Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 16: Bậc thầy thêu thùa đẳng cấp 2
Anh đi xin chút nước sôi đổ vào, mùi thơm bốc lên ngào ngạt. Ăn sủi cảo nóng hổi so với việc gặm bánh quai chèo khô khốc thì đúng là một trời một vực.
Xử lý xong hộp sủi cảo, rửa sạch sẽ cất vào ba lô, anh lại sờ thấy hai quả táo to tướng. Quý Kiến Quân sững sờ, trong lòng càng thêm mong chờ lần nghỉ phép tiếp theo.
Không biết hiện tại vợ anh đang làm gì? Tô Đan Hồng đang làm gì nhỉ?
Đương nhiên là cô đang ở nhà toàn tâm toàn ý may đồ, đan áo cho anh rồi.
Trời đã chuyển lạnh, cô tranh thủ làm xong sớm để gửi bưu điện cho Quý Kiến Quân kịp mặc. Việc may vá đối với cô chỉ là chuyện vặt vãnh. Mười ngày sau, cô đã hoàn thành hai bộ quần áo và một chiếc áo len dày dặn. Báo với mẹ Quý một tiếng, cô mang đồ ra bưu cục trên trấn gửi đi.
Lần trước là lần đầu lên trấn còn bỡ ngỡ, lần này Tô Đan Hồng quyết định thong thả dạo quanh chợ. Quần áo đã gửi xong, việc nhà cũng rảnh rỗi, cô muốn xem có cách nào kiếm tiền hay không.
Đời trước cô từng mở một cửa hàng thêu, việc buôn bán rất phát đạt. Mặc dù là đại ca giúp cô mở tiệm, nhưng việc kinh doanh đều do cô tự tay quản lý.
Tính đến chuyện nối lại nghề cũ, cô đi dạo một vòng và nảy ra ý tưởng. Cô phát hiện trên trấn chỉ có duy nhất một cửa hàng thêu, nhưng sản phẩm bày bán lại không được tinh xảo, nhìn qua thật chướng mắt.
Nếu là cô thêu, chắc chắn sẽ đẹp hơn nhiều. Chỉ có điều, cô thân cô thế cô, làm sao đủ vốn liếng và căn cơ để mở tiệm ngay trên phố? Trước kia tiệm thêu của cô có tới bốn tú nương, còn ở đây biết đi đâu tìm người? Hơn nữa nếu thuê người mà tay nghề kém, làm ra sản phẩm tệ hại thì cô không chịu nổi.
Cô cảm thấy mình nên cẩn thận làm việc thì hơn.
Bước vào cửa hàng thêu quan sát kỹ lưỡng các sản phẩm và giá cả một lần nữa, Tô Đan Hồng tin rằng mình hoàn toàn có thể kiếm thêm thu nhập để trang trải chi phí sinh hoạt.
“Chưởng quầy ơi, ở đây các chị có thu mua tranh thêu không?” Tô Đan Hồng hỏi.
Bà chủ cửa hàng nở nụ cười đi tới: “Cứ gọi là chị Hồng được rồi, thời buổi này ai còn gọi “chưởng quầy” nghe phong kiến quá.”
Tô Đan Hồng gật đầu: “Chị Hồng, em có thể thêu đẹp hơn những mẫu này, chị có thu mua không?”
“Thu chứ.” Chị Hồng nhìn cô đánh giá: “Nhưng mà em gái biết thêu thật sao?”
Tô Đan Hồng hiểu ý chị ta. Quả thật dáng người cô không giống hình tượng một tú nương “mình hạc xương mai”, ngón tay cũng thô ráp do làm việc nhà nông, chẳng có chút gì gọi là tinh tế.
“Chị có mẫu vải vụn nào không? Em thêu thử vài đường cho chị xem tay nghề.” Tô Đan Hồng đề nghị.
“Có.” Chị Hồng gật đầu, bán tín bán nghi dẫn cô vào trong. Chị đưa cho cô một mảnh vải bán thành phẩm: “Em thêu thử vào đây chị xem.”
Xử lý xong hộp sủi cảo, rửa sạch sẽ cất vào ba lô, anh lại sờ thấy hai quả táo to tướng. Quý Kiến Quân sững sờ, trong lòng càng thêm mong chờ lần nghỉ phép tiếp theo.
Không biết hiện tại vợ anh đang làm gì? Tô Đan Hồng đang làm gì nhỉ?
Đương nhiên là cô đang ở nhà toàn tâm toàn ý may đồ, đan áo cho anh rồi.
Trời đã chuyển lạnh, cô tranh thủ làm xong sớm để gửi bưu điện cho Quý Kiến Quân kịp mặc. Việc may vá đối với cô chỉ là chuyện vặt vãnh. Mười ngày sau, cô đã hoàn thành hai bộ quần áo và một chiếc áo len dày dặn. Báo với mẹ Quý một tiếng, cô mang đồ ra bưu cục trên trấn gửi đi.
Lần trước là lần đầu lên trấn còn bỡ ngỡ, lần này Tô Đan Hồng quyết định thong thả dạo quanh chợ. Quần áo đã gửi xong, việc nhà cũng rảnh rỗi, cô muốn xem có cách nào kiếm tiền hay không.
Đời trước cô từng mở một cửa hàng thêu, việc buôn bán rất phát đạt. Mặc dù là đại ca giúp cô mở tiệm, nhưng việc kinh doanh đều do cô tự tay quản lý.
Tính đến chuyện nối lại nghề cũ, cô đi dạo một vòng và nảy ra ý tưởng. Cô phát hiện trên trấn chỉ có duy nhất một cửa hàng thêu, nhưng sản phẩm bày bán lại không được tinh xảo, nhìn qua thật chướng mắt.
Nếu là cô thêu, chắc chắn sẽ đẹp hơn nhiều. Chỉ có điều, cô thân cô thế cô, làm sao đủ vốn liếng và căn cơ để mở tiệm ngay trên phố? Trước kia tiệm thêu của cô có tới bốn tú nương, còn ở đây biết đi đâu tìm người? Hơn nữa nếu thuê người mà tay nghề kém, làm ra sản phẩm tệ hại thì cô không chịu nổi.
Cô cảm thấy mình nên cẩn thận làm việc thì hơn.
Bước vào cửa hàng thêu quan sát kỹ lưỡng các sản phẩm và giá cả một lần nữa, Tô Đan Hồng tin rằng mình hoàn toàn có thể kiếm thêm thu nhập để trang trải chi phí sinh hoạt.
“Chưởng quầy ơi, ở đây các chị có thu mua tranh thêu không?” Tô Đan Hồng hỏi.
Bà chủ cửa hàng nở nụ cười đi tới: “Cứ gọi là chị Hồng được rồi, thời buổi này ai còn gọi “chưởng quầy” nghe phong kiến quá.”
Tô Đan Hồng gật đầu: “Chị Hồng, em có thể thêu đẹp hơn những mẫu này, chị có thu mua không?”
“Thu chứ.” Chị Hồng nhìn cô đánh giá: “Nhưng mà em gái biết thêu thật sao?”
Tô Đan Hồng hiểu ý chị ta. Quả thật dáng người cô không giống hình tượng một tú nương “mình hạc xương mai”, ngón tay cũng thô ráp do làm việc nhà nông, chẳng có chút gì gọi là tinh tế.
“Chị có mẫu vải vụn nào không? Em thêu thử vài đường cho chị xem tay nghề.” Tô Đan Hồng đề nghị.
“Có.” Chị Hồng gật đầu, bán tín bán nghi dẫn cô vào trong. Chị đưa cho cô một mảnh vải bán thành phẩm: “Em thêu thử vào đây chị xem.”
— Hết chương —