Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 13: Mua vải may đồ cho chồng 2
Lúc này Tô Đan Hồng mới sực tỉnh, nhìn chị gái kia cười ngượng ngùng: “Chào chị, lần đầu em tới cửa hàng bách hóa này, không ngờ nó lớn như vậy, nhất thời hoa cả mắt.”
Cũng khó trách, đây là lần đầu tiên cô được đến chốn phồn hoa lạ lẫm này, mắt nhìn không xuể.
“Em muốn mua gì? Chị là nhân viên ở đây, có thể tìm giúp em.” Chị ấy nhiệt tình nói.
“Em cần mua ít vải.” Tô Đan Hồng đáp.
Đúng vậy, cô định mua vải may cho Quý Kiến Quân hai bộ quần áo. Anh không có nhiều đồ để thay đổi, hai bộ cũ mặc xoay vòng đã giặt đến mức bạc phếch cả rồi.
“Mua vải à? Em gái tìm đúng người rồi, chị phụ trách quầy vải đây, đi theo chị.” Chị ấy cười nói, chỉ tay về phía quầy vải.
Vừa đi, Tô Đan Hồng vừa hỏi chuyện, mới biết chị gái này tên là Hà, mới công tác ở bách hóa được một năm.
“Em gái Đan Hồng, em định may đồ cho ai thế?” Chị Hà hỏi.
“Cho... Cho chồng em.” mặt Tô Đan Hồng hơi ửng hồng.
Chị Hà nghe vậy thì cười tủm tỉm.
Tô Đan Hồng đỏ mặt giải thích: “Chồng em đi bộ đội, lần trước về chỉ mang có hai bộ quần áo, đều đã bạc màu hết cả. Em tính may cho anh ấy hai bộ mới.”
Chị Hà cười nói: “Em đừng ngại, chị không có ý chê cười đâu. Đàn ông đi lính vất vả, có cô vợ nhỏ biết thương cho chồng thế này thì tốt quá còn gì.”
Chị nhanh nhẹn cắt vải đủ cho hai bộ quần áo rồi gợi ý: “Hiện tại trời lạnh, chồng em có áo len chưa? Có muốn mua len về đan cho anh ấy một cái không?”
“Áo len ạ?” Tô Đan Hồng nhìn sang chiếc áo đang đan dở bên cạnh chị Hà: “Là cái này sao?”
“Đúng rồi, mặc vào ấm lắm.” Chị Hà đưa cho cô xem.
“Chỉ là em không biết cách đan. Chị ơi, chị có thể dạy em được không?” Tô Đan Hồng hỏi: “Học xong em sẽ mua len của chị về làm.”
“Được chứ, lại đây, chị dạy cho.” Chị Hà vui vẻ đồng ý. Dù sao cũng đang rảnh rỗi, lại thấy cô em gái này thật thà dễ mến.
Tô Đan Hồng có thể lóng ngóng về những chuyện khác, nhưng riêng khoản nữ công gia chánh, thêu thùa may vá thì cô vô cùng tự tin.
Chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, cô đã học được cách đan áo len từ chị Hà, lại còn mua khá nhiều len sợi về. Đủ để đan cho Quý Kiến Quân một chiếc áo ấm áp.
“Nếu về nhà làm mà không hiểu, em cứ hỏi người lớn trong nhà, chắc chắn mấy bà biết làm. Còn không thì cứ lên bách hóa tìm chị.” Chị Hà vừa tiễn cô vừa dặn dò.
“Cảm ơn chị nhiều ạ.” Tô Đan Hồng gật đầu lia lịa.
“Thật là một cô gái tốt, không biết nhà nào có phúc cưới được nhỉ.” Chị Hà nhìn theo bóng cô rời đi, cười nói.
Cũng khó trách, đây là lần đầu tiên cô được đến chốn phồn hoa lạ lẫm này, mắt nhìn không xuể.
“Em muốn mua gì? Chị là nhân viên ở đây, có thể tìm giúp em.” Chị ấy nhiệt tình nói.
“Em cần mua ít vải.” Tô Đan Hồng đáp.
Đúng vậy, cô định mua vải may cho Quý Kiến Quân hai bộ quần áo. Anh không có nhiều đồ để thay đổi, hai bộ cũ mặc xoay vòng đã giặt đến mức bạc phếch cả rồi.
“Mua vải à? Em gái tìm đúng người rồi, chị phụ trách quầy vải đây, đi theo chị.” Chị ấy cười nói, chỉ tay về phía quầy vải.
Vừa đi, Tô Đan Hồng vừa hỏi chuyện, mới biết chị gái này tên là Hà, mới công tác ở bách hóa được một năm.
“Em gái Đan Hồng, em định may đồ cho ai thế?” Chị Hà hỏi.
“Cho... Cho chồng em.” mặt Tô Đan Hồng hơi ửng hồng.
Chị Hà nghe vậy thì cười tủm tỉm.
Tô Đan Hồng đỏ mặt giải thích: “Chồng em đi bộ đội, lần trước về chỉ mang có hai bộ quần áo, đều đã bạc màu hết cả. Em tính may cho anh ấy hai bộ mới.”
Chị Hà cười nói: “Em đừng ngại, chị không có ý chê cười đâu. Đàn ông đi lính vất vả, có cô vợ nhỏ biết thương cho chồng thế này thì tốt quá còn gì.”
Chị nhanh nhẹn cắt vải đủ cho hai bộ quần áo rồi gợi ý: “Hiện tại trời lạnh, chồng em có áo len chưa? Có muốn mua len về đan cho anh ấy một cái không?”
“Áo len ạ?” Tô Đan Hồng nhìn sang chiếc áo đang đan dở bên cạnh chị Hà: “Là cái này sao?”
“Đúng rồi, mặc vào ấm lắm.” Chị Hà đưa cho cô xem.
“Chỉ là em không biết cách đan. Chị ơi, chị có thể dạy em được không?” Tô Đan Hồng hỏi: “Học xong em sẽ mua len của chị về làm.”
“Được chứ, lại đây, chị dạy cho.” Chị Hà vui vẻ đồng ý. Dù sao cũng đang rảnh rỗi, lại thấy cô em gái này thật thà dễ mến.
Tô Đan Hồng có thể lóng ngóng về những chuyện khác, nhưng riêng khoản nữ công gia chánh, thêu thùa may vá thì cô vô cùng tự tin.
Chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, cô đã học được cách đan áo len từ chị Hà, lại còn mua khá nhiều len sợi về. Đủ để đan cho Quý Kiến Quân một chiếc áo ấm áp.
“Nếu về nhà làm mà không hiểu, em cứ hỏi người lớn trong nhà, chắc chắn mấy bà biết làm. Còn không thì cứ lên bách hóa tìm chị.” Chị Hà vừa tiễn cô vừa dặn dò.
“Cảm ơn chị nhiều ạ.” Tô Đan Hồng gật đầu lia lịa.
“Thật là một cô gái tốt, không biết nhà nào có phúc cưới được nhỉ.” Chị Hà nhìn theo bóng cô rời đi, cười nói.
— Hết chương —