Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu/ Chương 4: Sức ăn khá lớn 1
Mục lục
16.5px
Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu

Chương 4: Sức ăn khá lớn 1

“Em… Em đang tắm nên không để ý.” Tô Đan Hồng không dám nhìn người chồng cao lớn này, tránh ánh mắt của anh, hơi lắp bắp nói.

Quý Kiến Quân nghi ngờ nhìn vợ mình, sao anh cảm thấy vợ mình hôm nay có chút không thích hợp nhỉ. Mới vừa nãy còn mắng mình là kẻ háo sắc, giờ còn nói mình đang tắm gội. Chả lẽ lại mới học theo cái gì à?

Mà thôi, quanh năm trong quân ngũ, một năm trở về có mấy ngày, chỉ cần cô không làm loạn là mừng rồi.

“Tắm xong rồi? Anh muốn ngủ một giấc.” Quý Kiến Quân nói.

Lúc này Tô Đan Hồng mới chú ý quanh mắt anh có quầng thâm, chắc ngủ không đủ giấc, không khỏi nói: “Em tắm xong rồi. Anh ăn gì chưa? Em đi làm gì cho anh ăn nhé?”



“Vừa mới ăn ít bún ở phòng bếp rồi.” Quý Kiến Quân không nghĩ cô vợ mình có thể nói ra lời này.

“Chút bún này không đủ no, anh chờ một chút, em đi làm thêm cho anh.” Tô Đan Hồng nói, cầm lấy mái tóc ướt sũng, nước bẩn chảy theo tóc ra.

Không cần nói cũng biết cô xấu hổ đến mức nào, gội sạch tóc, nước trong xô đen như mực. Vừa rồi cô phát hiện rõ ràng chồng cô nhìn xô nước mấy lần!

Nhanh chóng đổ nước bẩn ra ngoài, Tô đại tiểu thư vội vàng vào phòng bếp làm một bát bún, lần này cô thêm ba quả trứng gà. Nhưng khi trở về phòng thì Quý Kiến Quân đã ngủ thiếp đi rồi.

Tô đại tiểu thư ngẩn người, nhìn bát bún trong tay, hơn nữa bụng đói cồn cào, cô ngồi xuống từ từ ăn. Còn phần chồng, chờ anh ấy tỉnh lại rồi làm lại sau. Theo trí nhớ, bún là thứ hiếm bởi phải vận chuyển từ phương Nam vào đây bán, còn phải lên thị trấn mua. Chẳng qua cô có tiền, đặc biệt cô không hề keo kiệt trong vấn đề ăn uống. Lần trước mua về khá nhiều, trong bếp vẫn còn.

Ăn xong một bát bún to, Tô đại tiểu thư chậm rãi thở dài, trong mắt còn hiện lên vẻ hoảng sợ. Cô… vậy mà cô còn cảm thấy đói?



Nếu ở kiếp trước, cô có thể ăn bằng một nửa bát bún này, bà vú sẽ vui mừng đến mức đi thắp hương bái Phật!

Chỉ là nghĩ đến lúc nãy lau mình, cô không dám nhìn thẳng vào đống thịt dư trên người. Tô đại tiểu thư tỏ vẻ dù ăn ngon cô cũng quyết không sa đọa!!!

Bữa này coi như không tính, bắt đầu từ bữa sau cô chỉ ăn nửa bát, nhiều nhất là nửa bát!

Ăn cho no bụng, Tô Đan Hồng quét mắt nhìn căn phòng lôi thôi, lại nhìn chồng đang ngủ ngon lành trên giường, cô cảm thấy mình phải dọn dẹp phòng mau thôi!

Quý Kiến Quân một giấc ngủ dậy đã là gần tối. Anh không nghĩ mình lại ngủ lâu đến vậy, mà vợ anh lại không làm phiền anh ngủ.

“Vợ ơi.”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục