Chương 4: Cô Ấy Muốn Trở Thành Tôi
Nghe Lý Cẩn Du hỏi về tiến triển của vụ án giấu xác, tôi vội ho khan một tiếng.
Loại chuyện như thế...biết càng ít càng tốt.
Huống hồ cảnh sát Hồ có thể tiết lộ hay không lại là chuyện khác.
Biết quá nhiều không chỉ nguy hiểm...mà còn khiến người ta sợ đến mức mất ngủ.
Tôi ôm chặt A Thiên trong lòng, nhìn cảnh sát Hồ rồi nói:
"Anh xem, mặt cô ấy còn đang chảy máu. A Thiên cào đấy, dù thế nào cũng nên đưa cô ấy đến bệnh viện tiêm phòng dại."
"Hai chúng tôi đều là phụ nữ, lại vừa trải qua chuyện kinh khủng như vậy."
"Nếu tiện, anh có thể đưa chúng tôi đến bệnh viện được không?"
Cảnh sát Hồ hiểu tôi đang lo điều gì. Anh ấy nhìn Lý Cẩn Du thật lâu, rồi chủ động đề nghị đưa cô ấy đến bệnh viện.
Nhưng dường như Lý Cẩn Du thật sự đã hoảng sợ. Cô ấy co rúm trong góc sofa, vừa khóc vừa lắc đầu, nhất quyết không chịu đi. Cô ấy nói mình sợ Trần Hiên Lâm bị hung thủ giết để bịt miệng.
Chỉ cần được ở lại đây...có A Thiên và có tôi ở bên cạnh...Cô ấy mới thấy yên tâm.
Mặc cho tôi và cảnh sát Hồ khuyên nhủ thế nào, cô ấy vẫn không chịu.
Đến cả viên cảnh sát trẻ đi cùng, theo hiệu lệnh của cảnh sát Hồ, nghiêm giọng yêu cầu cô ấy về đồn để lấy lời khai...Cô ấy cũng nhất quyết từ chối.
Bị ép quá, cô ấy trừng mắt nhìn cả tôi lẫn cảnh sát Hồ.
"Tôi có phạm pháp đâu!"
"Có giỏi thì bắt tôi đi!"
"Nếu không, tôi nhất quyết không đi!"
"Trần Hiên Lâm mất tích rồi."
"Nhỡ đâu anh ấy thật sự bị giết để bịt miệng..."
"Nếu tôi đi ra ngoài rồi cũng bị giết thì sao?"
"Các người ai dám đảm bảo an toàn cho tôi?"
Lúc gào lên những lời ấy...trông cô ấy thật sự rất hoảng loạn, hoàn toàn không còn vẻ quỷ dị như trước nữa.
Nhưng A Thiên vẫn gầm gừ về phía cô ấy, nó còn đưa móng vuốt cào lên mặt bàn trà. Tiếng móng cào ken két chói tai vang lên khiến người nghe lạnh sống lưng.
Lý Cẩn Du giật mình co rúm lại, thế nhưng cô ấy vẫn không chịu rời đi.
Ngay cả khi cảnh sát Hồ cam đoan sẽ đảm bảo an toàn cho cô ấy...
Cô ấy cũng chỉ tin vào linh tính của A Thiên, nhất quyết không chịu đi.
Đến cuối cùng, cảnh sát Hồ còn nói:
"Nếu hung thủ thật sự muốn trả thù...Thì người đầu tiên hắn nhắm tới phải là Mạc Sơ và A Thiên."
"Chính hai người họ là người phát hiện thi thể và báo cảnh sát."
"Cô ở lại đây...mới là nguy hiểm hơn."
Vừa nghe xong câu đó...tôi lập tức lạnh sống lưng.
Theo bản năng, tôi ôm chặt lấy A Thiên, không dám tin nhìn cảnh sát Hồ.
A Thiên cũng lập tức giơ hai chân trước ôm ngược lấy tôi như đang dỗ dành, thậm chí còn quay sang lườm cảnh sát Hồ một cái.
Cảnh sát Hồ chỉ xua tay với tôi, ra hiệu đừng lo, sau đó tiếp tục khuyên Lý Cẩn Du.
Nhưng nói thế nào cũng vô ích.
Cuối cùng, thấy cô ấy thật sự sợ hãi, cảnh sát Hồ đành từ bỏ.
Anh ấy nói có lẽ cô ấy đã bị vụ án làm cho hoảng loạn quá mức. Anh ấy đồng ý để cô ấy ở lại nhà tôi một đêm, đợi bên phía cảnh sát xác nhận việc Trần Hiên Lâm mất tích rồi sẽ liên lạc lại với chúng tôi.
Biết tôi cũng đang sợ, anh ấy còn liên tục cam đoan:
"Chỉ một đêm thôi."
"Dù sao ngày mai cô ấy còn phải đi làm."
"Nếu cô ấy không đi làm...thì cô vẫn phải đi."
"Cùng lắm ngày mai cô chuyển sang ở khách sạn."
Lúc tiễn cảnh sát Hồ ra cửa...đã hơn mười một giờ đêm.
Khi quay trở vào...Lý Cẩn Du đang úp mặt lên ghế sofa khóc nức nở. Cô ấy nghẹn ngào hỏi:
"Có phải cậu sợ bị tớ liên lụy...nên mới không muốn cho tớ ở lại đây không?"
Lời đã nói đến mức ấy...
Nếu tôi còn đuổi cô ấy đi...thì chẳng khác nào thấy chết mà không cứu.
Có lẽ A Thiên cũng biết cô ấy sẽ không chịu rời đi, nó chỉ đứng sát bên tôi, đôi mắt lạnh lùng dõi theo từng cử động của Lý Cẩn Du.
Tôi lấy một chiếc gối và một chiếc chăn đưa cho cô ấy, bảo cô ấy vào phòng ngủ trên giường. Còn tôi và A Thiên sẽ ngủ ngoài chiếc sofa nhỏ.
Dù sao cô ấy cũng đang bị thương.
Hơn nữa...ngủ ngoài phòng khách sẽ gần cửa ra vào hơn.
Nếu có chuyện gì xảy ra...cũng dễ chạy thoát.
Ban đầu Lý Cẩn Du không chịu. Cô ấy nói muốn ngủ cùng tôi và A Thiên, có như vậy mới thấy an toàn.
Vừa dứt lời...A Thiên lập tức gầm lên. Nó giơ móng vuốt cào mạnh xuống lớp vải bọc ghế sofa.
Xoẹt... xoẹt...
Chỉ trong chớp mắt...Mặt ghế đã bị cào rách thành mấy đường dài.
Sau đó nó hung dữ trừng mắt nhìn Lý Cẩn Du. Cả thân mình áp sát vào tôi, mang theo ý cảnh cáo vô cùng rõ ràng.
Lý Cẩn Du đưa tay che lớp băng trên mặt, có vẻ cũng hơi sợ.
Cô ấy gượng cười với A Thiên một cái...rồi lặng lẽ bước vào phòng ngủ.
Đêm đó...Tôi cũng chẳng còn tâm trạng tắm cho A Thiên nữa, chỉ co ro nằm trên chiếc sofa nhỏ để ngủ.
Chiếc sofa quá hẹp...A Thiên không có chỗ nằm. Nó đành nằm phục dưới chân ghế.
Nhưng cái đầu...vẫn luôn hướng về phía cánh cửa phòng ngủ.
Sau khi vào phòng, Lý Cẩn Du tắt đèn, rồi bên trong cũng không còn chút động tĩnh nào nữa.
Hôm nay cô ấy quá kỳ lạ.
Tôi cũng không dám ngủ quá say, tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu A Thiên, tôi mỉm cười nói:
"May mà còn có mày ở bên tao."
Nếu không...Có lẽ tôi cũng sẽ sợ hãi như Lý Cẩn Du vậy.
A Thiên ngoan ngoãn cọ cọ vào người tôi, rồi ngẩng đầu nhìn tôi, như muốn bảo tôi đừng lo lắng.
Bỗng nhiên, tôi nhớ đến lúc ông nội qua đời. Ông nắm chặt tay tôi, dặn dò:
"A Thiên biết con sắp gặp kiếp nạn. Nhất định phải luôn ở bên nó."
Khi ấy, tôi cứ nghĩ ông biết mình sắp không qua khỏi. Ông sợ sau này sẽ chẳng còn ai chăm sóc A Thiên, nên mới cố tình nói nghiêm trọng như vậy để tôi tận tâm nuôi nó.
Nhưng bây giờ nghĩ lại...A Thiên thật sự rất có linh tính.
Tay tôi vẫn vuốt ve chiếc cổ của nó, nằm úp trên sofa, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ...Mơ hồ có một người đàn ông đứng trước mặt tôi, nói:
"Tránh xa Lý Cẩn Du ra. Cô ấy đã chết rồi."
"Người vừa chết là cô ấy, không phải Trần Hiên Lâm."
"Chính hắn mới là hung thủ."
Người đàn ông ấy mặc bộ quần áo trắng mịn như lụa, lớp vải ôm sát người, mềm mại đến lạ.
Tôi không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ thấy mờ mờ ảo ảo...
Nhưng chẳng hiểu sao...lại có vài phần giống A Thiên.
Vừa nghĩ đến đó...tôi giật mình tỉnh giấc.
Mở mắt ra, tôi thấy A Thiên đang ghé sát trước mặt. Nó khẽ gầm gừ, một chân không ngừng cào nhẹ lên người tôi.
Gương mặt của nó...lại kỳ lạ chồng khít với gương mặt người đàn ông trong giấc mơ.
Thấy tôi tỉnh dậy...A Thiên lập tức quay đầu, hướng về phía cạnh sofa mà gầm khẽ.
Tôi linh cảm có điều gì đó, vội vàng ngồi bật dậy, ôm lấy A Thiên rồi nhìn theo hướng nó đang nhìn.
Lý Cẩn Du đang đứng đó, cô ấy mặc bộ đồ ngủ của tôi, mái tóc xõa tung, trên mặt vẫn quấn lớp băng gạc. Đứng lặng lẽ nhìn tôi.
"Mạc Sơ...Tớ không ngủ được. Cậu ngủ với tớ nhé."
Tôi vốn không thích người khác mặc quần áo của mình.
Huống chi...đó còn là bộ đồ ngủ, loại quần áo mặc sát người.
A Thiên lập tức dùng thân mình ép sát tôi. Từng chút, từng chút một đẩy tôi lùi về phía sau, đôi mắt vẫn không rời khỏi Lý Cẩn Du.
Nhớ đến lời người đàn ông trong giấc mơ...rằng cô ấy không phải Lý Cẩn Du...Tôi lại chăm chú quan sát cô ấy thêm vài lần.
Nhưng...Đó đúng là Lý Cẩn Du mà.
"Cái giường rộng lắm."
"Dù A Thiên cũng lên ngủ thì ba chúng ta chen một chút là được."
"Một mình tớ...Sợ lắm."
Vừa nói, cô ấy vừa bước lại gần, thậm chí còn nói:
"Hay là để tớ giống A Thiên...Ngủ dưới cạnh sofa cũng được."
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra, đưa cho cô ấy.
"Nếu không ngủ được...Thì cậu chơi điện thoại một lúc đi."
Trong đầu tôi vẫn không ngừng vang lên lời người đàn ông trong giấc mơ.
“Cô ấy không phải Lý Cẩn Du.”
Tôi còn cố ý liếc xuống dưới chân cô ấy, muốn xem...cô ấy có bóng hay không.
Đến khi nhìn thấy chiếc bóng đổ trên nền nhà...tôi mới khẽ thở phào.
Nhưng A Thiên vẫn vô cùng cảnh giác.
Thấy Lý Cẩn Du tiến lại gần...Nó tiếp tục dùng thân mình ép tôi lùi ra sau, thậm chí còn cắn nhẹ vào quần tôi, kéo tôi từng bước về phía cửa.
Tôi cúi xuống nhìn màn hình điện thoại, đã hơn hai giờ sáng.
Lúc ấy...Lý Cẩn Du đã ngồi xuống sofa. Cô ấy ôm lấy chiếc chăn lúc nãy tôi đắp, rồi hít thật sâu một hơi. Sau đó ngước mắt nhìn A Thiên.
"A Thiên...là dựa vào mùi để nhận ra chủ nhân...Đúng không?"
Ánh mắt và dáng vẻ của cô ấy...như thể...cô ấy cũng đang cố dùng mùi hương để phân biệt một điều gì đó.
Mà lúc này...cô ấy đang mặc đồ ngủ của tôi, mái tóc xõa dài, cco người trên sofa...giống hệt tư thế tôi vừa nằm ngủ ban nãy.
Nếu chỉ nhìn dáng người...mà không nhìn mặt...Thì tư thế của Lý Cẩn Du lúc ấy...hoàn toàn giống hệt dáng vẻ tôi vừa nằm trên chiếc sofa.
Càng nghĩ, tôi càng thấy lạnh sống lưng, tôi nép sát vào A Thiên, lùi đến gần cửa rồi bật đèn lên. Tôi cố gắng giữ giọng thật bình tĩnh:
"Đằng nào cũng không ngủ được..."
"Bên ngoài có một quán net mở cả đêm, đông người lắm."
"Hay chúng ta ra đó chơi game."
"Chỗ đông người sẽ đỡ sợ hơn."
Đèn vừa bật sáng...
Ở chỗ lớp băng gạc dán trên mặt Lý Cẩn Du...tôi thoáng thấy có thứ gì đó mảnh như sợi chỉ...khẽ ngọ nguậy vài cái dưới lớp băng.
Tôi giật mình đến mức vội mở tung cửa, rồi nói với cô ấy:
"Cậu thay quần áo đi. Tớ xuống dưới đợi."
Nói xong, tôi gọi A Thiên rồi gần như chạy một mạch xuống tầng.
Vừa xuống đến dưới lầu...điện thoại của Lý Cẩn Du gọi tới.
Tôi cầm điện thoại, nhìn dòng tên hiển thị trên màn hình, trong đầu chỉ toàn vang lên câu nói của người đàn ông có gương mặt giống A Thiên trong giấc mơ.
"Cô ấy đã chết rồi..."
Đúng lúc tôi còn đang do dự...A Thiên bỗng cắn gấu quần tôi, ra sức kéo tôi đi ra ngoài.
Ngay lúc ấy...
Đinh!
Cửa thang máy mở ra, Lý Cẩn Du bước ra với nụ cười tươi rói.
Cô ấy đã thay quần áo nhưng...vẫn là quần áo của tôi.
Tôi nhìn bộ đồ trên người cô ấy, đó là bộ tôi vẫn thường mặc đi làm. Tối qua tôi còn treo ngay cạnh giường, định sáng nay sẽ mặc.
Lý Cẩn Du lại mỉm cười, vẫy tay với A Thiên, rồi cố tình kéo vạt áo lên một chút. Như thể...đang cố để A Thiên ngửi mùi trên quần áo.
Tôi càng nhìn càng thấy rợn người.
"Sao cậu không mặc đồ của mình?"
Lý Cẩn Du cười đáp:
"Vali của tớ to quá. Tớ sợ mở ra rồi...lại khó xếp lại."
Nghe vậy...
Trong đầu tôi lập tức hiện lên chiếc vali cỡ lớn mà cô ấy kéo đến tối qua. Rồi không hiểu sao...tôi lại nhớ đến vô số bản tin trên mạng về những vụ vận chuyển thi thể bằng vali.
Cùng với chuyện Trần Hiên Lâm mất tích.
Mồ hôi lạnh lập tức túa đầy sau lưng. Tôi vội nắm lấy vòng cổ của A Thiên, rồi nói:
"Đi thôi. Quán net ở ngay phía trước."
Đến khi bước vào quán net...nhìn thấy rất nhiều người đang chơi game thâu đêm...tôi mới thật sự thở phào.
Lúc mở máy...tôi cũng không dám ngồi cạnh Lý Cẩn Du nữa, mà cố tình chen vào giữa hai chàng trai xa lạ.
Lý Cẩn Du dường như cũng chẳng để ý, cô ấy mở một máy đối diện tôi.
Tôi ôm A Thiên ngồi đó, suốt cả đêm chỉ âm thầm quan sát cô ấy.
Không biết cô ấy đang làm gì trên máy tính, nhưng cứ một lúc...lại ngẩng đầu lên mỉm cười với tôi.
Cứ như vậy...chúng tôi thức trắng đến sáng, đến lúc chuông báo thức trên điện thoại tôi vang lên...
Lý Cẩn Du hỏi:
"Thức cả đêm rồi, hay cậu giống tớ đi. Xin nghỉ ốm một hôm, về nhà ngủ đi."
Lúc này...tôi nào còn dám về.
Tôi chỉ lấy cớ công ty nhiều việc, không thể xin nghỉ.
Nghĩ đến chiếc vali lớn mà Lý Cẩn Du mang theo...tôi thậm chí không dám quay về nhà để rửa mặt thay quần áo.
Dắt theo A Thiên...tôi đi thẳng đến công ty.
Vừa bước ra khỏi quán net...tôi lập tức gọi điện cho cảnh sát Hồ, hỏi xem phía cảnh sát đã điều tra được gì chưa. Đồng thời kể lại tất cả những biểu hiện kỳ lạ của Lý Cẩn Du, đặc biệt nhấn mạnh việc cô ấy cố tình mặc quần áo của tôi.
Cảm giác như...muốn để A Thiên quen với mùi của mình.
Sau khi nghe xong...ccảnh sát Hồ chỉ nói:
"Đúng là Trần Hiên Lâm đã mất tích, nhưng vụ việc vẫn đang được điều tra."
Dù sao Trần Hiên Lâm cũng làm nghề tự do, không có đồng nghiệp.
Ngoài tôi và Lý Cẩn Du ra...hình như anh ta cũng chẳng có người bạn nào ở thành phố này. Phía cảnh sát đã liên hệ với người thân của anh ta rồi.
Cuối cùng, cảnh sát Hồ trấn an tôi:
"Đừng quá sợ, cũng đừng tự dọa chính mình. Mọi chuyện vẫn đang trong quá trình điều tra."
Tôi vội nhờ cảnh sát Hồ nghĩ cách đưa Lý Cẩn Du ra khỏi nhà tôi, đồng thời đặc biệt dặn anh ấy chú ý đến chiếc vali cỡ lớn của cô ấy.
Tôi sợ...thi thể của Trần Hiên Lâm đang bị nhét trong đó.
Tôi biết...Những lời mình nói nghe chẳng khác nào người mắc chứng hoang tưởng bị hại.
Nhưng Lý Cẩn Du...quả thật đã trở nên rất kỳ lạ.
Sau khi tôi liên tục nhấn mạnh, cảnh sát Hồ mới gật đầu đồng ý.
Anh ấy nói sẽ đến chỗ tôi thuê nhà với lý do điều tra vụ Trần Hiên Lâm mất tích, nhân tiện đưa Lý Cẩn Du về đồn, đồng thời cũng sẽ kiểm tra chiếc vali của cô ấy.
Nghe giọng anh ấy qua điện thoại...tôi càng cảm thấy anh ấy chỉ đang cố trấn an mình.
Thế nên tôi lại nhấn mạnh lần nữa về vết thương kỳ quái trên mặt Lý Cẩn Du.
Tôi còn đề nghị:
"Nếu được thì đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra."
"Tốt nhất nên xét nghiệm ADN...xác nhận xem cô ấy có thật sự là Lý Cẩn Du hay không."
Qua đầu dây bên kia...tôi còn nghe thấy cảnh sát Hồ khẽ thở dài.
Tôi cũng biết...những gì mình vừa nói thật sự quá khó tin.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy A Thiên, hít sâu mấy hơi để bình tĩnh lại, rồi mới nghiêm túc nói với cảnh sát Hồ:
"Tôi không đùa đâu. Chuyện này thật sự rất quan trọng."
Sau khi cúp máy...Tôi ghé siêu thị ngoài khu chung cư mua ít đồ vệ sinh cá nhân, tiện thể mua cho A Thiên mấy cái bánh bao nhân thịt làm bữa sáng, rồi đi thẳng đến công ty.
Lúc tôi vào nhà vệ sinh của công ty để rửa mặt đánh răng...A Thiên vẫn ngoan ngoãn ngồi canh ngoài cửa. Mấy đồng nghiệp thấy vậy thì bật cười trêu:
"Cậu đúng là đi đâu cũng dính lấy linh khuyển không rời."
Sau khi rửa mặt xong...Nghĩ mãi về những biểu hiện bất thường của Lý Cẩn Du, tôi bèn gọi sang phòng ban của cô ấy hỏi thăm. Ai ngờ đồng nghiệp của cô ấy lại nói:
"Lý Cẩn Du xin nghỉ bệnh một tuần rồi, hôm nay không đi làm."
Tôi khựng người.
Tối qua...Rõ ràng cô ấy đâu có nói với tôi rằng mình đã xin nghỉ hẳn một tuần?
Đúng lúc tôi còn đang ngơ ngác...
Điện thoại của cảnh sát Hồ gọi tới, anh ấy nói đã kiểm tra chiếc vali của Lý Cẩn Du. Bên trong chỉ toàn là quần áo của cô ấy, bảo tôi đừng suy nghĩ lung tung nữa.
Phía cảnh sát sẽ đưa Lý Cẩn Du về đồn để lấy lời khai, bảo tôi cứ yên tâm.
Nhưng cả ngày hôm đó...tôi chẳng thể nào tập trung làm việc.
Giờ đây...tôi không dám để A Thiên rời khỏi tầm mắt mình dù chỉ một giây.
Ngay cả lúc đi vệ sinh...tôi cũng để A Thiên ngồi canh trước cửa.
Đến giờ tan làm...rõ ràng cảnh sát Hồ đã nói sẽ đưa Lý Cẩn Du đi rồi.
Vậy mà...cô ấy lại gọi điện cho tôi, giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi.
"Mạc Sơ. Tớ nấu cơm rồi, có món thịt luộc cay Tứ Xuyên mà cậu thích nhất. Về ăn nhanh nhé."
Tôi sững sờ, tôi đâu có đưa chìa khóa nhà cho cô ấy, cửa nhà tôi dùng khóa mật mã. Mà cô ấy cũng chưa từng hỏi tôi mật mã là gì.
Vậy...sau khi rời khỏi nhà...làm sao cô ấy lại quay vào được?
Hơn nữa...Lý Cẩn Du vốn chẳng phải người thích nấu ăn. Cô ấy rất chú trọng chăm sóc da, bình thường cũng không ăn đồ cay.
Những món đầy ắp dầu ớt như thịt luộc cay Tứ Xuyên...cô ấy trước giờ còn chẳng buồn động đũa.
Huống chi...trên mặt cô ấy vẫn còn có vết thương. Sao lại có thể nấu một món cay nóng như vậy được?