Tiên Nghịch/ Chương 11: Nhập môn
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 11: Nhập môn

Lão giả mặt hồng nhướng mày, lộ vẻ bất mãn nói:

- Lý trưởng lão, chẳng lẽ Hằng Nhạc Phái chúng ta thật sự hạ đẳng đến mức này sao? Chỉ vì sự sống chết của một kẻ phàm nhân mà phải phá lệ?

Lý trưởng lão mở bừng đôi mắt, thanh âm lạnh dần:

- Mã trưởng lão, chưởng môn đã nói việc này giao cho ta toàn quyền phụ trách. Nếu xử lý không khéo, khiến tiểu tử phế vật kia thực sự tự sát lần nữa, đến lúc đó cha mẹ hắn rêu rao ra ngoài rằng Hằng Nhạc Phái chúng ta bức tử hài tử nhà bọn họ, chuyện khó coi như vậy chẳng lẽ lại không hạ đẳng? Ngươi có thể gánh vác trách nhiệm này chăng? Nếu ngươi phụ trách, việc này ta sẽ không quản nữa.

Người trung niên vội vàng đứng ra giảng hòa:

- Được rồi, chúng ta không cần vì chuyện nhỏ nhặt này mà tranh cãi. Thế này đi, trước hết cứ thu nhận hắn làm đệ tử ký danh, chờ thêm tám năm, mười năm nữa, hắn tu tiên không thành lại tống cổ về nhà, như thế chẳng phải sẽ không còn phiền toái về sau, mọi chuyện đều ổn thỏa hay sao?

Lão giả mặc cẩm bào đứng bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng:

- Nếu sau này những hài tử khác không được thu nhận cũng bắt chước làm theo, chúng ta phải làm thế nào?

Người trung niên cười khẽ, đáp:

- Việc này cũng dễ xử lý. Trải qua chuyện lần này, chúng ta coi như đã có bài học. Về sau, tất cả hài tử trắc thí không hợp cách đều sẽ dùng Hóa Thần Thuật để chỉ điểm, gieo xuống ý niệm không được xem thường mạng sống, như thế sẽ không còn nguy hiểm nữa. Về phần Vương Lâm kia, nếu đã ầm ĩ đến mức này thì cứ nhận đi, dù sao một đệ tử ký danh cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến môn quy.

Trừ Lý trưởng lão ra, hai vị trưởng lão còn lại đều dùng ánh mắt đầy thâm ý nhìn người trung niên, không nói thêm lời nào.

Người trung niên mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ:

- Vương Lâm, chuyện có thể giúp ta cũng đã giúp rồi. Khối tinh thiết mà Tứ thúc ngươi đưa, nếu ta từ chối thì thật là bất kính. Ta cũng lấy làm lạ, sao một kẻ phàm nhân lại có thể kiếm được loại tài liệu bực này.

Người trung niên không hề hay biết, khối tinh thiết kia vốn do Tứ thúc của Vương Lâm tình cờ mua được từ một gã thợ rèn. Ông vốn kiến thức rộng rãi, liếc mắt đã nhận ra điểm bất phàm, lần này vì muốn Vương Lâm gia nhập Hằng Nhạc Phái nên mới đánh bạo mang ra thử vận may. Còn về công dụng thực sự của bảo bối này, ngay cả ông cũng chẳng rõ.

Một khối tinh thiết đã xoay chuyển vận mệnh của Vương Lâm. Khi tin tức này truyền đến tai, ngay cả Vương Lâm cũng không dám tin mình lại được nhận làm đệ tử ký danh một cách đầy bất ngờ như thế.

Hai ngày sau, hắn tiễn cha mẹ xuống núi. Nhìn vẻ mặt hưng phấn của song thân, trong lòng Vương Lâm cũng dâng lên niềm vui sướng, thầm hạ quyết tâm phải nỗ lực tu tiên tại nơi này.



Tuy nhiên, hy vọng là một chuyện, thực tế lại là chuyện khác. Sau khi tiễn cha mẹ đi, Vương Lâm liền bị gọi vào một tòa nhà chuyên sắp xếp công việc cho đệ tử ký danh. Một thanh niên mặc hoàng y có khuôn mặt gian xảo, ánh mắt đầy vẻ khinh khi, đánh giá hắn từ đầu đến chân một lượt rồi cười nhạo:

- Ngươi chính là tên Vương Lâm dựa vào việc tự sát để được làm đệ tử ký danh đó sao?

Vương Lâm nhìn hắn, trầm mặc không đáp. Gã thanh niên nhíu mày, lạnh giọng nói:

- Tiểu tử, từ ngày mai, cứ khi mặt trời vừa mọc là phải đến chỗ ta báo danh. Công việc của ngươi là gánh nước, nếu không đổ đầy mười vại lớn thì đừng hòng có cơm ăn. Nếu liên tục bảy ngày không hoàn thành, ta sẽ bẩm báo trưởng lão trục xuất ngươi khỏi Hằng Nhạc Phái. Đây là quần áo của ngươi, nhớ kỹ, đệ tử ký danh chỉ được mặc hôi y, chỉ khi nào trở thành đệ tử chính thức mới được phát y phục màu khác.

Nói xong, gã bực dọc ném bộ quần áo cùng một tấm thẻ bài sang một bên, rồi nhắm mắt dưỡng thần, không thèm để mắt đến Vương Lâm nữa.

Vương Lâm cầm lấy y phục, hỏi:

- Ta nghỉ ngơi ở đâu?

Gã thanh niên vẫn nhắm nghiền mắt, hững hờ đáp:

- Đi về hướng bắc sẽ thấy một dãy phòng, đưa thẻ bài cho đệ tử ở đó, họ sẽ sắp xếp chỗ cho ngươi.

Vương Lâm ghi nhớ lời dặn, xoay người đi về hướng bắc. Đợi hắn đi khuất, gã thanh niên mới mở mắt ra, khinh miệt lẩm bẩm:

- Dựa vào tự sát mới được thu nhận, thật đúng là hạng phế vật.

Đi giữa Hằng Nhạc Phái, Vương Lâm nhận thấy phần lớn đệ tử dọc đường đều mặc hôi y. Ai nấy đều có vẻ hối hả, sắc mặt lãnh đạm, một số người tay cầm công cụ lao động, lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Đi về phía bắc một lúc, rốt cuộc Vương Lâm cũng nhìn thấy một dãy phòng nhỏ. Đệ tử hôi y ở đây đông hơn hẳn, nhưng ai nấy vẫn lầm lũi làm việc, rất ít khi trò chuyện với nhau.

Sau khi nộp thẻ bài cho đệ tử hoàng y phụ trách, đối phương chẳng buồn nói lấy một lời, thiếu kiên nhẫn chỉ cho hắn một căn phòng.

Vương Lâm đã dần quen với thái độ lạnh nhạt của mọi người nơi đây. Hắn bước đến phòng mình, đẩy cửa vào thì thấy căn phòng tuy nhỏ nhưng có hai chiếc giường gỗ và một cái bàn, quét dọn khá sạch sẽ, độ cũ kỹ cũng tương đương với ở nhà.

Hắn chọn một chiếc giường gỗ trông có vẻ chưa có người nằm, đặt hành lý lên rồi ngả lưng xuống, lòng ngổn ngang trăm mối. Tuy đã vào được Hằng Nhạc Phái, nhưng mọi chuyện không hề giống như hắn tưởng tượng về việc tu luyện tiên pháp. Nghe ý tứ của gã thanh niên hoàng y lúc nãy, công việc của hắn chỉ là gánh nước mà thôi.



Nghĩ đến đây, hắn khẽ thở dài, tay sờ vào hạt châu được bọc trong mảnh áo buộc trước ngực. Đây là món đồ hắn cực kỳ trân trọng. Vương Lâm đọc sách nhiều, biết rõ đạo lý “thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội”, nên thầm quyết tâm không để bất kỳ ai biết mình đang giữ bảo vật này.

Chẳng bao lâu sau, màn đêm buông xuống, một thiếu niên áo xám gầy gò, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi đẩy cửa bước vào. Thấy Vương Lâm, gã hơi ngẩn ra, đánh giá một lượt rồi cũng chẳng buồn quan tâm, trực tiếp leo lên giường nằm lăn ra ngủ say như chết.

Vương Lâm cũng không để ý, hắn biết ngày mai phải dậy sớm nên xoa bụng, lấy từ trong bọc ra vài củ khoai lang. Đây là số lương thực cha mẹ hắn mang theo để ăn dọc đường tìm kiếm hắn, sau khi thấy hắn được nhận vào phái, họ đã để lại tất cả cho hắn.

Khoai lang rất ngọt. Vương Lâm mới ăn được vài miếng thì thiếu niên giường đối diện khẽ cử động, gã ngồi dậy, mắt dán chặt vào củ khoai, nuốt nước miếng rồi thấp giọng hỏi:

- Cho ta một củ được không?

Vương Lâm lập tức ném mấy củ sang giường đối phương, cười nói:

- Ta có nhiều lắm, ngươi thích thì cứ ăn đi.

Thiếu niên vội chộp lấy, ăn ngấu nghiến như hổ đói, sau đó chạy lại bàn rót chén nước uống ực một hơi, thở dài:

- Con mẹ nó, tiểu gia ta hai ngày nay chưa có hạt cơm nào vào bụng. Bằng hữu, cảm ơn nhé! Đúng rồi, ngươi tên gì?

Vương Lâm xưng tên, thiếu niên nghe xong liền ngẩn người, thất thanh thốt lên:

- Ngươi chính là Vương Lâm sao? Cái người… dựa vào tự sát mới vào được Hằng Nhạc Phái đó hả?

Nói xong, gã cảm thấy hơi ngại, cười trừ:

- Vương Lâm, ta là Trương Hổ, ngươi đừng để bụng nhé. Hiện tại trong phái hầu như không ai là không biết ngươi. Ngươi cũng đừng trách ta nói thế, thực ra ta rất bội phục ngươi, lại có thể dùng cách đó để vào đây.

Vương Lâm cười khổ, không giải thích gì thêm, lại đưa thêm mấy củ khoai nữa.

Trương Hổ vội vàng đón lấy, ăn xong vài củ bỗng ngượng ngùng dặn dò:

- Vương Lâm, ngươi nên giữ lại một ít cho mình. Ngươi mới tới nên chưa biết, tên “Hoàng Thử Lang” phụ trách tạp vụ ở đây tâm địa gian xảo lắm. Chờ đến ngày mai bắt tay vào việc ngươi sẽ rõ, con mẹ nó, hắn quả thực không xem đệ tử ký danh chúng ta là người!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục