Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 14: Mua vải may đồ cho chồng 3
Cô em gái này quả thật khiêm tốn, hiếu học, lại còn thông minh, học một hiểu mười, ăn nói nhỏ nhẹ. Mấu chốt là cái dáng người kia, nhìn cái hông nở nang thế kia là biết tướng dễ sinh nở!
Tô Đan Hồng nào biết người ta đánh giá mình “cao” như vậy. Cô xách theo vải và len về nhà, vừa đến cổng đã thấy mẹ Quý nghiêm nghị đứng đợi.
“Nãy giờ đi đâu thế?” Mẹ Quý vừa thấy cô liền chất vấn. Bà đi qua đi lại cả buổi mới thấy con dâu về.
“Mẹ, con lên trấn mua ít đồ.” Tô Đan Hồng hơi bất ngờ, trả lời.
“Lại mua đồ?” Mẹ Quý suýt chút nữa là nổi đóa lên mắng vốn. Bà ấy nghĩ thầm con trai bà ấy dãi nắng dầm mưa kiếm tiền dễ dàng lắm sao. Con dâu thì hay rồi, mặc sức phung phí, thế mà còn bảo là đã sửa đổi!
“Vâng. Con thấy quần áo của Kiến Quân đã bạc màu hết, chỉ có hai bộ mặc đi mặc lại. Con đi cắt ít vải, tính may cho anh ấy hai bộ mới. Chị bán hàng còn bảo trời lạnh nên làm thêm áo len, con ở lại một lúc học đan len nên mới về trễ, để mẹ phải đợi lâu.” Tô Đan Hồng vừa đẩy cửa vừa giải thích: “Mẹ, bên ngoài gió lớn, mẹ mau vào nhà đi ạ.”
Mẹ Quý theo vào nhà, nhìn thấy cô bày ra vải vóc may đồ nam cùng mấy cuộn len, bà ấy sững sờ hơi một chút.
“Mẹ uống chén nước ấm đi ạ.” Tô Đan Hồng rót nước mời bà ấy.
Mẹ Quý cầm ly nước, nhìn con dâu với ánh mắt phức tạp. Bà ấy thật sự không ngờ con dâu lên trấn là để mua vải may đồ cho chồng, cứ tưởng nó lại lén mang tiền về nhà mẹ đẻ.
“Mẹ qua đây cũng không có chuyện gì quan trọng. Chỉ là hôm nay đừng nấu cơm, mẹ có nướng mấy cái bánh, lát nữa con qua lấy ăn tạm cho qua bữa.” Mẹ Quý nói, giọng đã dịu đi nhiều.
“Dạ.” Tô Đan Hồng ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc mẹ Quý ra về, Tô Đan Hồng bưng một mâm sủi cảo đưa cho bà: “Kiến Quân gói nhiều lắm, mẹ mang về ít cho ba. Bánh thì lát nữa con qua lấy sau ạ.”
Mẹ Quý vốn định từ chối, nhưng nhìn thành ý của con dâu, bà ấy đành nhận lấy.
“Đúng rồi mẹ, mẹ xem giúp con nhà nào có chó con mới đẻ, con muốn xin một con về nuôi.” Tô Đan Hồng nói với theo.
“Được, con ở một mình, có con chó giữ nhà vẫn yên tâm hơn. Trước kia mẹ cũng nói rồi mà con cứ chê bẩn không thích nuôi.” Mẹ Quý nói. Con dâu thứ ba ngày càng hiểu chuyện, bà ấy hài lòng gật đầu đồng ý ngay chuyện cỏn con này.
Dù sao thì cũng là con dâu mình tự chọn cưới về, chỉ cần cô chịu khó học hỏi, dụng tâm chăm sóc con trai bà ấy, bà ấy có thể bỏ qua không tính toán những sai lầm trước kia nữa.
Tô Đan Hồng nào biết người ta đánh giá mình “cao” như vậy. Cô xách theo vải và len về nhà, vừa đến cổng đã thấy mẹ Quý nghiêm nghị đứng đợi.
“Nãy giờ đi đâu thế?” Mẹ Quý vừa thấy cô liền chất vấn. Bà đi qua đi lại cả buổi mới thấy con dâu về.
“Mẹ, con lên trấn mua ít đồ.” Tô Đan Hồng hơi bất ngờ, trả lời.
“Lại mua đồ?” Mẹ Quý suýt chút nữa là nổi đóa lên mắng vốn. Bà ấy nghĩ thầm con trai bà ấy dãi nắng dầm mưa kiếm tiền dễ dàng lắm sao. Con dâu thì hay rồi, mặc sức phung phí, thế mà còn bảo là đã sửa đổi!
“Vâng. Con thấy quần áo của Kiến Quân đã bạc màu hết, chỉ có hai bộ mặc đi mặc lại. Con đi cắt ít vải, tính may cho anh ấy hai bộ mới. Chị bán hàng còn bảo trời lạnh nên làm thêm áo len, con ở lại một lúc học đan len nên mới về trễ, để mẹ phải đợi lâu.” Tô Đan Hồng vừa đẩy cửa vừa giải thích: “Mẹ, bên ngoài gió lớn, mẹ mau vào nhà đi ạ.”
Mẹ Quý theo vào nhà, nhìn thấy cô bày ra vải vóc may đồ nam cùng mấy cuộn len, bà ấy sững sờ hơi một chút.
“Mẹ uống chén nước ấm đi ạ.” Tô Đan Hồng rót nước mời bà ấy.
Mẹ Quý cầm ly nước, nhìn con dâu với ánh mắt phức tạp. Bà ấy thật sự không ngờ con dâu lên trấn là để mua vải may đồ cho chồng, cứ tưởng nó lại lén mang tiền về nhà mẹ đẻ.
“Mẹ qua đây cũng không có chuyện gì quan trọng. Chỉ là hôm nay đừng nấu cơm, mẹ có nướng mấy cái bánh, lát nữa con qua lấy ăn tạm cho qua bữa.” Mẹ Quý nói, giọng đã dịu đi nhiều.
“Dạ.” Tô Đan Hồng ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc mẹ Quý ra về, Tô Đan Hồng bưng một mâm sủi cảo đưa cho bà: “Kiến Quân gói nhiều lắm, mẹ mang về ít cho ba. Bánh thì lát nữa con qua lấy sau ạ.”
Mẹ Quý vốn định từ chối, nhưng nhìn thành ý của con dâu, bà ấy đành nhận lấy.
“Đúng rồi mẹ, mẹ xem giúp con nhà nào có chó con mới đẻ, con muốn xin một con về nuôi.” Tô Đan Hồng nói với theo.
“Được, con ở một mình, có con chó giữ nhà vẫn yên tâm hơn. Trước kia mẹ cũng nói rồi mà con cứ chê bẩn không thích nuôi.” Mẹ Quý nói. Con dâu thứ ba ngày càng hiểu chuyện, bà ấy hài lòng gật đầu đồng ý ngay chuyện cỏn con này.
Dù sao thì cũng là con dâu mình tự chọn cưới về, chỉ cần cô chịu khó học hỏi, dụng tâm chăm sóc con trai bà ấy, bà ấy có thể bỏ qua không tính toán những sai lầm trước kia nữa.
— Hết chương —