Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 6: Sức ăn khá lớn 3
Nhìn bát bún như vậy, Quý Kiến Quân không cần nghĩ nhiều liền ngồi lại ăn, đến khi ăn vơi một nửa anh mới nhớ đến người vợ đang chăm chỉ lúi húi dọn dẹp giường bên cạnh. Anh nói: “Vợ, em ăn không?”
“Em vừa mới ăn ở phòng bếp, anh không cần để ý đến em đâu.” Tô Đan Hồng cũng không quay đầu lại mà nói. Thời điểm cô sắp xếp lại giường chiếu, ngửi được hơi thở đặc trưng của người đàn ông cương nghị thuộc về mình, khuôn mặt cô có chút nóng lên, tim đập loạn.
Có thể trả lời được lưu loát như vậy phải kể đến sự dạy dỗ kiếp trước, cô mới có thể trấn tĩnh đến vậy.
Cho dù trong lòng khẩn trương muốn chết, trên mặt vẫn phải lặng như nước!
Nghe cô nói đã ăn rồi, Quý Kiến Quân gật đầu, tiếp tục ăn ngấu nghiến, xử lý nhanh chóng một bát bún.
Đổi chăn cũ ra, thay cái mới vào xong, Tô Đan Hồng mới nhẹ nhàng thở ra. Cô thật sự không ngủ được trên cái khăn trải giường cũ kia.
Quay người lại, cô nhìn thấy chồng đang quan sát mình.
“C… có chuyện gì vậy?” Gương mặt Tô Đan Hồng nhanh chóng đỏ bừng lên, cô không dám nhìn anh, cúi đầu nói.
“Nên qua thăm ba mẹ một chút.” Quý Kiến Quân nói.
“Vậy anh đi đi, em qua không tiện lắm, còn chưa nấu cơm xong?” Tô Đan Hồng nhớ tới ấn tượng mẹ Quý với mình không được tốt, cô tính toán một chút rồi nói.
Có vẻ sức ăn của người tham gia quân ngũ khá lớn.
Quý Kiến Quân gật đầu: “Cơm chiều em làm qua loa là được.”
Con trai bình an trở về, đương nhiên mẹ Quý vui vẻ rồi. Bà ấy hỏi han ân cần, biết được anh giữa trưa về, còn ăn một bát bún con dâu bà làm, ngủ một giấc thoải mái. Vợ anh cũng không càm ràm, lại còn làm cho anh một bát bún ăn. Lúc này bà ấy mới hừ một tiếng.
Tuy rằng bà ấy không hài lòng với Tô Đan Hồng, chẳng qua mẹ Quý cũng tạm hài lòng với việc cô ta còn biết bò dậy làm chút gì đó cho con trai bà ấy ăn.
Bà ấy mặc kệ Tô Đan Hồng có rất nhiều điểm không tốt, nhưng chỉ cần cô làm được một việc đó là chăm sóc tốt con trai bà ấy, bà ấy chấp nhận chịu đựng khuyết điểm của cô ta.
Vốn dĩ mẹ Quý định tố cáo nhưng nghĩ lại, bà ấy hỏi chuyện trong quân.
Quý Kiến Quân lần lượt trả lời mẹ, chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu. Sau đó ở lại giúp bà ấy ít việc vặt, mãi một giờ sau mới từ chối ở lại ăn cơm rồi trở về nhà.
Mới ra cửa, gặp chị dâu cả Phùng Phương Phương mang theo con trai, Quý Kiến Quân không nói nhiều lời, ẵm thằng nhóc lên, ước lượng nói: “Hầu Oa Tử cao lên nhiều ha.”
“Chú ba, con nhớ rõ chú nha!” Hầu Oa Tử ôm cổ anh nói.
“Em vừa mới ăn ở phòng bếp, anh không cần để ý đến em đâu.” Tô Đan Hồng cũng không quay đầu lại mà nói. Thời điểm cô sắp xếp lại giường chiếu, ngửi được hơi thở đặc trưng của người đàn ông cương nghị thuộc về mình, khuôn mặt cô có chút nóng lên, tim đập loạn.
Có thể trả lời được lưu loát như vậy phải kể đến sự dạy dỗ kiếp trước, cô mới có thể trấn tĩnh đến vậy.
Cho dù trong lòng khẩn trương muốn chết, trên mặt vẫn phải lặng như nước!
Nghe cô nói đã ăn rồi, Quý Kiến Quân gật đầu, tiếp tục ăn ngấu nghiến, xử lý nhanh chóng một bát bún.
Đổi chăn cũ ra, thay cái mới vào xong, Tô Đan Hồng mới nhẹ nhàng thở ra. Cô thật sự không ngủ được trên cái khăn trải giường cũ kia.
Quay người lại, cô nhìn thấy chồng đang quan sát mình.
“C… có chuyện gì vậy?” Gương mặt Tô Đan Hồng nhanh chóng đỏ bừng lên, cô không dám nhìn anh, cúi đầu nói.
“Nên qua thăm ba mẹ một chút.” Quý Kiến Quân nói.
“Vậy anh đi đi, em qua không tiện lắm, còn chưa nấu cơm xong?” Tô Đan Hồng nhớ tới ấn tượng mẹ Quý với mình không được tốt, cô tính toán một chút rồi nói.
Có vẻ sức ăn của người tham gia quân ngũ khá lớn.
Quý Kiến Quân gật đầu: “Cơm chiều em làm qua loa là được.”
Con trai bình an trở về, đương nhiên mẹ Quý vui vẻ rồi. Bà ấy hỏi han ân cần, biết được anh giữa trưa về, còn ăn một bát bún con dâu bà làm, ngủ một giấc thoải mái. Vợ anh cũng không càm ràm, lại còn làm cho anh một bát bún ăn. Lúc này bà ấy mới hừ một tiếng.
Tuy rằng bà ấy không hài lòng với Tô Đan Hồng, chẳng qua mẹ Quý cũng tạm hài lòng với việc cô ta còn biết bò dậy làm chút gì đó cho con trai bà ấy ăn.
Bà ấy mặc kệ Tô Đan Hồng có rất nhiều điểm không tốt, nhưng chỉ cần cô làm được một việc đó là chăm sóc tốt con trai bà ấy, bà ấy chấp nhận chịu đựng khuyết điểm của cô ta.
Vốn dĩ mẹ Quý định tố cáo nhưng nghĩ lại, bà ấy hỏi chuyện trong quân.
Quý Kiến Quân lần lượt trả lời mẹ, chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu. Sau đó ở lại giúp bà ấy ít việc vặt, mãi một giờ sau mới từ chối ở lại ăn cơm rồi trở về nhà.
Mới ra cửa, gặp chị dâu cả Phùng Phương Phương mang theo con trai, Quý Kiến Quân không nói nhiều lời, ẵm thằng nhóc lên, ước lượng nói: “Hầu Oa Tử cao lên nhiều ha.”
“Chú ba, con nhớ rõ chú nha!” Hầu Oa Tử ôm cổ anh nói.
— Hết chương —