Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu/ Chương 20: Bộc lộ tài năng 1
Mục lục
16.5px
Thập Niên 80: Nhật Ký Làm Giàu

Chương 20: Bộc lộ tài năng 1

Mẹ Quý nhìn con dâu, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ pha lẫn lo lắng khi nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của cô: “Đan Hồng, con thật sự biết thêu sao?”

Quả thật trên trấn có cửa hàng thêu, mẹ Quý từng đi ngang qua và thấy những món đồ tinh xảo bên trong, cứ nghĩ chỉ có tiểu thư khuê các thời xưa mới làm được.

“Con cứ thử xem sao ạ? Con âm thầm học cũng lâu rồi, sợ làm không tốt bị người ta chê cười nên chưa dám nói. Hôm nay chị Hồng đã xem qua rồi khen ngợi.” Tô Đan Hồng nói giọng chân thành: “Mẹ, con chỉ nghĩ không thể cứ ăn không ngồi rồi mãi, phải phụ giúp chồng con chứ. Chẳng phải mẹ cũng quán xuyến cả cái gia đình này bao năm nay sao.”

Lời này nghe mát lòng mát dạ, nên dù còn bán tín bán nghi, mẹ Quý vẫn bảo ông chồng già làm cho con dâu.

Không cần biết cô có kiếm được tiền hay không, nhưng con dâu biết suy nghĩ tích cực như vậy là điều đáng mừng. Hơn nữa đóng cái khung gỗ cũng chẳng tốn kém gì mấy.



Ba Quý hỏi: “Con muốn làm cỡ bao lớn?”

“Không cần quá lớn đâu ạ, cỡ cái bàn này là được rồi.” Tô Đan Hồng đáp. Thật ra cô muốn một cái khung hoành tráng hơn, nhưng tạm thời cứ dùng loại nhỏ trước đã.

“Chiều nay ba sẽ làm xong cho con.” Ba Quý gật đầu. Việc này với ông ấy chỉ là chuyện nhỏ, gỗ lạt trong nhà có sẵn cả.

“Không cần gấp đâu ạ, khi nào ba rảnh tay làm cũng được.” Tô Đan Hồng lễ phép.

Nói thì nói vậy, nhưng ba Quý vẫn để tâm. Đây là lần đầu tiên con dâu mở miệng nhờ vả để giúp đỡ Kiến Quân, ông ấy không muốn làm cô mất hứng.

Chờ Tô Đan Hồng ăn xong đi về, ông bà Quý mới tiếp tục bữa ăn.



Mẹ Quý thắc mắc: “Ông xem, vợ thằng ba hôm nay sao thế nhỉ? Mới ăn có một chút đã buông bát bảo no rồi? Còn nói muốn giảm cân nữa?”

Trước đây sức ăn của nó ngang ngửa Kiến Quân, cái gì ngon là giành ăn hết như ma đói đầu thai. Hôm nay mang thịt cá sang mà chỉ gắp vài đũa tượng trưng.

Ba Quý không đáp, chỉ chăm chú ăn.

“Ông chừa lại chút cho tôi với chứ!” Mẹ Quý thấy ông ấy gắp lia lịa, trứng và thịt vơi đi trông thấy, vội lên tiếng. Bình thường bà ấy không để ý, nay mới phát hiện tay nghề nấu nướng của con dâu ba không tệ, nêm nếm rất vừa miệng, lại hào phóng bỏ nhiều thịt trứng.

Ăn xong, ba Quý bắt tay vào làm khung thêu ngay. Dù cấu tạo đơn giản nhưng tính ông ấy cầu toàn nên làm khá tỉ mỉ.

Làm xong, mẹ Quý đích thân mang sang cho Tô Đan Hồng. Nghe mẹ Quý bảo tối nay sẽ làm bánh nướng áp chảo, Tô Đan Hồng liền rang một mẻ đậu phộng biếu bà ấy. Mẹ Quý vui vẻ nhận lấy, nhưng cũng chưa vội về ngay.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục