứng ăn bị Tô Đan Hồng thấy, sau đó làm ầm ĩ lên rồi treo cổ tự tử.
“May mắn là đã cứu được rồi.” Cuối cùng Phùng Phương Phương nói: “Nhưng mà chú ba này, không phải chị nói chú chứ người vợ này của chú tầm nhìn còn bé hơn cả lỗ kim. Mẹ thích Hầu Oa Tử, cho thằng bé ăn một cái bánh thì đã sao? Đây chính là cháu đích tôn nhà họ Quý. Thật mệt thím ba vì chuyện bé tí này mà làm loạn đến vậy?”
Nhà chú hai sinh được hai cô con gái, thím ba cũng đã gả vào nhà ba năm rồi mà bụng mãi không có động tĩnh gì. Còn cô ta sinh được cháu đích tôn cho nhà họ Quý, đương nhiên khi nói chuyện có thể ưỡn ngực lên được rồi!
Quý Kiến Quân trả Hầu Oa Tử cho cô ta, nói: “Em về trước đi.”
“Chú về gặp thím ba đi, đừng cãi nhau làm gì, khó khăn lắm chú mới về nhà. Sống yên ổn mấy ngày với thím ấy đi.” Phùng Phương Phương nói.
Quý Kiến Quân thầm nghĩ, nếu chị thật muốn tôi sống yên ổn mấy ngày thì sẽ không nói những lời này ra? Đến mẹ cũng chưa nói gì cơ mà.
Nhưng anh không nói những lời này ra, mà trở về nhà mình.
“Về rồi sao? Anh nghỉ ngơi xíu, sủi cảo sắp làm xong rồi.” Tô Đan Hồng nghe thấy tiếng động thì nói vọng từ trong bếp ra.
Quý Kiến Quân đi đến trước mặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô. Tô Đan Hồng đỏ mặt, mắt không dám nhìn anh, nói: “Sủi cảo còn chưa gói xong, em vào làm vằn thắn trước.”
Nói xong, cô xoay người đi làm vằn thắn.
Quý Kiến Quân híp mắt, hèn gì hôm nay lại thay đổi đến vậy. Đây là biết sai rồi, sợ anh mắng?
Nhưng mà vẫn có gì đó sai sai, từ khi nào vợ anh lại biết sợ anh nói này nói nọ chứ? Năm kia làm ầm ĩ trước mặt anh như vậy chính là để dằn mặt anh.
“Đây là tiền trợ cấp hai tháng này, em cầm đi.” Quý Kiến Quân đi vào theo, móc túi tiền từ trong ngực ra, nói.
“Anh cất trước đi, em đang bận.” Tô Đan Hồng nhìn anh rồi lại cúi đầu tiếp tục làm vằn thắn.
Xem ra là thật sự biết sai rồi, trước kia việc đầu tiên khi thấy anh là đòi tiền, hiện giờ mình đưa tiền cô cũng không quan tâm luôn.
Nếu đã biết sai rồi, anh cũng coi như không biết gì.
Quý Kiến Quân thầm nghĩ, lâu lâu mới về, sống mấy ngày yên ổn trước rồi tính sau.
“Anh phụ em.” Anh đi tới, nói.
“Chú ba, chú mới về phải không? Chú chạy về xem thím ba thế nào đi!” Phùng Phương Phương đứng bên cạnh, con ngươi xoay chuyển rồi nói.
“Sao vậy?” Quý Kiến Quân hỏi.
“Thím ba treo cổ đấy!” Phùng Phương Phương còn chưa trả lời, Hầu Oa Tử đã nhanh miệng.
“Treo cổ?” Quý Kiến Quân sững người, nhìn về phía Phùng Phương Phương nói: “Chị dâu, có chuyện gì vậy?”
Phùng Phương Phương cũng không che giấu, kể từ đầu đến cuối chuyện mẹ Quý cho Hầu Oa Tử một cái bánh trứng ăn bị Tô Đan Hồng thấy, sau đó làm ầm ĩ lên rồi treo cổ tự tử.
“May mắn là đã cứu được rồi.” Cuối cùng Phùng Phương Phương nói: “Nhưng mà chú ba này, không phải chị nói chú chứ người vợ này của chú tầm nhìn còn bé hơn cả lỗ kim. Mẹ thích Hầu Oa Tử, cho thằng bé ăn một cái bánh thì đã sao? Đây chính là cháu đích tôn nhà họ Quý. Thật mệt thím ba vì chuyện bé tí này mà làm loạn đến vậy?”
Nhà chú hai sinh được hai cô con gái, thím ba cũng đã gả vào nhà ba năm rồi mà bụng mãi không có động tĩnh gì. Còn cô ta sinh được cháu đích tôn cho nhà họ Quý, đương nhiên khi nói chuyện có thể ưỡn ngực lên được rồi!
Quý Kiến Quân trả Hầu Oa Tử cho cô ta, nói: “Em về trước đi.”
“Chú về gặp thím ba đi, đừng cãi nhau làm gì, khó khăn lắm chú mới về nhà. Sống yên ổn mấy ngày với thím ấy đi.” Phùng Phương Phương nói.
Quý Kiến Quân thầm nghĩ, nếu chị thật muốn tôi sống yên ổn mấy ngày thì sẽ không nói những lời này ra? Đến mẹ cũng chưa nói gì cơ mà.
Nhưng anh không nói những lời này ra, mà trở về nhà mình.
“Về rồi sao? Anh nghỉ ngơi xíu, sủi cảo sắp làm xong rồi.” Tô Đan Hồng nghe thấy tiếng động thì nói vọng từ trong bếp ra.
Quý Kiến Quân đi đến trước mặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô. Tô Đan Hồng đỏ mặt, mắt không dám nhìn anh, nói: “Sủi cảo còn chưa gói xong, em vào làm vằn thắn trước.”
Nói xong, cô xoay người đi làm vằn thắn.
Quý Kiến Quân híp mắt, hèn gì hôm nay lại thay đổi đến vậy. Đây là biết sai rồi, sợ anh mắng?
Nhưng mà vẫn có gì đó sai sai, từ khi nào vợ anh lại biết sợ anh nói này nói nọ chứ? Năm kia làm ầm ĩ trước mặt anh như vậy chính là để dằn mặt anh.
“Đây là tiền trợ cấp hai tháng này, em cầm đi.” Quý Kiến Quân đi vào theo, móc túi tiền từ trong ngực ra, nói.
“Anh cất trước đi, em đang bận.” Tô Đan Hồng nhìn anh rồi lại cúi đầu tiếp tục làm vằn thắn.
Xem ra là thật sự biết sai rồi, trước kia việc đầu tiên khi thấy anh là đòi tiền, hiện giờ mình đưa tiền cô cũng không quan tâm luôn.
Nếu đã biết sai rồi, anh cũng coi như không biết gì.
Quý Kiến Quân thầm nghĩ, lâu lâu mới về, sống mấy ngày yên ổn trước rồi tính sau.
“Anh phụ em.” Anh đi tới, nói.
— Hết chương —