Tiên Nghịch
Chương 1: Xa nhà (1)
Vương Lâm ngồi bên con lộ nhỏ dẫn vào thôn, vẻ mặt ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Thuở nhỏ thân thể hắn vốn gầy gò ốm yếu, cha hắn sợ khó nuôi được nên theo tập tục mà đặt tên cúng cơm cho hắn là Thiết Trụ.
Vương thị ở mấy dặm quanh đây cũng được xem là danh gia, tổ tiên vốn xuất thân thợ mộc. Đặc biệt là trên trấn, gia tộc họ Vương cũng có chút danh tiếng, nắm trong tay mấy cửa hiệu chuyên doanh đồ gỗ.
Cha của Vương Lâm là con dòng thứ nên không được phép tiếp quản đại nghiệp của gia tộc. Sau khi thành thân, ông phải rời khỏi trấn nhỏ, dọn đến định cư tại thôn trang này. Nhờ có tay nghề mộc tinh xảo, gia cảnh nhà Vương Lâm cũng thuộc hàng khá giả, ăn mặc không lo, trong thôn cũng được người người kính trọng.
Vương Lâm từ nhỏ đã thông tuệ khác thường, ham đọc sách, lại hay suy tư, hầu như được dân làng công nhận là một bậc thần đồng. Mỗi khi nghe thấy lời ngợi khen dành cho con trai, nếp nhăn trên gương mặt cha hắn lại giãn ra, nở nụ cười nhẹ nhõm. Mẹ hắn cũng hết lòng chăm chút, thương yêu. Có thể nói từ nhỏ đến lớn, Vương Lâm luôn sống trong sự bảo bọc của song thân.
Hắn biết cha mẹ kỳ vọng ở mình rất cao; những đứa trẻ khác bằng tuổi hắn đều đã ra đồng cuốc bẫm cày thuê, nhưng hắn lại được ở nhà chuyên tâm kinh sử.
Đọc sách nhiều, tâm trí tự nhiên mở mang, đối với thế giới bên ngoài thôn trang, hắn tràn đầy lòng hiếu kỳ. Ngẩng đầu nhìn về phía cuối con lộ nhỏ, hắn khẽ thở dài một tiếng, khép lại cuốn sách trên tay rồi đứng dậy trở về nhà.
Cha của Vương Lâm đang ngồi giữa sân, tay cầm tẩu thuốc, sau khi rít một hơi thật sâu liền nói với Vương Lâm vừa đẩy cửa bước vào:
- Thiết Trụ, đọc sách được nhiều chưa?
Thấy Vương Lâm ứng đáp vài câu, cha hắn gõ gõ tẩu thuốc rồi đứng dậy dặn dò:
- Thiết Trụ, ngươi phải chăm chỉ học hành. Sang năm là kỳ thi lớn trong huyện, sau này ngươi có tiền đồ hay không đều trông chờ vào lần này cả. Đừng như ta, cả đời này cứ quanh quẩn mãi trong thôn, ôi...
- Được rồi, ông ngày nào cũng cằn nhằn. Phải nói như ta đây này: Thiết Trụ nhà chúng ta nhất định sẽ đề danh bảng vàng.
Dứt lời, mẹ của Vương Lâm bưng thức ăn đặt lên bàn giữa sân, rồi gọi hai cha con lại dùng bữa. Vương Lâm ừ một tiếng, ngồi xuống ăn qua loa vài miếng. Mẹ hắn âu yếm nhìn con trai, gắp thêm mấy miếng thịt vào bát hắn.
- Cha, Tứ thúc sắp tới chưa ạ?
Vương Lâm ngẩng đầu hỏi.
- Tính toán thời gian thì chắc cũng chỉ trong mấy ngày này thôi. Tứ thúc của ngươi có tiền đồ hơn cha nhiều, aiii... Mẹ nó nhớ tìm chút đồ ăn để chuẩn bị cho lão tứ nhé?
Mỗi khi nhắc tới Tứ thúc, gương mặt cha hắn lại lộ vẻ bùi ngùi, thổn thức. Mẹ hắn gật đầu, cảm động nói:
- Thiết Trụ, Tứ thúc của ngươi là người tốt. Vài năm nay, cũng nhờ có hắn giúp đỡ mà việc chạm khắc của cha ngươi mới có đồng ra đồng vào. Sau này nếu ngươi có tiền đồ, tuyệt đối đừng quên báo đáp Tứ thúc.
Bà đang nói thì bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng ngựa hí, theo sau là tiếng bánh xe lăn lạch cạch ào tới. Một giọng nói sang sảng vang lên từ bên ngoài:
- Nhị ca, mở cửa đi!
Vương Lâm mừng rỡ, lập tức chạy ra mở cổng. Chỉ thấy một hán tử trung niên cường tráng, ánh mắt tinh anh đang đứng đó. Thấy Vương Lâm, người nọ cười ha ha rồi xoa đầu hắn:
- Thiết Trụ, mới nửa năm không gặp, ngươi lại cao thêm rồi.
Song thân Vương Lâm vội vàng đứng dậy đón tiếp. Cha hắn cười nói:
- Lão tứ, ta vừa nhắc thì ngươi đã tới, mau vào đi. Thiết Trụ, còn không mau lấy ghế cho Tứ thúc của ngươi?
Vương Lâm hớn hở dạ một tiếng rồi chạy tót vào trong, mang ra một chiếc ghế đẩu đặt cạnh bàn, dùng tay áo lau chùi cẩn thận rồi nhìn vị thúc thúc với vẻ mong chờ. Hán tử trung niên nháy mắt trêu chọc:
- Thiết Trụ, lần này sao siêng năng thế? Ta nhớ lần trước ta đến, ngươi đâu có nhiệt tình như vậy.
Cha Vương Lâm trừng mắt nhìn con trai, cười mắng:
- Thằng nhóc này vừa rồi còn cằn nhằn hỏi sao đệ mãi chưa đến đấy.
Hán tử trung niên nhìn khuôn mặt đang ửng đỏ của Vương Lâm, cười bảo:
- Thiết Trụ, Tứ thúc không quên những gì đã hứa với ngươi đâu.
Nói đoạn, người nọ từ trong ngực lấy ra hai quyển sách đặt lên bàn. Vương Lâm hưng phấn hoan hô một tiếng, lập tức cầm lấy lật xem, lòng vui sướng khôn xiết. Mẹ Vương Lâm hiền từ nhìn con, rồi nói với vị hán tử:
- Lão tứ, nhị ca ngươi lúc nào cũng trông ngóng đệ, lần này hãy ở lại thêm vài ngày nhé.
Hán tử trung niên lắc đầu:
- Nhị tẩu, dạo này gia tộc lắm việc, sáng sớm mai đệ phải đi rồi. Chờ khi nào mọi việc xong xuôi, đệ sẽ lại tới thăm mọi người.
Dứt lời, hắn nhìn nhị ca bằng ánh mắt cáo lỗi. Cha Vương Lâm thở dài:
- Lão tứ, đừng nghe tẩu tử ngươi, sáng mai xong việc thì hãy trở về ngay. Chuyện gia tộc là trọng, huynh đệ ta sau này hội ngộ cũng chưa muộn.
Hán tử trung niên nhìn cha Vương Lâm, chợt hỏi:
- Nhị ca, năm nay Thiết Trụ đã mười lăm rồi phải không?
Cha hắn gật đầu, xúc động:
- Sang năm là thằng nhãi này tròn mười sáu. Ôi, thoắt cái đã hơn chục năm, nhanh thật.
Nói rồi, ánh mắt ông lộ rõ vẻ cưng chiều nhìn con trai.
Hán tử trung niên trầm ngâm một lát, sắc mặt trở nên nghiêm túc:
- Nhị ca, nhị tẩu, đệ muốn cùng hai người thương lượng một việc. Năm nay Hằng Nhạc Phái thu nhận đệ tử, trong ba danh ngạch tiến cử của gia tộc, đệ nắm giữ một suất.
Cha Vương Lâm ngẩn người, biến sắc hỏi:
- Hằng Nhạc Phái? Có phải là Hằng Nhạc Phái nơi toàn là Tiên Nhân cư ngụ không?
Vị hán tử cười gật đầu:
- Nhị ca, chính là môn phái Tiên Nhân đó. Gia tộc chúng ta cũng được coi là danh gia vọng tộc nên có tư cách tiến cử. Tiểu tử nhà đệ huynh cũng biết rồi đó, văn không thông, võ không thạo, chắc chắn Tiên Nhân sẽ không thu nhận, mà danh ngạch này lại vô cùng trân quý. Đệ thấy Thiết Trụ từ nhỏ đã thông minh lại ham học, biết đâu chừng lại được chọn.
Mẹ Vương Lâm mừng rỡ quá đỗi, vội vàng lên tiếng:
- Lão tứ, việc này...
Hán tử trung niên xoa đầu Vương Lâm, dứt khoát:
- Nhị ca, nhị tẩu, việc này cứ quyết định như vậy đi, để Thiết Trụ đi thử một phen. Nếu thực sự được tuyển, đó là đại phúc phận của nó. Tiên Nhân thu đệ tử nghe nói khảo nghiệm rất gắt gao, nhưng cứ để nó thử xem thế nào.
Vương Lâm ngơ ngác nhìn cha mẹ và Tứ thúc, hắn vẫn chưa hiểu rõ họ đang nói gì. Tiên Nhân?
- Cái gì là Tiên Nhân ạ?
Vương Lâm do dự hồi lâu rồi khẽ hỏi.
Vị hán tử nghiêm nghị nhìn hắn:
- Thiết Trụ, Tiên Nhân là những người có thể cưỡi mây lướt gió, thần thông quảng đại, không phải hạng phàm nhân như chúng ta có thể tưởng tượng được đâu.
Vương Lâm nghe mà vẫn thấy mơ hồ, nhưng trong lòng trỗi dậy niềm hiếu kỳ mãnh liệt. Cha hắn kích động đứng phắt dậy, kéo theo mẹ hắn định quỳ xuống hành lễ với Tứ thúc. Người nọ vội vàng đỡ hai người dậy, chân thành nói:
- Nhị ca, huynh làm gì vậy? Mẫu thân đệ mất sớm, nếu năm xưa không có Nhị nương chăm sóc thì đệ đã không có ngày hôm nay. Thiết Trụ là cháu đệ, đây là việc đệ nên làm.
Cha Vương Lâm cảm động rơi lệ, vỗ mạnh vào vai vị hán tử rồi nghiêm giọng bảo Vương Lâm:
- Vương Lâm, ngươi phải nhớ kỹ, sau này dù thế nào cũng không được quên đại ân của Tứ thúc đối với nhà ta. Nếu không, ta sẽ không có đứa con như ngươi!
Nội tâm Vương Lâm rung động. Dẫu còn mơ màng nhưng thấy thần sắc nghiêm trọng của cha mẹ, hắn biết việc này vô cùng hệ trọng, liền quỳ xuống trước mặt Tứ thúc, dập đầu lạy mấy cái thật mạnh. Hán tử trung niên kéo hắn dậy, tán thưởng:
- Hảo hài tử! Ngươi mau chuẩn bị hành lý, cuối tháng ta sẽ tới đón ngươi!
Đêm đó, tuy Vương Lâm nói đi ngủ sớm nhưng tai vẫn lắng nghe tiếng trò chuyện của cha và Tứ thúc ngoài sân. Hôm ấy cha hắn rất vui, vốn là người ít khi động tới rượu mà nay cũng uống với Tứ thúc mấy chén.
“Tiên Nhân rốt cuộc là gì nhỉ?”
Tâm trí trẻ thơ của Vương Lâm tràn đầy hưng phấn. Hắn mơ hồ nhận ra rằng, đây chính là cơ hội của đời mình, cơ hội để bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia!
Sáng sớm hôm sau, khi Tứ thúc rời đi, cha mẹ Vương Lâm tiễn hắn ra tận cổng thôn. Trên đường trở về, Vương Lâm nhận thấy cha mình dường như trẻ lại nhiều tuổi, ánh mắt ông nhìn hắn chứa chan kỳ vọng. Ánh mắt ấy còn nặng nề và trang trọng hơn cả lúc ông bảo hắn đi thi huyện.
Trong thôn nhỏ vốn chẳng có bí mật gì giấu được lâu, ngay cả chuyện chó nhà ai vừa sinh mấy con cũng lan truyền khắp nơi trong nháy mắt. Rất nhanh sau đó, qua lời kể của mẹ Vương Lâm, tin tức này đã râm ran khắp làng. Dân làng đổ xô tới hỏi thăm, ánh mắt nhìn Vương Lâm cũng đã khác xưa, có người hâm mộ, kẻ lại ghen tị...
- Vương gia thật có phúc, sinh được đứa con quý tử, sắp được Hằng Nhạc Phái nhận làm đệ tử rồi đấy.
- Đứa nhỏ Thiết Trụ này ta nhìn nó lớn lên mà, từ bé đã thông minh, lần này vào Hằng Nhạc Phái thì chắc chắn tiền đồ rộng mở vô lượng.
- Thiết Trụ thật có bản lĩnh, sau này hiển đạt rồi đừng quên dân làng, nhớ thường xuyên về thăm hỏi nhé.
Những lời tán tụng liên tiếp rót vào tai Vương Lâm. Dần dà, người ta truyền tai nhau như thể hắn đã chắc chắn trở thành đệ tử tiên môn. Cha mẹ hắn mỗi lần nghe thấy đều cười không ngớt, nếp nhăn trên mặt dường như đã biến mất tự bao giờ.
Vương thị ở mấy dặm quanh đây cũng được xem là danh gia, tổ tiên vốn xuất thân thợ mộc. Đặc biệt là trên trấn, gia tộc họ Vương cũng có chút danh tiếng, nắm trong tay mấy cửa hiệu chuyên doanh đồ gỗ.
Cha của Vương Lâm là con dòng thứ nên không được phép tiếp quản đại nghiệp của gia tộc. Sau khi thành thân, ông phải rời khỏi trấn nhỏ, dọn đến định cư tại thôn trang này. Nhờ có tay nghề mộc tinh xảo, gia cảnh nhà Vương Lâm cũng thuộc hàng khá giả, ăn mặc không lo, trong thôn cũng được người người kính trọng.
Vương Lâm từ nhỏ đã thông tuệ khác thường, ham đọc sách, lại hay suy tư, hầu như được dân làng công nhận là một bậc thần đồng. Mỗi khi nghe thấy lời ngợi khen dành cho con trai, nếp nhăn trên gương mặt cha hắn lại giãn ra, nở nụ cười nhẹ nhõm. Mẹ hắn cũng hết lòng chăm chút, thương yêu. Có thể nói từ nhỏ đến lớn, Vương Lâm luôn sống trong sự bảo bọc của song thân.
Hắn biết cha mẹ kỳ vọng ở mình rất cao; những đứa trẻ khác bằng tuổi hắn đều đã ra đồng cuốc bẫm cày thuê, nhưng hắn lại được ở nhà chuyên tâm kinh sử.
Đọc sách nhiều, tâm trí tự nhiên mở mang, đối với thế giới bên ngoài thôn trang, hắn tràn đầy lòng hiếu kỳ. Ngẩng đầu nhìn về phía cuối con lộ nhỏ, hắn khẽ thở dài một tiếng, khép lại cuốn sách trên tay rồi đứng dậy trở về nhà.
Cha của Vương Lâm đang ngồi giữa sân, tay cầm tẩu thuốc, sau khi rít một hơi thật sâu liền nói với Vương Lâm vừa đẩy cửa bước vào:
- Thiết Trụ, đọc sách được nhiều chưa?
Thấy Vương Lâm ứng đáp vài câu, cha hắn gõ gõ tẩu thuốc rồi đứng dậy dặn dò:
- Thiết Trụ, ngươi phải chăm chỉ học hành. Sang năm là kỳ thi lớn trong huyện, sau này ngươi có tiền đồ hay không đều trông chờ vào lần này cả. Đừng như ta, cả đời này cứ quanh quẩn mãi trong thôn, ôi...
- Được rồi, ông ngày nào cũng cằn nhằn. Phải nói như ta đây này: Thiết Trụ nhà chúng ta nhất định sẽ đề danh bảng vàng.
Dứt lời, mẹ của Vương Lâm bưng thức ăn đặt lên bàn giữa sân, rồi gọi hai cha con lại dùng bữa. Vương Lâm ừ một tiếng, ngồi xuống ăn qua loa vài miếng. Mẹ hắn âu yếm nhìn con trai, gắp thêm mấy miếng thịt vào bát hắn.
- Cha, Tứ thúc sắp tới chưa ạ?
Vương Lâm ngẩng đầu hỏi.
- Tính toán thời gian thì chắc cũng chỉ trong mấy ngày này thôi. Tứ thúc của ngươi có tiền đồ hơn cha nhiều, aiii... Mẹ nó nhớ tìm chút đồ ăn để chuẩn bị cho lão tứ nhé?
Mỗi khi nhắc tới Tứ thúc, gương mặt cha hắn lại lộ vẻ bùi ngùi, thổn thức. Mẹ hắn gật đầu, cảm động nói:
- Thiết Trụ, Tứ thúc của ngươi là người tốt. Vài năm nay, cũng nhờ có hắn giúp đỡ mà việc chạm khắc của cha ngươi mới có đồng ra đồng vào. Sau này nếu ngươi có tiền đồ, tuyệt đối đừng quên báo đáp Tứ thúc.
Bà đang nói thì bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng ngựa hí, theo sau là tiếng bánh xe lăn lạch cạch ào tới. Một giọng nói sang sảng vang lên từ bên ngoài:
- Nhị ca, mở cửa đi!
Vương Lâm mừng rỡ, lập tức chạy ra mở cổng. Chỉ thấy một hán tử trung niên cường tráng, ánh mắt tinh anh đang đứng đó. Thấy Vương Lâm, người nọ cười ha ha rồi xoa đầu hắn:
- Thiết Trụ, mới nửa năm không gặp, ngươi lại cao thêm rồi.
Song thân Vương Lâm vội vàng đứng dậy đón tiếp. Cha hắn cười nói:
- Lão tứ, ta vừa nhắc thì ngươi đã tới, mau vào đi. Thiết Trụ, còn không mau lấy ghế cho Tứ thúc của ngươi?
Vương Lâm hớn hở dạ một tiếng rồi chạy tót vào trong, mang ra một chiếc ghế đẩu đặt cạnh bàn, dùng tay áo lau chùi cẩn thận rồi nhìn vị thúc thúc với vẻ mong chờ. Hán tử trung niên nháy mắt trêu chọc:
- Thiết Trụ, lần này sao siêng năng thế? Ta nhớ lần trước ta đến, ngươi đâu có nhiệt tình như vậy.
Cha Vương Lâm trừng mắt nhìn con trai, cười mắng:
- Thằng nhóc này vừa rồi còn cằn nhằn hỏi sao đệ mãi chưa đến đấy.
Hán tử trung niên nhìn khuôn mặt đang ửng đỏ của Vương Lâm, cười bảo:
- Thiết Trụ, Tứ thúc không quên những gì đã hứa với ngươi đâu.
Nói đoạn, người nọ từ trong ngực lấy ra hai quyển sách đặt lên bàn. Vương Lâm hưng phấn hoan hô một tiếng, lập tức cầm lấy lật xem, lòng vui sướng khôn xiết. Mẹ Vương Lâm hiền từ nhìn con, rồi nói với vị hán tử:
- Lão tứ, nhị ca ngươi lúc nào cũng trông ngóng đệ, lần này hãy ở lại thêm vài ngày nhé.
Hán tử trung niên lắc đầu:
- Nhị tẩu, dạo này gia tộc lắm việc, sáng sớm mai đệ phải đi rồi. Chờ khi nào mọi việc xong xuôi, đệ sẽ lại tới thăm mọi người.
Dứt lời, hắn nhìn nhị ca bằng ánh mắt cáo lỗi. Cha Vương Lâm thở dài:
- Lão tứ, đừng nghe tẩu tử ngươi, sáng mai xong việc thì hãy trở về ngay. Chuyện gia tộc là trọng, huynh đệ ta sau này hội ngộ cũng chưa muộn.
Hán tử trung niên nhìn cha Vương Lâm, chợt hỏi:
- Nhị ca, năm nay Thiết Trụ đã mười lăm rồi phải không?
Cha hắn gật đầu, xúc động:
- Sang năm là thằng nhãi này tròn mười sáu. Ôi, thoắt cái đã hơn chục năm, nhanh thật.
Nói rồi, ánh mắt ông lộ rõ vẻ cưng chiều nhìn con trai.
Hán tử trung niên trầm ngâm một lát, sắc mặt trở nên nghiêm túc:
- Nhị ca, nhị tẩu, đệ muốn cùng hai người thương lượng một việc. Năm nay Hằng Nhạc Phái thu nhận đệ tử, trong ba danh ngạch tiến cử của gia tộc, đệ nắm giữ một suất.
Cha Vương Lâm ngẩn người, biến sắc hỏi:
- Hằng Nhạc Phái? Có phải là Hằng Nhạc Phái nơi toàn là Tiên Nhân cư ngụ không?
Vị hán tử cười gật đầu:
- Nhị ca, chính là môn phái Tiên Nhân đó. Gia tộc chúng ta cũng được coi là danh gia vọng tộc nên có tư cách tiến cử. Tiểu tử nhà đệ huynh cũng biết rồi đó, văn không thông, võ không thạo, chắc chắn Tiên Nhân sẽ không thu nhận, mà danh ngạch này lại vô cùng trân quý. Đệ thấy Thiết Trụ từ nhỏ đã thông minh lại ham học, biết đâu chừng lại được chọn.
Mẹ Vương Lâm mừng rỡ quá đỗi, vội vàng lên tiếng:
- Lão tứ, việc này...
Hán tử trung niên xoa đầu Vương Lâm, dứt khoát:
- Nhị ca, nhị tẩu, việc này cứ quyết định như vậy đi, để Thiết Trụ đi thử một phen. Nếu thực sự được tuyển, đó là đại phúc phận của nó. Tiên Nhân thu đệ tử nghe nói khảo nghiệm rất gắt gao, nhưng cứ để nó thử xem thế nào.
Vương Lâm ngơ ngác nhìn cha mẹ và Tứ thúc, hắn vẫn chưa hiểu rõ họ đang nói gì. Tiên Nhân?
- Cái gì là Tiên Nhân ạ?
Vương Lâm do dự hồi lâu rồi khẽ hỏi.
Vị hán tử nghiêm nghị nhìn hắn:
- Thiết Trụ, Tiên Nhân là những người có thể cưỡi mây lướt gió, thần thông quảng đại, không phải hạng phàm nhân như chúng ta có thể tưởng tượng được đâu.
Vương Lâm nghe mà vẫn thấy mơ hồ, nhưng trong lòng trỗi dậy niềm hiếu kỳ mãnh liệt. Cha hắn kích động đứng phắt dậy, kéo theo mẹ hắn định quỳ xuống hành lễ với Tứ thúc. Người nọ vội vàng đỡ hai người dậy, chân thành nói:
- Nhị ca, huynh làm gì vậy? Mẫu thân đệ mất sớm, nếu năm xưa không có Nhị nương chăm sóc thì đệ đã không có ngày hôm nay. Thiết Trụ là cháu đệ, đây là việc đệ nên làm.
Cha Vương Lâm cảm động rơi lệ, vỗ mạnh vào vai vị hán tử rồi nghiêm giọng bảo Vương Lâm:
- Vương Lâm, ngươi phải nhớ kỹ, sau này dù thế nào cũng không được quên đại ân của Tứ thúc đối với nhà ta. Nếu không, ta sẽ không có đứa con như ngươi!
Nội tâm Vương Lâm rung động. Dẫu còn mơ màng nhưng thấy thần sắc nghiêm trọng của cha mẹ, hắn biết việc này vô cùng hệ trọng, liền quỳ xuống trước mặt Tứ thúc, dập đầu lạy mấy cái thật mạnh. Hán tử trung niên kéo hắn dậy, tán thưởng:
- Hảo hài tử! Ngươi mau chuẩn bị hành lý, cuối tháng ta sẽ tới đón ngươi!
Đêm đó, tuy Vương Lâm nói đi ngủ sớm nhưng tai vẫn lắng nghe tiếng trò chuyện của cha và Tứ thúc ngoài sân. Hôm ấy cha hắn rất vui, vốn là người ít khi động tới rượu mà nay cũng uống với Tứ thúc mấy chén.
“Tiên Nhân rốt cuộc là gì nhỉ?”
Tâm trí trẻ thơ của Vương Lâm tràn đầy hưng phấn. Hắn mơ hồ nhận ra rằng, đây chính là cơ hội của đời mình, cơ hội để bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia!
Sáng sớm hôm sau, khi Tứ thúc rời đi, cha mẹ Vương Lâm tiễn hắn ra tận cổng thôn. Trên đường trở về, Vương Lâm nhận thấy cha mình dường như trẻ lại nhiều tuổi, ánh mắt ông nhìn hắn chứa chan kỳ vọng. Ánh mắt ấy còn nặng nề và trang trọng hơn cả lúc ông bảo hắn đi thi huyện.
Trong thôn nhỏ vốn chẳng có bí mật gì giấu được lâu, ngay cả chuyện chó nhà ai vừa sinh mấy con cũng lan truyền khắp nơi trong nháy mắt. Rất nhanh sau đó, qua lời kể của mẹ Vương Lâm, tin tức này đã râm ran khắp làng. Dân làng đổ xô tới hỏi thăm, ánh mắt nhìn Vương Lâm cũng đã khác xưa, có người hâm mộ, kẻ lại ghen tị...
- Vương gia thật có phúc, sinh được đứa con quý tử, sắp được Hằng Nhạc Phái nhận làm đệ tử rồi đấy.
- Đứa nhỏ Thiết Trụ này ta nhìn nó lớn lên mà, từ bé đã thông minh, lần này vào Hằng Nhạc Phái thì chắc chắn tiền đồ rộng mở vô lượng.
- Thiết Trụ thật có bản lĩnh, sau này hiển đạt rồi đừng quên dân làng, nhớ thường xuyên về thăm hỏi nhé.
Những lời tán tụng liên tiếp rót vào tai Vương Lâm. Dần dà, người ta truyền tai nhau như thể hắn đã chắc chắn trở thành đệ tử tiên môn. Cha mẹ hắn mỗi lần nghe thấy đều cười không ngớt, nếp nhăn trên mặt dường như đã biến mất tự bao giờ.
— Hết chương —
Chương trước
Chương sau