Tiên Nghịch
Chương 3: Tiên Nhân
Xe ngựa rong ruổi rất nhanh trên con đường nhỏ, thân mình Vương Lâm không ngừng lắc lư theo những nhịp lồi lõm của mặt đất. Hắn ôm chặt chiếc bọc nhỏ trong ngực, tâm trí thư thái, mang theo bao kỳ vọng của song thân mà rời khỏi thôn trang nơi mình đã gắn bó suốt mười năm ròng.
Khoảng cách từ đây đến trấn nhỏ vốn chẳng hề gần, Vương Lâm dần dần chìm vào giấc ngủ. Chẳng rõ đã trôi qua bao lâu, hắn bị người ta nhẹ nhàng lay tỉnh. Vừa mở mắt, Vương Lâm đã thấy khuôn mặt Tứ thúc rạng rỡ nụ cười, trêu ghẹo bảo:
- Thiết Trụ, lần đầu rời xa vòng tay cha mẹ, ngươi có cảm tưởng gì không?
Nhận thấy xe ngựa đã dừng hẳn, Vương Lâm cười ngây ngô đáp:
- Cháu chẳng có cảm tưởng gì đặc biệt, chỉ thấy hơi chút sợ hãi, chẳng rõ bản thân có được Tiên Nhân thu nhận hay không.
Tứ thúc cười ha ha, vỗ mạnh vào bả vai Vương Lâm:
- Được rồi, đừng suy nghĩ quá nhiều. Đã đến nơi rồi, đây là nhà của thúc, ngươi hãy nghỉ ngơi một lát đi. Chờ đến khi trời sáng, ta sẽ đưa ngươi tới gia tộc.
Sau khi xuống xe, hiện ra trước mắt Vương Lâm là một ngôi nhà ngói khang trang. Theo chân Tứ thúc vào gian phòng nghỉ, Vương Lâm leo lên giường nằm nhưng chẳng tài nào chợp mắt được. Trong đầu hắn không ngừng hiện lên hình ảnh cùng lời dặn dò của cha mẹ và họ hàng thân thích. Hắn khẽ thở hắt ra, ý niệm muốn được Tiên Nhân thu làm đệ tử lại càng thêm phần kiên định.
Thời gian từng giờ trôi qua, sắc trời dần sáng tỏ, vầng dương từ từ nhô lên. Vương Lâm tuy thức trắng đêm nhưng tinh thần lại vô cùng sung mãn. Mang theo chút lòng thấp thỏm, hắn theo Tứ thúc tiến về phía đại viện của Vương thị gia tộc.
Đây là lần đầu tiên Vương Lâm được trông thấy một gia trang lộng lẫy đến thế, hắn nhìn đến nỗi hoa cả mắt. Bên cạnh hắn, Tứ thúc vừa đi vừa dặn:
- Thiết Trụ, lần này nhất định phải làm cho cha ngươi nở mày nở mặt, chớ để đám thân thích kia chê cười.
Trong lòng Vương Lâm càng thêm phần khẩn trương, hắn cắn chặt môi, khẽ gật đầu.
Chừng một lát sau, Tứ thúc đưa hắn đến giữa sân rộng của đại viện. Cha của Vương Trác đã đứng sẵn ở đó, sau khi nhìn thấy Vương Lâm, lão gật đầu nhẹ rồi nói:
- Thiết Trụ, một lát nữa Tiên Nhân sẽ giá lâm, lúc đó ngươi chớ có lộ vẻ kinh ngạc thái quá. Hết thảy mọi việc hãy cứ nhìn theo ca ca Vương Trác của ngươi mà học tập, hắn làm thế nào, ngươi liền làm như vậy, rõ chưa!
Mấy chữ cuối cùng, ngữ khí của lão giả phi thường nghiêm khắc.
Vương Lâm trầm mặc không đáp, đảo mắt nhìn quanh liền phát hiện ngoài Vương Trác ra còn có một thiếu niên nữa. Thiếu niên này làn da hơi sạm đen, trông rất khỏe mạnh, kháu khỉnh, đôi mắt lộ ra vẻ lanh lợi tinh quái. Áo hắn căng phồng lên, dường như đang giấu giếm vật gì đó.
Thấy Vương Lâm nhìn mình, hắn nhìn về phía Vương Lâm làm mặt quỷ, rồi chạy tới hỏi:
- Ngươi chính là Thiết Trụ ca nhà Nhị thúc sao? Ta là Vương Hạo.
Vương Lâm khẽ mỉm cười, gật đầu chào lại.
Lão giả thấy Vương Lâm cư nhiên ngó lơ mình thì trong lòng sinh ra buồn bực, đang định cất tiếng khiển trách thì đúng lúc này, mây mù trên không trung bỗng nhiên lay động, một tia kiếm quang tựa thiềm điện phá không lao đến. Sau khi kiếm quang tiêu tán, trên mặt đất hiện ra một thanh niên mặc bạch y.
Thanh niên này có đôi mắt lấp lánh hữu thần, toát ra khí chất phiêu dật bất phàm. Thần thái hắn lạnh lùng như băng, ánh mắt khẽ quét qua ba người Vương Lâm, dừng lại một chút trên chỗ áo căng phồng của thiếu niên lanh lợi kia, sau đó lãnh đạm lên tiếng:
- Ba danh ngạch đề cử của Vương gia là bọn họ sao?
“Đây chính là Tiên Nhân sao?”
Dưới cái liếc mắt của đối phương, Vương Lâm chỉ thấy toàn thân chợt lạnh lẽo, trái tim như ngừng đập, khuôn mặt nhỏ nhắn cắt không còn giọt máu, ngơ ngác nhìn đối phương. Thiếu niên lanh lợi kia thì hai tay ép chặt bên quần, cung kính lễ phép, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ cuồng nhiệt. Chỉ duy có Vương Trác là thờ ơ liếc mắt nhìn người mới tới, mũi hừ nhẹ một tiếng đầy vẻ ngạo mạn.
Cha của Vương Trác vội vàng tiến lên, thái độ cực kỳ cung kính:
- Thượng tiên, ba người này đúng là tộc nhân mà Vương gia chúng tôi đề cử.
Thanh niên gật đầu, có chút không kiên nhẫn hỏi:
- Ai là Vương Trác?
Trên mặt lão giả hiện rõ vẻ hân hoan, vội vã kéo Vương Trác tới:
- Thượng tiên, đây chính là khuyển tử Vương Trác.
Thanh niên liếc nhìn Vương Trác một lượt thật kỹ, sắc mặt dần trở nên ôn hòa hơn, gật đầu nói:
- Vương sư đệ quả nhiên là bậc nhân tài, hèn chi lại được Đạo Hư sư thúc để mắt tới.
Vương Trác đắc ý liếc nhìn Vương Lâm cùng thiếu niên lanh lợi kia, rồi kiêu ngạo tuyên bố:
- Đó là lẽ tất nhiên, bản thiếu gia vốn có linh căn tu tiên nên mới được Đạo Hư Tiên Nhân khen ngợi không dứt lời.
Thanh niên nhướng mày, nhưng rất nhanh đã giãn ra, cười như không cười nhìn Vương Trác, rồi vung mạnh tay áo, cuốn theo cả ba người Vương Lâm bay vút lên trời cao.
Tứ thúc ngẩng đầu nhìn lên không trung, thì thào lẩm bẩm:
- Thiết Trụ, nhất định phải được thu nhận nhé!
Vương Lâm cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, gió thốc kịch liệt vào mặt khiến hắn đau nhức. Khi định thần nhìn kỹ, hắn kinh hãi phát hiện mình đang bị kẹp dưới nách thanh niên kia, phi hành nhanh như chớp giữa tầng không. Thôn trang dưới mặt đất giờ chỉ còn là những điểm đen nhỏ bé. Nhìn được một lát, đôi mắt hắn đã bị gió thổi đến đỏ bừng, nước mắt tuôn ra ròng ròng.
- Nếu ba người các ngươi không muốn bị mù thì tốt nhất hãy nhắm mắt lại.
Thanh âm lạnh lẽo của thanh niên truyền đến.
Trong lòng Vương Lâm run rẩy, vội vàng nhắm nghiền mắt không dám nhìn thêm nữa, nhưng nội tâm lại càng thêm khát khao, mong đợi với việc tu tiên.
Chẳng bao lâu sau, Vương Lâm cảm giác được thanh niên này bắt đầu thở dốc, tốc độ cũng chậm lại rõ rệt. Sau đó, hắn thấy hoa mắt một cái, thanh niên đã đáp xuống mặt đất. Vừa hạ xuống, đối phương liền buông tay khiến cả ba người Vương Lâm ngã sóng soài trên đất.
Cũng may lực ngã không lớn, ba người vội vàng bò dậy. Hiện ra trước mắt Vương Lâm là một cảnh tượng tựa chốn bồng lai, thế ngoại đào nguyên với non xanh nước biếc. Một ngọn núi cao vút tận tầng mây, sương mù lờ lững che khuất diện mạo, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng linh thú kêu vọng lại. Một con đường mòn bằng đá uốn lượn dẫn thẳng lên đỉnh cao.
Trên đỉnh núi tọa lạc một đại điện, tuy bị mây mù che phủ nhưng vẫn tỏa ra từng trận quang mang bảy màu rực rỡ, khiến người nhìn vào không khỏi sinh lòng thành kính muốn quỳ lạy. Bên cạnh đại điện, một cây cầu đá dài nhô ra tựa vầng trăng rằm, ẩn hiện trong sương khói hư ảo, nối liền đỉnh núi này với một đỉnh núi khác.
Cảnh sắc danh thắng tuyệt mỹ như thế, chính là nơi tọa lạc của Hằng Nhạc Phái.
Hằng Nhạc Phái vốn là một trong số ít môn phái tu chân của Triệu Quốc. Năm trăm năm trước, môn phái này từng thống lĩnh toàn bộ tu chân giới Triệu Quốc, sở hữu mấy vị lão quái Nguyên Anh kỳ, phong quang vô hạn.
Đáng tiếc theo thời gian, trải qua bao biến cố, đến nay đại phái năm xưa đã suy vi đến mức chỉ có thể miễn cưỡng đứng vững gót chân trong giới tu chân. Tuy vậy, đối với phàm nhân trong vòng vạn dặm quanh đây, Hằng Nhạc Phái vẫn là một sự tồn tại tối cao, là chúa tể một phương.
- Trương sư đệ, ba thiếu niên này chính là người Vương gia đề cử sao?
Một trung niên vận hắc y, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, từ trên núi phi thân xuống, nhẹ nhàng bước tới. Thanh niên họ Trương vẻ mặt cung kính đáp:
- Tam sư huynh, ba người này đúng là người Vương gia tiến cử.
Người trung niên mặc áo đen đảo mắt nhìn qua, dừng lại trên người Vương Trác quan sát kỹ lưỡng vài lần rồi cười nói:
- Chưởng môn biết đệ đang tu luyện đến chỗ then chốt nên bảo ta tới tiến hành cuộc trắc thí này, đệ cứ đi tu luyện tiếp đi.
Thanh niên họ Trương khẽ “vâng” một tiếng, thân hình lóe lên rồi biến mất không dấu vết.
Vương Lâm ngơ ngác chứng kiến cảnh tượng trước mắt, cảm xúc trong lòng sục sôi không dứt. Chợt hắn cảm thấy có người kéo vạt áo mình, quay đầu lại thì ra là thiếu niên lanh lợi kia. Lúc này, vẻ cuồng nhiệt trong mắt thiếu niên càng thêm đậm nét, hắn thấp giọng thì thào:
- Đây đúng là nơi ở của Tiên Nhân rồi, mụ nội nó, Vương Hạo ta nhất định phải được chọn!
Nói xong, hắn khẽ sờ sờ vào lớp áo đang căng phồng của mình.
Khoảng cách từ đây đến trấn nhỏ vốn chẳng hề gần, Vương Lâm dần dần chìm vào giấc ngủ. Chẳng rõ đã trôi qua bao lâu, hắn bị người ta nhẹ nhàng lay tỉnh. Vừa mở mắt, Vương Lâm đã thấy khuôn mặt Tứ thúc rạng rỡ nụ cười, trêu ghẹo bảo:
- Thiết Trụ, lần đầu rời xa vòng tay cha mẹ, ngươi có cảm tưởng gì không?
Nhận thấy xe ngựa đã dừng hẳn, Vương Lâm cười ngây ngô đáp:
- Cháu chẳng có cảm tưởng gì đặc biệt, chỉ thấy hơi chút sợ hãi, chẳng rõ bản thân có được Tiên Nhân thu nhận hay không.
Tứ thúc cười ha ha, vỗ mạnh vào bả vai Vương Lâm:
- Được rồi, đừng suy nghĩ quá nhiều. Đã đến nơi rồi, đây là nhà của thúc, ngươi hãy nghỉ ngơi một lát đi. Chờ đến khi trời sáng, ta sẽ đưa ngươi tới gia tộc.
Sau khi xuống xe, hiện ra trước mắt Vương Lâm là một ngôi nhà ngói khang trang. Theo chân Tứ thúc vào gian phòng nghỉ, Vương Lâm leo lên giường nằm nhưng chẳng tài nào chợp mắt được. Trong đầu hắn không ngừng hiện lên hình ảnh cùng lời dặn dò của cha mẹ và họ hàng thân thích. Hắn khẽ thở hắt ra, ý niệm muốn được Tiên Nhân thu làm đệ tử lại càng thêm phần kiên định.
Thời gian từng giờ trôi qua, sắc trời dần sáng tỏ, vầng dương từ từ nhô lên. Vương Lâm tuy thức trắng đêm nhưng tinh thần lại vô cùng sung mãn. Mang theo chút lòng thấp thỏm, hắn theo Tứ thúc tiến về phía đại viện của Vương thị gia tộc.
Đây là lần đầu tiên Vương Lâm được trông thấy một gia trang lộng lẫy đến thế, hắn nhìn đến nỗi hoa cả mắt. Bên cạnh hắn, Tứ thúc vừa đi vừa dặn:
- Thiết Trụ, lần này nhất định phải làm cho cha ngươi nở mày nở mặt, chớ để đám thân thích kia chê cười.
Trong lòng Vương Lâm càng thêm phần khẩn trương, hắn cắn chặt môi, khẽ gật đầu.
Chừng một lát sau, Tứ thúc đưa hắn đến giữa sân rộng của đại viện. Cha của Vương Trác đã đứng sẵn ở đó, sau khi nhìn thấy Vương Lâm, lão gật đầu nhẹ rồi nói:
- Thiết Trụ, một lát nữa Tiên Nhân sẽ giá lâm, lúc đó ngươi chớ có lộ vẻ kinh ngạc thái quá. Hết thảy mọi việc hãy cứ nhìn theo ca ca Vương Trác của ngươi mà học tập, hắn làm thế nào, ngươi liền làm như vậy, rõ chưa!
Mấy chữ cuối cùng, ngữ khí của lão giả phi thường nghiêm khắc.
Vương Lâm trầm mặc không đáp, đảo mắt nhìn quanh liền phát hiện ngoài Vương Trác ra còn có một thiếu niên nữa. Thiếu niên này làn da hơi sạm đen, trông rất khỏe mạnh, kháu khỉnh, đôi mắt lộ ra vẻ lanh lợi tinh quái. Áo hắn căng phồng lên, dường như đang giấu giếm vật gì đó.
Thấy Vương Lâm nhìn mình, hắn nhìn về phía Vương Lâm làm mặt quỷ, rồi chạy tới hỏi:
- Ngươi chính là Thiết Trụ ca nhà Nhị thúc sao? Ta là Vương Hạo.
Vương Lâm khẽ mỉm cười, gật đầu chào lại.
Lão giả thấy Vương Lâm cư nhiên ngó lơ mình thì trong lòng sinh ra buồn bực, đang định cất tiếng khiển trách thì đúng lúc này, mây mù trên không trung bỗng nhiên lay động, một tia kiếm quang tựa thiềm điện phá không lao đến. Sau khi kiếm quang tiêu tán, trên mặt đất hiện ra một thanh niên mặc bạch y.
Thanh niên này có đôi mắt lấp lánh hữu thần, toát ra khí chất phiêu dật bất phàm. Thần thái hắn lạnh lùng như băng, ánh mắt khẽ quét qua ba người Vương Lâm, dừng lại một chút trên chỗ áo căng phồng của thiếu niên lanh lợi kia, sau đó lãnh đạm lên tiếng:
- Ba danh ngạch đề cử của Vương gia là bọn họ sao?
“Đây chính là Tiên Nhân sao?”
Dưới cái liếc mắt của đối phương, Vương Lâm chỉ thấy toàn thân chợt lạnh lẽo, trái tim như ngừng đập, khuôn mặt nhỏ nhắn cắt không còn giọt máu, ngơ ngác nhìn đối phương. Thiếu niên lanh lợi kia thì hai tay ép chặt bên quần, cung kính lễ phép, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ cuồng nhiệt. Chỉ duy có Vương Trác là thờ ơ liếc mắt nhìn người mới tới, mũi hừ nhẹ một tiếng đầy vẻ ngạo mạn.
Cha của Vương Trác vội vàng tiến lên, thái độ cực kỳ cung kính:
- Thượng tiên, ba người này đúng là tộc nhân mà Vương gia chúng tôi đề cử.
Thanh niên gật đầu, có chút không kiên nhẫn hỏi:
- Ai là Vương Trác?
Trên mặt lão giả hiện rõ vẻ hân hoan, vội vã kéo Vương Trác tới:
- Thượng tiên, đây chính là khuyển tử Vương Trác.
Thanh niên liếc nhìn Vương Trác một lượt thật kỹ, sắc mặt dần trở nên ôn hòa hơn, gật đầu nói:
- Vương sư đệ quả nhiên là bậc nhân tài, hèn chi lại được Đạo Hư sư thúc để mắt tới.
Vương Trác đắc ý liếc nhìn Vương Lâm cùng thiếu niên lanh lợi kia, rồi kiêu ngạo tuyên bố:
- Đó là lẽ tất nhiên, bản thiếu gia vốn có linh căn tu tiên nên mới được Đạo Hư Tiên Nhân khen ngợi không dứt lời.
Thanh niên nhướng mày, nhưng rất nhanh đã giãn ra, cười như không cười nhìn Vương Trác, rồi vung mạnh tay áo, cuốn theo cả ba người Vương Lâm bay vút lên trời cao.
Tứ thúc ngẩng đầu nhìn lên không trung, thì thào lẩm bẩm:
- Thiết Trụ, nhất định phải được thu nhận nhé!
Vương Lâm cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, gió thốc kịch liệt vào mặt khiến hắn đau nhức. Khi định thần nhìn kỹ, hắn kinh hãi phát hiện mình đang bị kẹp dưới nách thanh niên kia, phi hành nhanh như chớp giữa tầng không. Thôn trang dưới mặt đất giờ chỉ còn là những điểm đen nhỏ bé. Nhìn được một lát, đôi mắt hắn đã bị gió thổi đến đỏ bừng, nước mắt tuôn ra ròng ròng.
- Nếu ba người các ngươi không muốn bị mù thì tốt nhất hãy nhắm mắt lại.
Thanh âm lạnh lẽo của thanh niên truyền đến.
Trong lòng Vương Lâm run rẩy, vội vàng nhắm nghiền mắt không dám nhìn thêm nữa, nhưng nội tâm lại càng thêm khát khao, mong đợi với việc tu tiên.
Chẳng bao lâu sau, Vương Lâm cảm giác được thanh niên này bắt đầu thở dốc, tốc độ cũng chậm lại rõ rệt. Sau đó, hắn thấy hoa mắt một cái, thanh niên đã đáp xuống mặt đất. Vừa hạ xuống, đối phương liền buông tay khiến cả ba người Vương Lâm ngã sóng soài trên đất.
Cũng may lực ngã không lớn, ba người vội vàng bò dậy. Hiện ra trước mắt Vương Lâm là một cảnh tượng tựa chốn bồng lai, thế ngoại đào nguyên với non xanh nước biếc. Một ngọn núi cao vút tận tầng mây, sương mù lờ lững che khuất diện mạo, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng linh thú kêu vọng lại. Một con đường mòn bằng đá uốn lượn dẫn thẳng lên đỉnh cao.
Trên đỉnh núi tọa lạc một đại điện, tuy bị mây mù che phủ nhưng vẫn tỏa ra từng trận quang mang bảy màu rực rỡ, khiến người nhìn vào không khỏi sinh lòng thành kính muốn quỳ lạy. Bên cạnh đại điện, một cây cầu đá dài nhô ra tựa vầng trăng rằm, ẩn hiện trong sương khói hư ảo, nối liền đỉnh núi này với một đỉnh núi khác.
Cảnh sắc danh thắng tuyệt mỹ như thế, chính là nơi tọa lạc của Hằng Nhạc Phái.
Hằng Nhạc Phái vốn là một trong số ít môn phái tu chân của Triệu Quốc. Năm trăm năm trước, môn phái này từng thống lĩnh toàn bộ tu chân giới Triệu Quốc, sở hữu mấy vị lão quái Nguyên Anh kỳ, phong quang vô hạn.
Đáng tiếc theo thời gian, trải qua bao biến cố, đến nay đại phái năm xưa đã suy vi đến mức chỉ có thể miễn cưỡng đứng vững gót chân trong giới tu chân. Tuy vậy, đối với phàm nhân trong vòng vạn dặm quanh đây, Hằng Nhạc Phái vẫn là một sự tồn tại tối cao, là chúa tể một phương.
- Trương sư đệ, ba thiếu niên này chính là người Vương gia đề cử sao?
Một trung niên vận hắc y, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, từ trên núi phi thân xuống, nhẹ nhàng bước tới. Thanh niên họ Trương vẻ mặt cung kính đáp:
- Tam sư huynh, ba người này đúng là người Vương gia tiến cử.
Người trung niên mặc áo đen đảo mắt nhìn qua, dừng lại trên người Vương Trác quan sát kỹ lưỡng vài lần rồi cười nói:
- Chưởng môn biết đệ đang tu luyện đến chỗ then chốt nên bảo ta tới tiến hành cuộc trắc thí này, đệ cứ đi tu luyện tiếp đi.
Thanh niên họ Trương khẽ “vâng” một tiếng, thân hình lóe lên rồi biến mất không dấu vết.
Vương Lâm ngơ ngác chứng kiến cảnh tượng trước mắt, cảm xúc trong lòng sục sôi không dứt. Chợt hắn cảm thấy có người kéo vạt áo mình, quay đầu lại thì ra là thiếu niên lanh lợi kia. Lúc này, vẻ cuồng nhiệt trong mắt thiếu niên càng thêm đậm nét, hắn thấp giọng thì thào:
- Đây đúng là nơi ở của Tiên Nhân rồi, mụ nội nó, Vương Hạo ta nhất định phải được chọn!
Nói xong, hắn khẽ sờ sờ vào lớp áo đang căng phồng của mình.
— Hết chương —