Thiên Khuyển Hộ Chủ/ Chương 8: A Thiên Lộ Thân Phận Thiên Cẩu
Mục lục
16.5px
Thiên Khuyển Hộ Chủ

Chương 8: A Thiên Lộ Thân Phận Thiên Cẩu

Cơ thể tôi mềm nhũn, được người đó bế trong lòng. Nhìn qua khe cửa thấy Hồ cảnh quan dẫn người bao vây căn phòng, tôi cũng bắt đầu nghi ngờ liệu người đang ôm mình có thật sự là A Thiên đã tu luyện thành tinh hay không.
Dù sao... chó hóa thành người, chuyện đó cũng quá sức huyền hoặc.
Nhưng những điều vừa rồi anh ấy kể đều là chuyện hồi nhỏ.
Còn những chuyện tôi vừa trò chuyện với Tiểu Trương thì chỉ là những kỷ niệm sau khi đưa A Thiên lên thành phố.
Huống hồ chuyện mất mặt như dọa "vặt của quý" của bạn học, tôi tuyệt đối không đời nào kể cho Tiểu Trương nghe.
Tôi yếu ớt ngẩng đầu nhìn khuôn mặt giống hệt A Thiên, đưa tay vuốt lên quần áo anh.
Cảm giác mềm mại ấy giống hệt bộ lông của A Thiên, ngay cả mùi hương cũng không khác chút nào.
Lúc ấy tôi mới nhìn Hồ cảnh quan hỏi:
“A Thiên đâu rồi?”
Hồ cảnh quan cầm súng, sững người một chút rồi đáp:
“A Thiên đang ở dưới lầu, chính nó dẫn chúng tôi đến đây.”
Ông vừa nói vừa liếc người đàn ông đang ôm tôi:
“Anh không chạy thoát đâu. Thả con tin xuống, chúng tôi sẽ cân nhắc khoan hồng.”
Có lẽ sợ làm chúng tôi hoảng sợ, ông vẫn giữ súng, từ từ đưa tay xuyên qua khe cửa còn mắc dây xích chống trộm.
Tôi ngoái nhìn cửa sổ bên cạnh. Tất cả đều đóng kín, hoàn toàn không thể chui vào từ đó.
Nói cách khác...Người đang ôm tôi không vào bằng cửa, cũng chẳng vào bằng cửa sổ.
Đang mải suy nghĩ, anh ấy lại khẽ gật đầu với Hồ cảnh quan rồi quay người bế tôi về phía giường.
Tôi nhìn anh, chẳng lẽ... anh không phải A Thiên?
Lại quay sang nhìn Hồ cảnh quan, thấy ông vẫn chĩa súng vào chúng tôi.
Ngay lúc định đặt tôi xuống giường, anh đột nhiên xoay người, đặt tôi xuống gầm giường, tránh khỏi hướng nòng súng ngoài khe cửa. Ngay sau đó, anh bật người lao về phía cánh cửa.
Tuy mang hình dáng con người, nhưng khoảnh khắc anh lấy đà bằng chân, xoay người rồi vươn tay lao tới...Động tác ấy giống hệt A Thiên!
Chỉ trong tích tắc đó, tôi dám khẳng định một trăm phần trăm... Đây chính là A Thiên!
A Thiên lao đến nấp sau cánh cửa, thò tay qua phía trên nòng súng.
Nhanh đến mức không ai kịp phản ứng, một tay nó cào thẳng lên mặt "Hồ cảnh quan", đồng thời ép mạnh người về sau, kẹp chặt cánh cửa vào cánh tay ông ta. Chỉ một cú xoay tay, khẩu súng đã bị đoạt mất.
Lần này A Thiên dùng lực rất mạnh.
Khi rút tay về sau cú cào ấy, trong tay nó đã có một thứ mềm oặt như một miếng mặt nạ da người.
Chỉ có điều...Thứ đó vẫn đang nhỏ tong tong thứ máu đen đặc sệt xuống nền.
A Thiên tiện tay ném nó xuống đất rồi lập tức mở cửa lao vụt ra ngoài.
Qua cánh cửa mở toang, tôi chỉ kịp thấy một bóng người ôm mặt chạy dọc hành lang.
Bên ngoài vang lên tiếng kinh hô của các cảnh sát, tiếp đó là những tiếng súng "đoàng! đoàng!" liên tiếp.
Cơ thể tôi vẫn mềm nhũn, phải vịn mép giường mới gượng đứng dậy, rồi bám tường từng bước đi ra cửa.
Vừa tới nơi, tôi nhìn thấy thứ A Thiên vừa ném xuống đất.
Nó giống như một mảng da đã bị luộc chín nhừ, mềm oặt, bên trên còn dính đầy mủ máu đen sì...
Y hệt gương mặt của "Lý Cẩn Du" hôm nọ bị A Thiên cào rách, thứ máu chảy ra cũng có màu như vậy.
Trong lớp mủ máu ấy còn có vô số sinh vật nhỏ giống hệt giun chỉ đỏ, đang không ngừng ngọ nguậy, cố bò ra ngoài.
Cố nén cơn buồn nôn, tôi tránh đám sâu đang bò lúc nhúc ấy, bám lấy cánh cửa định nhìn ra ngoài.
Vừa đưa tay ra, cổ tay tôi đã bị một bàn tay mềm nhũn như không có xương nắm lấy. Một giọng nói vang lên:
“Cẩn thận! Chỗ này dính máu đấy. Có trùng máu, dính phải thì phiền to.”
Tôi chỉ kịp nhìn thấy...Một người mặc đồng phục cảnh sát đang nằm sấp ở góc cuối hành lang.
Xung quanh, mấy cảnh sát khác đều giương súng, cảnh giác chĩa thẳng về phía người đó.
A Thiên nắm lấy tay tôi, cẩn thận tránh những giọt máu nhỏ bên mép cửa rồi ôm tôi vào lòng.
“Hắn đã bám theo Hồ cảnh quan từ lâu rồi. Ngay sau khi các em phát hiện xác bị giấu và báo cảnh sát, Hồ cảnh quan đã lập tức nghi ngờ kẻ giả dạng "Trần Hiên Lâm" chính là hung thủ. Ông ấy từng bí mật điều tra hắn vài lần, nhưng đã bị hắn phát hiện.”
A Thiên khẽ thở dài rồi nói tiếp:
“Lúc Hồ cảnh quan đến hôm nay, anh ngửi thấy mùi trùng máu trên người ông ấy. Ban đầu anh định đi theo để bảo vệ ông ấy, nhưng không ngờ Hồ cảnh quan vẫn chưa hoàn toàn tin anh, cho người đưa anh đi, khiến anh rời khỏi tầm mắt...”
“Vốn dĩ anh chỉ muốn em tránh xa những chuyện này, nào ngờ cuối cùng em vẫn bị cuốn vào.”
Nói rồi, A Thiên bế tôi ra khỏi phòng.
Nhà an toàn cách cục cảnh sát không xa, chẳng mấy chốc, pháp y và rất nhiều cảnh sát khác đã vội vã chạy đến.
A Thiên và tôi đều không được phép rời đi.
Có lẽ vừa trải qua chuyện suýt mất tôi, A Thiên vẫn ôm tôi rất chặt, như sợ chỉ cần buông tay là tôi sẽ biến mất.
Thấy pháp y định cúi xuống nhặt mảnh da mặt trên nền đất, A Thiên lập tức ngăn lại.
“Đó là trùng máu. Chúng có thể chui xuyên qua da người. Dù có đeo găng cao su, chúng vẫn xuyên qua được, tuyệt đối đừng dùng tay chạm vào. Những nơi dính máu của chúng đều phải dùng lửa thiêu qua.”
Anh bình tĩnh giải thích:
“Hắn luôn bỏ thuốc mê nạn nhân trước, sau đó thả trùng máu chui xuống dưới da rồi lột nguyên cả tấm da người.”
“Sau đó lợi dụng khả năng kết dính của trùng máu, chui vào bên trong lớp da ấy để giả dạng thành người khác.”
Vừa nói, A Thiên vừa ôm tôi đi đến một góc khá xa căn phòng chúng tôi ở rồi ngồi xuống.
Các pháp y tò mò quan sát A Thiên, còn anh vẫn lạnh lùng, kiêu ngạo như thường, bình thản nói:
“Thi thể của Hồ cảnh quan đang ở dưới ghế sofa trong chính văn phòng của ông ấy ở cục cảnh sát.”
Nghe vậy, một người có vẻ là lãnh đạo lập tức lấy điện thoại gọi đi. Sau đó, họ mời cả tôi và A Thiên về cục cảnh sát.
Khi đến nơi, văn phòng của Hồ cảnh quan đã bị phong tỏa, bầu không khí trong cục vô cùng nặng nề.
Việc lấy lời khai của tôi và A Thiên được tiến hành riêng.
Phía tôi thì không có vấn đề gì, vì thân phận của tôi hoàn toàn bình thường.
Nhưng...Thân phận của A Thiên mới là vấn đề.
Chỉ nghĩ đến chuyện ấy thôi cũng đủ khiến tôi lo lắng.
Lần này người lấy lời khai cho tôi không phải Tiểu Trương.
Nhưng nữ cảnh sát ấy từng gặp tôi trước đây, dù vẻ mặt vô cùng đau buồn, cô vẫn nói với tôi:
“Tiểu Trương không sao.”
“Hung thủ đã bỏ thuốc vào bữa ăn mang đến cho hai người. Hiện vẫn chưa xác định được đó là loại thuốc gì, nhưng nó có thể khiến người ta hôn mê bất tỉnh.”
“Cô ăn ít nên tỉnh lại sớm. Còn Tiểu Trương ăn nhiều hơn, đến giờ vẫn chưa tỉnh.”
Bữa ăn ở nhà an toàn đều được chuyển từ cục cảnh sát đến.
Vậy mà hung thủ vẫn có thể bỏ thuốc vào...Chẳng lẽ ngay từ lúc ấy...Hồ cảnh quan thật sự đã bị sát hại rồi?
A Thiên từng nói trước khi lột da, hung thủ sẽ đánh thuốc mê nạn nhân, rồi mới thả trùng máu vào lột da...
Nếu A Thiên không đến...Liệu "Hồ cảnh quan" có lấy cớ tôi và Tiểu Trương đều hôn mê bất tỉnh, chuyển chúng tôi đi nơi khác, rồi lột da chúng tôi hay không?
Chỉ nghĩ đến đó thôi, mồ hôi lạnh đã túa đầy lưng tôi.
Nếu vị cảnh sát này hỏi tôi quen A Thiên thế nào...Tôi phải trả lời ra sao?
Lẽ nào lại nói...Đó là con chó nhà tôi tu luyện thành tinh rồi hóa thành người?
Đúng lúc tôi đang lo đến mức không biết phải ứng phó thế nào...thì người đàn ông có vẻ là lãnh đạo bước đến gõ cửa, ra hiệu:
“Hai người có thể đi rồi.”
Đang lúc tôi còn thắc mắc, thì thấy A Thiên đang đứng ngoài cửa cùng một người đàn ông mặc trường bào màu xanh ngọc.
Người đó có đôi mày lá liễu, mắt phượng hơi xếch, khí chất thanh nhã như cành liễu lay động trong gió.
Vừa thấy tôi bước ra, A Thiên lập tức đi tới. Anh vòng hai tay ôm lấy vai tôi, tự nhiên kéo tôi vào lòng, gác cằm lên vai tôi, cọ cọ vào cổ, rồi cúi xuống hít ngửi vài cái.
Sau đó mới quay sang người đàn ông kia nói:
“Cảm ơn.”
Người đàn ông vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, chỉ khẽ gật đầu với tôi. Rồi chẳng biết lấy từ đâu ra một chiếc vòng tay đan bằng cành liễu, đưa cho A Thiên.
“Đeo cái này sẽ giúp an thần.”
Nói xong, anh quay người định rời đi. Ở cuối hành lang, có một cô gái khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi đang tò mò nhìn về phía này.
Thấy người đàn ông bước tới, cô mỉm cười vẫy tay với tôi, rồi nhanh chóng đi đến bên anh, dịu dàng hỏi:
“Liễu Thăng, bạn của anh trông có vẻ mệt lắm. Hay đến nhà em nghỉ một lát nhé?”
Ánh mắt cô lướt qua tôi và A Thiên.
Đúng lúc ấy, A Thiên đang đeo chiếc vòng cành liễu lên cổ tay tôi, đôi mắt cô khẽ lóe lên, dường như đã nhìn thấu điều gì đó.
A Thiên và người tên Liễu Thăng đều là kiểu người ít nói. Thấy vậy, cô gái chủ động quay sang tôi:
“Tôi tên Diêu Dao, là bạn của Liễu Thăng. Muộn thế này rồi, lát nữa đưa anh ấy về xong tôi còn phải tự lái xe về một mình, cũng hơi sợ. Hay cô đi cùng tôi nhé? Có cô ở bên tôi cũng yên tâm hơn.”
Giọng nói của cô rất ôn hòa, ngay cả cái cớ cũng đã nghĩ giúp tôi.
Tôi nghĩ đến căn nhà mình thuê, chắc chắn không dám quay lại nữa.
Ở khách sạn thì cũng chưa chắc an toàn nhưng đột nhiên đến nhà người khác ở nhờ thì lại hơi ngại.
Huống hồ còn có cả A Thiên...
Đang định từ chối thì A Thiên ngẩng đầu nhìn Liễu Thăng.
“Bạn của anh à?”
Ánh mắt Liễu Thăng dịu dàng như cành liễu lay trong gió, chậm rãi dừng trên người Diêu Dao.
Anh khẽ gật đầu với A Thiên, rồi liếc nhìn tôi một cái, giọng nói trong trẻo như nước suối:
“Đều là bạn cả. Cùng đến đi.”
Chỉ là khi nói đến hai chữ "bạn bè", giọng anh hơi khàn đi một chút.
Rõ ràng...Anh không mấy hài lòng với thân phận "bạn" ấy.
Lên xe của Diêu Dao rồi, tôi mới biết...Chính Liễu Thăng và Diêu Dao đã cùng nhau giúp A Thiên thoát khỏi sự giữ lại của cảnh sát. Còn họ đã dùng lý do gì để đưa anh ra thì tôi không biết.
Suốt quãng đường, A Thiên vẫn ôm chặt lấy tôi.
Từ đầu đến chân, anh kiểm tra tôi một lượt, rồi dịu dàng hỏi:
“Có buồn ngủ không?”
Không đợi tôi trả lời, anh đã kéo tôi tựa hẳn vào lòng mình, ép tôi nằm xuống nghỉ, đầu anh vẫn liên tục cọ vào vai rồi đỉnh đầu tôi. Những động tác thân thuộc và đầy quyến luyến ấy khiến trái tim tôi dần bình tĩnh lại.
Ngoại trừ việc đã biến thành hình người...A Thiên dường như chẳng thay đổi chút nào, vẫn thích quấn quýt bên tôi như trước.
Trong khi đó, Liễu Thăng ngồi ở ghế phụ thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn chúng tôi, trong ánh mắt anh thấp thoáng vẻ ngưỡng mộ. Rồi anh lại liếc nhìn Diêu Dao đang lái xe, sau đó tiếp tục nhìn sang hai chúng tôi...
Quan sát cách hai người họ tương tác với nhau, rồi nhớ lại việc Diêu Dao nhiệt tình mời chúng tôi về nhà nghỉ, tôi mơ hồ hiểu ra điều gì đó.
Có lẽ thấy mình bị phát hiện, Liễu Thăng cũng chẳng hề né tránh Diêu Dao. Anh thẳng thắn hỏi A Thiên:
“Hung thủ đó... dùng cổ trùng sao?”
“Ừm.”
A Thiên vẫn tựa đầu vào cổ tôi, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Lúc ấy tôi cũng chẳng biết...là tôi đang dựa vào lòng anh...Hay chính anh đang dựa vào lòng tôi.
Liễu Thăng nhìn A Thiên, bất lực hỏi tiếp:
“Vậy tại sao hắn lại giết nhiều người như thế?”
A Thiên cúi đầu ngửi nhẹ nơi cổ tôi, trong mắt thoáng hiện một tia lạnh lẽo. Bàn tay đang giữ vai tôi cũng siết chặt hơn, kéo tôi sát vào lòng mình. A Thiên lại cúi xuống ngửi tôi thật sâu, rồi mới chậm rãi nói:
“Có lẽ vì bao năm qua hắn chưa từng bị bắt nên ngày càng coi trời bằng vung. Cũng có thể... hắn là một kẻ không có thân phận, quá cô độc, lúc nào cũng muốn biến thành người khác để trải nghiệm cuộc sống và tình cảm của họ.”
Đối với loại sát nhân biến thái ấy, tôi chẳng còn hứng thú tìm hiểu động cơ giết người của hắn nữa. Dù sao thì hắn cũng đã bị bắt.
Theo thói quen, tôi vòng tay ôm lấy đầu A Thiên, nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy anh. Anh thuận thế ngả hẳn vào lòng tôi, gối đầu lên đùi tôi rồi dụi mặt vào bụng tôi.
Liễu Thăng ngồi ghế phụ quay đầu nhìn, khẽ ho một tiếng:
“Cậu là Thiên Cẩu phải không?”
“Ừm.” A Thiên khẽ đáp, hai tay đổi sang ôm lấy eo tôi, khe khẽ hừ một tiếng.
Giọng Liễu Thăng đầy vẻ bất đắc dĩ:
“Dù gì cậu cũng là Tinh quan của Quỷ Tú thuộc Nam phương Thất Tú, là một Thiên Cẩu chính thống. Bây giờ đã hóa thành người rồi, sao vẫn cư xử chẳng khác gì một chú chó bình thường vậy?”
A Thiên dụi đầu vào lòng tôi, nhỏ giọng đáp:
“Thiên Cẩu thì cũng vẫn là chó mà. Cậu là muốn nhưng không dám. Còn tôi thì từ nhỏ đã ở bên cô ấy như thế này rồi, sau này cũng vẫn sẽ như vậy. Có gì đâu?”
Tôi còn đang cố tiêu hóa thân phận thật sự của A Thiên thì nghe anh nói vậy, đầu óc lại chấn động thêm lần nữa.
Nhưng nghĩ kỹ...Quả đúng là như thế.
Từ bé tôi đã lớn lên trong sự bầu bạn của A Thiên.
Sau này tiếp tục sống như vậy với anh... dường như cũng chẳng có gì không ổn.
Huống hồ...Bây giờ anh còn mang hình dáng con người.
Nghĩ đến đó, vòng tay ôm A Thiên của tôi vô thức siết chặt hơn. A Thiên đắc ý ngoái đầu, liếc Liễu Thăng một cái đầy vẻ khoe khoang, rồi lại ôm lấy tôi, nói:
“Đến nơi nhớ tắm cho tôi thật sạch nhé. Hôm nay chạy cả ngày rồi, tôi vẫn chưa được tắm.”
Nhưng...bây giờ anh là người rồi mà! Tôi phải tắm cho anh kiểu gì đây?
Thế nhưng A Thiên chẳng hề bận tâm. Anh vẫn ngoan ngoãn nằm trong lòng tôi, hết dụi tới dụi lui lại ôm ôm cọ cọ, hoàn toàn không hề xem mình là người ngoài.
Ôm A Thiên trong lòng, tôi chợt nghĩ đến một vấn đề rất thực tế trong cuộc sống sau này...
Chẳng lẽ...Từ giờ về sau, anh vẫn sẽ ôm tôi ngủ như trước sao?
(Hết)

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục