Chương 3: Người Bạn Cùng Phòng Kỳ Lạ
Nghe Lý Cẩn Du nói Trần Hiên Lâm mất tích, tôi lập tức nhớ đến cuộc điện thoại của viên cảnh sát trước đó.
Lúc ấy, cảnh sát Hồ đã bóng gió hỏi tôi rất nhiều chuyện về Trần Hiên Lâm.
Tôi vô thức ôm chặt A Thiên hơn, rồi hỏi Lý Cẩn Du rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng Lý Cẩn Du chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. Ánh mắt ấy như đang dò xét từng phản ứng trên gương mặt tôi.
Trong lòng tôi cũng thấp thỏm.
Tôi sợ Trần Hiên Lâm đã biết được điều gì đó...rồi bị hung thủ của vụ phân xác giết để bịt đầu mối.
Mặc dù vụ án giấu xác đã bị phong tỏa thông tin, nhưng trên các diễn đàn địa phương vẫn có người bàn tán, các nhóm WeChat cũng truyền tay nhau đủ loại tin đồn.
Một kẻ sát nhân biến thái như vậy chắc chắn vẫn luôn dõi theo diễn biến của vụ án.
Điều tôi lo nhất...là hắn sẽ quay lại trả thù chúng tôi.
Nghĩ đến đây, tôi chợt thấy ngay cả bản thân mình cũng đang rất nguy hiểm.
Nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, nhẹ giọng bảo Lý Cẩn Du kể rõ chuyện Trần Hiên Lâm mất tích.
Cô ấy ôm mặt khóc, nói rằng ba ngày trước, sau khi tan làm về nhà, Trần Hiên Lâm đã không còn ở đó. Điện thoại di động của anh ta vẫn để trong nhà.
Lúc đầu cô ấy tưởng anh ta chỉ xuống dưới đi dạo nên không để ý.
Ai ngờ...đến tận tối nay, anh ta vẫn chưa trở về.
"Cậu đã báo cảnh sát chưa?"
Tôi nhìn bàn tay đang che mặt của cô ấy.
Máu dường như đã ngừng chảy nhưng thứ chất lỏng màu đen sẫm, đặc quánh vẫn đang len lỏi qua từng kẽ ngón tay, chảy xuống mu bàn tay.
Những vệt máu ấy ngoằn ngoèo như từng con giun đất màu đen đang ngọ nguậy.
Khung cảnh ấy vừa quỷ dị vừa đáng sợ.
Tôi thuận tay gõ nhẹ lên đầu A Thiên – thủ phạm gây ra chuyện này.
Nó quay đầu nhìn Lý Cẩn Du với vẻ tủi thân, như vẫn còn muốn lao tới cắn cô ấy.
"Qua một bên!"
Tôi cũng trừng mắt nhìn nó, cố lớn tiếng để tự lấy can đảm.
"Còn dám cắn người nữa thì tối nay tao đem mày đi nấu lẩu thịt chó!"
A Thiên khẽ ư ử một tiếng. Nó rúc sát vào chân tôi, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác, không rời khỏi Lý Cẩn Du.
Tôi sợ mặt cô ấy sẽ để lại sẹo nên giục:
"Cậu vào rửa mặt trước đi, tớ lấy hộp thuốc sang xử lý vết thương."
Nhưng cô ấy vẫn ôm chặt mặt, nhất quyết không chịu buông tay. Chỉ nhỏ giọng nói:
"Cậu đừng báo cảnh sát."
"Dạo này cảnh sát cứ liên tục tìm Trần Hiên Lâm để hỏi về vụ giấu xác."
"Anh ấy rất căng thẳng."
"Nếu bây giờ tớ báo cảnh sát, lỡ họ cho rằng anh ấy bỏ trốn vì có tội thì sao?"
Tôi nghe mà không tin nổi.
"Điện thoại cũng không mang theo, mất tích suốt ba ngày rồi mà cậu vẫn chưa báo cảnh sát?"
Tôi chỉ thấy chuyện này quá vô lý.
Tôi đưa hộp thuốc cho cô ấy, bảo cô ấy tự vào nhà vệ sinh xử lý vết thương.
Ban đầu tôi định gọi số khẩn cấp nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định gọi thẳng cho cảnh sát Hồ – người từng hỏi tôi về Trần Hiên Lâm. Có vẻ anh ấy rất coi trọng chuyện này.
Vừa nghe xong, anh ấy lập tức bảo tôi cho địa chỉ, nói rằng sẽ dẫn người đến ngay.
Trong lúc tôi gọi điện...A Thiên, vốn đang ngồi ủ rũ ở một góc, lại lặng lẽ áp sát chân tôi. Nó chăm chú nhìn về phía nhà vệ sinh, rồi cắn lấy gấu quần tôi, cố sức kéo tôi đi về phía đó.
Sau khi cúp máy, tôi chợt nghĩ...Nếu mặt Lý Cẩn Du thật sự bị cào đến mức hủy dung thì phiền to. Cho dù có bán cả A Thiên đi cũng chưa chắc đủ tiền bồi thường.
Nhớ đến việc lúc nãy máu còn nhỏ xuống quần áo cô ấy, tôi tiện tay cầm thêm một chiếc áo sạch.
Một tay ấn đầu A Thiên xuống, tôi bước về phía nhà vệ sinh.
Nhưng cảnh tượng bên trong khiến tôi sững người.
Lý Cẩn Du đã rửa sạch mặt.
Những vết thương trên mặt...thật sự chỉ còn là vài vết xước ngoài da. Mấy vết cào hiện rõ trên gương mặt trắng trẻo, không còn rỉ máu nữa. Chỉ còn những đường rách mảnh để lộ lớp thịt hồng nhạt bên dưới.
Hoàn toàn không giống cảnh máu đen đặc tuôn xối xả nghiêm trọng lúc nãy.
Khi tôi bước vào...cô ấy đang đứng trước gương. Trong tay cầm một chiếc tăm bông, chậm rãi miết từng chút lên vết thương. Đầu tăm bông dường như có dính một loại thuốc mỡ nào đó.
Mỗi lần cô ấy nhẹ nhàng quét qua vết cào...vết thương lại như bị lớp thuốc ấy che phủ. Rồi từ từ...biến mất.
Thần thái của cô ấy lúc ấy cực kỳ kỳ quái.
Rõ ràng mặt vừa bị thương.
Trần Hiên Lâm lại vừa mất tích.
Thế mà cô ấy vẫn đứng trước gương...mỉm cười.
Nụ cười ấy không thể diễn tả nổi. Cứ mỗi lần đầu tăm bông lướt qua vết thương...khóe miệng cô ấy lại cong lên thêm một chút.
Mà theo từng nụ cười ấy...Những vết cào trên mặt cũng bị kéo căng, khẽ nhúc nhích theo.
Tôi nhìn đến mức sống lưng lạnh toát, da gà nổi kín cả người.
A Thiên vẫn lặng lẽ đứng chắn trước mặt tôi dùng thân mình khẽ đẩy tôi lùi về phía sau.
Nhìn dáng vẻ quỷ dị của Lý Cẩn Du, tôi cũng bắt đầu thấy sợ. Tôi không dám để cô ấy ở lại đây nữa.
Dù là đưa cô ấy đến khách sạn hay đưa thẳng đến bệnh viện...cũng tuyệt đối không thể để cô ấy ở lại căn hộ này.
A Thiên quả thật rất có linh tính. Sự thù địch và cảnh giác của nó đối với Lý Cẩn Du và Trần Hiên Lâm...mạnh hơn hẳn đối với bất kỳ người xa lạ nào.
Đúng lúc tôi đang lặng lẽ lùi lại...điện thoại trong tay đột nhiên đổ chuông.
Lý Cẩn Du, đang đứng trước gương chỉnh lại vết thương, từ từ quay đầu nhìn tôi.
Cô ấy mỉm cười nói:
"Mạc Sơ...Sao cậu với A Thiên giống hệt nhau vậy? Đi đứng chẳng phát ra tiếng động nào. Định dọa tớ à?"
Nụ cười của cô ấy càng lúc càng rộng. Khi các cơ trên mặt kéo căng về phía sau... Những vết cào do A Thiên để lại cũng khẽ cong lên, lớp thuốc mỡ phủ bên trên tách ra, để lộ miệng vết thương vừa khép lại... một lần nữa nứt toác.
Vết thương ấy trông hệt như lúc đi chợ mua thịt lợn, người bán xách cả một tảng thịt lên hỏi bạn muốn cắt chỗ nào, rồi lia dao rạch một đường trên lớp da heo.
Tôi nhìn chằm chằm Lý Cẩn Du. Càng nhìn, tôi càng có cảm giác cô ấy đã khác trước.
Nhưng rốt cuộc khác ở đâu...tôi lại không sao nói thành lời.
Tôi vội đưa bộ quần áo đã chuẩn bị cho cô ấy, rồi lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.
"Tớ ra ngoài nghe điện thoại." Nói xong, tôi vừa xoa đầu A Thiên, vừa dẫn nó ra ngoài.
Người gọi đến là cảnh sát Hồ. Anh ấy nói đã đứng trước cửa, bảo tôi mở cửa, đồng thời gõ cửa mấy tiếng.
Cốc... cốc...
Tiếng gõ cửa khiến tim tôi cũng khẽ giật thót. Theo phản xạ, tôi ngoái đầu nhìn về phía cửa nhà vệ sinh.
Không biết từ lúc nào, Lý Cẩn Du đã đứng ở đó, cô ấy cầm bộ quần áo trong tay, lạnh lùng nhìn tôi.
A Thiên lập tức căng cứng toàn thân, hướng về phía cô ấy gầm gừ.
Da đầu tôi tê rần nhưng tôi vẫn cố gượng cười với cô ấy, rồi gần như chạy vội ra mở cửa.
Vừa nhìn thấy cảnh sát Hồ đứng ngoài cửa, tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Tôi không dám để anh ấy bước vào nhà ngay. Mà vội vàng kéo anh ấy ra hành lang, đồng thời gọi A Thiên đi theo.
Cảnh sát Hồ có vẻ hơi khó hiểu nhưng anh ấy vẫn đi theo tôi ra ngoài.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy A Thiên rồi vuốt mạnh mấy cái lên bộ lông của nó.
Nó cọ cọ đầu vào mặt tôi. Đến lúc ấy, cảm giác bất an luôn lơ lửng trong lòng tôi mới dịu đi đôi chút.
"Có chuyện gì vậy?"
Cảnh sát Hồ cũng ngồi xổm xuống, đưa tay định vuốt A Thiên. Nhưng A Thiên lập tức xoay người tránh đi, không cho anh ấy chạm vào.
Có điều, nó cũng không tỏ ra thù địch với cảnh sát Hồ, chỉ nhẹ nhàng né tránh mà thôi.
Bàn tay của cảnh sát Hồ khựng giữa không trung, trông có chút ngượng ngùng. Anh ấy cười xòa, nhìn A Thiên.
"Đúng là Tế Khuyển thuần chủng, có linh tính, lại còn cao ngạo nữa."
Tôi ôm A Thiên trong lòng.
Trước tiên kể lại chuyện Trần Hiên Lâm mất tích, hoàn toàn theo đúng những gì Lý Cẩn Du đã nói.
Sau đó, tôi kể luôn những điều kỳ lạ về cô ấy. Đặc biệt nhấn mạnh việc máu chảy từ vết thương trên mặt cô ấy có màu sắc rất bất thường.
Nghe xong, cảnh sát Hồ chỉ im lặng.
Ngược lại, viên cảnh sát trẻ đi cùng để ghi chép lời khai lại nhìn tôi với vẻ nghi ngờ.
"Máu của người sống không thể có màu đen được."
"Có phải thấy chó của mình cào người ta nên cô hoảng quá, nhìn nhầm không?"
"Hoặc là máu đọng nhiều trong kẽ ngón tay nên nhìn có vẻ sẫm màu hơn."
"Máu còn chảy cả xuống mu bàn tay, sao có thể nhìn nhầm được?"
Tôi ôm A Thiên, trừng mắt nhìn viên cảnh sát trẻ.
"Với lại đã chảy nhiều máu như vậy, sao chỉ dùng tăm bông lau vài cái là khỏi được?"
Cảnh sát Hồ liếc người đồng nghiệp trẻ một cái, ra hiệu cho tôi nói tiếp.
Tôi ôm A Thiên, trong lòng vẫn thấy bất an. Tôi nhìn cảnh sát Hồ.
"Từ sau vụ căn hộ xảy ra chuyện, tôi thật sự bị ám ảnh."
"Lúc Lý Cẩn Du tìm đến, tôi chỉ nghĩ hai người họ cãi nhau nên cô ấy sang ở nhờ, không ngờ lại là vì Trần Hiên Lâm mất tích."
"Xin anh nhất định phải đưa cô ấy đi, như vậy cũng là để bảo vệ cô ấy."
Nếu Trần Hiên Lâm thật sự bị hung thủ sát hại để bịt miệng...Thì Lý Cẩn Du đã sống chung với anh ta hơn hai tháng, lại còn sau khi vụ án được phát hiện.
Lỡ như trong lúc nói chuyện, hai người từng nhắc đến điều gì liên quan đến hung thủ...vậy thì Lý Cẩn Du cũng đang gặp nguy hiểm.
Cảnh sát Hồ chỉ bình tĩnh gật đầu.
"Được."
"Nếu cô ấy đồng ý, chúng tôi sẽ đưa cô ấy đi."
Nghe anh ấy hứa như vậy, tôi mới thực sự thở phào.
Khi chúng tôi quay trở vào phòng...Lý Cẩn Du đã ngồi sẵn trong phòng khách, trên mặt cô ấy quấn một lớp băng gạc. Bên ngoài băng gạc còn loang lổ những vệt máu đỏ nhạt.
Cô ấy cũng đã thay bộ quần áo sạch mà tôi đưa, lặng lẽ ngồi đó chờ chúng tôi, thậm chí còn rót sẵn nước. Dáng vẻ ung dung như thể...đây mới chính là nhà của cô ấy.
Vừa nhìn thấy cảnh sát Hồ, cô ấy lập tức nói:
"Xin lỗi. Tôi thật sự rất sợ."
"Sau khi Trần Hiên Lâm mất tích, tôi không dám báo cảnh sát, nên mới chạy đến tìm Mạc Sơ."
Trông cô ấy quả thực rất hoảng hốt, người co rúm trên chiếc sofa nhỏ. Thỉnh thoảng lại liếc nhìn A Thiên đầy dè chừng như thể sợ nó sẽ lại bất ngờ lao tới cào mình.
Sau đó, cô ấy kể lại toàn bộ sự việc một lần nữa, nội dung gần như giống hệt những gì đã nói với tôi.
Chỉ có điều...cô ấy bổ sung thêm một chi tiết.
Vì vụ phân xác xảy ra ngay tại nơi cô ấy đang ở nên cô ấy thường xuyên hỏi Trần Hiên Lâm về những người từng thuê căn hộ đó.
Theo lời Trần Hiên Lâm...căn hộ mà chúng tôi từng ở có rất nhiều người thuê đột nhiên bỏ đi mà không làm thủ tục trả nhà.
Bây giờ thuê nhà đều ký hợp đồng một năm, đặt cọc một tháng, trả tiền ba tháng một lần.
Những căn hộ kiểu này vốn được xây để cho thuê, tiền thuê đều chuyển khoản. Bình thường chủ nhà cũng rất ít khi đến kiểm tra.
Nếu chưa hết hợp đồng mà dọn đi...tiền đặt cọc sẽ không được hoàn lại.
Vì thế, nhiều người lười làm thủ tục trả nhà, họ bỏ luôn cả tiền cọc lẫn tiền thuê còn lại rồi chuyển đi.
Người có ý thức hơn thì còn báo chủ nhà một tiếng để đến nhận lại căn hộ trước. Có người còn chẳng buồn báo.
Phải đến khi chủ nhà gọi thu tiền thuê của quý tiếp theo...mới biết người thuê đã dọn đi từ lâu, rồi mới đăng tin cho thuê lại.
Theo lời Trần Hiên Lâm...trong ba năm anh ta sống ở căn hộ bên cạnh...Căn hộ của chúng tôi đã thay đến hơn mười lượt người thuê.
Có người chỉ ở vài ngày. Người ở lâu nhất cũng chỉ được nửa năm.
Ai chuyển đến cũng mang theo kỳ vọng về một cuộc sống mới.
Vì thế, cứ mỗi lần đổi người thuê...họ lại sửa sang, thay đổi cách bài trí trong phòng ít nhiều.
Nói đến đây...Lý Cẩn Du liếc nhìn cảnh sát Hồ.
"Cho nên Trần Hiên Lâm đoán..."
"Hung thủ chưa chắc là người thuê ngay trước chúng tôi. Cũng có thể là người thuê trước nữa...Hoặc trước nữa..."
Nói xong, cô ấy dè dặt nhìn cảnh sát Hồ.
"Các anh... đã tìm thấy bao nhiêu thi thể rồi?"
"Trong số đó... có người từng thuê căn hộ ấy không?"