Tiên Nghịch/ Chương 2: Xa nhà (2)
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 2: Xa nhà (2)

Mỗi khi Vương Lâm độc hành trong thôn, bất luận là ai trông thấy cũng đều nhiệt tình kéo lại hỏi han, thậm chí còn lôi con cái đến trước mặt hắn mà răn dạy, lấy hắn làm tấm gương sáng để noi theo.

Nửa tháng trôi qua thật nhanh, tin tức Vương Lâm sắp trở thành đệ tử Hằng Nhạc Phái đã truyền đi khắp nẻo. Dân chúng tám thôn mười dặm quanh vùng đều lục tục kéo đến chúc tụng, cốt yếu là để tận mắt diện kiến Vương Lâm. Người đến đều mang theo lễ vật, cha mẹ Vương Lâm từ chối không xuể, bận rộn tiếp đón luôn chân luôn tay.

Tuy nhiên, sau khi khách khứa ra về, họ đều nhận được một phần quà đáp lễ hậu hĩnh. Theo lời cha Vương Lâm, con trai ông sau này sẽ là Tiên Nhân cao cao tại thượng, tuyệt đối không thể để hắn mang nợ ân tình của thế gian, vì vậy ông đứng ra thay con đáp lễ đủ đầy.

Lúc bấy giờ, tộc nhân Vương thị cũng dần hay tin Lão Tứ đã lấy danh ngạch của con mình tặng cho Vương Lâm, ai nấy đều nối gót nhau đến chúc mừng.

Cha của Vương Lâm vốn dĩ rất coi trọng tình nghĩa tộc nhân. Trong số những người đang hiện diện, không ít kẻ năm xưa từng coi thường ông, thậm chí còn bức ép ông phải rời khỏi gia tộc từ nhiều năm trước. Nay họ đích thân tìm đến tận nhà, khiến nỗi uất ức bao năm dồn nén trong lòng ông cũng theo đó mà tiêu tan.

Ông cùng mẹ Vương Lâm bàn bạc, định ra kế hoạch chiêu đãi thật long trọng. Ông chẳng tiếc bỏ ra một khoản bạc lớn, mời lão tiên sinh dạy học trong thôn chấp bút viết thiệp mời gửi đến toàn gia tộc. Lão tiên sinh không thu tiền công, chỉ yêu cầu Vương Lâm phải thừa nhận thuở nhỏ từng theo ông học chữ. Vương Lâm không hề phản đối, bởi lẽ đó cũng là sự thật.

Thiệp mời vừa phát đi, phần lớn thân thích trong Vương thị gia tộc đều tề tựu đông đủ. Vì lượng khách quá đông, cha Vương Lâm quyết định tổ chức đại tiệc ngay tại quảng trường trung tâm thôn, bày ra hàng trăm bàn tiệc linh đình. Cư dân trong thôn cũng tự động đến giúp sức chiêu đãi khách khứa, miệng không ngớt bàn tán xôn xao về Vương Lâm.

Cha của Vương Lâm dẫn theo thê tử và con trai đứng nơi cổng thôn nghênh đón, giới thiệu thân phận từng vị trưởng bối cho Vương Lâm tường tận:

- Đây là Tam tổ phụ của con. Thuở trước khi cha rời khỏi gia tộc, Tam tổ phụ đã âm thầm giúp đỡ không ít. Thiết Trụ, về sau con nhất định phải nhớ báo đáp ân tình này.

Cha Vương Lâm vừa ân cần dìu một vị lão giả tóc bạc trắng, vừa nói với Vương Lâm.

Vương Lâm vội vàng khom người vâng mệnh. Vị lão giả nhìn Vương Lâm, cảm khái vạn phần:

- Lão Nhị, thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, thằng nhóc nhà ngươi nay đã lớn thế này rồi. Đứa nhỏ này rất khá, tiền đồ chắc chắn sẽ xán lạn hơn ngươi nhiều.

Cha Vương Lâm đỏ mặt, cười rạng rỡ đáp:

- Tam tổ phụ, đứa nhỏ này từ bé đã thông tuệ, tất nhiên là có tiền đồ hơn con rồi. Ngài đi đứng thong thả thôi. Mẹ nó à, mau lại đây dìu Tam tổ phụ vào chỗ.

Mẹ Vương Lâm vội vã tiến lên, đỡ lão giả về phía bàn tiệc. Đợi ông lão đi khuất, cha Vương Lâm hừ nhẹ một tiếng, quay sang bảo con trai:

- Lão già này trước đây bảo nhìn thấy ta là thấy chướng mắt, chính lão đã ép ta rời khỏi gia tộc, giờ thấy Thiết Trụ có tương lai lại đến chúc mừng. Thân thích trên đời chính là như vậy đấy.

Vương Lâm ngây thơ gật đầu, rồi hỏi:

- Cha, hôm nay Tứ thúc có đến không?

Cha Vương Lâm lắc đầu đáp:

- Tứ thúc của con có gửi tin báo lại, bảo rằng hắn bận việc bên ngoài chưa về kịp, cuối tháng mới có thể ghé qua.

Đúng lúc ấy, một chiếc xe ngựa vội vã rẽ vào thôn. Xe vừa dừng lại, một lão giả hơn ngũ tuần bước xuống, nhìn cha Vương Lâm rồi thở dài:

- Lão Nhị, chúc mừng huynh.

Cha Vương Lâm sắc mặt phức tạp, lặng im hồi lâu mới đáp lời:

- Đại ca…



Ánh mắt lão giả quét qua Vương Lâm, mỉm cười nói:

- Lão Nhị, đây là khuyển tử nhà ngươi sao? Cũng không tệ, lần này nói không chừng thật sự có thể được thu nhận.

Cha Vương Lâm nhướng mày, vẻ mặt thư thái hẳn ra:

- Đứa nhỏ này cũng chẳng có ưu điểm gì đặc biệt, chỉ được cái thông minh, lại thích nghiên tầm kinh sử. Lần này chắc chắn nó sẽ được tuyển chọn thôi.

- Cũng chưa chắc đâu. Môn phái Tiên Nhân thu nhận đệ tử yêu cầu vô cùng nghiêm khắt, coi trọng nhất là tiên duyên. Ta thấy tiểu tử này ngu si đần độn, đi cũng chỉ uổng công vô ích mà thôi.

Một giọng nói kiêu căng ngạo mạn từ phía sau vọng lại. Từ trên xe ngựa, một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi bước xuống. Thiếu niên này tướng mạo tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, da trắng như ngọc, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ khinh miệt.

Cha Vương Lâm trợn mắt nhìn về phía thiếu niên, còn Vương Lâm chỉ lặng lẽ liếc đối phương một cái thật sâu, tuyệt không nói nửa lời.

Lão giả nghiêm mặt, lớn tiếng quát:

- Vương Trác, sao con lại vô lễ như vậy? Đây là Nhị thúc của con, kia là đường đệ, còn không mau chào hỏi cho đúng đạo nghĩa?

Quát xong, lão quay sang nói với cha Vương Lâm:

- Khuyển tử nói năng vụng về khó nghe, Lão Nhị đệ đừng để tâm. Bất quá...

Nói đến đây, lão chuyển đề tài.

- Bất quá Lão Nhị à, việc tiên môn thu đồ đệ thực không đơn giản chút nào. Cốt ở tiên duyên. Lần này chính là nhờ Đạo Hư thượng tiên của Hằng Nhạc Phái coi trọng khuyển tử nhà ta, nên ngài mới đoái hoài đến Vương thị gia tộc, ban cho ba danh ngạch, trong đó bao gồm cả con trai ta.

Cha Vương Lâm hừ lạnh một tiếng:

- Nếu oa nhi nhà huynh có thể được nhận, thì oa nhi nhà ta nhất định cũng sẽ được thu nhận!

Thiếu niên kia lại tiếp tục buông lời nhạo báng, căn bản chẳng hề để tâm đến lời khiển trách của cha mình, miệt thị ra mặt:

- Ngươi là Nhị thúc của ta sao? Ta khuyên ngươi đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa, hãy mong trời cao phù hộ đi thì hơn. Người có thể tu tiên trong vạn người mới có một, tiểu tử ngốc này làm sao có khả năng so bì với bản thiếu gia? Ta là người đã được tiên sư chỉ định làm đệ tử, hắn lấy cái gì mà so sánh?

Vẻ đắc ý thoáng hiện trên mặt lão giả rồi vụt tắt. Lão giả lại hờ hững quở trách thiếu niên vài câu, sau đó nhìn về phía cha Vương Lâm ôm quyền, mang theo thiếu niên đi về phía bàn tiệc.

- Thiết Trụ, con đừng quá áp lực. Nếu thực sự không được tuyển chọn cũng chẳng sao cả. Sang năm tham gia kỳ thi ở huyện vẫn còn kịp.

Cha Vương Lâm nghẹn họng một hồi, sau đó mới chậm rãi thở ra, lên tiếng an ủi con trai. Ánh mắt Vương Lâm kiên định, trầm giọng đáp:

- Cha yên tâm, con nhất định sẽ được thu nhận!

Cha Vương Lâm ôn tồn vỗ vai con, trong đôi mắt già nua lộ rõ vẻ kỳ vọng.

Sau khi đón tiếp thêm không ít thân thích, cha Vương Lâm cuối cùng cũng dẫn hắn trở lại bàn tiệc. Lúc này khách khứa đã đông đủ, không khí phi thường náo nhiệt, tiếng chúc tụng vang lên rộn rã nhốn nháo.

- Các vị tộc nhân, các bậc hương thân phụ lão, Vương Thiên Thủy ta vốn không có học vấn, chẳng biết nói lời hay ý đẹp. Nhưng hôm nay ta thật sự rất đỗi vui mừng. Việc oa nhi nhà ta lần này có cơ hội được Hằng Nhạc Phái tuyển chọn làm đệ tử là chuyện khiến ta thỏa nguyện nhất đời này. Ta không nói nhiều nữa, xin bái tạ các vị đã đến chúc mừng, đa tạ!



Cha Vương Lâm dõng dạc nói xong liền nâng chén rượu lên uống cạn.

- Lão Nhị, oa nhi nhà ngươi từ nhỏ đã lanh lợi, chắc chắn sẽ được thu nhận. Hắn và Vương Trác rồi sẽ cùng trở thành Tiên Nhân.

- Nhị ca, huynh có đứa con thế này, đời này xem như sống không uổng phí. Về sau cứ thong thả mà hưởng phúc thôi.

- Thiết Trụ, hãy gắng sức làm cho cha ngươi nở mày nở mặt. Lần này dù thế nào cũng phải tiến vào Hằng Nhạc Phái nhé.

Bầu không khí trong phút chốc trở nên sôi nổi, tiếng chúc mừng dậy đất. Tuy nhiên, cũng có không ít kẻ ôm tâm tư xem náo nhiệt. Cha của Vương Trác chính là một trong số đó. Lão ngoài mặt tuy chúc mừng nhưng trong lòng thủy chung vẫn xem thường người Nhị đệ này.

Con trai lão lại càng ngạo mạn hơn. Hắn nhìn tiểu tử nhà mình rồi lại nhìn sang Vương Lâm, lòng đầy khó chịu, thầm nghĩ: Tuy lão Tứ cho danh ngạch đi nằm ngoài dự tính, nhưng chỉ cần những Tiên Nhân kia không phải kẻ mù thì tuyệt đối chẳng bao giờ thu nhận hạng như Vương Lâm.

Nhân sinh bách thái, đủ mọi thói đời đều phơi bày tại đây. Cha Vương Lâm dắt tay Vương Lâm, lần lượt đến từng bàn kính rượu, giới thiệu cho hắn những thân thích lạ mặt. Ngày hôm ấy, cha Vương Lâm đã say túy lúy. Đời này ông chưa bao giờ được nở mày nở mặt đến thế.

Ông uống mãi cho đến tận đêm khuya, khi khách khứa đã tản mác hết. Lúc gần đi, Vương Trác vẫn giữ nguyên vẻ khinh khỉnh ấy, thừa dịp không ai chú ý, hắn ghé sát tai Vương Lâm thì thầm:

- Tiểu tử ngốc, ngươi sẽ không được nhận đâu. Ngươi ngay cả gia súc còn chẳng bằng.

Dứt lời, hắn cười nhạo một tiếng rồi theo cha rời đi.

Về đến nhà, Vương Lâm nằm vật xuống giường, thầm hạ quyết tâm: Bất luận thế nào, mình cũng phải được thu nhận!

Nửa tháng trôi qua, vào ngày cuối tháng, Tứ thúc của Vương Lâm đánh xe ngựa tìm đến. Cha mẹ Vương Lâm vội vàng đón hắn vào nhà. Hán tử trung niên vừa rửa mặt xong đã vội vã lên tiếng:

- Nhị ca, nhị tẩu, lần này đệ không thể nán lại lâu. Đệ đến đón Vương Lâm ngay bây giờ, sáng sớm mai người của Hằng Nhạc Phái sẽ tới tiếp dẫn.

Cha Vương Lâm ngẩn người, trên mặt lộ rõ vẻ không nỡ rời xa, nhưng sau đó liền dứt khoát dặn dò:

- Thiết Trụ, hãy theo Tứ thúc con đi đi. Nếu... nếu con được thu nhận, ở lại Hằng Nhạc Phái tuyệt đối không được kiêu ngạo. Còn nếu như... nếu chẳng may không được chọn thì cũng đừng tự trách mình, cứ trở về nhà với cha mẹ.

Vương Lâm nhìn song thân, gật đầu thật mạnh. Mẹ hắn từ trong phòng lấy ra một cái tay nải, yêu thương dặn dò:

- Thiết Trụ, đi ra ngoài phải nghe lời Tứ thúc, không được gây chuyện sinh sự. Bên ngoài không giống như ở nhà, gặp chuyện gì cũng hãy nhẫn nhịn một chút. Mẹ đã chuẩn bị cho con vài bộ y phục mới, còn có cả khoai lang nướng mà con thích nhất. Mẹ sẽ nhớ con lắm. Nếu không được thu nhận, hãy sớm trở về nhé...

Mẹ Vương Lâm nói đoạn, nước mắt đã lã chã tuôn rơi. Vương Lâm từ nhỏ đến lớn chưa từng rời khỏi thôn trang, đây là lần đầu tiên hắn phải xa nhà xa cửa.

Tứ thúc đứng bên cạnh cũng không khỏi cảm động:

- Thiết Trụ, hãy gắng làm cho cha mẹ ngươi nở mày nở mặt, nhất định phải được chọn đấy. Nhị ca, nhị tẩu, vài ngày tới gia tộc sẽ có đại tiệc chúc mừng. Hôm nay vội quá, sáng mai đệ sẽ tới đón hai người, khi đó sẽ rõ kết quả của ba đứa nhỏ được tiến cử.

Nói xong, hắn vội vã kéo Vương Lâm lên xe ngựa, nhanh chóng rời đi. Cha mẹ Vương Lâm nhìn theo bóng xe dần khuất xa, lệ rơi không dứt.

- Cha nó à, Thiết Trụ từ bé tới giờ chưa từng rời xa chúng ta. Lần này một thân một mình ra ngoài, liệu nó có bị người ta bắt nạt không?

Mẹ Vương Lâm cắn môi, ánh mắt đầy vẻ xót xa.

- Con cái đã lớn rồi, nó tự có phúc khí của riêng mình...

Cha Vương Lâm cầm lấy tẩu thuốc, rít một hơi thật sâu, nếp nhăn trên gương mặt già nua dường như lại hằn sâu thêm mấy phần.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục