Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu/ Chương 17: Bậc thầy thêu thùa đẳng cấp 3
Mục lục
16.5px
Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu

Chương 17: Bậc thầy thêu thùa đẳng cấp 3

Tô Đan Hồng ngồi xuống, sờ mặt vải, hơi nhíu mày vì chất lượng vải chỉ ở mức trung bình. Chẳng qua cô không nói gì, vì chị Hồng chưa tin tưởng cô thì làm sao dám đưa đồ tốt ngay được.

Tô Đan Hồng nhã nhặn ngồi xuống, nhập tâm vào công việc rất nhanh. Chị Hồng muốn cô thêu cảnh “hoa thơm chim hót“. Đây là bài học vỡ lòng đơn giản nhất mà cô đã luyện từ năm sáu tuổi.

Tốc độ của cô cực nhanh, chưa đầy một giờ đã hoàn thành mũi kim cuối cùng.

Nhìn chú chim hoàng oanh sống động như thật trên mặt vải, mắt chị Hồng sáng rực lên. Lúc này chị mới thật lòng nhìn nhận lại Tô Đan Hồng: “Em gái, thật không ngờ nha! Trình độ này phải học bao nhiêu năm mới có được?”

“Không dám giấu chị Hồng, nhân lúc nông nhàn em không có việc gì làm nên tự học lỏm, dần dần quen tay thôi.” Tô Đan Hồng đứng dậy, khiêm tốn cười nói.



Đời trước cô học thêu từ năm sáu tuổi, khổ luyện suốt mười năm ròng. Cô có thiên phú về mảng này, người khác cần dùng bút than phác họa trước, còn cô chỉ cần nhìn qua mẫu là có thể thêu ngay, tốc độ lại cực nhanh. Đây là điểm duy nhất mà mẹ cô luôn tự hào và yên tâm về cô.

Nhưng chị Hồng lại kinh ngạc không tin nổi. Em gái này bảo là học lỏm sao? Bậc thầy thêu thùa chuyên nghiệp cũng chưa chắc đã bì kịp với cô ấy!

Chị Hồng thầm nghĩ không biết cô gái này là truyền nhân của phái thêu nào.

Tô Đan Hồng hỏi thẳng vào vấn đề: “Chị Hồng, bức thêu này đáng giá bao nhiêu?”

Trước khi hợp tác, đương nhiên phải thương lượng giá cả cho rõ ràng.



Chị Hồng lăn lộn trong nghề bao năm, từng bỏ nghề rồi lại gây dựng lại, có mối tiêu thụ riêng nhưng lại luôn thiếu nguồn hàng thêu phẩm thượng hạng. Đương nhiên chị không muốn bỏ lỡ một cao thủ dân gian như Tô Đan Hồng.

“Không biết chị nên xưng hô với em thế nào nhỉ?” Chị Hồng mời cô uống trà, thái độ trân trọng hơn hẳn. Mới đầu nhìn qua cứ tưởng chỉ là phụ nữ nhà nông bình thường. Ai dè khi cầm kim lên lại như biến thành một người khác.

Tô Đan Hồng cũng báo tên họ.

Chị Hồng nghe xong cười lớn: “Đúng là có duyên mà, chị tên Chân Miêu Hồng, em là Tô Đan Hồng, hai chị em mình đều tên Hồng.”

Tô Đan Hồng mỉm cười đáp lễ.

“Không giấu gì em, chị làm trong nghề này ngót nghét mười năm rồi. Nhưng chưa gặp ai thêu nhanh mà chất lượng lại tốt như em.” Chị Hồng khen ngợi.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục