Tiên Nghịch/ Chương 8: Lưu thư
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 8: Lưu thư

- Đúng thế, Tứ ca! Sao huynh lại tặng danh ngạch quý giá ấy cho Nhị ca? Chúng ta thấy huynh làm vậy thật không đáng chút nào. Vừa rồi Vương Trác nói rất đúng, Hổ Tử nhất định tư chất tốt hơn Thiết Trụ, nói không chừng thật sự có thể được Tiên Nhân thu nhận rồi.

Ngũ thúc của Vương Lâm đứng bên cạnh lập tức phụ họa theo. Vương Trác nghe vậy càng thêm đắc ý, bèn thêm mắm dặm muối:

- Hết thảy đều là do bọn họ tự chuốc lấy phiền phức. Lúc trước ta và cha đã hết lời khuyên nhủ nhưng vô dụng. Bọn họ đều có cái tính ương ngạnh như lừa, thô lỗ cục cằn. Hiện tại gặp phải trở ngại rồi, còn biết dựa dẫm vào ai?

Vương Hạo mặt lộ vẻ không đành lòng, khẽ lên tiếng:

- Thiết Trụ ca, huynh ấy...

Chưa kịp nói hết câu, hắn đã bị cha mình hung hăng trừng mắt cảnh cáo. Vương Hạo nghẹn lời, chỉ biết khẽ thở dài một tiếng rồi im lặng.

Tứ thúc của Vương Lâm thầm than trong lòng, ông trầm giọng nói:

- Kẻ nào còn nhắc lại việc này tức là không nể mặt Lão Tứ ta. Mọi chuyện cứ kết thúc tại đây đi. Đứa nhỏ Thiết Trụ không được thu nhận, chỉ có thể nói là duyên phận chưa tới. Thiết Trụ, con cũng đừng quá để tâm. Sau này cùng Tứ thúc ra ngoài lăn lộn cũng tốt, hắc hắc. Tiên Nhân môn phái thì Tứ thúc không có tiếng nói, nhưng phàm nhân môn phái trên giang hồ, nếu ta yêu cầu, bọn họ tất nhiên phải nể mặt vài phần. Đến lúc đó con cùng đệ đệ Hổ Tử cùng đi, ta cũng đang định đưa nó vào giang hồ lịch lãm một phen.

Vương Trác nghe thấy thế liền cười lớn, khinh miệt nói:

- Thiết Trụ, ta thấy Tứ thúc nói chí phải. Ngươi cứ đi đi, đến đó rồi hãy dõng dạc nói với người ta rằng mình là loại phế vật bị Tiên Nhân đào thải. Biết đâu bọn họ nghe thấy thế lại động lòng trắc ẩn mà thu nhận ngươi đấy!

Vương Lâm chậm rãi ngẩng đầu, đôi con ngươi đen thẫm thẫn thờ lướt qua những gương mặt thân thích đang châm biếm xung quanh, cuối cùng dừng lại trên người Vương Trác, hắn gằn từng chữ:

- Vương Trác, ngươi hãy nghe cho kỹ. Cuộc đời này của Vương Lâm ta tuyệt đối sẽ bước chân vào tiên môn. Những lời sỉ nhục mà ngươi và cha ngươi dành cho gia đình ta, ta nhất định ghi tạc trong lòng.

Vương Trác cười lạnh, định bụng buông lời giễu cợt tiếp thì Tứ thúc đã nhướng mày quát lớn:

- Thằng nhãi con, thật là dông dài! Tin rằng hiện tại ta liền phế ngươi thành kẻ ngu ngốc không? Để xem lúc đó Tiên Nhân còn cần hạng như ngươi nữa hay không!



Cha của Vương Trác biến sắc, vội vàng kéo con trai ra sau lưng, giận dữ nói:

- Lão Tứ, ngươi dám!

Thân thích bốn phía ai nấy đều lộ vẻ lạnh lùng, khoanh tay đứng xem màn kịch trước mắt. Tứ thúc cười ha hả, trong mắt lóe lên hàn quang lạnh lẽo:

- Sao? Đại ca, ngươi tưởng ta không dám ư?

Cha của Vương Lâm vội vàng tiến lên giữ chặt Tứ thúc, lớn tiếng can ngăn:

- Lão Tứ, nghe Nhị ca! Trong nhà đệ còn có thê tử và hài tử, chẳng đáng vì ta mà làm chuyện liều lĩnh. Tâm ý của đệ, Nhị ca đời này ghi nhớ trong lòng. Lão Tứ, đệ tiễn ta một đoạn, ta cùng tẩu tẩu đưa Thiết Trụ về nhà.

Tứ thúc nhìn chằm chằm cha của Vương Trác, cười lạnh vài tiếng rồi nhìn Nhị ca mình một cái sâu sắc. Ông gật đầu, kéo Vương Lâm đi, cùng cha mẹ hắn rời khỏi đại viện. Phía sau lưng họ, tiếng châm biếm của đám thân thích vẫn loáng thoáng vọng lại.

Trong xe ngựa, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Cha của Vương Lâm cảm thán khôn nguôi, nói không thất vọng là dối lòng, nhưng Vương Lâm dù sao cũng là máu mủ của ông. Ông thầm thở dài, mở lời an ủi:

- Thiết Trụ, chuyện này có là gì đâu? Không sao cả. Lúc trước khi cha bị đuổi ra khỏi gia tộc, hoàn cảnh còn bi đát hơn con nhiều, chẳng phải hiện tại vẫn sống tốt đó sao? Con nghe lời cha, về nhà chuyên tâm đèn sách, sang năm thi cử đạt thành tích cao. Nếu không còn hứng thú với kinh văn thì cứ theo Tứ thúc ra ngoài ngao du cho khuây khỏa.

Mẹ của Vương Lâm nhìn con bằng ánh mắt xót xa:

- Thiết Trụ, con đừng nghĩ quẩn. Mẹ chỉ có mỗi mình con, nếu con có mệnh hệ gì mẹ cũng chẳng thiết sống nữa. Con à, phải kiên cường lên.

Nói đoạn, nước mắt bà cứ thế tuôn rơi. Vương Lâm nhìn cha mẹ, gật đầu đáp:

- Cha, mẹ, hai người yên tâm, con sẽ không làm chuyện dại dột. Con đã có tính toán của riêng mình, xin hai người chớ lo lắng.

Mẹ của Vương Lâm ôm hắn vào lòng, thấp giọng vỗ về:



- Thiết Trụ, hết thảy đã qua rồi, đừng nghĩ ngợi thêm nữa.

Hơi ấm từ vòng tay mẹ khiến vết thương lòng của Vương Lâm dần khép lại. Những ngày qua hắn đã quá mệt mỏi, tâm lực tiều tụy. Theo nhịp xe ngựa bồng bềnh, hắn dần chìm vào giấc ngủ sâu. Trong mơ, hắn thấy mình hóa thành Tiên Nhân, ngự gió mang theo cha mẹ bay lượn giữa tầng không...

Đêm khuya, Vương Lâm chợt thức giấc. Nhìn căn phòng nhỏ quen thuộc, hắn thở nhẹ một tiếng, ánh mắt chớp động đầy kiên định. Hắn bước ra khỏi phòng, nhìn sâu vào gian phòng của cha mẹ một lần cuối, sau đó cầm bút lưu lại một phong thư, gói ghém lương khô rồi lặng lẽ rời nhà.

- Con đường cầu tiên, ta tuyệt đối không bỏ cuộc. Hằng Nhạc Phái, ta nhất định phải thử lại một lần! Cho dù vẫn không được thu nhận, cũng phải tìm cho ra tung tích các tiên môn khác.

Ánh mắt hắn đanh lại, vác bọc hành lý trên vai, dứt khoát rời khỏi thôn trang. Lúc này, ánh trăng bàng bạc mở đường, tinh tú chỉ hướng, kéo dài bóng lưng của Vương Lâm cô độc giữa màn đêm.

Ba ngày sau, Vương Lâm một mình trên sơn đạo hẻo lánh. Ngày trước khi được vị đệ tử Hằng Nhạc Phái mang đi, hắn đã kịp ghi nhớ phương hướng đại khái. Đó là hướng Đông. Mặc cho cỏ dại cứa rách da thịt, hắn vẫn kiên trì không nghỉ.

Một tuần lễ trôi qua, Vương Lâm đã dấn sâu vào chốn thâm sơn cùng cốc. May thay nơi này ít dã thú dữ tợn. Hắn thận trọng từng bước, rốt cuộc vào sáng sớm hôm nay, từ đỉnh một ngọn núi trọc, hắn đã thấy lại đỉnh núi mây mù bao phủ quen thuộc kia.

Lúc này thể lực đã cạn kiệt, hắn ngồi bệt xuống đỉnh núi, lôi lương khô ra nhấm nháp. Nhìn về phía sơn môn Hằng Nhạc Phái, ánh mắt hắn rực cháy quyết tâm. Đúng lúc này, một tiếng thở dốc nặng nề của dã thú từ sau lưng truyền đến. Vương Lâm rợn tóc gáy, quay đầu lại thì sắc mặt lập tức cắt không còn giọt máu.

Một con bạch hổ cực lớn, đôi mắt đỏ rực lộ ra hàn quang lạng lẽo đang nhìn hắn chằm chằm, nước dãi từ khóe miệng nhỏ xuống đất phát ra tiếng “lạch cạch”.

Gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, bạch hổ vồ tới. Vương Lâm cười chua chát, không chút do dự gieo mình xuống vách núi sâu thẳm. Trong lúc rơi xuống, gió rít ngang tai, hắn nhịn không được mà hồi tưởng lại ánh mắt cha mẹ và những lời cay độc của đám thân thích.

- Cha, mẹ, Thiết Trụ bất hiếu, xin vĩnh biệt!

Nhánh cây mọc lan tràn trên vách đá đan xen chằng chịt, thân thể Vương Lâm rơi xuống với tốc độ cực nhanh làm nhánh cây gãy vụn liên hồi. Ngay khi rơi đến giữa vách núi, bỗng nhiên một luồng lực hút khổng lồ xuất hiện.

Vương Lâm thân bất do kỷ bị luồng sức mạnh ấy kéo tuột vào một huyệt động nằm trong khe nứt của vách đá, gắt gao dán chặt lên vách đá bên trong. Trước khi hôn mê, hắn chỉ cảm thấy cơ thể như bị một luồng phong cuồng bạo cuốn lấy. Rất lâu sau, lực hút ấy mới tan biến, thân thể hắn mới đổ gục xuống đất.

Sau khi hôn mê nửa ngày, hắn mới rên rỉ bò dậy. Y phục trên người đã bị xé thành mảnh vụn, vết thương chằng chịt, nhất là cánh tay phải sưng to, đau đớn thấu xương.

Cơn đau như thủy triều ập đến khiến mồ hôi hắn chảy dài như hạt đậu. Hắn sờ nắn vết thương, tuy không rõ xương cốt có rạn nứt hay không, nhưng rõ ràng đòn va đập ban nãy vào vách đá đã gây ra thương thế không hề nhẹ.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục