Thiên Khuyển Hộ Chủ/ Chương 6: Kẻ Khoác Da Người
Mục lục
16.5px
Thiên Khuyển Hộ Chủ

Chương 6: Kẻ Khoác Da Người

A Thiên kéo tôi chạy ra ngoài.
Tôi dựa vào lan can hành lang, cúi gập người nôn khan liên tục.
Nhưng vì cả ngày gần như chưa ăn gì, ngoài mật trào lên khiến cổ họng đắng nghét, tôi chẳng nôn ra được thứ gì.
Cảnh sát Hồ và những người đi cùng cũng không ngờ trong tủ lạnh lại có xác người. Họ lập tức gọi điện điều động lực lượng, phong tỏa hiện trường.
Nữ cảnh sát có lẽ cũng không chịu nổi cảnh tượng trong tủ lạnh. Cô vội vàng chạy ra ngoài, đứng ở ban công hít liên tục mấy hơi thật sâu.
Sau khi cố nén cảm giác buồn nôn xuống, cô mới đi tới, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an tôi.
Tôi chỉ biết ôm chặt lấy A Thiên. Dựa vào nó, tôi mới thấy lòng mình bình tĩnh hơn đôi chút.
Trong đầu tôi vẫn không ngừng hiện lên cảnh tượng trong tủ lạnh...
Mái tóc đen ướt sũng bết đầy lên khuôn mặt...Cùng những khúc xương đỏ au, vì quá lớn không nhét vừa ngăn đông bên dưới nên bị đặt chồng lên phía trên.
Bên trong phòng, giọng cảnh sát Hồ vang lên trầm thấp. Ông đang gọi điện, giọng nói vô cùng nghiêm nghị.
Nữ cảnh sát thử đỡ tôi đứng dậy.
"Chúng ta xuống xe chờ trước nhé."
Tôi ôm đầu A Thiên, ngước mắt nhìn cô ấy.
"Người trong đó... là Lý Cẩn Du sao?"
"Hình như... là phụ nữ."
Đêm qua, trong giấc mơ...
Người đàn ông có gương mặt rất giống A Thiên đã nói với tôi...Người chết là Lý Cẩn Du.
Lúc đó tôi còn không tin.
Không ngờ hôm nay, A Thiên lại dẫn tôi đến đây...tìm thấy những mảnh thi thể bị giấu trong tủ lạnh.
Đúng như viên cảnh sát trẻ vừa nói. Nơi này đã bị họ lục soát toàn diện, lại luôn trong tình trạng niêm phong. Không một ai nghĩ đến chuyện sẽ quay lại đây tìm "Trần Hiên Lâm" mất tích.
Không ai ngờ...Tên hung thủ lại chơi một đòn "quay đầu", sau khi gây án lại mang xác quay về giấu trong chính căn hộ này.
Nghĩ đến đó...Tôi càng thấy lạnh sống lưng. Tôi nhìn nữ cảnh sát, giọng run rẩy:
"Mau bảo cảnh sát Hồ đến chỗ tôi, bắt cô ta đi."
"Bất kể cô ta là ai...cứ bắt lại trước đã!"
Giữa Lý Cẩn Du và Trần Hiên Lâm...Chắc chắn đã có một người mất tích rồi.
Trong tủ lạnh...cái đầu đó là tóc dài. Chắc chắn là của một người phụ nữ.
Vậy... Người đang ở nhà tôi là ai? Là Trần Hiên Lâm sao?
Nhưng...Làm thế nào hắn lại có thể biến thành bộ dạng của Lý Cẩn Du?
Cái đầu người kia...cùng những bộ xương đỏ au trong tủ...đều không còn da.
Đột nhiên, tôi nhớ lại cảnh tối qua...Lý Cẩn Du bị A Thiên cào rách mặt, máu đen chảy ròng ròng, dưới lớp da còn như có thứ gì đó đang ngọ nguậy.
Tôi vội túm lấy cánh tay nữ cảnh sát.
"Nhất định là Trần Hiên Lâm đã giết Lý Cẩn Du!"
"Lột da cô ấy...rồi giả làm cô ấy!"
"Hắn còn mặc quần áo của tôi là để nhiễm mùi của tôi."
"Sau này giết tôi xong...Hắn sẽ giả thành tôi, để A Thiên cũng không nhận ra!"
Có lẽ vì tôi nói quá gấp, lại thêm chính nữ cảnh sát cũng vừa bị cảnh tượng xác người trong tủ lạnh làm cho khiếp sợ. Sắc mặt cô ấy tái nhợt đến khó coi.
Tôi biết...những lời mình nói nghe thật hoang đường. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc "Lý Cẩn Du" tối qua đến nhà tôi...
Có lẽ chỉ để quan sát kỹ hơn thói quen sinh hoạt của tôi...để sau này hoàn toàn thay thế tôi...Tôi lại sợ đến phát run.
Tôi ôm chặt A Thiên, co người vào góc tường, đưa mắt nhìn hai cánh cửa căn hộ nằm song song trước mặt.
Nếu ông nội không qua đời...Tôi đã không trở về quê, ccũng sẽ không mang A Thiên đến đây.
Vậy thì...Tôi và Lý Cẩn Du sẽ vẫn tiếp tục sống trong căn hộ ấy.
Đến một ngày nào đó...có lẽ cũng giống như những người thuê trước, bỗng nhiên biến mất, không trả nhà. Hoặc...hung thủ sẽ dùng điện thoại của chúng tôi, đăng một dòng trạng thái, hay một bài viết lên mạng xã hội...nói rằng chúng tôi chuyển đi nơi khác. Hay vì lý do gì đó mà rời khỏi thành phố.
Sẽ chẳng có ai...vì sự biến mất của chúng tôi mà đi báo cảnh sát.
Rồi sau đó...có lẽ chúng tôi cũng sẽ bị chặt thành từng mảnh. Hoặc nằm trong chiếc tủ lạnh kia. Hoặc bị hút chân không...bọc kín trong từng lớp túi nhựa...Rồi xây kín vào một bức tường nào đó.
Nghĩ đến đây...tôi càng run lên vì sợ hãi, ôm A Thiên thật chặt.
Lúc ấy tôi mới nhận ra...Nó cũng dịu dàng giơ hai chân trước ôm ngược lấy tôi, ccòn cọ nhẹ đầu lên vai tôi như đang dỗ dành.
Nữ cảnh sát vẫn định đỡ tôi đứng dậy.
Đúng lúc đó...cảnh sát Hồ bước ra, ông nhìn tôi rồi nói:
"Người của chúng tôi đã đến nhà cô, trong nhà không còn ai nữa."
"Cô và Tiểu Trương về đồn trước đi."
Ý ông là..."Lý Cẩn Du" đã bỏ đi?
Tôi ôm A Thiên, chống tay vào bức tường ngoài ban công, chậm rãi đứng dậy.
Vừa nghĩ đến những khúc xương đỏ au trong tủ lạnh...lại nhớ "Lý Cẩn Du" nói đã nấu món thịt luộc cay cho tôi...dạ dày tôi lại cuộn lên từng cơn.
Tôi nhìn cảnh sát Hồ, giọng run run:
"Vậy... trong nhà tôi...Có phải đã nấu sẵn cơm rồi không?"
"Món... thịt luộc cay..."
Nghe vậy...Đồng tử của cảnh sát Hồ chợt co rút lại, dường như ông cũng nghĩ đến điều gì đó. Ông lập tức quay sang Tiểu Trương.
"Đưa cô ấy về đồn trước."
Nói xong...Ông cầm điện thoại gọi ngay. Vừa có người bắt máy, ông đã vội vàng nói:
"Lập tức mang toàn bộ thức ăn trong nhà Mạc Sơ về giám định!"
"Đặc biệt là món thịt luộc cay!"
"Không chỉ món đó!"
"Tất cả các món có thịt trên bàn...đều mang về hết!"
Nghe đến đó...Tôi nhìn cánh cửa căn hộ vẫn còn mở. Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh trước đây... Trần Hiên Lâm thường xuyên nấu ăn mang sang cho tôi và Lý Cẩn Du.
Lý do anh ta đưa ra là:
"Một mình tôi nấu nhiều quá ăn không hết. Mọi người ăn cùng sẽ ngon hơn."
Trong số những món anh ta nấu...
Nhiều nhất chính là thịt luộc cay, thịt kho, thịt nướng, bò trộn nguội...Hoặc thịt bò hầm...
Phần lớn thời gian, tôi và Lý Cẩn Du đều gọi đồ ăn ngoài.
Thế nên mỗi lần người hàng xóm tốt bụng ấy mang đồ ăn sang...chúng tôi đều vô cùng biết ơn.
Thỉnh thoảng còn mua ít hoa quả hay đồ uống biếu lại anh ta để đáp lễ.
Nhưng bây giờ...Chỉ cần nghĩ đến những món thịt đó...có khả năng là...
Tôi lại thấy dạ dày quặn lên.
"Lý Cẩn Du" đã không còn ở nhà tôi nữa.
Đúng như chính "cô ta" nói tối qua, Trần Hiên Lâm mất tích.
"Cô ta" không dám báo cảnh sát...Là vì sợ cảnh sát sẽ cho rằng Trần Hiên Lâm bỏ trốn vì có tội.
Thế nhưng giờ đây...Chính "cô ta" lại biến mất.
Chuyện này...Chắc chắn có liên quan đến "cô ta".
Tối qua, ngay khi "cô ta" vừa bước vào nhà...A Thiên đã lập tức lao tới cào rách mặt, chắc chắn nó đã phát hiện ra điều gì đó.
Nếu không có chuyện gương mặt bị cào rách bất thường...Tôi sẽ không bao giờ nhận ra Lý Cẩn Du có gì khác lạ. Tôi sẽ ngủ chung giường với "cô ta", ăn cơm cùng "cô ta".
Ngày nào cũng ra vào cùng nhau...
Nếu thêm một hai tháng nữa...Liệu "cô ta" có giống như bây giờ...khoác lên gương mặt của Lý Cẩn Du. Rồi sau đó...lại khoác lên da mặt của tôi.
Sống ngoài kia dưới thân phận của tôi không?
Sẽ chẳng có ai biết...rằng Mạc Sơ đã mất tích.
Thậm chí...có khi hắn còn thích thú lấy chính thịt của tôi...đi nấu ăn cho người khác.
Tôi ôm chặt A Thiên.
Sự ghê tởm và sợ hãi chồng chất lên nhau.
Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, vịn lan can rồi nôn thốc nôn tháo.
Vì cả ngày chưa ăn gì...thứ tôi nôn ra chỉ toàn là dịch mật đắng nghét, chân tay bủn rủn, đến đứng cũng không vững.
May mà A Thiên lập tức lao tới, dùng hai chân trước chống lấy người tôi.
Tiểu Trương đỡ lấy tôi.
"Cô đừng sợ. Tôi đưa cô về cục cảnh sát trước. Ở đó sẽ an toàn."
Lúc này...Tôi thật sự đã sợ đến cùng cực.
Một tay nắm dây dắt A Thiên, gần như phải dựa vào người Tiểu Trương mới bước được vào thang máy.
Xuống tới tầng một...tôi thấy mấy chiếc xe cảnh sát đã lặng lẽ dừng trước tòa chung cư, rất nhiều cảnh sát mặc đồng phục.
Mỗi người xách theo đủ loại thiết bị, vội vã chạy lên lầu.
Tiểu Trương gọi thêm một cảnh sát khác, hai người cùng đưa tôi về cục.
Suốt dọc đường...A Thiên vẫn cuộn mình bên cạnh tôi, thỉnh thoảng còn giơ chân trước lên, nhẹ nhàng vỗ lên người tôi từng cái một như đang an ủi.
Viên cảnh sát lái xe lâu lâu lại liếc nhìn A Thiên. Cuối cùng không nén được tò mò.
"Đây chính là A Thiên - con chó linh mà đội trưởng Hồ nhắc tới sao?"
"Nghe nói tối qua nó đã phát hiện nghi phạm có điều bất thường. Hôm nay lại dẫn mọi người quay về đây, phát hiện xác người giấu trong tủ lạnh."
Tiểu Trương vừa mở nắp chai nước định đưa cho tôi.
Nghe đến đó...chính cổ họng cô ấy lại nghẹn lại trước, rồi quay sang lườm viên cảnh sát lái xe một cái.
Cô ấy cầm luôn chai nước đã mở, ngửa đầu uống liền mấy ngụm, sau đó mới mở một chai khác đưa cho tôi.
Tôi cầm chai nước, cố gắng không để bản thân nghĩ ngợi quá nhiều.
Về đến cục cảnh sát...Tiểu Trương bắt đầu lấy lời khai.
Phần lớn câu hỏi đều xoay quanh Trần Hiên Lâm...Và những biểu hiện bất thường của Lý Cẩn Du.
Tuy chỉ là một phòng họp...
Nhưng A Thiên thỉnh thoảng lại liếc về chiếc camera giám sát trong góc phòng. Rõ ràng...vẫn còn người đang theo dõi cuộc hỏi cung của chúng tôi.
Điều đó càng khiến tôi căng thẳng hơn.
Tôi kể lại tất cả những gì mình còn nhớ về Trần Hiên Lâm, nhưng Tiểu Trương vẫn bảo tôi cố nhớ thêm.
Bởi những thông tin ấy...có thể liên quan trực tiếp đến sự an toàn của chính tôi.
Đến khi thật sự không hỏi thêm được gì nữa...cô ấy mới đổi sang một câu hỏi khác.
"Lúc trước...hai cô thuê được căn hộ đó bằng cách nào?"
Thật ra...Căn hộ ấy là do Lý Cẩn Du tìm được.
Tôi và cô ấy cùng vào công ty trong một đợt tuyển dụng, chỉ là làm ở hai phòng ban khác nhau, nên cũng không làm việc cùng một tòa nhà.
Phòng ban tôi làm việc bận hơn phòng ban của Lý Cẩn Du rất nhiều. Vừa mới vào làm, tôi đã bị giao cả đống việc, còn cô ấy thì khá rảnh, nên việc tìm nhà trên mạng đều do cô ấy phụ trách.
Sau khi tìm được chỗ ở, tôi đến xem qua một lần, thấy cũng ổn. Cô ấy là người đi ký hợp đồng, còn tôi thì chuyển phần tiền thuê của mình cho cô ấy.
Ngày đầu tiên dọn vào ở, cô ấy đã quen thân với Trần Hiên Lâm.
Trong nửa năm ở chung, tôi thường xuyên tăng ca, thời gian ở nhà rất ít. Lý Cẩn Du thì ở nhà nhiều hơn, quan hệ với Trần Hiên Lâm cũng thân thiết hơn, vì thế hai người mới tiến đến với nhau.
Cuối cùng, cảnh sát Tiểu Trương bảo tôi ngồi đợi một lát, rồi cầm biên bản lời khai chuẩn bị đi ra ngoài.
Tôi vội ôm chặt A Thiên, hỏi:
“Người trong tủ lạnh… là Lý Cẩn Du sao?”
Tiểu Trương nuốt khan một cái, chỉ đáp:
“Tạm thời vẫn chưa xác định được, phải chờ kết quả giám định pháp y.”
Tôi thấy cô ấy không phủ nhận, tim càng thắt lại.
“Vậy các anh tìm được bao nhiêu thi thể trong căn nhà đó? Đã xác định được danh tính nạn nhân chưa?”
Tiểu Trương dường như đang nghĩ xem phải trả lời tôi thế nào thì cảnh sát Hồ bước vào, ra hiệu cho cô ấy ra ngoài.
Ông không hỏi thêm về Trần Hiên Lâm trước kia nữa, mà chỉ hỏi lại phản ứng của A Thiên sau khi “Lý Cẩn Du” xuất hiện tối hôm qua, cùng với những biểu hiện bất thường của “cô ấy”.
Sau cùng, ông bày tỏ muốn mượn A Thiên vài ngày.
Chưa đợi tôi trả lời, A Thiên đã lập tức gầm gừ với cảnh sát Hồ, nhảy bổ vào lòng tôi, đưa hai chân trước ôm chặt lấy tôi không chịu buông.
Nghe ý trong lời cảnh sát Hồ, tôi biết tình hình có lẽ còn quỷ dị hơn mình tưởng, trong lòng càng bất an.
Thế nhưng cảnh sát Hồ lại đưa tay xuống dưới gầm bàn, như thể nhấn thứ gì đó.
Sau đó ông nhìn tôi, giọng trầm xuống:
“Người trong tủ lạnh đúng là Lý Cẩn Du. Cô ấy đã bị nhét vào đó bốn năm ngày rồi. Chúng tôi đã lấy chiếc cốc cô ấy từng dùng ở công ty để trích xuất ADN và đối chiếu. Kết quả đã xác nhận thân phận.”
Điều đó có nghĩa là…
Người đến nhà tôi tối qua, người bị A Thiên cào rách mặt… thật sự không phải Lý Cẩn Du.
Lúc đó, cô ấy đã nằm trong tủ lạnh từ nhiều ngày trước…
Tôi vô thức ôm chặt lấy A Thiên.
Lúc này, ngoài nó ra, ngay cả cảnh sát Hồ ngồi trước mặt tôi cũng không thể khiến tôi cảm thấy an toàn.
Nhưng cảnh sát Hồ vẫn tiếp tục nói, giọng nặng nề:
“Chúng tôi đã lấy được thông tin của những người thuê trước từ chủ nhà và lần theo từng người một. Tất cả những người thuê sau khi rời đi đều có người xác nhận rằng họ vẫn còn sống, thậm chí còn xuất hiện ở nơi khác và từng gặp gỡ người quen.”
Ông gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt tối lại.
“Nhưng sau đó, chúng tôi hoàn toàn mất dấu họ. Chúng tôi đành liên lạc từng gia đình, lấy ADN của người thân trực hệ để đối chiếu với những gì tìm thấy trong các túi được lấy ra từ bức tường nhà cô.”
Ông dừng lại một chút rồi nói:
“Kết quả cho thấy, trong những phần thi thể lấy ra từ bức tường, chúng tôi đều tìm thấy ADN của tất cả những người thuê đó.”
Nhìn tôi, ông chậm rãi nói tiếp:
“Có lẽ cô cũng đoán được rồi. Những gì chúng tôi tìm thấy chỉ là một phần của họ, chứ không phải toàn bộ. Trong đó cũng có một phần của Trần Hiên Lâm.”
“Chỉ riêng số túi đã tìm thấy, vẫn còn rất nhiều phần chưa ghép được danh tính, tạm thời chưa xác định được là của ai.”
Tôi hiểu “toàn bộ” và “một phần” mà cảnh sát Hồ nói đến là gì.
Dạ dày tôi co thắt dữ dội.
Những món ăn ngon mà “Trần Hiên Lâm” từng nhiệt tình mang sang cho chúng tôi, hay những lần anh ta niềm nở mời chúng tôi sang nhà ăn cơm, lần lượt hiện lên trong đầu tôi.
Nói cách khác...
Sau khi giết Trần Hiên Lâm...hung thủ đã giả mạo thân phận của Trần Hiên Lâm, tiếp tục sống trong căn hộ bên cạnh. Rồi từng bước săn lùng những người thuê căn hộ của chúng tôi...
Cùng với cả những người khác mà đến giờ vẫn chưa xác định được danh tính.
Sau khi giết họ...hắn lại lột da họ, khoác lên người...biến thành chính họ. Rồi giả vờ làm thủ tục trả phòng...bình thản rời khỏi thành phố.
Thậm chí...cũng giống như bây giờ đang giả làm "Lý Cẩn Du"...
Hắn còn có thể gặp mặt người thân, bạn bè của những nạn nhân ấy.
Hoặc...giống như hôm nay, cố tình quay về nhà nấu cơm cho tôi...
Biết đâu hắn cũng từng đặc biệt nấu ăn cho người thân, bạn bè của những người đã bị mình sát hại.
Nghĩ đến đó...dạ dày tôi co thắt dữ dội.
Tôi không nhịn được nữa, vội chạy đến góc phòng, ôm lấy thùng rác rồi nôn dữ dội.
A Thiên bám sát theo tôi, vừa đứng cạnh tôi, vừa gầm gừ đầy cảnh giác về phía cảnh sát Hồ.
Tôi nôn đến mức trời đất quay cuồng, chỉ hận không thể moi cả dạ dày ra, rửa cho thật sạch.
Trái lại...cảnh sát Hồ vẫn vô cùng bình tĩnh. Ông rót một cốc nước, đưa cho tôi.
"Những điều tôi vừa nói với cô...đều là thông tin tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài."
"Hắn giả làm 'Lý Cẩn Du' để tìm cô...cũng là nhằm trả thù cô và A Thiên."
"Bây giờ hắn đã bỏ đi...có thể đang mang bất kỳ gương mặt nào."
Ông đưa cốc nước vào tay tôi, giọng nói chậm rãi nhưng nặng nề:
"Hiện tại...ngoài A Thiên có thể phát hiện ra điểm bất thường của hắn...chúng tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào khác để tìm được hắn."
Ông nhìn thẳng vào tôi.
"Nếu cô đồng ý...hãy để chúng tôi mượn A Thiên."
"Cô cứ suy nghĩ kỹ."
"Đợi khi có quyết định...hãy nói với tôi."

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục