Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu
Chương 19: Đan hồng còn biết thêu thùa? 2
Thấy sắp tới trưa, Tô Đan Hồng tiện tay xào hai món: trứng gà xào hẹ và thịt heo xào ớt xanh, sau đó bưng sang nhà ba mẹ Quý.
“Ba, mẹ, hai người đang ở nhà ạ?” Cổng không đóng, thấy ông bà đang trong sân, Tô Đan Hồng cười gọi.
“Đan Hồng đấy à? Mau vào đây.” Mẹ Quý hồ hởi, nhưng thấy đồ ăn cô mang sang lại kêu lên: “Sao lại mang nhiều thịt thà sang thế này?”
“Con không nấu cơm, tiện tay xào hai món, tính sang ăn chung với ba mẹ cho vui.” Tô Đan Hồng nói.
Ba Quý gật đầu bảo cô ngồi xuống.
“Con sang ăn thì cứ sang, xào nấu mang theo làm gì cho tốn kém.” Mẹ Quý mắng yêu, nhưng trong lòng lại rất hài lòng về thái độ hiếu thuận của con dâu.
Mẹ Quý lấy thêm bát đũa, cả nhà cùng ngồi ăn. Mâm cơm của ông bà vốn đơn giản, chỉ có đĩa dưa chua và bát lạc rang. Nay có thêm hai món của Tô Đan Hồng mới ra dáng một bữa cơm tươm tất.
Trong bữa ăn, ba Quý vẫn giữ thói quen im lặng, còn mẹ Quý thì vui vẻ trò chuyện, không câu nệ quy tắc “ăn không nói”. Tô Đan Hồng ở nhà có thể “bắt nạt” Quý Kiến Quân, chứ trước mặt mẹ chồng thì ngoan như cún.
“Gửi quần áo cho Kiến Quân chưa?” Mẹ Quý hỏi.
“Dạ rồi ạ.” Tô Đan Hồng đáp.
“Có viết thư cho nó không?”
Tô Đan Hồng hơi đỏ mặt, gật nhẹ: “Con có viết vài dòng thăm hỏi.”
Mẹ Quý cười: “Viết thư cho chồng mình thì có gì mà xấu hổ? Chuyện bình thường mà.”
Tô Đan Hồng lảng sang chuyện khác, quay sang nói với ba chồng: “Ba ơi, ba đóng giúp con một cái khung thêu được không ạ?”
Ba Quý vốn xuất thân là thợ mộc, tay nghề rất giỏi, đa phần đồ gỗ trong thôn đều do ông đóng.
“Khung thêu?” Ba Quý chưa kịp nói gì, mẹ Quý đã ngạc nhiên: “Con định dùng cái đó làm gì?”
Tô Đan Hồng từ tốn bịa ra một lý do hợp lý: “Hai năm trước con lên trấn thấy người ta thêu đẹp quá, nên về nhà cũng mày mò tự học. Hôm nay đi gửi đồ cho Kiến Quân xong, con ghé qua tiệm thêu của chị Hồng, thêu thử cho chị ấy xem. Chị ấy bảo tay nghề này có thể kiếm tiền. Con nghĩ ở nhà nông nhàn, chi bằng nhận đồ về thêu kiếm thêm chút đỉnh phụ tiền chợ búa.”
Cô giải thích thêm: “Con cũng muốn đỡ đần cho Kiến Quân. Tuy anh ấy ở đơn vị có phụ cấp nhưng cũng vất vả. Sau này lỡ có con cái, trăm thứ phải tiêu, chỉ dựa vào một mình anh ấy sợ là không xuể. Tiền tiết kiệm trong nhà cũng có hạn, con muốn lo xa một chút.”
Không chỉ mẹ Quý, mà ngay cả ba Quý nghe xong cũng ngẩn người.
“Ba, mẹ, hai người đang ở nhà ạ?” Cổng không đóng, thấy ông bà đang trong sân, Tô Đan Hồng cười gọi.
“Đan Hồng đấy à? Mau vào đây.” Mẹ Quý hồ hởi, nhưng thấy đồ ăn cô mang sang lại kêu lên: “Sao lại mang nhiều thịt thà sang thế này?”
“Con không nấu cơm, tiện tay xào hai món, tính sang ăn chung với ba mẹ cho vui.” Tô Đan Hồng nói.
Ba Quý gật đầu bảo cô ngồi xuống.
“Con sang ăn thì cứ sang, xào nấu mang theo làm gì cho tốn kém.” Mẹ Quý mắng yêu, nhưng trong lòng lại rất hài lòng về thái độ hiếu thuận của con dâu.
Mẹ Quý lấy thêm bát đũa, cả nhà cùng ngồi ăn. Mâm cơm của ông bà vốn đơn giản, chỉ có đĩa dưa chua và bát lạc rang. Nay có thêm hai món của Tô Đan Hồng mới ra dáng một bữa cơm tươm tất.
Trong bữa ăn, ba Quý vẫn giữ thói quen im lặng, còn mẹ Quý thì vui vẻ trò chuyện, không câu nệ quy tắc “ăn không nói”. Tô Đan Hồng ở nhà có thể “bắt nạt” Quý Kiến Quân, chứ trước mặt mẹ chồng thì ngoan như cún.
“Gửi quần áo cho Kiến Quân chưa?” Mẹ Quý hỏi.
“Dạ rồi ạ.” Tô Đan Hồng đáp.
“Có viết thư cho nó không?”
Tô Đan Hồng hơi đỏ mặt, gật nhẹ: “Con có viết vài dòng thăm hỏi.”
Mẹ Quý cười: “Viết thư cho chồng mình thì có gì mà xấu hổ? Chuyện bình thường mà.”
Tô Đan Hồng lảng sang chuyện khác, quay sang nói với ba chồng: “Ba ơi, ba đóng giúp con một cái khung thêu được không ạ?”
Ba Quý vốn xuất thân là thợ mộc, tay nghề rất giỏi, đa phần đồ gỗ trong thôn đều do ông đóng.
“Khung thêu?” Ba Quý chưa kịp nói gì, mẹ Quý đã ngạc nhiên: “Con định dùng cái đó làm gì?”
Tô Đan Hồng từ tốn bịa ra một lý do hợp lý: “Hai năm trước con lên trấn thấy người ta thêu đẹp quá, nên về nhà cũng mày mò tự học. Hôm nay đi gửi đồ cho Kiến Quân xong, con ghé qua tiệm thêu của chị Hồng, thêu thử cho chị ấy xem. Chị ấy bảo tay nghề này có thể kiếm tiền. Con nghĩ ở nhà nông nhàn, chi bằng nhận đồ về thêu kiếm thêm chút đỉnh phụ tiền chợ búa.”
Cô giải thích thêm: “Con cũng muốn đỡ đần cho Kiến Quân. Tuy anh ấy ở đơn vị có phụ cấp nhưng cũng vất vả. Sau này lỡ có con cái, trăm thứ phải tiêu, chỉ dựa vào một mình anh ấy sợ là không xuể. Tiền tiết kiệm trong nhà cũng có hạn, con muốn lo xa một chút.”
Không chỉ mẹ Quý, mà ngay cả ba Quý nghe xong cũng ngẩn người.
— Hết chương —