Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu/ Chương 15: Bậc thầy thêu thùa đẳng cấp 1
Mục lục
16.5px
Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu

Chương 15: Bậc thầy thêu thùa đẳng cấp 1

Lúc mẹ Quý ra về, miệng tủm tỉm cười, tay còn bưng một mâm sủi cảo đầy.

Thế cho nên ba Quý cảm thấy lạ, hỏi: “Không cãi nhau với con dâu ba sao?”

Trước đây, mỗi lần bà ấy sang tìm mà con dâu vắng nhà lâu như vậy, thế nào về bà cũng nổi trận lôi đình. Ai ngờ lần này tâm trạng bà ấy về lại tốt, còn mang cả đồ ăn của con dâu về.

“Đan Hồng không có đi chơi lung tung. Nó để ý thấy lần này Kiến Quân về ít quần áo quá, nên đi trấn trên mua vải may hai bộ đồ mới, còn mua cả len đan áo cho chồng nữa. Nó mải học đan với cô bán vải nên mới về trễ,” mẹ Quý cười giải thích.

Ba Quý nghe vậy cũng gật gù hài lòng.

“Sủi cảo này là Đan Hồng bắt tôi mang về, tôi bảo không cần mà nó cứ một hai ấn vào tay,” mẹ Quý kể.



Ba Quý bảo: “Thế tối nay hấp lên ăn xem sao.”

“Để tôi mang bánh bột ngô sang cho nó đã,” mẹ Quý nói.

Bà ấy đặt sủi cảo lên bàn, bưng mấy cái bánh bột ngô sang cho Tô Đan Hồng. Lúc quay về nhà mình, trên tay mẹ Quý lại có thêm một bát canh trứng nấu rong biển to tướng.

Hiệu suất làm việc của mẹ Quý cực cao. Chẳng bao lâu sau bà ấy đã mang sang cho cô một chú chó con mập mạp, được khoảng một tháng tuổi, trông rất khỏe mạnh.

Sau khi cảm ơn mẹ chồng, Tô Đan Hồng cho chó con ăn cơm. Chú chó đen nhỏ coi như đã “an cư lạc nghiệp” tại nhà mới.

Lấy vải ra, Tô Đan Hồng bắt đầu cắt may. Chiều cao của Quý Kiến Quân thế nào cô đều ước chừng được chính xác. Dù sao cũng đã “đầu ấp tay gối” mấy đêm, muốn giả vờ không biết cũng khó.



Tô Đan Hồng ngượng ngùng cầm kim chỉ, bắt đầu tỉ mẩn may từng đường kim mũi chỉ, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Quý Kiến Quân. Không biết anh có thích quần áo cô may không nhỉ?

Lúc này Quý Kiến Quân vẫn đang ngồi trên xe lửa. Trước khi lên tàu, anh theo thói quen mua hai cái bánh quai chèo cứng ngắc để ăn cầm hơi suốt hai ngày đường. Tuy trên tàu có bán đồ ăn nhưng đắt đỏ, anh không nỡ tiêu tiền.

Ăn xong hai cái bánh, bụng vẫn trống rỗng, chặng đường còn lại đành ráng chịu đựng. Mấy năm nay đi đi về về như vậy anh đã sớm quen rồi.

Gối đầu lên ba lô định chợp mắt, anh phát hiện có vật gì cồm cộm. Mở ba lô ra xem, hóa ra là một hộp đồ ăn đựng đầy sủi cảo mà vợ anh đã lén chuẩn bị.

Sủi cảo đều đã được hấp chín, để nguội rồi mới xếp vào hộp. Nhưng vợ anh không có nhiều kinh nghiệm, cứ nghĩ nhét càng nhiều càng tốt nên sủi cảo bị chèn ép, hình dạng có chút méo mó thảm thương. Tuy nhiên nhìn hộp sủi cảo này, lòng Quý Kiến Quân lại dâng lên nỗi nhớ nhà da diết.

Trước kia mỗi lần rời nhà là một lần cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng lần này, Quý Kiến Quân phát hiện mình vừa đi đã thấy nhớ nhung.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục