Chương 2: Trần Hiên Lâm Mất Tích
Càng nghĩ tôi càng thấy sợ hãi. Ôm chặt A Thiên trong lòng, tôi chỉ cảm thấy dạ dày quặn lên từng cơn.
A Thiên khẽ cọ đầu vào mặt tôi, như đang an ủi.
Ôm nó trong lòng, tôi chợt nghĩ đến việc đêm qua nó cào bới suốt cả đêm, đến mức làm đổ cả bồn rửa mặt.
Phải chăng vì biết chúng tôi sẽ không chuyển đi nữa, nên nó mới liều mạng phá bức tường ấy, sợ tôi tiếp tục sống trong căn nhà đó?
Căn hộ chúng tôi thuê vốn được cải tạo để trông rộng rãi hơn. Nhiều chủ nhà thường đập bỏ những bức tường có thể đập, rồi đóng tủ âm tường và thay đổi kết cấu.
Trước khi chúng tôi dọn vào, bà chủ nhà còn đắc ý khoe rằng vì người thuê trước đã làm căn hộ quá bẩn, nên bà ấy đã cho sửa sang lại toàn bộ. Rất nhiều đồ nội thất đều là mới, trong đó có cả chiếc bồn rửa mặt kia.
Nói cách khác...Rất có thể chính người thuê trước đã nhân lúc sửa chữa, xây giấu những mảnh thi thể vào trong bức tường.
Ngay cả anh hàng xóm cũng bị cảnh sát gọi đến lấy lời khai.
Thế nhưng cụ thể vụ án ra sao thì cảnh sát không tiết lộ, còn chúng tôi cũng không biết thêm điều gì.
Chúng tôi chỉ biết cảnh sát đã giúp mang toàn bộ đồ đạc cá nhân của chúng tôi ra ngoài.
Theo lời bà chủ nhà, ngay cả trần thạch cao trong nhà vệ sinh cũng bị họ tháo dỡ hết.
Đúng lúc ấy, tôi chợt nhớ ra...
Đêm đầu tiên A Thiên đến đây, vừa bước vào nhà, nó đã lao thẳng vào nhà vệ sinh, đứng ngước lên trần nhà và gầm gừ.
Sau đó, mỗi lần tôi vào nhà vệ sinh, nó đều cố chen vào theo.
Nhưng lần nào cũng bị tôi cương quyết đuổi ra ngoài, nên nó chỉ biết nằm canh trước cửa.
Còn nữa...Vòi nước và két nước trong nhà vệ sinh lúc nào cũng hỏng, đến mức chúng tôi phải nhờ anh hàng xóm sang sửa đến ba bốn lần.
Lẽ nào...Là oan hồn của người bị phân xác đang cố nhắc nhở chúng tôi? Đang cầu cứu chúng tôi?
Chỉ cần nghĩ đến việc ngay trên đầu mình có thể từng treo những túi thi thể bị chặt thành từng mảnh, được hút chân không rồi bọc kín trong túi nilon...Toàn thân tôi lập tức nổi đầy da gà.
Đến lúc chúng tôi làm thủ tục trả nhà và lấy lại tiền đặt cọc, cả tòa chung cư đều náo loạn vì vụ án này, ai nấy đều đòi chuyển đi.
Theo lời những người thuê khác kể lại, cảnh sát đục phá căn hộ chúng tôi suốt cả một ngày.
Hễ bức tường nào có dấu vết từng bị xây lại, họ đều đập ra kiểm tra.
Cuối cùng, họ khiêng ra ngoài mấy túi đựng thi thể.
Xem ra...Người chết không chỉ có một.
Ai nấy đều khâm phục anh hàng xóm ở cạnh chúng tôi. Anh ấy đã thuê căn hộ đó suốt ba năm, vậy mà vẫn không hề biết người sống sát vách mình lại là một tên sát nhân biến thái.
Đó là một vụ án đặc biệt nghiêm trọng, nên những gì chúng tôi có thể biết cũng rất hạn chế.
Từ sau chuyện ấy, đêm nào tôi cũng ngoan ngoãn ôm A Thiên ngủ. Chỉ có như vậy tôi mới cảm thấy yên tâm.
Tôi còn cố ý mua cho nó những khúc xương lớn đầy thịt để cảm ơn vì đã cứu mạng mình.
A Thiên thì vẫn như trước, bộ lông đen bóng mượt, khỏe khoắn. Chỉ là tính tình có phần kiêu ngạo...và vẫn rất bài xích người lạ.
Nghe nói chó săn Tế Khuyển vốn đều như vậy, cực kỳ trung thành với chủ và rất bài xích người lạ.
Ngay cả đồng nghiệp trong công ty muốn vuốt ve nó, chỉ cần A Thiên ngẩng đầu trừng mắt một cái là người ta đã sợ hãi rụt tay lại.
Có điều, thái độ của nó với những người đó vẫn chưa gay gắt bằng đối với anh hàng xóm Trần Hiên Lâm và Lý Cẩn Du.
Tôi đi đâu nó cũng theo đó. Đến cả lúc mang tài liệu lên cho sếp, nó cũng nhất quyết bám theo.
May mà nó bước đi không một tiếng động, cũng chẳng bao giờ sủa bậy. Thân hình lại thon dài, nhanh nhẹn và đầy vẻ oai phong.
Mọi người tuy không thể vuốt ve hay trêu đùa nó, nhưng đều phải công nhận nó rất đẹp.
Trong công ty cũng có người mang mèo đi làm, nên chẳng ai quá để ý chuyện tôi dắt A Thiên theo.
Sau khi ở khách sạn mấy ngày, cả tôi lẫn Lý Cẩn Du đều không chịu nổi tiền phòng. Cứ ở khách sạn mãi cũng không phải cách, nên chúng tôi bắt đầu tìm nhà thuê mới.
Đúng lúc đang xem nhà trên mạng, Lý Cẩn Du bỗng nói rằng anh hàng xóm cũ, Trần Hiên Lâm, muốn thuê chung với chúng tôi.
Cô ấy bảo:
"A Thiên là chó linh. Có nó đi cùng để chọn nhà rồi ở chung thì sẽ thấy yên tâm hơn."
Cô ấy còn nghiêm túc nói với tôi:
"Nhà cho thuê ấy mà, hết người này đến người khác dọn vào ở, ai mà biết trước đây từng xảy ra án mạng hay có người chết hay không. Chúng ta có A Thiên, để nó chọn nhà rồi ở cùng thì chẳng cần sợ nữa. Cậu nghĩ xem, bao nhiêu phim kinh dị chẳng bắt đầu từ chuyện chuyển nhà?"
Ngay khi cô ấy nói xong câu đó, A Thiên đang nằm ngủ trên chiếc ghế lười cạnh cửa sổ khách sạn bỗng bật dậy, hướng về phía cô ấy gầm khẽ một tiếng.
Lý Cẩn Du sợ đến mức ôm chặt chiếc gối, co người lại rồi liên tục vẫy tay với tôi, bảo tôi mau kéo A Thiên đi chỗ khác.
Tôi nghĩ A Thiên vốn rất bài xích người lạ, hơn nữa nam nữ ở ghép cũng không tiện, nên từ chối luôn.
Tôi vốn tưởng Lý Cẩn Du sẽ tiếp tục cùng tôi tìm nhà, không ngờ cô ấy đột nhiên đổi chủ đề.
"Cậu nói xem... có phải Trần Hiên Lâm thích cậu không? Tớ bảo ở ghép với anh ấy thì anh ấy cứ khăng khăng muốn ở cùng cậu, còn lấy cớ A Thiên có linh tính."
Miệng cô ấy cười hì hì, nhưng đôi mắt lại chăm chăm quan sát phản ứng của tôi.
Lúc đó tôi đang ôm A Thiên chải lông cho nó. Biết rõ Lý Cẩn Du có ý với anh hàng xóm tên Trần Hiên Lâm, tôi cũng chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ bình thản đáp:
"Tớ còn phải nuôi A Thiên, ở ghép không tiện. Tớ định thuê nhà ở một mình."
Thật ra...Tôi cũng cảm thấy Trần Hiên Lâm có gì đó không ổn.
Anh ta quá nhiệt tình với chúng tôi. Hễ tan làm về là anh ta lại mang đồ sang cho chúng tôi, chủ động giúp sửa cái này, sửa cái kia.
Nghe nói anh ta làm nghề tự do, suốt ngày ở trong nhà, hầu như chẳng bao giờ ra ngoài.
Thế nhưng nhìn cách ăn mặc, mức chi tiêu, lại còn sở hữu một chiếc xe trị giá sáu bảy trăm nghìn tệ, thu nhập chắc chắn không hề thấp.
Tôi chỉ không hiểu...Đã kiếm được nhiều tiền như vậy, tại sao anh ta vẫn không mua nhà? Hơn nữa, anh ta ở lì trong căn hộ suốt ngày.
Vậy mà ngay sát vách xảy ra một vụ án mạng, thậm chí không chỉ có một nạn nhân...anh ta lại hoàn toàn không nhận ra bất cứ điều gì.
Điều đó thật sự rất khó tin.
Nghe tôi nói sẽ không ở ghép, Lý Cẩn Du ngoài miệng thì bảo "tiếc thật", nhưng ánh mắt lại không giấu nổi vẻ vui mừng.
Cô ấy liếc nhìn A Thiên rồi cười:
"Có khi tớ cũng nuôi một con chó có linh tính mới được. Nhưng thuê nhà một mình đắt quá, hay để Trần Hiên Lâm ở ghép với tớ vậy."
Vừa nghe đến cái tên "Trần Hiên Lâm", A Thiên lập tức gầm khẽ một tiếng. Tôi vội ôm lấy nó, nhẹ nhàng vuốt ve trấn an.
Đồng thời cũng khuyên Lý Cẩn Du rằng nếu muốn ở ghép thì tốt nhất nên tìm một cô gái. Trần Hiên Lâm không thích hợp.
Tôi còn nói hết những suy đoán và cảm giác của mình về anh ta, dặn cô ấy tốt nhất nên giữ khoảng cách với Trần Hiên Lâm. Lý Cẩn Du chỉ cười hì hì đáp cho có lệ.
Tôi cũng không biết cô ấy có thật sự nghe lọt tai hay không. Những ngày sau đó, tôi tiếp tục tìm nhà trên mạng.
Sau chuyện lần trước, tiêu chuẩn quan trọng nhất chính là A Thiên. Căn nào mà nó đến cửa cũng không chịu bước vào, tôi lập tức loại.
Cuối cùng, chúng tôi chọn được một căn hộ mà vừa bước qua cửa, A Thiên đã vui mừng hẳn lên.
Nó chạy một vòng khắp tất cả các phòng, rồi quay lại đứng trước mặt tôi, không ngừng gật gù như thể đang ra sức xác nhận: Chính là chỗ này!
Tiền thuê tuy đắt hơn một chút, đường đến công ty cũng xa hơn. Nhưng bù lại, A Thiên có không gian rộng rãi để hoạt động. Mỗi tối, tôi còn có thể dắt nó sang công viên gần đó chạy một vòng cho thỏa thích.
Sau này tôi có hỏi Lý Cẩn Du.
Cô ấy nói mình đã thuê chung với Trần Hiên Lâm một căn hộ ba phòng ngủ, một phòng khách, cách chỗ cũ không xa.
Trần Hiên Lâm chỉ tính tiền thuê cho cô ấy đúng một phòng, nên chi phí rất rẻ. Anh ta còn thường xuyên nấu cơm. Có lúc lái xe đưa cô ấy đi làm, có lúc đưa cô ấy đi dạo phố. Đến cả buổi liên hoan của phòng ban cô ấy, anh ta cũng đặc biệt đi cùng.
Đồng nghiệp của Lý Cẩn Du ai cũng cho rằng Trần Hiên Lâm là một người bạn cùng nhà vô cùng tốt.
Nghe cô ấy kể, tôi chỉ biết cười khổ. Đây đâu còn là bạn cùng nhà nữa...Rõ ràng là bạn trai rồi.
Tôi chỉ khéo léo nhắc cô ấy nên cẩn thận với Trần Hiên Lâm hơn một chút. Nhưng vừa nghe tôi nói vậy, cô ấy đã tỏ vẻ không vui.
Thấy thế, tôi cũng không tiện nói thêm.
Thỉnh thoảng cô ấy vẫn hỏi tôi vụ án giấu xác trong tường đã có tiến triển gì chưa.
Chỉ cần nhớ đến đống túi nilon đen bị quấn kín bằng băng keo kia, dạ dày tôi lại quặn lên vì buồn nôn.
Những vụ án đặc biệt nghiêm trọng như vậy vốn sẽ không công khai thông tin điều tra ra bên ngoài.
Vì thế, tôi cũng chẳng biết gì thêm.
Có điều, viên cảnh sát phụ trách vụ án, cảnh sát Hồ, từng gọi điện cho tôi hỏi rằng: Sau khi dọn vào căn hộ đó, tôi có từng phát hiện người nào khả nghi thường xuyên xuất hiện quanh căn nhà hay không.
Tôi mới ở đó được nửa năm, lại bận công việc suốt ngày, cũng chẳng thân quen với những người thuê trong tòa nhà.
Vì thế tôi đành nói mình không rõ, rồi bảo anh ấy cứ hỏi Trần Hiên Lâm. Dù sao anh ta cũng đã ở căn hộ bên cạnh suốt ba năm.
Với tính cách nhiệt tình, thích giao thiệp của anh ta, người thuê căn hộ kế bên thay đổi ra sao, chắc hẳn anh ta đều biết.
Thế nhưng...Ngay khi nghe thấy cái tên Trần Hiên Lâm, viên cảnh sát Hồ bỗng im lặng một lúc. Sau đó, anh ấy lại hỏi tôi khá nhiều chuyện liên quan đến Trần Hiên Lâm.
Việc đó khiến lòng tôi lại thấp thỏm bất an, may mà lúc nào cũng có A Thiên ở bên cạnh.
Dần dần, tôi và A Thiên càng ngày càng ăn ý. Sáng cùng nhau đi làm. Tan ca cùng nhau về, đi chợ, nấu cơm. Buổi tối thì chạy bộ trong công viên.
Sau đó tôi tắm trước, rồi tắm cho A Thiên, cuối cùng cả hai cùng lên giường ngủ.
Chỉ có chuyện tắm rửa cho nó là khiến tôi đau đầu nhất.
Tôi từng đưa A Thiên đến bệnh viện thú y mấy lần nhưng nó nhất quyết không cho bất kỳ ai tắm cho mình.
Thậm chí...Dường như nó còn biết trước tôi định đưa nó đến bệnh viện để tắm. Cứ đến lúc chuẩn bị ra khỏi cửa là chẳng thấy bóng dáng nó đâu. Đến cả một sợi lông chó tôi cũng không tìm thấy, chẳng biết nó trốn ở xó xỉnh nào.
Có lần tôi còn định đưa nó đi triệt sản. Chưa kịp mở miệng nói ra, nó đã như hiểu hết suy nghĩ của tôi.
Nó chỉ ngồi đó, nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt ấy khiến tôi tự dưng thấy áy náy vô cùng.
Sau này tôi hỏi bác sĩ thú y. Bác sĩ bảo A Thiên đã là một con chó khá lớn tuổi, thật ra cũng không cần triệt sản nữa.
Dù sao...Nó cũng chẳng còn sống được bao lâu.
Nghe xong câu đó...A Thiên chỉ lạnh lùng liếc tôi một cái.
Trong ánh mắt ấy...Dường như còn mang theo vài phần khinh thường và chế giễu.
Cuộc sống yên bình như vậy kéo dài hơn hai tháng.
Cho đến một ngày...Lý Cẩn Du bất ngờ gọi điện cho tôi.
Cô ấy nói...muốn sang nhà tôi ở nhờ vài hôm. Nghe giọng nói và ngữ điệu của Lý Cẩn Du qua điện thoại có gì đó không ổn, tôi đoán chắc cô ấy lại cãi nhau với Trần Hiên Lâm.
Dù căn hộ tôi thuê chỉ là căn một phòng, ở hai người sẽ khá bất tiện, nhưng tôi vẫn bảo cô ấy cứ đến.
A Thiên vốn rất bài xích người lạ.
Ngay từ lúc tôi nghe điện thoại, nó đã đứng bên cạnh gầm gừ khe khẽ, không ngừng dùng chân cào vào người tôi.
Thấy tôi không để ý, nó liền nhảy bổ lên người tôi, định cướp lấy điện thoại.
Đến khi nghe tôi đồng ý cho Lý Cẩn Du sang ở, nó khẽ rên ư ử, như thể tủi thân vô cùng.
Tôi ôm lấy cái đầu của nó, vuốt ve bộ lông hồi lâu. Nhưng trông nó vẫn nặng trĩu tâm sự.
Đến khi Lý Cẩn Du kéo theo một chiếc vali lớn đến nơi...
Cô ấy còn chưa kịp bước qua cửa, A Thiên đã lao thẳng về phía cô ấy.
Thân hình nó vốn cao và dài, vừa nhảy lên đã bổ thẳng vào người Lý Cẩn Du, móng vuốt quét mạnh qua mặt cô ấy.
Trên khuôn mặt lập tức xuất hiện mấy vết cào sâu, da thịt rách toạc, máu tươi phun ra.
Nhìn tình trạng ấy...E rằng không chỉ đơn giản là để lại sẹo.
Tôi sợ đến mức vội vàng ôm chặt lấy A Thiên.
Sau đó định đưa Lý Cẩn Du đến bệnh viện ngay, trước hết kiểm tra vết thương trên mặt rồi tiêm phòng dại.
Nhưng điều kỳ lạ là...rõ ràng mặt đã bị cào rách, máu còn đang chảy. Thế mà Lý Cẩn Du chỉ lấy tay che mặt, nhất quyết không cho tôi nhìn.
Cô ấy còn nói không sao, chỉ rách da một chút thôi. Cô ấy bảo hồi nhỏ từng bị chó cắn, đã tiêm vắc-xin phòng dại rồi, nên bây giờ không cần tiêm nữa.
Tôi càng nghe càng thấy kỳ lạ.
Người từng bị chó cắn từ nhỏ...chẳng phải đa số đều sẽ sợ chó sao? Trong khi trước đây, Lý Cẩn Du lại còn là một người rất yêu chó.
Hơn nữa...
Máu từ bàn tay đang che mặt của cô ấy cứ rỉ xuống theo kẽ ngón tay. Nhưng màu máu ấy...lại hơi ngả đen, lẫn chút màu mủ. Hoàn toàn không giống màu máu chảy ra từ một vết cào thông thường.
A Thiên bị tôi ôm chặt trong lòng, nhưng vẫn không ngừng gầm gừ về phía cô ấy.
Tôi sợ nó lại bất ngờ lao tới, đành kéo nó vào trong phòng trước.
Rồi nói với Lý Cẩn Du:
"Cậu vào rửa qua vết thương trước đi. Để tớ xem tình hình thế nào. Nếu nặng thì vẫn phải đến bệnh viện xử lý."
Nhưng đúng lúc tôi đang kéo A Thiên vào nhà...Lý Cẩn Du bỗng lên tiếng:
"Mạc Sơ... Trần Hiên Lâm mất tích rồi."