Tiên Nghịch/ Chương 9: Thạch Châu
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 9: Thạch Châu

Sắc mặt hắn tái nhợt, cắn răng gượng đứng dậy quan sát bốn phía. Nơi đây vốn là một huyệt động tự nhiên không quá rộng lớn, ánh thái dương theo cửa động rọi vào, soi rõ vô số hài cốt chim thú khắp nơi.

Trên vách tường phía sau hắn có một hắc động lớn bằng nắm tay, bên trong tối đen như mực, sâu không thấy đáy. Vương Lâm trầm ngâm phân tích, luồng lực hút khổng lồ đột ngột xuất hiện khi nãy hiển nhiên phát ra từ cái lỗ nhỏ này. Những bộ xương khô dưới đất kia, có lẽ cũng giống như hắn, bị hút vào đây rồi ngã chết mà thành.

Lực hút này không biết xuất hiện tự khi nào, nhưng đúng vào khoảnh khắc hắn rơi xuống lại đột ngột phát tác, vô tình cứu hắn một mạng. Vương Lâm nén cơn đau thấu xương ở cánh tay phải, định bụng hướng ra phía cửa động, bỗng nhiên hài cốt trên mặt đất không gió mà tự động, đồng loạt bị kéo giật về phía sau. Hắn chẳng kịp nghĩ ngợi, vội vàng lăn mình vào sâu trong góc tường.

Chỉ trong chớp mắt, một luồng sức hút mạnh mẽ đến khó tin từ trong lỗ nhỏ trên vách tường bùng phát. Hài cốt chim thú dưới đất rung lên bần bật, không ngừng bị cuốn phăng vào trong hắc động. Có những bộ xương quá lớn, bị sức hút ép chặt, dính sinh ra trên vách đá lấp kín lỗ nhỏ.

Dẫu lỗ đã bị lấp, nhưng sức hút vẫn vô cùng dữ dội. Một con chim từ ngoài cửa động bị cuốn vào, lấy tốc độ nhanh như chớp “bộp” một tiếng đập mạnh lên vách đá, máu tươi văng tung tóe.

Chừng qua một canh giờ, lực hút mới dần tan biến. Vương Lâm kinh hãi nhìn thi thể con chim nọ, không dám khinh suất cử động mà lẳng lặng ngồi tại chỗ, thầm tính toán thời gian.

Nửa canh giờ sau, lực hút lại một lần nữa xuất hiện. Cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần, Vương Lâm đã nắm rõ quy luật: luồng sức hút kỳ quái này duy trì trong một canh giờ, sau đó đình chỉ nửa canh giờ rồi lại tiếp tục phát tác.

Thừa dịp lúc lực hút tạm ngừng, Vương Lâm vội vàng nhịn đau đi tới cửa huyệt động. Nhìn xuống dưới, hắn không khỏi cười khổ. Phía dưới là một dải rừng cây rậm rạp, mơ hồ thấy mặt đất quái thạch lởm chởm, vách đá dốc đứng như dựng đứng. Với cánh tay thương tật hiện tại, hắn căn bản không thể leo lên, mà vách núi sâu tới hơn chục trượng, nếu nhảy xuống chắc chắn sẽ thịt nát xương tan.

Bọc lương khô tùy thân đã bỏ lại trên đỉnh núi, hiện tại cái ăn là vấn đề duy nhất cần giải quyết. Vương Lâm trầm ngâm một lát, tính toán thấy lực hút sắp tới, liền vội vã lui về góc hang ngồi xuống.

Một ngày trôi qua rất nhanh, sắc trời dần tối. Vương Lâm cảm nhận rõ rệt thân thể mình đang dần suy kiệt, cánh tay phải đã hoàn toàn tê liệt, không còn chút cảm giác. Càng nghĩ hắn càng chua chát lẩm bẩm:

- Bị vây hãm nơi này đúng là chỉ có đường chết, mà nhảy xuống cũng tuyệt không đường sống, ai!



Ánh mắt hắn dừng lại nơi thi thể con chim nát bấy cách đó không xa. Do dự một hồi, hắn cắn răng nhặt nó lên, đưa sát lại miệng. Một mùi hôi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, Vương Lâm than nhẹ một tiếng, chẳng nói chẳng rằng gặm một miếng thịt tươi lớn.

Hắn dường như chẳng kịp nhai mà trực tiếp nuốt chửng. Dạ dày co rút quay cuồng, dâng lên từng dòng nước ấm. Hắn nuốt ngấu nghiến, rất nhanh đã ăn sạch một nửa con chim. Cảm giác buồn nôn liên tục ập tới, Vương Lâm vội đứng dậy hít một hơi thật sâu mới đè nén được xuống.

Tiện tay để nửa xác chim còn lại sang một bên, Vương Lâm tựa lưng vào vách đá, tâm trí rối bời. Lúc thì nghĩ về cha mẹ, lúc lại nhớ đến Tứ thúc, khi thì hiện lên bộ mặt châm biếm của đám thân thích, rồi lại là ánh mắt lạnh lùng vô tình của người trung niên áo đen phái Hằng Nhạc.

Trong lúc thần trí hoảng hốt, hắn bỗng chồm tới, nhìn chằm chằm vào nửa thi thể con chim vừa ăn dở. Đôi mắt hắn không rời nửa tấc, cầm lấy xem xét thật kỹ. Chỉ thấy trong đống huyết nhục ấy lộ ra một hạt châu màu đỏ to cỡ nắm tay trẻ con. Vương Lâm móc hạt châu ra, trong lòng đầy vẻ kinh ngạc.

- Trong cơ thể loài chim sao lại có hạt châu này?

Trái tim hắn đập liên hồi như trống trận. Hắn nhớ lại những lời lão tiên sinh dạy học từng giảng, trong một quyển kỳ thư tên là Sơn Hải Kinh có nhắc đến việc cầm thú nếu sống lâu năm, trong cơ thể sẽ kết tinh thành một loại bảo vật gọi là nội đan. Loại bảo vật này nếu người ăn vào sẽ có sức mạnh vô song, trường thọ, thậm chí tay chân đứt rời cũng có thể mọc lại.

Lúc trước xem qua hắn còn chưa tin, thậm chí còn thầm nhạo báng, nhưng giờ đây đến cả Tiên Nhân hắn cũng đã gặp được rồi, nên đối với những thần thoại trong Sơn Hải Kinh, lòng không khỏi tin thêm vài phần.

Vương Lâm khấp khởi vui mừng, nếu hạt châu này thực sự là nội đan như sách miêu tả, thì sau khi uống vào, thương thế chẳng phải sẽ lập tức khỏi hẳn hay sao? Khi ấy, rời khỏi đây chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, thậm chí việc bái nhập tiên môn cũng không còn là vấn đề, ít nhất ở hạng mục trắc thí nghị lực chắc chắn sẽ đạt.

Tuy nhiên, khi chạm vào hạt châu, hắn cảm thấy nó vô cùng cứng rắn, không giống vật có thể nuốt được. Hắn nhíu mày, dùng mảnh vải áo rách lau sạch lớp máu bên ngoài, khiến màu sắc nguyên bản của nó lộ ra.

Đây là một viên thạch châu màu xám tro, trên bề mặt khắc họa năm đóa mây trắng trông rất cổ xưa. Vương Lâm có chút thất vọng, vẫn chưa từ bỏ ý định mà đưa lên răng cắn thử một cái. Cuối cùng, hắn sờ hạt châu, cười khổ tự giễu:

- Thiết Trụ ơi Thiết Trụ, ngươi toàn mơ mộng hão huyền. Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, một con chim phàm sao có thể có nội đan cho được?

Sau tiếng thở dài, nhìn sắc trời bên ngoài đã tối hẳn, Vương Lâm mang theo vẻ ủ rũ lui vào góc hang rồi dần chìm vào giấc ngủ. Viên thạch châu bị hắn tùy ý đặt bên cạnh đống xương thú.



Bấy giờ đương lúc tiết thu, mặt đất tản nhiệt rất nhanh, chốn thâm sơn lại càng lạnh lẽo. Từng cơn gió lạnh không ngừng ùa vào huyệt động, Vương Lâm trong cơn mê gắt gao ôm lấy thân mình. Một đêm trôi qua thật nhanh.

Sáng sớm hôm sau, tia nắng đầu tiên rọi vào hang đá. Những hạt sương mai lấp lánh bỗng tiết ra từ viên thạch châu bên cạnh Vương Lâm, sương mai ngày một nhiều, chậm rãi chảy xuống lớp xương thú phía dưới.

Lát sau, Vương Lâm thức giấc. Cánh tay phải vẫn sưng tấy như cũ, chẳng những không thuyên giảm mà còn có dấu hiệu trầm trọng hơn. Hắn ngồi dưới đất, lòng đầy phiền muộn:

- Chẳng lẽ cả đời mình sẽ bị chôn vùi ở chốn này sao?

Hắn lầm bầm tự hỏi, ánh mắt vô định nhìn quanh. Bỗng nhiên, hắn phát hiện trên mẩu xương thú bên cạnh đọng lại chút sương mai. Vừa hay lúc tỉnh dậy đang khát nước, hắn cẩn thận cầm mẩu xương lên, đặt sát miệng liếm sạch những giọt sương đọng.

Sương mai ấy có vị ngọt thanh, uống vào vô cùng sảng khoái. Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, nhưng sau khi uống xong, hắn cảm thấy toàn thân ấm áp, vô cùng dễ chịu. Đặc biệt là chỗ cánh tay bị thương lại truyền đến từng trận ngứa ngáy, vết sưng phù rõ ràng đang dần xẹp xuống. Vương Lâm dụi mắt nhìn kỹ, lập tức mừng rỡ nhận ra cánh tay quả thực đã bớt sưng nhiều.

Hắn tập trung suy nghĩ, vội vã tìm kiếm sương mai trên những mẩu xương thú khác xung quanh, nhưng tuyệt nhiên không một chỗ nào có sương đọng.

Đang lúc nghi hoặc, ánh mắt hắn bỗng dừng lại nơi viên thạch châu bên cạnh. Nhìn kỹ thì thấy trên bề mặt hạt châu vẫn còn vương một giọt sương mai nhỏ xíu. Hắn chợt nhớ lại, ban nãy chỉ có mẩu xương nằm sát viên châu là có sương.

Hắn nhẹ nhàng cầm viên thạch châu lên, trái tim đập thình thịch. Sau một thoáng do dự, hắn áp hạt châu lên cánh tay, bôi giọt sương mai trên đó lên vị trí sưng tấy.

Một luồng cảm giác mát lạnh thấu xương truyền từ cánh tay vào tâm can. Vương Lâm nín thở nhìn chằm chằm. Hồi lâu sau, mắt hắn ánh lên vẻ vui mừng khôn xiết, vết sưng tấy thần kỳ biến mất. Hắn thử vung tay, tuy vẫn còn hơi đau nhức nhưng đã không còn trở ngại gì lớn.

- Viên thạch châu này... nhất định là bảo vật!

Vương Lâm mừng rỡ không thôi.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục