Thiên Khuyển Hộ Chủ/ Chương 5: Cái Đầu Người Trong Tủ Lạnh
Mục lục
16.5px
Thiên Khuyển Hộ Chủ

Chương 5: Cái Đầu Người Trong Tủ Lạnh

Vừa nghe thấy giọng của Lý Cẩn Du trong điện thoại, A Thiên lập tức chồm tới trước mặt tôi.
Nó cọ đầu vào người tôi, rồi nhe răng về phía chiếc điện thoại, nhưng không phát ra một tiếng động nào.
Tôi kiếm cớ nói rằng hôm nay sức khỏe không tốt, ccông việc trong tay vẫn còn chưa làm xong. Lát nữa còn phải quay lại tăng ca, bảo cô ấy cứ ăn trước đi.
Lý Cẩn Du chỉ cười khẽ:
"Vậy tớ đợi cậu về rồi ăn cùng."
"À đúng rồi."
"Hôm nay lúc đến đồn cảnh sát, họ kiểm tra vali của tớ, quần áo bên trong bị lục tung hết, bẩn cả rồi. Nên tớ mặc quần áo của cậu nhé."
Nghe đến đó...Cảm giác bất an trong lòng tôi càng mãnh liệt hơn.
Tôi qua loa đáp vài câu rồi vội vàng cúp máy. Ngay sau đó, tôi lập tức gọi cho cảnh sát Hồ, kể lại toàn bộ chuyện này.
Sau khi nghe xong, cảnh sát Hồ chỉ nói:
"Có lẽ mật mã khóa cửa nhà cô quá đơn giản."
"Trước đây hai người từng ở chung. Cô ấy hiểu thói quen sinh hoạt của cô nên đoán được mật mã cũng không lạ."
Anh ấy bảo tôi đừng quá lo, nếu sợ thì tối nay đừng về nhà nữa, cứ thuê khách sạn ở tạm một đêm.
Thật ra...tôi cũng chẳng định quay về nữa. Muốn sang ở nhờ nhà bạn bè...lại sợ nếu hung thủ thật sự đang bám theo mình, thì sẽ liên lụy đến người khác.
Cuối cùng, tôi đặt một phòng khách sạn gần công ty, định tiện đường mua thêm hai bộ quần áo, ở khách sạn vài hôm, đợi Lý Cẩn Du rời đi rồi tính tiếp.
Nếu sau này xác định mọi chuyện đều ổn...thì tôi sẽ tìm cách sang nhượng luôn căn nhà đó cho cô ấy.
Nhưng...
Vừa dắt A Thiên bước ra khỏi tòa nhà công ty...nó đã kéo tôi chạy vụt đi.
Sức của A Thiên vốn rất lớn, một khi đã lao đi thì nhanh đến kinh người, tôi hoàn toàn không giữ nổi.
Dù gọi thế nào...nó cũng không chịu dừng lại.
Nó kéo tôi chạy thẳng đến trạm xe buýt, rồi bất ngờ nhảy bổ vào tấm biển chỉ các tuyến xe, liên tục cào lên tên của một trạm.
Tôi nhìn kỹ...đó chính là trạm xe buýt gần căn hộ mà trước đây tôi và Lý Cẩn Du từng thuê chung.
Tôi chạy đến mức thở hổn hển, khó hiểu nhìn A Thiên. Nó lại nghiêm túc dùng móng vuốt chỉ vào tên trạm ấy.
Những người đang chờ xe xung quanh thấy vậy đều mỉm cười thiện ý, ccó người còn lấy điện thoại ra chụp ảnh nó.
Tôi biết...A Thiên rất có linh tính. Mà chó lại có thể nhìn thấy những thứ người bình thường không nhìn thấy.
Tôi ôm lấy nó, khẽ hỏi:
"Mày muốn tao quay lại căn hộ cũ sao?"
"Ư..."
A Thiên cọ cọ vào mặt tôi, rồi gật đầu thật mạnh.
Tôi vẫn còn ám ảnh rất sâu với tòa chung cư ấy nhưng thấy A Thiên lại tiếp tục cào lên tên trạm xe... Tôi nghĩ một lúc rồi vuốt đầu nó.
"Mày muốn dẫn tao đi tìm thứ gì đúng không?"
A Thiên lại khẽ rên một tiếng, gật đầu liên tục, đôi mắt ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
Tôi chợt nhận ra...ccứ trốn tránh mãi cũng chẳng giải quyết được gì.
Bây giờ...người đang ở trong nhà tôi...Là Lý Cẩn Du hay Trần Hiên Lâm. Hoặc là một kẻ nào khác...tôi cũng không biết.
Nhưng ít nhất...trong hai người họ đã có một người mất tích. Mà tất cả đều có liên quan đến hung thủ của vụ án giấu xác.
Đúng như cảnh sát Hồ từng nói. Một người phát hiện thi thể... Một người báo cảnh sát...
Trong mắt một tên sát nhân biến thái...chúng tôi đều là đối tượng cần phải trả thù.
Đến giờ hắn vẫn chưa ra tay. Có lẽ...chỉ vì đang âm thầm quan sát chúng tôi trong bóng tối, chờ thời cơ thích hợp.
Nghĩ vậy...Tôi ôm A Thiên, lặng lẽ đứng đợi xe buýt, đồng thời gọi điện cho cảnh sát Hồ.
Nói rằng...Có lẽ A Thiên đã phát hiện ra manh mối mới, nó nhất quyết muốn quay lại căn hộ cũ.
Cảnh sát Hồ dường như rất tin tưởng A Thiên, anh ấy lập tức bảo tôi:
"Đứng yên tại chỗ. Tôi sẽ đến đón cô ngay."
Thật ra...Tôi cũng đang định nhờ cảnh sát Hồ đi cùng.
Một người một chó quay lại nơi đó...đừng nói là có sợ hay không. Chỉ riêng việc có dám bước vào hay không...đã là một vấn đề rồi.
Trong tình hình hiện tại...ngay cả những nơi quá vắng người...tôi cũng không dám bén mảng tới.
Vì thế...Tôi ôm A Thiên ngồi chờ ở trạm xe buýt.
Ít nhất nơi này đông người khiến tôi cảm thấy an tâm hơn.
Trong lúc chờ...Lý Cẩn Du liên tục gọi điện cho tôi nhưng tôi không dám bắt máy.
Đến khi điện thoại vừa ngừng đổ chuông...tôi lập tức chặn luôn số của cô ấy.
Đợi đến khi cảnh sát Hồ tới đón...tôi lại một lần nữa kể cho anh ấy nghe những biểu hiện kỳ lạ của Lý Cẩn Du.
Thậm chí...tôi còn biến lời cảnh báo của người đàn ông xuất hiện trong giấc mơ thành suy đoán của chính mình...rồi kể lại cho cảnh sát Hồ nghe.
Rõ ràng cả cảnh sát Hồ cùng hai cảnh sát đi cùng – một nam, một nữ – đều không tin lời tôi.
Tôi vội vàng cố gắng phân tích thật rõ ràng:
"Lý Cẩn Du mà các anh đã gặp rồi đấy."
"Cô ấy là người cực kỳ yêu cái đẹp. Mặt bị cào sâu thành mấy vết như vậy...mà lại không chịu đến bệnh viện xử lý...Là chuyện hoàn toàn không giống tính cách của một cô gái như cô ấy."
Tôi hít sâu một hơi rồi nói tiếp:
"Hơn nữa, cô ấy rất thích làm nail."
"Bình thường còn chẳng thích nấu cơm. Huống hồ là món thịt luộc cay Tứ Xuyên, món đó phải thái thịt, băm cả đống ớt."
"Trước đây chỉ có Trần Hiên Lâm biết tôi thích ăn nên từng làm vài lần mang sang cho chúng tôi."
Tôi ôm chặt A Thiên, cố gắng hết sức để lời mình nói có logic hơn.
Cảnh sát Hồ chỉ khẽ gật đầu, còn nữ cảnh sát đi cùng thì vỗ nhẹ lên vai tôi, xem như an ủi.

Khi chúng tôi đến dưới tòa chung cư cũ...trời đã khá khuya.
Sau vụ án giấu xác...phần lớn cư dân đều đã dọn đi.
Cả tòa nhà chỉ còn lác đác vài căn hộ còn sáng đèn.
Vừa xuống xe...A Thiên lập tức kéo tôi chạy lên lầu. Cảnh sát Hồ và hai cảnh sát còn lại cũng nhanh chóng đi theo.
Đến tầng trước đây tôi, Lý Cẩn Du và Trần Hiên Lâm từng ở...
Cả căn hộ của tôi lẫn căn hộ của Trần Hiên Lâm vẫn còn giăng dây phong tỏa, niêm phong vẫn nguyên vẹn.
Cảnh sát Hồ gọi điện xin chỉ thị, sau đó quay sang nhìn A Thiên.
Ban đầu tôi còn tưởng...nó sẽ dẫn chúng tôi vào căn hộ trước đây tôi và Lý Cẩn Du thuê.
Không ngờ...nó lại chạy thẳng sang cửa căn hộ của Trần Hiên Lâm, không ngừng dùng móng vuốt cào lên cánh cửa.
Thấy vậy...cảnh sát Hồ lập tức xé niêm phong, nhập mật mã mở cửa.
Vừa bước vào...
Tôi thấy bức tường thông với căn hộ bên cạnh đúng là đã bị đập ra.
Thật ra...hai căn hộ vốn không thông hoàn toàn. Chỉ có bức tường chỗ giấu xác bên phía chúng tôi bị khoét.
Trần Hiên Lâm đã thuê căn này ba năm, hầu như chưa từng sửa sang gì.
Chỉ có vài chỗ vô tình bị đập thủng trong lúc điều tra.
Vì anh ta từng sửa sang nhẹ trong nhà, đồ đạc lại quá nhiều, nhất thời chưa chuyển đi hết.
Hợp đồng thuê nhà cũng chưa hết hạn nên căn hộ vẫn chưa bị trả lại.
Vừa bước vào...Tôi đã thấy sởn tóc gáy, bất giác siết chặt dây dắt A Thiên. Một tay liên tục vuốt lưng nó, bám sát phía sau từng bước.
Nhưng A Thiên không hề chạy loạn, nó đi thẳng vào bếp, đến trước chiếc tủ lạnh hai cánh cỡ lớn. Rồi lại bước sang chiếc tủ đông lớn đặt ở góc ban công sinh hoạt cạnh bếp.
Nó cúi xuống ngửi ngửi, sau đó giơ móng vuốt vỗ nhẹ lên cả hai, rồi quay đầu nhìn cảnh sát Hồ.
Lúc mới chuyển đến thuê nhà...Tôi và Lý Cẩn Du từng sang nhà Trần Hiên Lâm ăn cơm.
Khi ấy nhìn thấy anh ta có đến hai chiếc tủ lạnh lớn như vậy...chúng tôi cũng rất tò mò.
Anh ta cười giải thích:
"Vốn dĩ tôi thích ở nhà, lại thêm ảnh hưởng của dịch bệnh. Bố mẹ cứ gửi từng thùng rau củ và thực phẩm qua chuyển phát. Nhà còn chỗ nên tôi mua thêm một cái tủ đông."
Anh ta còn hào hứng dẫn hai chúng tôi đi xem kho dự trữ của mình.
Trong tủ...đủ loại cá, thịt, gà, vịt, đồ khô, đồ tươi. Gạo, mì...Muốn gì có nấy.
Khi ấy...Tôi và Lý Cẩn Du còn rất khâm phục. Một người đàn ông mà biết vun vén cuộc sống như vậy, dự trữ nhiều thực phẩm đến thế...
Có bị phong tỏa vài tháng cũng chẳng phải lo.
Lý Cẩn Du còn đùa:
"Nếu sau này bị cách ly...Thì tụi em sang nhà anh sống nhờ."
Thế nhưng...
Lúc này nhìn lại hai chiếc tủ lạnh ấy...Tôi chỉ thấy từng cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Thấy A Thiên cứ chỉ vào hai chiếc tủ...
Viên cảnh sát trẻ lập tức nói:
"Lần trước khi khám nghiệm hiện trường và thu thập vật chứng...chúng tôi đã kiểm tra toàn bộ rồi. Còn đặc biệt đưa chó nghiệp vụ đến lục soát cả tòa nhà mấy lượt, không phát hiện thêm điều gì."
"Trần Hiên Lâm còn quay lại mang hết những gì có thể mang đi."
Nói xong...anh ta tiện tay mở luôn cánh cửa chiếc tủ lạnh hai cánh.
"Còn khá nhiều nước ngọt. Anh ta xách không hết nên chia luôn cho bọn tôi."
Đúng lúc cánh cửa tủ lạnh mở ra...A Thiên đột nhiên áp sát chân tôi, khẽ rên lên một tiếng, rồi cắn gấu quần kéo tôi lùi ra ngoài.
Thế nhưng...
Theo bản năng...tôi vẫn liếc nhìn vào bên trong chiếc tủ lạnh.
Chỉ một cái liếc ấy...toàn thân tôi như bị làn hơi lạnh buốt từ trong tủ phả thẳng vào người, da gà nổi kín khắp cơ thể.
Ngay chính giữa ngăn tủ...có một cái đầu người tóc dài rối bù. Nó bị nhét vào đó một cách rất tùy tiện. Bên cạnh còn chất đầy những thứ cồng kềnh khác.
Rõ ràng vẫn còn nằm trong tủ lạnh...Vậy mà đã bốc lên thứ mùi tanh thối kỳ dị.
Mái tóc đen...không biết dính nước hay dính máu, ướt sũng bết lại.
Qua những lọn tóc...lộ ra một phần gương mặt.
Không...
Phải nói là phần thịt đỏ au, đỏ tươi như miếng thịt bò sống.
Bởi vì...Toàn bộ da mặt đã bị lột sạch.
A Thiên ra sức kéo tôi ra ngoài như không muốn tôi nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Nhưng trong đầu tôi...chỉ còn tràn ngập màu đỏ tanh của cả chiếc tủ lạnh.
Rồi tôi chợt nhớ...
Ngày đầu A Thiên đến...Chính Trần Hiên Lâm đã lấy những lát thịt bò tươi cắt sẵn trong chiếc tủ lạnh này để cho nó ăn...
Dạ dày tôi lập tức cuộn lên dữ dội.
Tôi mặc cho A Thiên kéo mình, quay đầu...cắm đầu chạy thẳng ra ngoài.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục