Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 5: Sức ăn khá lớn 2
Ngủ một mạch dậy, đồ ăn lúc trưa tiêu hóa không còn gì cả, Quý Kiến Quân nhớ tới trước khi ngủ vợ có làm cho mình ăn món gì đó, theo quán tính gọi to.
“Em đây.”
Tô Đan Hồng sắp xếp lại đồ vật trong phòng đâu vào đó, nghe tiếng chồng gọi, cô sửng sốt một chút mới phản ứng lại.
“Anh đói rồi.” Không ngờ vợ lại tới nhanh đến vậy, Quý Kiến Quân ngây ra một lúc, bật thốt lên nói.
“Ngủ lâu như vậy khẳng định là đói bụng, anh chờ một lát, em đi làm bún cho anh.”
Tô Đan Hồng thật sự không quen nói chuyện cùng người chồng mới này, gương mặt đỏ rực, đôi mắt cũng không dám nhìn anh. Dù vậy đã khá hơn lần đầu gặp mặt rồi. Ít nhất không nói lắp, nói xong nhanh nhẹn đi vào phòng bếp.
Quý Kiến Quân nhìn bóng hình mập mạp của vợ, ánh mắt mang chút nghi hoặc, từ lúc nào vợ anh lại tốt vậy?
Người vợ vẫn luôn không hài lòng việc anh tham gia quân ngũ, bởi vì một năm cũng chỉ có thể trở về mấy ngày? Đừng nói vợ anh ghét bỏ, sợ rằng tất cả các cô gái trong thôn đều nghĩ vậy. Tham gia quân ngũ vừa khổ vừa mệt, dãi nắng dầm mưa, tuy rằng mỗi tháng thật sự đều có tiền trợ cấp. Nhưng vẫn là câu nói kia, một năm anh có thể trở về mấy ngày?
Lỡ như có nhiệm vụ khẩn cấp, anh mới về nhà phải lập tức rời đi, người ở nhà trông mòn con mắt đợi người trở về, anh lại ngồi chưa ấm chỗ đã xách mông đi.
Gả cho người tham gia quân ngũ, phải chấp nhận một mình trải qua mọi thứ.
Điều này không hề dễ dàng đối với những cô gái trẻ.
Nhớ lúc làm đám cưới với vợ, cấp trên phê duyệt cho nghỉ phép, nhưng lại có nhiệm vụ khẩn cấp, sau đêm tân hôn anh đã cấp tốc rời đi.
Khi trở về lần nữa đã là một năm sau.
Sau này anh còn về thăm hai ba lần nữa, lần nào cũng ầm ĩ. Ví dụ như năm trước, nhân dịp anh về nhà, mẹ cãi nhau loạn hết cả lên với vợ.
Mà nguyên nhân dẫn đến chuyện này xuất phát từ việc vợ anh cho rằng mẹ quá thiên vị con trai của anh cả Hầu Oa Tử.
Quý Kiến Quân lắc đầu, liếc mắt nhìn căn phòng, lúc này mới phát hiện. Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, sàn nhà không dính một hạt bụi.
“Chắc anh đói bụng lắm rồi, mau ăn nhân lúc còn nóng, thịt này tươi lắm dùng nước giếng luộc đó.” Tô Đan Hồng bưng bát bún lớn lên. Bát này gấp đôi cái bát lúc nãy cô ăn, chất lượng miễn chê, bên trên còn có bảy tám miếng thịt cùng với bốn cái trứng gà.
“Em đây.”
Tô Đan Hồng sắp xếp lại đồ vật trong phòng đâu vào đó, nghe tiếng chồng gọi, cô sửng sốt một chút mới phản ứng lại.
“Anh đói rồi.” Không ngờ vợ lại tới nhanh đến vậy, Quý Kiến Quân ngây ra một lúc, bật thốt lên nói.
“Ngủ lâu như vậy khẳng định là đói bụng, anh chờ một lát, em đi làm bún cho anh.”
Tô Đan Hồng thật sự không quen nói chuyện cùng người chồng mới này, gương mặt đỏ rực, đôi mắt cũng không dám nhìn anh. Dù vậy đã khá hơn lần đầu gặp mặt rồi. Ít nhất không nói lắp, nói xong nhanh nhẹn đi vào phòng bếp.
Quý Kiến Quân nhìn bóng hình mập mạp của vợ, ánh mắt mang chút nghi hoặc, từ lúc nào vợ anh lại tốt vậy?
Người vợ vẫn luôn không hài lòng việc anh tham gia quân ngũ, bởi vì một năm cũng chỉ có thể trở về mấy ngày? Đừng nói vợ anh ghét bỏ, sợ rằng tất cả các cô gái trong thôn đều nghĩ vậy. Tham gia quân ngũ vừa khổ vừa mệt, dãi nắng dầm mưa, tuy rằng mỗi tháng thật sự đều có tiền trợ cấp. Nhưng vẫn là câu nói kia, một năm anh có thể trở về mấy ngày?
Lỡ như có nhiệm vụ khẩn cấp, anh mới về nhà phải lập tức rời đi, người ở nhà trông mòn con mắt đợi người trở về, anh lại ngồi chưa ấm chỗ đã xách mông đi.
Gả cho người tham gia quân ngũ, phải chấp nhận một mình trải qua mọi thứ.
Điều này không hề dễ dàng đối với những cô gái trẻ.
Nhớ lúc làm đám cưới với vợ, cấp trên phê duyệt cho nghỉ phép, nhưng lại có nhiệm vụ khẩn cấp, sau đêm tân hôn anh đã cấp tốc rời đi.
Khi trở về lần nữa đã là một năm sau.
Sau này anh còn về thăm hai ba lần nữa, lần nào cũng ầm ĩ. Ví dụ như năm trước, nhân dịp anh về nhà, mẹ cãi nhau loạn hết cả lên với vợ.
Mà nguyên nhân dẫn đến chuyện này xuất phát từ việc vợ anh cho rằng mẹ quá thiên vị con trai của anh cả Hầu Oa Tử.
Quý Kiến Quân lắc đầu, liếc mắt nhìn căn phòng, lúc này mới phát hiện. Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, sàn nhà không dính một hạt bụi.
“Chắc anh đói bụng lắm rồi, mau ăn nhân lúc còn nóng, thịt này tươi lắm dùng nước giếng luộc đó.” Tô Đan Hồng bưng bát bún lớn lên. Bát này gấp đôi cái bát lúc nãy cô ăn, chất lượng miễn chê, bên trên còn có bảy tám miếng thịt cùng với bốn cái trứng gà.
— Hết chương —