Chương 1: Bí Mật Sau Chiếc Gương Nhà Tắm
Mấy hôm trước, lúc ông nội qua đời, ông đã giao A Thiên – con chó săn lông ngắn đã lớn lên cùng tôi từ thuở nhỏ – cho tôi chăm sóc.
Ông nói A Thiên rất có linh tính, biết dạo gần đây tôi sắp gặp một kiếp nạn lớn, nên dặn tôi đi đâu cũng phải mang nó theo.
Thế nhưng vừa đưa A Thiên từ quê lên căn hộ của tôi, còn chưa kịp bước vào nhà, nó đã nhe nanh trợn mắt về phía cửa nhà tôi và cửa nhà hàng xóm, rồi còn cố kéo tôi chạy ngược ra ngoài.
Tôi phải gắng sức lôi nó vào trong. Vừa vào nhà, nó lập tức lao thẳng vào nhà vệ sinh, đứng trước bồn rửa mặt và trần thạch cao sủa loạn không ngừng. Bị tôi quát mấy câu, nó lại bắt đầu cào tường.
Điều kỳ lạ là nó còn biết chọn chỗ mà cào, chỉ chăm chăm cào đúng bức tường thông với căn hộ bên cạnh, khiến anh hàng xóm cũng nghe thấy tiếng động phải sang hỏi có chuyện gì.
Biết tôi vừa mang một con chó từ quê lên, anh ấy còn cẩn thận cắt ít thịt bò sống mang sang cho A Thiên ăn.
Không ngờ A Thiên vừa nhìn thấy anh ấy đã lập tức nhào tới, suýt nữa cào trúng người ta. May mà anh hàng xóm phản ứng rất nhanh nên kịp né tránh.
Từ sau hôm đó, hễ nhìn thấy anh hàng xóm là A Thiên lại lao vào định vồ. Với bạn cùng phòng của tôi là Lý Cẩn Du, nó cũng chẳng hề thân thiện.
Suốt ngày nó chỉ bám lấy tôi, thật sự là ngày nào cũng ngủ chung giường, ăn cùng bàn.
Ban ngày theo tôi đi làm rồi tan ca về, tối đến lại nhất quyết không chịu ở nhà. Mỗi lần bị tôi cưỡng ép kéo về, việc đầu tiên nó làm vẫn là cào tường.
Mới đến được ba bốn ngày mà lớp sơn trên tường đã bị nó cào tróc không ít. Riêng khu vực bồn rửa trong nhà vệ sinh thì đến cả gạch men cũng gần như bị nó cạy bung ra.
Lý Cẩn Du vì thế càng ngày càng khó chịu, hết lần này đến lần khác bảo tôi dọn đi, không muốn tiếp tục ở ghép với tôi nữa.
Tôi nghĩ lại thì đúng là A Thiên quậy quá mức, tiếp tục ở chung với cô ấy quả thật rất bất tiện.
Nghe nói tôi đang tìm nhà mới, anh hàng xóm còn đặc biệt xin WeChat của tôi từ chỗ Lý Cẩn Du, nhắn rằng anh ấy không để bụng chuyện A Thiên luôn tỏ thái độ thù địch với mình, còn bảo tôi có thể chuyển sang ở ghép với anh.
Lúc tôi đang đọc tin nhắn, A Thiên cuộn mình nằm cạnh bên. Không biết có phải nó hiểu được nội dung hay không, chỉ thấy nó bất ngờ giơ chân lên hất phăng điện thoại trong tay tôi xuống đất.
Tức đến mức tôi suýt nữa vung tay đánh nó. Nhưng vừa giơ tay lên, nhìn đôi mắt đen láy bóng mượt của nó, tôi lại không nỡ, đành hạ tay xuống, xoa đầu nó mấy cái.
Ai ngờ tên nhóc này còn được nước lấn tới, thuận thế ngã vật lên đùi tôi, sung sướng hừ hừ, hai chân trước không ngừng cào nhẹ vào người tôi như ra hiệu bảo tôi xoa mạnh thêm chút nữa.
Có lẽ anh hàng xóm đã nói gì đó với Lý Cẩn Du. Tối hôm ấy, người luôn ghét A Thiên và liên tục giục tôi mau dọn đi như cô ấy lại bất ngờ đồng ý để tôi tiếp tục ở lại.
Chỉ là cô ấy dặn đi dặn lại rằng tuyệt đối không được để A Thiên bước vào phòng mình. Cô ấy không muốn ngủ chung phòng với một con chó.
Thuê nhà riêng thì rất đắt, mà muốn nuôi một con chó lớn như A Thiên thì lại phải thuê căn hộ rộng hơn, đồng nghĩa với chi phí còn cao hơn nữa.
Tôi đành hết lần này đến lần khác cam đoan với Lý Cẩn Du rằng sẽ không để A Thiên làm phiền cô ấy.
Đến tối, lúc tắm cho A Thiên, tôi còn lải nhải với nó một hồi, bảo nó đừng tiếp tục gây chuyện với Lý Cẩn Du nữa. Nếu không, hai chúng tôi sẽ thật sự chẳng còn chỗ nào để ở.
Thế nhưng sau khi tắm xong, A Thiên cứ lì trong nhà vệ sinh, nhất quyết không chịu ra ngoài. Nó lại tiếp tục cào điên cuồng vào chiếc bồn rửa mặt đã bị nó cào đến biến dạng.
Đến mức Lý Cẩn Du muốn vào nhà vệ sinh, tôi cũng không kéo nó ra nổi.
Mãi đến khi Lý Cẩn Du nói sẽ sang nhà hàng xóm mượn nhà vệ sinh, A Thiên mới đột nhiên lao ra, chắn ngay trước cửa, không cho cô ấy ra ngoài.
Đêm đó, tôi gọi nó lên giường ngủ, vậy mà nó cũng không chịu, cứ nằm lì trong nhà vệ sinh cào bới không ngừng.
Tôi nghĩ bụng dù sao chỗ đó cũng lát gạch men, nó muốn cào thì cứ cào đi. Cùng lắm sau này chuyển đi thì sửa sang lại như người thuê trước từng làm.
Đến nửa đêm, từ trong nhà vệ sinh bỗng vang lên một tiếng "rầm" thật lớn, khiến tôi giật bắn cả người.
Ngay sau đó, A Thiên phóng vọt đến bên giường, giơ một cái chân chó lấm lem bùn đất đặt lên mép giường, vừa sủa "gâu gâu" với tôi, giọng điệu còn đầy vẻ đắc ý.
Một mùi hôi kỳ lạ xộc vào mũi.
Tôi vội bật đèn lên nhìn, chỉ một thoáng đã sợ đến hồn vía lên mây.
Trong móng vuốt của A Thiên đang kẹp một búi tóc ướt sũng.
Ở một đầu búi tóc còn dính một mảng vật chất giống như cao su đã bị nung chảy, lẫn cả những vệt máu nhàn nhạt.
A Thiên ngoảnh đầu liếc ra phía ngoài, như ra hiệu bảo tôi đi theo nó.
Nhớ đến tiếng động lớn vừa rồi, tôi lập tức theo A Thiên bước ra ngoài.
Vừa đến cửa nhà vệ sinh, tôi đã thấy cả chiếc bồn rửa mặt bị A Thiên cào đổ xuống đất. Phía sau bồn rửa lộ ra một hốc tường. Bên trong chất đầy từng túi bọc bằng nilon đen, bên ngoài còn quấn kín băng keo trong suốt, tất cả đều lăn ngổn ngang ra sàn.
Một trong số những chiếc túi đã bị A Thiên cào rách, để lộ chiếc túi hút chân không bên trong, cùng từng lọn tóc giống hệt búi tóc bị kẹp trong móng chân nó...
Từ vết rách chảy ra thứ chất lỏng đặc sệt như kem que tan chảy, lẫn những tia đỏ như máu. Mùi tanh hôi nồng nặc lập tức tràn ngập khắp nhà vệ sinh.
Trong đầu tôi lập tức lóe lên một suy nghĩ đáng sợ. Tôi vội kéo A Thiên ra khỏi nhà vệ sinh, đóng chặt cửa lại rồi lập tức gọi cảnh sát. Sau đó tôi đánh thức Lý Cẩn Du dậy.
Tôi không dám nói với cô ấy đã xảy ra chuyện gì, chỉ bảo cô ấy mau xuống tầng dưới.
Đứng dưới lầu chờ cảnh sát đến, cả người tôi run rẩy, cảm giác như hồn vía đều lơ lửng.
Vậy mà A Thiên lại vô cùng bình tĩnh, còn đứng bên vòi nước ở bồn cây dưới sân, ung dung rửa sạch hai chân. Nó vừa rửa vừa liếc nhìn tôi, như sợ tôi sẽ bỏ chạy vậy.
Lý Cẩn Du bị tôi gọi dậy giữa đêm, bực bội hỏi mãi có chuyện gì, nhưng tôi không tài nào mở miệng nói được.
Đến khi cảnh sát tới nơi, tôi cũng không dám lên nhà nữa. Tôi chỉ dắt theo A Thiên, kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc.
Ban đầu, các cảnh sát cũng không quá để tâm. Dù sao thì chuyện giấu xác trong tường cũng đâu phải việc thường gặp. Thế nhưng sau khi vào trong xem qua một lượt, họ lập tức phong tỏa toàn bộ căn hộ.
Lúc ấy tôi mới dám khẳng định...
Những chiếc túi được hút chân không, rồi bọc thêm túi nilon đen, quấn kín bằng băng keo và xây chôn trong hốc tường...
Thực sự là những phần thi thể đã bị phân xác.
Chỉ cần nghĩ đến thôi, tôi đã ôm chặt lấy A Thiên, run cầm cập.
Nếu không nhờ A Thiên phát hiện...Không biết chúng tôi còn phải sống trong căn nhà ấy bao lâu nữa.
Liệu những thi thể bị bọc kín hết lớp này đến lớp khác có dần mục rữa không?
Liệu nước xác có rỉ ra, ngấm vào đường ống nước...Hay chảy ngược lên bồn rửa mặt...
Ngày nào tôi cũng cúi mặt rửa mặt ở đó, đứng trước chiếc gương chăm sóc da, chải đầu ngắm nghía cả buổi.
Mà ngay phía sau tấm gương ấy...Lại là một đống thi thể bị chặt thành từng mảnh.