Tiên Nghịch
Chương 7: Hợm hĩnh
Thấy Vương Lâm vẫn trầm mặc không nói, Vương Trác đứng bên cạnh liền lên giọng châm chọc:
- Ta đã sớm nói rồi, tiểu tử này vốn chẳng có tư chất, hiện tại thế nào, chẳng những tốn công vô ích mà còn làm trò cười cho thiên hạ. Ta ngay lần trắc thí đầu tiên đã được thu nhận, không tận mắt chứng kiến những lần khảo nghiệm sau của hắn, nhưng nghe đâu dù trải qua cả ba hạng trắc thí, hắn vẫn chẳng có lấy một lần đủ tư cách. Nếu sớm nghe lời ta thì đâu đến nỗi vất vả thế này? Ta thấy để Hổ Tử nhà Tứ thúc đi, có khi còn có hy vọng hơn hắn.
Tứ thúc của Vương Lâm nhướng mày, quát lớn:
- Vương Trác! Cho dù ngươi đã trở thành đệ tử Tiên Nhân, nhưng chớ có ở trước mặt ta làm càn. Hổ Tử nhà ta có thích hợp hay không, chẳng liên quan gì đến ngươi, đồ không biết lớn nhỏ!
Trong mắt Vương Trác chợt lóe lên một tia hàn quang, hắn cười lạnh một tiếng rồi không nói gì thêm.
Cha của Vương Lâm trong thoáng chốc dường như già đi mười tuổi, ông ngồi phịch xuống ghế, thất thần. Mẹ của Vương Lâm cũng bàng hoàng, dường như không thể tin vào tai mình, run rẩy hỏi:
- Thiết Trụ… là… là thật sao con?
Vương Lâm cắn chặt môi dưới, đến mức máu chảy ra cũng không hay biết. Hắn “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, dập đầu mấy cái thật mạnh, giọng trầm xuống:
- Cha, mẹ, Thiết Trụ không được Tiên Nhân thu nhận, thực hổ thẹn với công ơn dưỡng dục của cha mẹ… Con… kiếp sau con nhất định sẽ báo đáp cha mẹ.
Mẹ của Vương Lâm cảm nhận được nỗi tuyệt vọng thấu xương trong giọng nói của con trai, bà lập tức chạy tới ôm chầm lấy hắn, nghẹn ngào:
- Con à, không sao cả, đừng quá đau lòng. Không được Tiên Nhân thu nhận thì thôi, sang năm con lại tham gia kỳ thi trong huyện cũng được. Con à, con ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn làm chuyện điên rồ, phải nghĩ thông suốt một chút. Cha mẹ sau này còn trông cậy vào con lo việc ma chay, hậu sự cơ mà.
Cha của Vương Lâm lúc này cũng trấn tĩnh lại, nhìn thần sắc của con trai mà trong lòng chấn động. Ông vội vàng bước qua ôm lấy Vương Lâm, lo lắng dỗ dành:
- Thiết Trụ, con đừng làm chuyện dại dột, mọi việc đã có cha đây. Nghe lời cha, chúng ta về nhà đọc sách, sang năm đi thi vẫn còn cơ hội.
Thân thích chung quanh bấy giờ sắc mặt thay đổi nhanh như chớp. Đám người ban nãy còn vây quanh nay đều lảng tránh cha mẹ Vương Lâm, trên mặt lộ rõ vẻ xem náo nhiệt, không ngừng chỉ trỏ bàn tán:
- Đứa nhỏ Thiết Trụ này, ta vốn đã thấy không ổn rồi, sao hắn có thể sánh ngang với Vương Trác nhà Đại ca được? Lần này xem như đã làm ô uế thanh danh gia tộc rồi.
Lục thúc của Vương Lâm châm biếm nói.
- Đúng thế, sớm biết kết quả như vậy thì đừng có làm bộ làm tịch như chắc chắn được thu nhận, thật là mất mặt. Lão Nhị, huynh cũng đã lớn tuổi rồi, sao lại làm những chuyện ngu xuẩn như thế? Chẳng trách năm xưa cha không chịu chia gia sản cho huynh.
Tam thúc tổ mặt lộ vẻ chán ghét, mỉa mai.
- Ta nói này, chuyện đứa nhỏ này từ bé thông minh chắc tám chín phần mười là giả. Phỏng chừng Lão Nhị cảm thấy đời mình không có tiền đồ, nên mới thổi phồng con trai mình lên một chút. Hiện tại thế nào, bị vạch trần rồi đấy thôi!
Ngũ thúc của Vương Lâm, kẻ vừa nãy còn nịnh hót sát bên, giờ sắc mặt đã biến đổi hoàn toàn.
- Ba đứa trẻ cùng đi trắc thí, chỉ có mỗi mình hắn thất bại. Thiết Trụ này đúng là kẻ kém cỏi nhất trong đám hậu bối Vương gia ta, thật nhục nhã. Nhị tẩu, vừa rồi ta nói tẩu được hưởng phúc theo Nhị ca, giờ nhìn lại mới thấy, tẩu đời này cũng chỉ đến thế thôi, chẳng có cái phúc khí ấy đâu.
Trong đám nữ quyến có kẻ lớn tiếng giễu cợt.
- Đâu chỉ có vậy, mấy ngày trước ta đi qua thôn họ thấy Thiết Trụ, lúc ấy đã nghĩ đứa nhỏ này khờ khạo vô cùng, làm sao bì được với Vương Trác và Vương Hạo. Quả nhiên không sai chút nào.
Ngũ thẩm của Vương Lâm cũng thay đổi sắc mặt, hùa theo châm chọc.
- Ta đã sớm nhìn ra Thiết Trụ không xong rồi. Các ngươi nhìn cha mẹ hắn xem, sao có thể sinh ra đứa con giỏi giang cho được? Vương gia chúng ta chỉ có con của Đại ca và Lão Tam là có tiền đồ thôi. Thiết Trụ à, phi! Nghe cái tên thôi đã thấy ngu ngốc rồi.
Những người còn lại cũng không chịu thua kém, thi nhau phỉ báng.
- Mắt ta đúng là mù rồi, tí nữa thì đẩy con gái mình vào hố lửa. May mà Thiết Trụ không được Tiên Nhân thu nhận, bằng không con gái ta sau này sẽ hận ta cả đời. Mẹ Thiết Trụ này, việc thông gia khi nãy coi như bỏ đi nhé. Con nhà tẩu nếu không làm được Tiên Nhân thì ai thèm gả con gái cho? Chẳng phải cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga sao!
Chỉ trong một thời gian ngắn, hầu như tất cả thân thích đều lộ rõ bộ mặt hợm hĩnh. Đủ loại ngôn từ độc địa liên tục ném về phía gia đình Vương Lâm.
Một màn này so với sự nịnh hót ban nãy thì khác biệt một trời một vực. Thậm chí có kẻ còn không chút nể nang, mở miệng đòi lại lễ vật đã biếu tặng lúc trước. Cha mẹ Vương Lâm nghe xong mặt cắt không còn giọt máu. Vương Lâm nắm chặt nắm tay, nỗi đau trong lòng càng thêm dữ dội, trong đầu hắn thoáng qua ý nghĩ muốn quyên sinh.
Cha của Vương Trác cười lạnh, thản nhiên nói:
- Lão Nhị, ta đã bảo rồi, Tiên Nhân thu đồ đệ cốt ở tiên duyên, yêu cầu vô cùng nghiêm ngặt. Trừ khi vĩ đại như con trai ta, bằng không căn bản chẳng có lấy nửa phần cơ hội. Vậy mà huynh chẳng thèm để tâm, giờ làm cho đứa nhỏ tuyệt vọng đến mức không muốn sống nữa, sao phải khổ như thế chứ?
Lần này, cha của Vương Lâm không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Ông đột ngột quay đầu, trừng mắt nhìn đại ca mình, quát lớn:
- Vương Thiên Sơn! Ngươi câm miệng cho ta! Năm xưa trước khi cha lâm chung, rõ ràng đã để lại cho ta một phần gia sản, chính ngươi đã hao hết tâm sức liên kết thân thích để cướp đoạt, ta đã không thèm chấp nhất. Hôm nay ngươi còn lên mặt ở đây châm chọc khiêu khích, ngươi tưởng Vương Thiên Thủy ta không hiểu rõ tâm địa ngươi sao?
- Còn có các ngươi nữa! Vừa rồi còn nịnh hót a dua, giờ lại đổi giọng giễu cợt. Con trai ta đã khốn khổ như vậy, các ngươi chẳng những không thương xót còn ném đá xuống giếng, chẳng lẽ không có một chút nhân tính nào sao?
Lúc này Vương Thiên Sơn cũng nổi giận đùng đùng:
- Chuyện cũ rích ấy ngươi còn nhắc lại làm gì? Con nhà ngươi vốn không có tố chất, ta có lòng tốt khuyên bảo, ngươi chẳng những không cảm tạ lại còn nổi đóa với ta. Hừ, thượng bất chính hạ tắc loạn, cha như thế này thì con cũng chẳng tốt lành gì!
Tiếng cười nhạo và những lời cay nghiệt rơi vào tai Vương Lâm như những mũi kim nhọn hoắt đâm vào tim gan. Hắn cố nén nỗi đau xé nát tâm can, lặng lẽ quan sát tất cả, ghi tạc trong lòng diện mạo của từng vị thân thích có mặt tại đây.
- Ngươi! Ta liều mạng với ngươi!
Cha của Vương Lâm vớ lấy chiếc ghế bên cạnh, định xông lên liều mạng. Tứ thúc vội vàng lao ra ngăn lại, thấp giọng nói:
- Nhị ca, đừng kích động! Người hầu nhà Lão Đại rất đông, coi chừng chịu thiệt. Còn có đệ ở đây, cứ để đệ lo.
Nói xong, ông trừng mắt nhìn Vương Thiên Sơn:
- Đại ca, ta nghe không vào được nữa rồi. Nếu ngươi còn dám nhục mạ Nhị ca thêm một lời, đừng trách ta không nể tình huynh đệ. Vương gia tuy lớn, nhưng mấy năm nay ta kết giao không ít bằng hữu giang hồ, coi chừng ta nhờ họ thiêu sạch cái cơ ngơi này của ngươi đấy!
Vương Thiên Sơn nghe vậy liền ậm ừ vài câu, trong lòng rõ ràng rất kiêng kỵ việc Tứ đệ có mối quan hệ rộng rãi trong giới giang hồ.
- Lão Tứ, lời này của ngươi không đúng rồi. Con nhà Lão Nhị vốn không tài giỏi, chúng ta nói vài câu chẳng lẽ là sai sao? Đứa trẻ này không được việc, chẳng lẽ bậc trưởng bối như chúng ta lại không có quyền lên tiếng? Thật là vô lý hết sức!
Tam thúc tổ, người có vai vế cao nhất, bất mãn lên tiếng.
- Ta đã sớm nói rồi, tiểu tử này vốn chẳng có tư chất, hiện tại thế nào, chẳng những tốn công vô ích mà còn làm trò cười cho thiên hạ. Ta ngay lần trắc thí đầu tiên đã được thu nhận, không tận mắt chứng kiến những lần khảo nghiệm sau của hắn, nhưng nghe đâu dù trải qua cả ba hạng trắc thí, hắn vẫn chẳng có lấy một lần đủ tư cách. Nếu sớm nghe lời ta thì đâu đến nỗi vất vả thế này? Ta thấy để Hổ Tử nhà Tứ thúc đi, có khi còn có hy vọng hơn hắn.
Tứ thúc của Vương Lâm nhướng mày, quát lớn:
- Vương Trác! Cho dù ngươi đã trở thành đệ tử Tiên Nhân, nhưng chớ có ở trước mặt ta làm càn. Hổ Tử nhà ta có thích hợp hay không, chẳng liên quan gì đến ngươi, đồ không biết lớn nhỏ!
Trong mắt Vương Trác chợt lóe lên một tia hàn quang, hắn cười lạnh một tiếng rồi không nói gì thêm.
Cha của Vương Lâm trong thoáng chốc dường như già đi mười tuổi, ông ngồi phịch xuống ghế, thất thần. Mẹ của Vương Lâm cũng bàng hoàng, dường như không thể tin vào tai mình, run rẩy hỏi:
- Thiết Trụ… là… là thật sao con?
Vương Lâm cắn chặt môi dưới, đến mức máu chảy ra cũng không hay biết. Hắn “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, dập đầu mấy cái thật mạnh, giọng trầm xuống:
- Cha, mẹ, Thiết Trụ không được Tiên Nhân thu nhận, thực hổ thẹn với công ơn dưỡng dục của cha mẹ… Con… kiếp sau con nhất định sẽ báo đáp cha mẹ.
Mẹ của Vương Lâm cảm nhận được nỗi tuyệt vọng thấu xương trong giọng nói của con trai, bà lập tức chạy tới ôm chầm lấy hắn, nghẹn ngào:
- Con à, không sao cả, đừng quá đau lòng. Không được Tiên Nhân thu nhận thì thôi, sang năm con lại tham gia kỳ thi trong huyện cũng được. Con à, con ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn làm chuyện điên rồ, phải nghĩ thông suốt một chút. Cha mẹ sau này còn trông cậy vào con lo việc ma chay, hậu sự cơ mà.
Cha của Vương Lâm lúc này cũng trấn tĩnh lại, nhìn thần sắc của con trai mà trong lòng chấn động. Ông vội vàng bước qua ôm lấy Vương Lâm, lo lắng dỗ dành:
- Thiết Trụ, con đừng làm chuyện dại dột, mọi việc đã có cha đây. Nghe lời cha, chúng ta về nhà đọc sách, sang năm đi thi vẫn còn cơ hội.
Thân thích chung quanh bấy giờ sắc mặt thay đổi nhanh như chớp. Đám người ban nãy còn vây quanh nay đều lảng tránh cha mẹ Vương Lâm, trên mặt lộ rõ vẻ xem náo nhiệt, không ngừng chỉ trỏ bàn tán:
- Đứa nhỏ Thiết Trụ này, ta vốn đã thấy không ổn rồi, sao hắn có thể sánh ngang với Vương Trác nhà Đại ca được? Lần này xem như đã làm ô uế thanh danh gia tộc rồi.
Lục thúc của Vương Lâm châm biếm nói.
- Đúng thế, sớm biết kết quả như vậy thì đừng có làm bộ làm tịch như chắc chắn được thu nhận, thật là mất mặt. Lão Nhị, huynh cũng đã lớn tuổi rồi, sao lại làm những chuyện ngu xuẩn như thế? Chẳng trách năm xưa cha không chịu chia gia sản cho huynh.
Tam thúc tổ mặt lộ vẻ chán ghét, mỉa mai.
- Ta nói này, chuyện đứa nhỏ này từ bé thông minh chắc tám chín phần mười là giả. Phỏng chừng Lão Nhị cảm thấy đời mình không có tiền đồ, nên mới thổi phồng con trai mình lên một chút. Hiện tại thế nào, bị vạch trần rồi đấy thôi!
Ngũ thúc của Vương Lâm, kẻ vừa nãy còn nịnh hót sát bên, giờ sắc mặt đã biến đổi hoàn toàn.
- Ba đứa trẻ cùng đi trắc thí, chỉ có mỗi mình hắn thất bại. Thiết Trụ này đúng là kẻ kém cỏi nhất trong đám hậu bối Vương gia ta, thật nhục nhã. Nhị tẩu, vừa rồi ta nói tẩu được hưởng phúc theo Nhị ca, giờ nhìn lại mới thấy, tẩu đời này cũng chỉ đến thế thôi, chẳng có cái phúc khí ấy đâu.
Trong đám nữ quyến có kẻ lớn tiếng giễu cợt.
- Đâu chỉ có vậy, mấy ngày trước ta đi qua thôn họ thấy Thiết Trụ, lúc ấy đã nghĩ đứa nhỏ này khờ khạo vô cùng, làm sao bì được với Vương Trác và Vương Hạo. Quả nhiên không sai chút nào.
Ngũ thẩm của Vương Lâm cũng thay đổi sắc mặt, hùa theo châm chọc.
- Ta đã sớm nhìn ra Thiết Trụ không xong rồi. Các ngươi nhìn cha mẹ hắn xem, sao có thể sinh ra đứa con giỏi giang cho được? Vương gia chúng ta chỉ có con của Đại ca và Lão Tam là có tiền đồ thôi. Thiết Trụ à, phi! Nghe cái tên thôi đã thấy ngu ngốc rồi.
Những người còn lại cũng không chịu thua kém, thi nhau phỉ báng.
- Mắt ta đúng là mù rồi, tí nữa thì đẩy con gái mình vào hố lửa. May mà Thiết Trụ không được Tiên Nhân thu nhận, bằng không con gái ta sau này sẽ hận ta cả đời. Mẹ Thiết Trụ này, việc thông gia khi nãy coi như bỏ đi nhé. Con nhà tẩu nếu không làm được Tiên Nhân thì ai thèm gả con gái cho? Chẳng phải cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga sao!
Chỉ trong một thời gian ngắn, hầu như tất cả thân thích đều lộ rõ bộ mặt hợm hĩnh. Đủ loại ngôn từ độc địa liên tục ném về phía gia đình Vương Lâm.
Một màn này so với sự nịnh hót ban nãy thì khác biệt một trời một vực. Thậm chí có kẻ còn không chút nể nang, mở miệng đòi lại lễ vật đã biếu tặng lúc trước. Cha mẹ Vương Lâm nghe xong mặt cắt không còn giọt máu. Vương Lâm nắm chặt nắm tay, nỗi đau trong lòng càng thêm dữ dội, trong đầu hắn thoáng qua ý nghĩ muốn quyên sinh.
Cha của Vương Trác cười lạnh, thản nhiên nói:
- Lão Nhị, ta đã bảo rồi, Tiên Nhân thu đồ đệ cốt ở tiên duyên, yêu cầu vô cùng nghiêm ngặt. Trừ khi vĩ đại như con trai ta, bằng không căn bản chẳng có lấy nửa phần cơ hội. Vậy mà huynh chẳng thèm để tâm, giờ làm cho đứa nhỏ tuyệt vọng đến mức không muốn sống nữa, sao phải khổ như thế chứ?
Lần này, cha của Vương Lâm không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Ông đột ngột quay đầu, trừng mắt nhìn đại ca mình, quát lớn:
- Vương Thiên Sơn! Ngươi câm miệng cho ta! Năm xưa trước khi cha lâm chung, rõ ràng đã để lại cho ta một phần gia sản, chính ngươi đã hao hết tâm sức liên kết thân thích để cướp đoạt, ta đã không thèm chấp nhất. Hôm nay ngươi còn lên mặt ở đây châm chọc khiêu khích, ngươi tưởng Vương Thiên Thủy ta không hiểu rõ tâm địa ngươi sao?
- Còn có các ngươi nữa! Vừa rồi còn nịnh hót a dua, giờ lại đổi giọng giễu cợt. Con trai ta đã khốn khổ như vậy, các ngươi chẳng những không thương xót còn ném đá xuống giếng, chẳng lẽ không có một chút nhân tính nào sao?
Lúc này Vương Thiên Sơn cũng nổi giận đùng đùng:
- Chuyện cũ rích ấy ngươi còn nhắc lại làm gì? Con nhà ngươi vốn không có tố chất, ta có lòng tốt khuyên bảo, ngươi chẳng những không cảm tạ lại còn nổi đóa với ta. Hừ, thượng bất chính hạ tắc loạn, cha như thế này thì con cũng chẳng tốt lành gì!
Tiếng cười nhạo và những lời cay nghiệt rơi vào tai Vương Lâm như những mũi kim nhọn hoắt đâm vào tim gan. Hắn cố nén nỗi đau xé nát tâm can, lặng lẽ quan sát tất cả, ghi tạc trong lòng diện mạo của từng vị thân thích có mặt tại đây.
- Ngươi! Ta liều mạng với ngươi!
Cha của Vương Lâm vớ lấy chiếc ghế bên cạnh, định xông lên liều mạng. Tứ thúc vội vàng lao ra ngăn lại, thấp giọng nói:
- Nhị ca, đừng kích động! Người hầu nhà Lão Đại rất đông, coi chừng chịu thiệt. Còn có đệ ở đây, cứ để đệ lo.
Nói xong, ông trừng mắt nhìn Vương Thiên Sơn:
- Đại ca, ta nghe không vào được nữa rồi. Nếu ngươi còn dám nhục mạ Nhị ca thêm một lời, đừng trách ta không nể tình huynh đệ. Vương gia tuy lớn, nhưng mấy năm nay ta kết giao không ít bằng hữu giang hồ, coi chừng ta nhờ họ thiêu sạch cái cơ ngơi này của ngươi đấy!
Vương Thiên Sơn nghe vậy liền ậm ừ vài câu, trong lòng rõ ràng rất kiêng kỵ việc Tứ đệ có mối quan hệ rộng rãi trong giới giang hồ.
- Lão Tứ, lời này của ngươi không đúng rồi. Con nhà Lão Nhị vốn không tài giỏi, chúng ta nói vài câu chẳng lẽ là sai sao? Đứa trẻ này không được việc, chẳng lẽ bậc trưởng bối như chúng ta lại không có quyền lên tiếng? Thật là vô lý hết sức!
Tam thúc tổ, người có vai vế cao nhất, bất mãn lên tiếng.
— Hết chương —