Tiên Nghịch/ Chương 4: Trắc thí
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 4: Trắc thí

Vương Trác cũng hết sức kinh ngạc vì cảnh tượng trước mắt. Sau một hồi định thần, tinh thần hắn mới thả lỏng đôi chút, nhưng ngạo khí trong lòng bất giác đã thu liễm đi nhiều.

Lúc này, lại có thêm vài tia kiếm quang lướt tới. Sau khi kiếm quang tiêu tán, các đệ tử Hằng Nhạc Phái lần lượt hiện thân, bên người họ đều dẫn theo vài thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi.

Những thiếu niên này có nam có nữ, khoảnh khắc vừa đặt chân xuống đất thì đều giống như ba người Vương Lâm, ngơ ngác nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, biểu tình trên mặt mỗi người một vẻ.

Các đệ tử Hằng Nhạc Phái sau khi dẫn người đến liền đứng rải rác cách đó không xa, vừa thấp giọng đàm luận, vừa đánh giá đám thiếu niên mới tới. Khi tất cả những người được đề cử đã tề tựu đông đủ, người trung niên mặc áo đen đưa mắt nhìn lướt qua một lượt rồi lên tiếng, thanh âm lạnh lùng không chút cảm tình:

- Trong số các ngươi, chỉ có vài người được tuyển chọn để trở thành đệ tử Hằng Nhạc Phái chúng ta.

Đám thiếu niên nghe vậy đều run sợ, Vương Lâm cũng không khỏi thấp thỏm. Hắn thầm đếm, tổng cộng có bốn mươi tám người tham gia trắc thí lần này.

- Tu tiên, quan trọng nhất là thiên tư. Hạng trắc thí thứ nhất chính là kiểm tra xem linh căn của các ngươi có đầy đủ hay không. Hiện tại ta chỉ vào ai, người đó lập tức bước tới trước mặt ta.

Người trung niên áo đen mặt không chút thay đổi, tùy ý chỉ vào một thiếu niên.

Thiếu niên nọ hai chân khẽ run, cẩn trọng tiến lại gần. Người trung niên đặt tay lên đỉnh đầu hắn một lát rồi thản nhiên nói:

- Không hợp cách, qua bên trái đứng.

Thiếu niên kia dường như lập tức mất sạch sức lực, vẻ mặt ảm đạm, đôi mắt đờ đẫn đi về phía bên trái, trầm mặc không nói lời nào. Tiếp theo, lại một thiếu niên khác bị chỉ trúng, thấp thỏm lo âu bước lên.

- Không hợp cách.

- Không hợp cách.

- Không hợp cách.

Liên tiếp hơn mười người đều không hợp cách. Cho đến tận bây giờ, phía bên phải người trung niên vẫn chưa có lấy một bóng người.

Đến lượt Vương Trác bị chỉ trúng. Hắn đã thu lại vẻ ngạo mạn, sắc mặt có chút tái nhợt, tiến lên phía trước.

Người trung niên sau khi đặt tay lên đầu Vương Trác, bỗng nhiên lộ vẻ vui mừng, ngữ khí trở nên ôn hòa:

- Ngươi tên là gì?

Vương Trác vội vàng cung kính đáp:

- Hồi bẩm thượng tiên, tiểu tử tên Vương Trác.

Người trung niên gật đầu, cười nói:

- Hóa ra ngươi chính là Vương Trác mà Đạo Hư sư thúc từng nhắc đến. Được, qua bên phải đứng đi.



Vương Trác mừng rỡ khôn xiết. Dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, hắn bước qua phía bên phải, vẻ ngạo khí trong mắt lại hiện ra, khinh miệt nhìn quanh, thần sắc vô cùng đắc ý.

- Mẹ kiếp, hắn đúng là chó ngáp phải ruồi!

Vương Hạo bĩu môi, nhìn Vương Lâm rồi thấp giọng lầm bầm.

Trong lòng Vương Lâm càng thêm khẩn trương. Trước mắt hắn hiện lên ánh mắt kỳ vọng của cha mẹ, hai tay bất giác nắm chặt lại.

- Không sai, ngươi cũng qua bên phải đứng đi.

Thanh âm mừng rỡ của người trung niên lại truyền đến, lần này là dành cho một thiếu nữ.

Thời gian trôi qua, đại bộ phận thiếu niên đều đã được trắc thí xong, nhưng đứng ở phía bên phải người trung niên vẫn chỉ có vẻn vẹn hai người.

Đến lượt Vương Hạo bị chỉ trúng.

Vương Hạo nhanh chóng tiến lên, đứng trước mặt người trung niên. Không đợi đối phương bắt đầu trắc thí, hắn đã quỳ sụp xuống đất dập đầu mấy cái thật mạnh, lớn tiếng nói:

- Thượng tiên tiên phúc vĩnh hưởng, thọ dữ thiên tề! Tiểu tử tên là Vương Hạo. Ngài trắc thí nhiều người như vậy chắc hẳn rất vất vả, hay là ngài hãy nghỉ ngơi một lát? Ta không vội, chờ thêm chút cũng không sao.

Người trung niên không nhịn được mà bật cười. Những người khác trắc thí ai nấy đều căng thẳng, duy chỉ có thiếu niên mập mạp kháu khỉnh này là lanh lợi nhất, cư nhiên còn biết tâng bốc nịnh nọt mình. Sau khi đặt tay lên đầu Vương Hạo, hắn lắc đầu nói:

- Tư chất kém quá, không...

Vương Hạo vừa nghe thấy tư chất không ổn, lòng lập tức như rơi xuống vực thẳm. Nhưng không đợi đối phương nói hết câu, hắn đã nhanh tay rút từ trong ngực áo ra một chiếc hộp ngọc, hai tay nâng lên, miệng mồm dẻo quẹo:

- Thượng tiên, đây là thứ mà gia phụ tình cờ tìm được trong núi sâu, đập thử nhiều lần mà không vỡ. Tiểu tử đặc biệt mang từ nhà đến để hiến cho ngài.

Người trung niên lắc đầu cười khẽ, định bụng từ chối, nhưng khi đưa mắt nhìn qua hộp ngọc, đồng tử bỗng co rút lại. Hắn cầm lấy nhìn kỹ, nhất thời lộ vẻ vui mừng:

- Không tệ! Lại là một cây Linh Chi ba trăm năm. Nhìn bộ dạng hộp ngọc này, xem ra đã bị tu tiên giả phong ấn bên trong, hèn chi cha ngươi đập không vỡ.

Ngữ khí hắn dừng lại một chút, thoáng trầm ngâm rồi cười nói:

- Bên người ta đang thiếu một tiểu đồng luyện đan. Ta thấy ngươi cũng thông minh, có nguyện ý làm dược đồng cho ta không?

Vương Hạo mừng rỡ như điên, suýt chút nữa là nhảy cẫng lên. Hắn kích động không thôi, lớn tiếng đáp:

- Nguyện ý! Thượng tiên, ta vô cùng nguyện ý!

Người trung niên gật đầu mỉm cười:

- Làm dược đồng của ta, ta sẽ không để ngươi chịu thiệt. Ngươi có thể cùng các đệ tử nội môn tu luyện tiên pháp. Qua bên phải đứng đi.



Trong lòng Vương Hạo hưng phấn tột độ, chạy vội sang bên phải, dương dương tự đắc trừng mắt nhìn Vương Trác một cái.

Tất cả những người thất bại đều ôm đầu thất vọng, thậm chí có người đã rơi lệ đầy mặt, khóc lóc không thôi. Người trung niên nhướng mày, quát lớn:

- Kẻ nào còn khóc, đưa đi ngay lập tức!

Mấy đệ tử Hằng Nhạc Phái đứng gần đó lập tức bước ra, xách những kẻ đang khóc lên, lạnh lùng đạp kiếm quang nhanh chóng biến mất.

Người trung niên tùy ý chỉ tay một cái, chỉ trúng Vương Lâm.

Vương Lâm hít một hơi thật sâu, vạn phần khẩn trương bước đến cạnh người trung niên. Đầu óc hắn trống rỗng, trong lòng thầm cầu nguyện, không kìm được mà hồi tưởng lại ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của cha mẹ.

- Ta nhất định phải được tuyển chọn!

Vương Lâm kiên định tự nhủ.

Người trung niên đặt tay lên đầu Vương Lâm một lát, sau đó mặt không cảm xúc phun ra ba chữ khiến Vương Lâm như rơi xuống hầm băng:

- Không hợp cách!

Vương Lâm không rõ mình đã bước về phía đội ngũ bên trái bằng cách nào. Hắn chỉ cảm thấy như có tiếng sét nổ vang bên tai, ba chữ kia cứ lẩn quẩn quanh đầu không tan.

Lát sau, tất cả mọi người đã hoàn thành trắc thí. Đứng ở bên phải lúc này chỉ có ba người. Trong mắt những kẻ thất bại, ba người họ giống như những thiên chi kiêu tử, cao sang vô cùng.

Vương Trác nhìn Vương Lâm bằng ánh mắt khinh miệt, lộ rõ vẻ mỉa mai.

- Tu tiên, tuy tư chất là trọng yếu, nhưng nghị lực lại càng quan trọng hơn. Những thiếu niên có tư chất bình thường như các ngươi, nếu có đủ nghị lực vẫn có thể trở thành đệ tử ký danh! Hạng trắc thí thứ hai chính là khảo nghiệm nghị lực!

Người trung niên mặt không đổi sắc, ngừng một chút rồi nói tiếp:

- Hãy theo con đường mòn bằng đá này mà đi lên. Người nào lên tới đỉnh được coi là đạt yêu cầu. Nếu sau ba ngày vẫn chưa hoàn thành thì coi như thất bại, kẻ thất bại sẽ bị đưa về gia tộc. Nếu giữa đường không thể kiên trì hoặc gặp phải nguy hiểm, hãy lớn tiếng hô bỏ cuộc, tự khắc có người đưa các ngươi xuống.

Nói đoạn, người trung niên mỉm cười nhìn ba người phía bên phải:

- Các ngươi theo ta đi gặp chưởng môn, sau đó sẽ theo sự an bài của sư phụ. Vương Hạo, ngươi không cần đi gặp chưởng môn, theo ta tới đan phòng.

Dặn dò xong, người trung niên mang theo ba vị “thiên chi kiêu tử” bay thẳng lên núi.

Vương Lâm hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định, không chút do dự cất bước đi về phía con đường mòn, bắt đầu hạng trắc thí thứ hai: Nghị lực.

Ngoại trừ ba người được tuyển thẳng và sáu thiếu niên khóc lóc bị đưa đi lúc trước, tại đây còn lại ba mươi chín người.

Trong số ba mươi chín người này, có kẻ ôm đầu thất vọng, có kẻ thần sắc kiên nghị, cũng có kẻ do dự sợ hãi. Dù thời gian cất bước nhanh chậm khác nhau, nhưng cuối cùng tất cả đều dấn thân vào con đường mòn bằng đá.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục