Chương 7: Linh Khuyển Hiện Thân
Hồ cảnh quan nói với tôi những chuyện ấy, quả thực không thể để lộ ra ngoài.
Bản thân vụ án này đã gây chấn động dư luận, huống hồ còn dính dáng đến những thứ vượt ngoài lẽ thường.
Tên hung thủ đó không chỉ táng tận lương tâm, mà còn mang trong mình một thứ thú vui bệnh hoạn đầy khiêu khích.
Hôm qua hắn còn đường hoàng theo Hồ cảnh quan đến đồn cảnh sát lấy lời khai, sau đó lại cố tình quay về nhà nấu cơm cho tôi. Đó vừa là khiêu khích, vừa là lời đe dọa trắng trợn.
Giờ hắn đang ẩn mình trong bóng tối, giống như mèo vờn chuột, lặng lẽ nhìn tôi sống trong nỗi sợ hãi. Có lẽ hắn sẽ thỉnh thoảng xuất hiện dọa tôi một phen, đợi đến khi chơi chán rồi mới ra tay giết chết tôi.
Sau khi nói xong, Hồ cảnh quan cũng không ép tôi nữa. Ông để Tiểu Trương và một cảnh sát khác đưa tôi đến nhà an toàn.
Dù là vì tôi và A Thiên đã báo án, hay vì A Thiên phát hiện ra sơ hở trong màn lột da giả dạng của hắn, thì trong mắt hung thủ, chúng tôi đều là những kẻ phải bị bịt miệng.
Cảnh sát còn giúp tôi xin nghỉ làm, đồng thời thu dọn toàn bộ đồ đạc trong nhà mang đến.
Suốt cả ngày, tôi không dám bước chân ra khỏi phòng, đến cả đi vệ sinh cũng phải kéo A Thiên đi cùng.
Còn nó thì dường như chẳng hề cảm thấy áp lực gì, vẫn luôn quấn quýt bên tôi, không ngừng an ủi.
Tiểu Trương rất chu đáo. Những bữa cơm cô mang tới đều không có món thịt, nhưng tôi vẫn chẳng nuốt nổi.
Tôi hỏi mãi về tiến triển của vụ án, nhưng lần nào cô ấy cũng chỉ lắc đầu:
“Tôi cũng không biết. Với lại, dù có thể nói thì vụ án cũng đâu thể tiến triển nhanh như vậy được.”
Tôi ôm A Thiên ngồi thẫn thờ trong căn phòng an toàn suốt một ngày. Trong đầu cứ hiện lên hình ảnh "Trần Hiên Lâm" ngày trước tự nhiên ra vào căn hộ, rồi hình ảnh "Lý Cẩn Du" xuất hiện trong nhà tôi.
Không chỉ gương mặt thay đổi...ngay cả chiều cao hình như cũng khác đi.
Tôi không tài nào hiểu nổi hắn dùng tà thuật gì, hay một phương pháp quỷ dị nào để làm được chuyện ấy.
Đến tối, dù Tiểu Trương nằm ở chiếc giường bên cạnh, tôi vẫn ôm chặt lấy A Thiên.
Nó cũng vòng hai chân trước ôm lấy tôi, nhẹ nhàng vỗ từng cái lên người như đang dỗ dành.
Thế nhưng tôi mở trừng mắt, mãi vẫn không sao ngủ nổi.
Có lúc Tiểu Trương ra ngoài nghe điện thoại, khi quay trở lại, tôi vẫn phải đẩy A Thiên đến ngửi cô ấy một lượt. Chỉ sau khi chắc chắn đó đúng là Tiểu Trương, tôi mới dám yên tâm.
Đêm ấy, cứ chợp mắt được một chút là tôi lại giật mình mở mắt nhìn quanh. Tôi sợ hãi đến mức chỉ lo sẽ có ai đó bất ngờ đứng ngay đầu giường. Thức trắng một đêm, tôi chẳng khác nào con chuột bị mèo săn đến phát điên. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến tôi ôm chặt lấy A Thiên.
Sáng hôm sau, khi cảnh sát bên ngoài mang bữa sáng tới, vừa thấy Tiểu Trương mở cửa, tôi lập tức siết chặt A Thiên trong lòng.
Dù nó cọ cọ vào cổ tôi để trấn an, tôi vẫn không thấy yên tâm, còn bảo nó nhìn xem người bên ngoài có thật sự là người hay không.
Đi cùng bữa sáng còn có Hồ cảnh quan. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi đó nhìn tôi và A Thiên. Tôi biết ông vẫn muốn mượn A Thiên.
Đối mặt với một tên sát nhân biến thái có thể khoác da người khác rồi biến thành bất kỳ ai, thì bằng các biện pháp điều tra thông thường gần như không thể tìm ra hắn.
Vừa vuốt đầu A Thiên, tôi vừa do dự có nên để nó đi cùng Hồ cảnh quan hay không.
Đúng lúc ấy, A Thiên cọ cọ vào lòng bàn tay tôi, rồi bước đến bên Hồ cảnh quan, khẽ "ư ử" hai tiếng, ngẩng đầu nhìn tôi.
Nhưng khi Hồ cảnh quan đưa tay định vuốt nó, A Thiên lại khéo léo tránh đi.
Nhìn vào đôi mắt quen thuộc ấy - đôi mắt đã đồng hành cùng tôi từ thuở nhỏ - tôi hiểu nó muốn nói gì.
Mấy ngày nay, nó đã chứng kiến tôi sống trong nơm nớp lo sợ. Nó cũng hiểu rằng chỉ khi bắt được hung thủ, mọi chuyện mới kết thúc.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy A Thiên, hôn nó mấy cái rồi nhìn Hồ cảnh quan:
“Nó không ăn thức ăn cho chó, chỉ thích... xương ống lớn. Nó không thích người lạ vuốt ve, cũng không thích bị kéo dây dắt quá chặt. Cứ để nó tự đi là được. Trừ khi gặp tình huống bất thường, bình thường nó chỉ mặc kệ người khác, sẽ không cắn cũng không sủa. Nó...”
"Ư..."
A Thiên cọ mũi lên mặt tôi, như đang đáp lại nụ hôn.
Tôi suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn buông nó ra rồi nói với Hồ cảnh quan:
“Chỉ mình tôi tắm cho nó được. Buổi tối... nếu có thể thì đưa nó về nhé.”
Hồ cảnh quan nhìn tôi rồi gật đầu.
“Cô yên tâm. Nhà an toàn này chỉ có người trong tổ chuyên án biết. Chỉ cần cô không ra ngoài, không tiếp xúc với người lạ thì sẽ an toàn.”
Tôi vuốt đầu A Thiên, khẽ đáp:
“Vâng.”
Lúc A Thiên đi, Hồ cảnh quan lại định đưa tay vuốt nó. Nó vẫy nhẹ cái đuôi, nhấc chân né sang một bên, rồi còn ngoái đầu nhìn tôi đầy đắc ý. Tôi mỉm cười vẫy tay với nó, ra hiệu rằng đừng lo cho tôi.
Không có A Thiên bên cạnh, tôi thấy vô cùng trống trải. Suốt cả ngày, tôi chỉ biết ôm chiếc gối ngồi thẫn thờ.
Điện thoại của tôi đã bị tạm giữ. Tiểu Trương đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng khác để giải trí. Nhưng lúc này, làm gì còn tâm trạng mà chơi?
Tôi chỉ hết nhìn đồng hồ lại hỏi Tiểu Trương:
“Hồ cảnh quan dẫn A Thiên đi đâu tìm manh mối rồi?”
Tôi không ngừng lo lắng. Liệu tên hung thủ đã bỏ trốn rồi? Hay hắn đã biến thành một người khác? A Thiên có thật sự tìm được hắn không?
Tiểu Trương chỉ biết hết lời trấn an tôi.
“Khứu giác của chó vốn đã rất nhạy, huống chi A Thiên còn là linh khuyển. Đêm hôm trước nó đã nhận ra kẻ tình nghi ngụy trang, lại còn tìm được... khụ... thi thể giấu trong chiếc tủ lạnh ở căn phòng đã bị phong tỏa. Chắc chắn là nó đã ngửi thấy mùi từ hiện trường trên người tên đó, nên mới dẫn cô chạy thẳng tới đó.”
Cô ấy ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Cô cứ yên tâm. Tổ chuyên án có chuyên gia tâm lý tội phạm và chuyên gia điều tra hình sự. Họ sẽ dựa vào lộ trình hành động của hắn để suy đoán nơi hắn có thể lẩn trốn.”
Nhưng trong lòng tôi hiểu rất rõ. Tên hung thủ ấy đã ẩn mình nhiều năm, giết hại biết bao người mà chưa từng bị phát hiện, càng chưa từng bị bắt. Một kẻ như vậy chắc chắn cực kỳ ngạo mạn.
Lần này A Thiên đã vạch trần màn "ngụy trang" của hắn. Nếu chưa giết được tôi và A Thiên, hắn tuyệt đối sẽ không chịu bỏ cuộc.
Có A Thiên ở bên, tôi còn thấy an tâm đôi chút. Không có nó, cả ngày tôi cứ nơm nớp bất an.
Mỗi lần có người mang cơm tới, nhìn thấy người lạ ra vào cùng Tiểu Trương, tôi đều thấp thỏm.
Có điều cảnh sát dường như đã có phương án đề phòng. Mỗi lần đưa cơm đều có hai người đi cùng, còn dẫn theo cả chó nghiệp vụ.
Đến bữa tối, tôi chỉ gắp đại vài miếng rồi buông đũa.
Không có A Thiên, ngay cả đi vệ sinh tôi cũng không dám. Tôi luôn có cảm giác trên trần nhà vệ sinh sẽ giống căn hộ cũ, lại giấu thứ gì đó đáng sợ.
Trái lại, Tiểu Trương ăn rất ngon miệng, ngay cả mấy món rau cũng ăn sạch sẽ.
Tôi nằm trên giường, câu được câu chăng trò chuyện với cô ấy.
Cô kể vì sao mình chọn làm cảnh sát.
Tôi cũng kể những chuyện dở khóc dở cười sau khi đưa A Thiên lên thành phố, những lần khiến đồng nghiệp vừa buồn cười vừa bất lực.
Có lẽ vì nhắc đến những ký ức ấm áp cùng A Thiên...nỗi căng thẳng đè nặng suốt mấy ngày qua dần được thả lỏng.
Tôi mơ mơ màng màng thiếp đi. Trong mơ đều là hình ảnh A Thiên lúc còn nhỏ cõng tôi lội sông nghịch nước, cùng tôi chạy khắp núi rừng.
Hoặc hai đứa lén hái trộm đào nhà người ta, rồi bị chủ vườn cầm gậy đuổi chạy bán sống bán chết.
Đang ngủ ngon, tôi chợt nghe có người gọi:
“Mạc Sơ... Mạc Sơ...”
Tôi muốn mở mắt nhưng mãi không mở nổi. Đang mơ màng, bỗng có một vật gì hơi lành lạnh cọ nhẹ lên mặt tôi. Cảm giác ấy...giống hệt chiếc mũi của A Thiên.
Tim tôi lập tức vui hẳn lên, tôi cố mở mắt.
Đứng bên giường chính là người đàn ông từng xuất hiện trong giấc mơ trước, gương mặt anh có vài nét rất giống A Thiên. Anh cũng cúi xuống, dùng mũi cọ cọ lên mặt tôi như A Thiên vẫn thường làm.
Thấy tôi tỉnh, anh khẽ đẩy vai tôi.
“Mau đi. Nơi này không còn an toàn nữa. Hắn sắp đến rồi.”
Cái đẩy ấy...nhẹ nhưng dứt khoát, giống hệt mỗi lần A Thiên dùng chân trước đẩy tôi. Ngay cả hơi ấm nơi đầu mũi và cách cọ cọ thân mật kia cũng quen thuộc đến lạ.
Đầu óc tôi vẫn còn choáng váng, tôi cứ ngỡ mình vẫn đang nằm mơ. Theo bản năng, tôi ôm lấy cổ anh.
“Anh là A Thiên sao? A Thiên thật sự tu luyện thành tinh rồi à?”
Tôi cười ngây ngô.
“Hình như em không đứng dậy nổi... cả người chẳng còn chút sức lực nào.”
Hai cánh tay đang vòng qua cổ anh định mượn lực để ngồi dậy nhưng vừa dùng sức đã mềm nhũn, buông thõng xuống.
“Phải rời khỏi đây trước.”
Giọng người đàn ông đầy sốt ruột. Anh nhìn tôi như vừa hạ quyết tâm, rồi cúi xuống bế bổng tôi lên. Nằm trong lòng anh, tôi ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc.
A Thiên rất sạch sẽ, mùi trên người nó khác hẳn mùi của những con chó khác. Đó là một mùi hương rất khó diễn tả...
Cơ thể tôi lơ lửng trong vòng tay anh. Lúc ấy tôi mới nhận ra tay chân mình mềm nhũn, hoàn toàn không còn sức lực.
Người đàn ông cứ thế bế tôi đi thẳng ra cửa.
Tiểu Trương nằm trên chiếc giường bên cạnh ngủ say như chết, đến động cũng không động.
Tôi nhớ rõ hai người vừa nói chuyện thì cùng ngủ thiếp đi.
Mọi thứ càng lúc càng không đúng. Dù người đàn ông này có mùi hương của A Thiên, gương mặt cũng khá giống nó...
Nhưng...A Thiên vốn chỉ là một con chó.
Hồ cảnh quan từng dặn tôi tuyệt đối không được rời khỏi nhà an toàn.
Một khi bước ra ngoài...không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Tôi nắm chặt vạt áo người đàn ông, móng tay bấu vào lòng bàn tay đau nhói.
Cảm giác đau ấy khiến tôi biết rõ...đây không phải là mơ.
Mắt thấy anh sắp bế tôi ra khỏi phòng, toàn thân tôi lập tức căng cứng.
Lỡ đâu...Đây không phải A Thiên, mà là tên hung thủ.
Có lẽ hắn không muốn giả làm chó nữa nên cố ý tạo cho mình một gương mặt na ná A Thiên để lừa tôi.
Nghĩ đến đó, tôi lập tức buông áo anh ra, để cơ thể rơi xuống. Đồng thời cố vươn tay chộp lấy tấm rèm cạnh giường, mong có thể giữ mình lại.
Ngay lúc đầu ngón tay sắp chạm vào rèm...người đàn ông bỗng đưa tay đỡ lấy gáy tôi, rồi ghé sát tai tôi, khẽ nói:
“Năm em bốn tuổi, em nhất quyết chui vào ổ chó của anh, đòi ngủ trong lòng anh. Ông nội bế em ra ngoài, em còn ôm chặt đuôi anh khóc ầm lên, nước mắt nước mũi lau hết lên đuôi anh.”
“Năm em sáu tuổi, thấy người ta xuống sông nghịch nước, em cởi sạch quần áo, trèo lên lưng anh bắt anh cõng đi chơi.”
“Năm em tám tuổi, em đánh nhau với bạn cùng lớp, còn kéo anh đi theo. Hai đứa hợp sức lột quần thằng bé, rồi còn dọa sẽ... giật luôn "của quý" của nó.”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi nói từng câu từng chữ:
“Lên cấp hai, em sợ học buổi tối một mình, cứ bắt anh phải đi cùng. Anh không chịu thì em ôm chặt lấy anh khóc nức nở, bảo trường học của em xây trên một bãi tha ma, chắc chắn có ma...”
Nghe từng chuyện xấu hổ hồi nhỏ bị lôi ra kể...tôi tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
“Anh là A Thiên.”
Anh bất lực thở dài, rồi nắm lấy bàn tay đang bấu chặt rèm của tôi.
“Ban đầu anh chỉ định báo cho em một tiếng thôi... Không ngờ lại dọa em sợ đến thế.”
Một con chó...thật sự tu luyện thành tinh?
Tôi lại được anh bế lên.
Nhìn gương mặt ấy, tôi không nhịn được đưa tay sờ lớp áo mềm mại, nó mềm đến mức...Giống hệt bộ lông của A Thiên.
Mọi thứ kỳ diệu đến mức khiến tôi không biết nên tin hay không.
Nhưng đúng lúc A Thiên bế tôi bước ra cửa...
Cửa phòng đột nhiên bị quẹt thẻ mở từ bên ngoài, ổ khóa xích bên trong bị đẩy phát ra những tiếng leng keng.
Ngoài cửa có rất nhiều cảnh sát. Người đứng đầu...chính là Hồ cảnh quan.
Ông đẩy hé cánh cửa, vừa nhìn thấy A Thiên đang bế tôi, lập tức rút súng chĩa thẳng vào anh.
“Anh đã bị bao vây rồi! Thả con tin xuống, bước ra ngoài ngay!”
Tim tôi giật thót.
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy tất cả cảnh sát đi cùng Hồ cảnh quan đều đã rút súng, nòng súng đồng loạt chĩa về phía A Thiên.
Bên ngoài cửa sổ dường như cũng vang lên những tiếng động khác thường.
Lẽ nào...Người đang bế tôi thật sự không phải A Thiên?
Mà là...Tên hung thủ đang giả dạng?