Tiên Nghịch/ Chương 6: Trở về
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 6: Trở về

Mười một người tham gia khảo nghiệm, cuối cùng chẳng có lấy một ai thông qua. Ngoại trừ Vương Lâm, còn có một nữ tử cũng đã bước tới vị trí tám trượng, nhưng kết quả sau cùng vẫn chỉ là một con số không tròn trĩnh.

Ngay sau khi trắc thí kết thúc, đám thiếu niên lập tức được đưa xuống chân núi. Đệ tử Hằng Nhạc Phái lần lượt đưa từng người trở về gia tộc. Kẻ phụ trách đưa Vương Lâm về vẫn là thanh niên họ Trương, đi cùng hắn còn có Vương Trác và Vương Hạo.

- Vương Trác sư đệ, chúc mừng ngươi đã trở thành đệ tử của Đạo Hư sư thúc. Về sau tiền đồ của ngươi thật sự là bất khả hạn lượng.

Thanh niên họ Trương mỉm cười, chắp tay ôm quyền chúc mừng.

Vương Trác lộ rõ vẻ ngông cuồng tự đại trên khuôn mặt, ngạo nghễ đáp lễ:

- Đó là lẽ tất nhiên. Sư phụ đã phán rồi, đợi ta lần này về nhà dàn xếp xong chuyện thế tục, Người sẽ lập tức truyền thụ tiên pháp cho ta.

Vương Hạo đứng bên cạnh bĩu môi, lẩm bẩm:

- Từ nhỏ ta đã nhìn không vừa cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí của ngươi. Chẳng qua là tìm được sư phụ thôi mà, có gì ghê gớm chứ? Ta đây sau này còn biết luyện đan cơ đấy.

Vương Trác liếc mắt khinh miệt nhìn Vương Hạo, chẳng buồn chấp nhất, đoạn quay sang nhìn Vương Lâm đang trầm mặc không nói lời nào, khẽ cười mỉa:

- Thiết Trụ, thế nào? Lúc trước ta đã bảo ngươi không thích hợp, vậy mà ngươi và cha ngươi cứ khăng khăng không tin. Giờ thì đã rõ kết quả rồi chứ?

Vương Lâm ngẩng đầu, thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Vương Trác, sau đó quay sang nói với thanh niên họ Trương:

- Thượng tiên, cha mẹ đang trông đợi tiểu tử ở nhà, xin ngài đưa tiểu tử trở về sớm một chút.

Vương Trác thấy Vương Lâm phớt lờ mình, lạnh giọng hừ một tiếng:

- Thằng nhà quê, đời này ngươi cứ an phận ở trong thôn mà làm thợ mộc giống cha ngươi đi.

Thanh niên họ Trương lộ ra thần sắc cười như không cười, đưa mắt nhìn ba thiếu niên trước mặt nhưng không nói gì. Hắn phất tay áo, dẫn theo ba người rồi hóa thành thanh quang, biến mất khỏi chân núi Hằng Nhạc Phái.

Trên đường trở về, gió mạnh vẫn rít bên tai như cũ, nhưng nỗi lòng Vương Lâm lúc này đã khác hẳn một trời một vực. Lúc đi mang theo muôn vàn kỳ vọng, lúc về lại chỉ còn sự tuyệt vọng mênh mang.

Chẳng bao lâu sau, đại viện của Vương thị gia tộc đã hiện ra trước mắt. Vương Lâm mở mắt nhìn xuống, thấy trong đại viện vô cùng đông đúc, náo nhiệt tựa yến hội, quy mô còn vượt xa lần cha hắn chiêu đãi thân thích mấy ngày trước.

Toàn bộ tộc nhân Vương thị, ngay cả những người đi buôn gỗ ở phương xa cũng đều trở về tề tựu. Mọi người chúc tụng lẫn nhau, chén thù chén tạc vô cùng linh đình.

Nhân vật chính của buổi yến tiệc lần này gồm ba người: cha của Vương Trác, cha của Vương Lâm và cha của Vương Hạo. Vây quanh ba người là đám thân thích ồn ào chúc mừng, không khí náo nhiệt phi thường.



Trong mắt họ tràn ngập vẻ hâm mộ, lời nịnh nọt tâng bốc cứ thế tuôn ra không ngớt. Đặc biệt đối với cha của Vương Lâm, bọn họ không tiếc lời ca ngợi, còn thổn thức nhắc lại chuyện xưa để cầu thân thiết.

- Nhị ca, lần này lệnh lang nhất định sẽ được thu nhận. Về sau huynh không cần phải làm thợ mộc sinh nhai nữa, trong nhà này ai thấy huynh cũng phải cung kính gọi một tiếng Nhị gia.

Lục đệ của Vương Thiên Thủy, một người trung niên bụng phệ, lớn giọng hô hoán.

- Nhị ca, năm đó ta đã sớm nhìn ra huynh đời này không phải kẻ bình thường. Thấy chưa, mắt nhìn của ta quả không sai! Thiết Trụ đã thành Tiên Nhân, người làm cha như huynh quả thật có thể tự hào với tổ tông.

Ngũ đệ của Vương Thiên Thủy với đôi mắt hí ngồi cạnh bên, vừa nâng chén vừa hùa theo phụ họa.

- Nhị ca, Thiết Trụ nhà huynh cùng tiểu tử nhà ta lần này đều được tuyển chọn. Anh em ta đã hai mươi mấy năm không gặp, lần này nhất định phải không say không về!

Cha của Vương Hạo, cũng là tam đệ của Vương Thiên Thủy, bưng chén rượu bước tới, mặt mày hớn hở nói lớn.

Vương Thiên Thủy - cha của Vương Lâm nhìn đám thân thích vốn trước đây luôn xem thường mình nay lại vồn vã vây quanh, cảm thấy vô cùng hãnh diện. Bao nhiêu năm sống trong cảnh tối tăm dường như đã tan thành mây khói. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng ông vẫn có một tảng đá lớn chưa thể buông xuống:

- Thiết Trụ, con nhất định phải được chọn!

- Nhị tẩu, tẩu đi theo nhị ca ta đời này xem như được hưởng phúc rồi. Có đứa trẻ như Thiết Trụ, về sau tám thôn quanh đây chẳng ai dám coi thường tẩu nữa.

- Đúng vậy, nhị tẩu, oa nhi nhà tẩu thật có bản lĩnh. Đứa nhỏ Thiết Trụ này từ bé đã thông minh, đúng là một đứa trẻ tốt.

- Mẹ của Thiết Trụ này, tuy chúng ta cùng tộc nhưng hiện nay đồng tộc thông hôn cũng chẳng hiếm. Tiểu nữ nhà ta cũng đã đến tuổi cập kê, Thiết Trụ trông lại đường hoàng, ta vốn đã yêu thích từ lâu. Hay là hai nhà chúng ta kết thành thông gia nhé?

Giống như cha của Vương Lâm, bên phía mẹ hắn cũng có một đám nữ quyến vây quanh trò chuyện vô cùng nhiệt tình.

Cha của Vương Trác lạnh lùng đứng ngoài quan sát, trong lòng thầm nghĩ:

“Cứ chờ xem, lát nữa Tiên Nhân đưa bọn trẻ về, kết quả sẽ rõ rành rành. Lúc đó nếu Thiết Trụ không được chọn, để xem lão nhị ngươi kết thúc cái màn kịch này thế nào.”

Nghĩ đoạn, hắn cười ha hả, bưng chén rượu lên cụng ly với đám thân thích đang tâng bốc con trai mình.

Không khí đang lúc huyên náo tột độ, bỗng nhiên một cầu vồng từ phía chân trời lướt tới, đáp xuống giữa sân rộng. Bốn bóng người hiện ra.

Cả đại viện nháy mắt trở nên tĩnh lặng như tờ, toàn bộ tộc nhân Vương gia đều run sợ, không ai dám thốt ra lời nào.

Thanh niên họ Trương đưa mắt nhìn quanh, thầm cảm thán trong lòng. Ngày hắn được nhận vào Hằng Nhạc Phái, người nhà cũng từng bày tiệc linh đình như thế này. Hắn có chút bùi ngùi, quay đầu nhìn Vương Lâm một cái sâu sắc. Hắn biết, sự tình sắp tới mà thiếu niên này phải đối mặt, ngay cả người trưởng thành cũng khó lòng chịu đựng nổi.



- Đại đạo vô tình…

Thanh niên họ Trương lắc đầu, thân hình khẽ động, hóa thành kiếm quang rời khỏi nơi đó.

- Người tu tiên không thể vướng bận hồng trần thế tục. Các ngươi hãy tự xử lý chuyện gia đình cho tốt, ba ngày sau ta sẽ tới đón.

Thanh âm của hắn từ đằng xa vọng lại.

Cha của Vương Trác vừa thấy Tiên Nhân rời đi, lập tức lao ra, kích động hỏi con trai:

- Đạo Hư thượng tiên có thu nhận con làm đồ đệ không?

Vương Trác đắc ý, kiêu ngạo đáp:

- Tất nhiên là có rồi! Sư phụ bảo trong vòng mười năm, con sẽ trở thành nhân tài kiệt xuất trong hàng đệ tử Hằng Nhạc Phái.

Cha của Vương Trác mừng rỡ khôn xiết, vỗ mạnh vào vai con trai, cười lớn:

- Tốt! Vương Trác, con từ nay đã là Tiên Nhân rồi! Vương gia chúng ta cuối cùng cũng có Tiên Nhân rồi, ha ha ha!

Cha của Vương Hạo lúc này cũng đầy vẻ lo lắng, nhìn chằm chằm con trai mình định hỏi. Vương Hạo ngáp một cái, đắc ý nói:

- Cha đừng hỏi nữa, con trai cha giờ đã là đệ tử Hằng Nhạc Phái rồi.

Cha của Vương Hạo mừng như điên, vớ lấy chén rượu uống cạn một hơi. Vương Trác đứng bên cạnh lộ vẻ khinh miệt, giọng âm dương quái khí:

- Tam thúc, thúc sinh được đứa con “giỏi” thật đấy. Lần này hắn làm mất mặt Vương gia ta sạch sành sanh. Trước mặt bao người mà lại giở trò tâng bốc nịnh hót thượng tiên, cuối cùng còn tặng lễ vật mới miễn cưỡng kiếm được một suất dược đồng.

Vương Hạo chẳng thèm để tâm, châm chọc lại ngay:

- Ta thích thế đấy, thì sao nào? Để xem sau này tiên pháp của ai lợi hại hơn, xem ai mới là kẻ làm nhục gia môn.

Cha của Vương Lâm nhìn đứa con của mình, thấy thần sắc sa sút hiện rõ trên mặt hắn, trong lòng ông dâng lên một dự cảm chẳng lành.

- Thiết Trụ, con… con sao rồi?

Mẹ của Vương Lâm cũng mang theo cõi lòng tràn đầy kỳ vọng mà run run cất tiếng hỏi.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục