Tiên Nghịch/ Chương 5: Vô tình
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 5: Vô tình

Đường mòn bằng đá dốc đứng, gồ ghề hiểm trở, hai bên lại là vực thẳm sâu hun hút, chỉ cần sơ suất nhất thời là sẽ trượt chân tan xương nát thịt.

Đi chưa đầy nửa ngày, Vương Lâm đã cảm thấy hai chân mình nặng trĩu như đeo chì, mồ hôi tuôn ra như mưa. Không khí trên cao loãng và lạnh lẽo hơn dưới chân núi, khiến mỗi bước chân đều trở nên vô cùng gian nan.

Lúc ở dưới núi, hắn cứ ngỡ con đường mòn này không dài lắm, nhưng khi thực sự dấn thân mới phát hiện nó dường như không có điểm dừng, khiến lòng người không khỏi sinh ra cảm giác tuyệt vọng khôn cùng.

Phía trước hắn có mười mấy thiếu niên thân hình cường tráng, ai nấy đều thở hồng hộc, chậm chạp bò lên. Cho đến lúc này, vẫn chưa có ai nản chí bỏ cuộc.

Vương Lâm cắn răng kiên trì. Hắn biết đây là cơ hội cuối cùng của mình, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của cha mẹ vẫn luôn quanh quẩn trong tâm trí. Đúng lúc này, phía sau hắn bỗng có một thiếu niên trượt chân, thân thể nhanh chóng rơi xuống vực. Ngay lập tức, một tiếng thét hãi hùng vang lên:

- Ta bỏ cuộc, cứu mạng với!

Tất cả mọi người đều dừng chân, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn lại. Chỉ thấy một tia hắc quang lóe lên, một đệ tử Hằng Nhạc Phái không biết từ đâu lao ra, đón lấy thân thể thiếu niên kia giữa không trung rồi nhẹ nhàng đưa hắn xuống chân núi.

Vương Lâm sắc mặt tái nhợt, hắn trầm mặc không nói một lời, cẩn trọng tiếp tục tiến về phía trước. Thời gian thấm thoát trôi qua. Hai ngày sau, mười mấy thiếu niên đi phía trước hắn đã sớm biến mất không thấy bóng dáng.

Vương Lâm không biết trong số đồng bạn kia có bao nhiêu người đã bỏ cuộc, hắn chỉ biết bản thân tuyệt đối không thể lùi bước. Hai chân hắn đã sớm rướm máu, cơn đau buốt như kim châm liên hồi truyền đến, nhưng hắn vẫn ngoan cường dùng tay bám lấy đá mà bò lên.

- Một đứa trẻ kiên cường, thế nhưng đại đạo vô tình, uổng công, thật là uổng công thôi…

Một tiếng thở dài từ đỉnh núi truyền tới. Một người trung niên sắc mặt vàng vọt như nến nhẹ nhàng bay xuống. Khi lướt ngang qua một thiếu niên, ông ta không khỏi cảm khái.

Đến khi bay qua người Vương Lâm, người trung niên nọ khẽ dừng lại. Vương Lâm là thiếu niên thứ sáu mà ông nhìn thấy, nhưng cũng là người thảm hại nhất. Toàn thân cậu ta máu chảy đầm đìa, y phục đã thấm đẫm huyết tươi, đầu gối và ngón chân đều huyết nhục lẫn lộn. Lúc này, cậu ta đang dùng đôi bàn tay nát bấy từng chút một bò lên. Người trung niên khẽ thở dài, hỏi:

- Tiểu tử, ngươi tên là gì?

Lúc này đầu óc Vương Lâm đã gần như mông lung. Trong lòng hắn chỉ còn duy nhất một chấp niệm: cho dù chết cũng phải bò lên đỉnh núi. Đối với câu hỏi của người trung niên, hắn hoàn toàn không nghe thấy. Trong mắt hắn, ngoài con đường mòn bằng đá này ra, chẳng còn thứ gì khác tồn tại.

Người trung niên nhìn sâu vào đôi mắt Vương Lâm, có chút cảm động trước tâm niệm kiên định của cậu ta. Ông giơ tay đặt lên đầu Vương Lâm một lát, sau đó lại lắc đầu lẩm bẩm:

- Nghị lực tuyệt hảo, đáng tiếc tư chất quá mức bình thường, vô duyên, thật là vô duyên…



Ông nhìn Vương Lâm hồi lâu rồi tiếp tục men theo đường mòn bay xuống dưới.

Buổi tối ngày thứ hai, hai tay Vương Lâm đã huyết nhục lẫn lộn. Trên con đường mòn phía sau hắn lưu lại một vệt máu dài lê thê. Hiện tại, cậu ta hoàn toàn dựa vào ý chí kiên định để thúc đẩy thân xác tàn tạ.

Đến ngày thứ ba, khi thái dương vừa ló rạng, lúc hơi thở đã cận kề bờ vực thẳm, hắn mơ hồ nhìn thấy điểm cuối của con đường mòn. Đáng tiếc đúng lúc này, một thanh âm vang dội như tiếng sấm vô tình truyền đến:

- Thời gian đã hết! Chỉ có ba người đủ tư cách, còn lại… Thất bại!

Vương Lâm nở một nụ cười thảm khốc, ngã quỵ trên đường mòn rồi hôn mê bất tỉnh.

Người trung niên mặc áo đen trắc thí thiên tư ba ngày trước đang đứng trên đỉnh núi. Tuy nhìn thấy Vương Lâm chỉ còn cách nơi này chưa đầy mười trượng, nhưng ánh mắt ông ta vẫn lạnh lùng vô tình.

Lúc này, các đệ tử Hằng Nhạc Phái nhanh chóng từ đỉnh núi đi xuống. Họ đưa tất cả những thiếu niên còn đang kiên trì lên núi, đồng loạt cho uống dược vật.

- Sư huynh, trong ba mươi chín người trắc thí, có hai mươi lăm người bỏ cuộc. Trừ ba người đủ tư cách, hiện còn lại mười một người.

Một nữ đệ tử Hằng Nhạc Phái lạnh lùng báo cáo.

Năm đó, nàng cũng từng trải qua cuộc trắc thí nghị lực tàn khốc này, nhờ có căn cơ võ học từ nhỏ mới miễn cưỡng trở thành đệ tử ký danh. Hơn mười năm qua, dù nỗ lực hết mình, nàng vẫn chưa thể trở thành đệ tử chính thức.

Người trung niên áo đen dáng vẻ lãnh khốc, khẽ gật đầu. Ánh mắt ông đảo qua mười một thiếu niên đang hôn mê, thản nhiên hạ lệnh:

- Dẫn ba người đủ tư cách tới phòng tạp vụ để an bài công việc. Hai mươi lăm kẻ bỏ cuộc thì trả về gia tộc. Còn mười một người kiên trì đến cùng này, đợi sau khi tỉnh lại thì đưa đến Kiếm Linh Các xem có ai hữu duyên với kiếm linh hay không. Nếu vẫn không được thì đều đuổi về cả đi.

Nói đoạn, người trung niên phất tay áo bay đi.

Ba ngày sau, mười một thiếu niên, bao gồm cả Vương Lâm, đều tề tựu trong Kiếm Linh Các.

Sắc mặt mười một người đều tái nhợt như giấy. Vết thương trên da thịt Vương Lâm đã được chữa lành, nhưng vết thương trong lòng thì chưa. Từng trận đau đớn xót xa không ngừng gặm nhấm tâm trí cậu ta.

Trắc thí tại Kiếm Linh Các không phải do người trung niên áo đen chủ trì mà là một thanh niên mặc áo trắng. Sắc mặt người này cũng lạnh như băng, ánh mắt nhìn mười một thiếu niên hoàn toàn không có chút hơi ấm.



- Đây là lần trắc thí cuối cùng. Kẻ nào có thể đi vào gian phòng này, coi như thông qua.

Thanh niên nọ nói ngắn gọn, vẻ mặt lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn.

Vương Lâm nhìn vào, thấy đây chỉ là một căn phòng bình thường hết mức. Chính giữa phòng trải một tấm thảm đỏ, hai bên giá gỗ treo đầy những thanh cổ kiếm dài ngắn khác nhau.

Đám thiếu niên lần lượt bước vào. Khi thiếu niên đầu tiên đi được năm trượng, mặt liền lộ vẻ giằng co đau đớn, sau đó bị một luồng lực đạo vô hình đánh văng ra khỏi phòng.

- Không hợp cách, người kế tiếp!

Thanh niên áo trắng thản nhiên xướng lên.

Vương Lâm là người thứ bảy bước vào. Sáu người trước đó đều thất bại tại vị trí năm trượng. Hắn cảm thấy chua xót vô cùng, hy vọng trong lòng chẳng còn lại bao nhiêu.

Nhưng khi bước qua ranh giới năm trượng, Vương Lâm chợt ngẩn người. Kỳ vọng trong lòng hắn đột nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Miệng lưỡi khô khốc, con tim đập liên hồi, cậu ta chậm rãi tiến bước. Đến vị trí sáu trượng, Vương Lâm vẫn chưa cảm thấy điều gì bất thường.

Thanh niên áo trắng khẽ “di” một tiếng kinh ngạc, ánh mắt chớp động lộ vẻ hứng thú, nhưng rồi nhanh chóng thu lại vẻ mặt bình thường, nói:

- Đừng do dự, tiếp tục tiến lên. Nếu có thể đi đến cuối căn phòng, đạt được kiếm linh thừa nhận, ngươi sẽ được thu nhận làm đệ tử chính thức!

Mười thiếu niên còn lại đều lộ vẻ hâm mộ, nhưng ẩn sâu trong đó là cả sự đố kỵ.

Trong lòng Vương Lâm đầy rẫy sự khẩn trương. Ánh mắt kỳ vọng của cha mẹ lại hiện lên trong trí óc. Tại vị trí bảy trượng vẫn chưa có cảm giác khó chịu, Vương Lâm thấp thỏm bước dần đến vị trí tám trượng.

Nhưng đúng vào lúc này, một luồng lực đạo khổng lồ bỗng nhiên giáng xuống, điên cuồng ập về phía Vương Lâm. Thân thể cậu ta bị đánh bay ngược ra sau hơn mười trượng mới dừng lại được.

Đám thiếu niên còn lại đều lộ vẻ châm biếm. Trong mắt họ, Vương Lâm nên giống như bọn họ, tuyệt đối không có tư cách có được cơ hội này.

Vương Lâm cười thảm một tiếng, vết thương lòng lại càng thêm sâu hoắm. Ánh mắt kỳ vọng của cha mẹ dần dần tan biến trong tâm trí.

Vẻ mặt thanh niên mặc áo trắng vẫn như cũ, lạnh lẽo vô tình, thản nhiên tuyên bố:

- Không hợp cách, người kế tiếp.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục