Tiên Nghịch
Chương 12: Trương Hổ
- Hoàng Thử Lang?
Vương Lâm thoáng giật mình. Người đầu tiên hắn nghĩ đến chính là gã thanh niên hoàng y từng buông lời cười nhạo mình lúc trước. Xét về tướng mạo, gã quả thực vô cùng xứng với danh hiệu này, song trong lòng hắn vẫn chưa dám chắc liệu đối phương có thực sự đang nhắc đến gã hay không.
- Hả? Ngươi chưa thấy qua hắn sao? Chính là kẻ phụ trách an bài công việc cho đệ tử ký danh chúng ta. Hắn vốn cũng là phận ký danh, chẳng qua may mắn đạt được tư cách tu luyện tiên pháp nên mới được mặc hoàng y. Tên đó nhìn qua đã thấy chẳng phải hạng lương thiện, mặt mũi y hệt một con chồn. Chúng ta thường lén lút gọi hắn là Hoàng Thử Lang sau lưng.
Trương Hổ nuốt nước bọt, nghiến răng nghiến lợi giải thích. Vương Lâm cũng cầm một miếng khoai lang lên ăn, đoạn nói:
- Ta biết người ngươi nhắc tới là ai rồi. Hôm nay ta đã gặp hắn, hắn bảo từ ngày mai, mỗi ngày ta phải gánh đầy mười vại nước, nếu không sẽ không có cơm ăn.
Trương Hổ nghe xong thì sững sờ, nhìn chằm chằm Vương Lâm một hồi lâu mới đột ngột hỏi:
- Vương Lâm, không lẽ trước kia ngươi có thù oán gì với hắn sao?
Vương Lâm lắc đầu, lấy làm lạ hỏi lại:
- Có chuyện gì vậy?
Trương Hổ dùng ánh mắt đầy vẻ lân mẫn nhìn Vương Lâm, hỏi tiếp:
- Vương Lâm, có phải ngươi đang nghĩ cái vại nước hắn nói cũng chỉ lớn bằng loại vại dùng trong nhà chúng ta thường ngày?
Nói xong, hắn còn giơ tay ra dấu một vòng tròn nhỏ. Trong lòng Vương Lâm chợt dâng lên một dự cảm bất lành, hắn khẽ gật đầu. Trương Hổ cười khổ, thở dài:
- Ngươi nhất định là đã đắc tội Hoàng Thử Lang rồi. Vại lớn mà hắn nói, kích thước xấp xỉ cả một gian phòng của chúng ta đấy. Ôi! Tận mười vại nước... Vương Lâm, ta không ăn khoai lang này nữa, ngươi giữ lại đi. Ta đồ rằng nếu không có gì sai biệt, có lẽ bốn năm ngày tới ngươi sẽ chẳng có cơm mà ăn đâu. Ngươi mới đến nên không biết, mấy chỗ có quả dại trong núi đều đã bị người khác chiếm cả, chỉ có những kẻ thâm niên mới hái được. Ngày mai ta đành đi hái quả dại ăn tạm vậy.
Nói xong, hắn đặt mấy củ khoai lang còn lại lên bàn, thở dài thườn thượt rồi nằm xuống giường ngủ thiếp đi.
Một ngọn lửa giận âm ỉ bốc lên nơi đáy lòng Vương Lâm. Hắn nghiến chặt răng, nghĩ đến ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của cha mẹ ở quê nhà, liền mạnh mẽ nén cơn giận xuống, mang theo một bụng bực bội mà chìm vào giấc ngủ.
Ngày thứ hai, khi trời còn chưa hửng sáng, Vương Lâm đã trở mình bật dậy. Lúc này Trương Hổ vẫn còn đang ngáy o o. Hắn thay bộ áo xám, vội vã đi về phía phòng tạp vụ. Khi hắn vừa tới nơi cũng là lúc vầng thái dương dần ló dạng ở phương Đông. Gã thanh niên hoàng y đẩy cửa bước ra, liếc xéo Vương Lâm một cái, dùng giọng điệu ái ái cổ quái mà nói:
- Xem như còn biết đúng giờ. Vào trong lấy thùng nước rồi theo cửa đông mà ra. Giữa núi có một dòng sơn tuyền, tới đó mà gánh nước.
Dứt lời, gã chẳng thèm đoái hoài gì đến Vương Lâm, liền khoanh chân ngồi xuống đất, hướng về phía mặt trời mọc mà chậm rãi thổ nạp. Từng luồng khí trắng nhạt nhòa từ mũi gã tỏa ra, tựa như hai con bạch long đang uốn lượn cuộn mình.
Vương Lâm nhìn thấy cảnh ấy, ánh mắt không khỏi lộ vẻ hâm mộ. Hắn bước vào gian phòng nhìn quanh một lượt, cuối cùng ở góc khuất sau cánh cửa cũng thấy được mười cái vại nước khổng lồ kia. Khẽ cười khổ một tiếng, hắn xách hai cái thùng nước đi về phía cửa đông.
Đi được một quãng đường rất xa, hắn mới đến được dòng sơn tuyền như lời gã kia chỉ dẫn. Nơi đây phong cảnh hữu tình, tiếng nước chảy róc rách hòa cùng thanh âm của tự nhiên khiến lòng người thư thái. Thế nhưng Vương Lâm chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng ngoạn cảnh đẹp, hắn vội vã múc đầy nước rồi gánh lên vai, lật đật đi về phía núi.
Mãi cho đến lúc hoàng hôn buông xuống, hắn mới đổ đầy được một vại. Nếu không nhờ buổi trưa có mấy củ khoai lang lót dạ, e rằng hắn đã chẳng còn sức mà cầm cự. Dù vậy, hiện tại tay chân hắn đều đã tê mỏi rã rời, chỉ cần cử động nhẹ cũng thấy đau đớn khó chịu vô cùng.
Do dự một lát, hắn mang theo nửa thùng nước còn lại tìm đến một nơi vắng vẻ. Sau khi quan sát kỹ lưỡng xung quanh, xác định không có ai, hắn mới từ trong ngực lấy ra hạt châu thần bí, thả vào trong thùng lắc qua lắc lại một hồi.
Lát sau, hắn vớt hạt châu cất kỹ rồi uống cạn nước trong thùng. Ngay lập tức, một luồng khí ấm áp dào dạt lan tỏa trong bụng, cảm giác đau nhức nơi bắp thịt toàn thân cũng dần dần tiêu tan.
Mặc dù hiệu quả không thần kỳ bằng sương mai, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến Vương Lâm cực kỳ hưng phấn. Hắn xoa nhẹ lên ngực áo nơi cất giấu hạt châu, thầm hạ quyết tâm tuyệt đối không để bất kỳ ai biết mình đang nắm giữ món bảo bối này!
Sau khi uống xong nửa thùng nước suối, bắp thịt không còn đau nhức, tinh thần lại sảng khoái, hắn lập tức tiếp tục công việc gánh nước. Ngày hôm ấy, hắn đổ đầy được một vại rưỡi. Trước khi về, hắn lại uống thêm nửa thùng nước đã ngâm hạt châu. Để tránh bị người khác hoài nghi, hắn cố ý bày ra vẻ mặt mệt mỏi rã rời mới trở về nơi ở.
Không lâu sau, Trương Hổ cũng đã quay về, gương mặt vẫn lộ rõ vẻ kiệt sức quá độ. Hai người trò chuyện qua lại vài câu, Trương Hổ do dự hồi lâu mới ấp úng xin hai củ khoai lang. Ăn xong, gã liền lăn ra giường ngủ say như chết.
Thời gian thắm thoắt thoi đưa, chớp mắt Vương Lâm đã ở Hằng Nhạc Phái được một tháng.
Hiện tại, Vương Lâm đã biết công việc của Trương Hổ là đốn củi. Mỗi ngày phải chẻ đủ số lượng quy định mới được ăn cơm. Từ khi trở thành đệ tử ký danh, Trương Hổ đã làm việc này suốt ba năm ròng. Ba năm trước, thường phải ba bốn ngày hắn mới được ăn một bữa, chủ yếu uống nước lã cho đầy bụng; đến nay tay nghề đã thạo hơn, hai ngày mới phải nhịn một bữa cơm.
Theo lời Trương Hổ, đệ tử ký danh phải làm tạp vụ suốt mười năm. Chỉ khi nào đạt đến trình độ làm xong việc mà vẫn còn sức ăn đủ ba bữa mỗi ngày, đồng thời thỏa mãn được các yêu cầu khắt khe khác thì mới được truyền thụ một ít tiên pháp cơ bản.
Đệ tử nội môn thì hoàn toàn khác biệt. Họ đều có sư phụ riêng, không phải làm bất cứ việc tạp dịch nào. Mỗi người có một gian phòng riêng, công việc chính yếu chỉ là tu luyện. Ngoài ra, còn có một hạng người nằm giữa đệ tử nội môn và đệ tử ký danh, chính là hạng đồng tử giống như Vương Hạo. Thực chất cái danh đồng tử nói trắng ra chính là người hầu.
Hạng người này không phải làm tạp vụ nặng nhọc và có thể tu luyện một ít tiên pháp cấp thấp, chỉ cần hoàn thành sai bảo của chủ nhân là được. Tuy nhiên, tư chất của họ thường rất bình thường, cả đời khó có tiền đồ lớn lao, đa phần chỉ có thể làm người hầu suốt kiếp.
Về khái niệm “tư chất tự nhiên”, Vương Lâm cũng đã hiểu đại khái qua lời kể của Trương Hổ. Đơn giản mà nói, đó chính là linh căn hiện hữu trong cơ thể mỗi người.
Điểm mấu chốt nằm ở chỗ, nếu linh căn sung túc, cùng một loại tiên pháp người ta chỉ cần một năm là luyện thành; ngược lại, kẻ khuyết thiếu linh căn có thể mất tới mười năm, thậm chí là trăm năm. Đời người hữu hạn, kẻ tư chất bình thường khó lòng tiến xa trên con đường tu tiên, đó là lý do vì sao các môn phái luôn coi trọng linh căn khi thu nhận đệ tử.
Trong một tháng qua, mỗi ngày gánh nước Vương Lâm đều uống không ít nước suối ngâm hạt châu thần bí. Cơ thể hắn ngày một cường tráng, dường như có sức lực dùng mãi không hết. Từ chỗ sáu ngày mới gánh đầy mười vại, đến nay chỉ cần ba ngày là hắn đã hoàn thành công việc.
Tuy vậy, để che mắt thế gian, ngày nào hắn cũng dậy từ khi trời còn chưa sáng, lẳng lặng gánh nước đi trên những con đường mòn giữa núi. Cứ như thế, dù mọi người có kinh ngạc khi thấy hắn hoàn thành công việc trong ba ngày, nhưng ai nấy đều cho rằng đó là thành quả của sự cần cù, đi sớm về khuya mà thôi.
Vương Lâm thoáng giật mình. Người đầu tiên hắn nghĩ đến chính là gã thanh niên hoàng y từng buông lời cười nhạo mình lúc trước. Xét về tướng mạo, gã quả thực vô cùng xứng với danh hiệu này, song trong lòng hắn vẫn chưa dám chắc liệu đối phương có thực sự đang nhắc đến gã hay không.
- Hả? Ngươi chưa thấy qua hắn sao? Chính là kẻ phụ trách an bài công việc cho đệ tử ký danh chúng ta. Hắn vốn cũng là phận ký danh, chẳng qua may mắn đạt được tư cách tu luyện tiên pháp nên mới được mặc hoàng y. Tên đó nhìn qua đã thấy chẳng phải hạng lương thiện, mặt mũi y hệt một con chồn. Chúng ta thường lén lút gọi hắn là Hoàng Thử Lang sau lưng.
Trương Hổ nuốt nước bọt, nghiến răng nghiến lợi giải thích. Vương Lâm cũng cầm một miếng khoai lang lên ăn, đoạn nói:
- Ta biết người ngươi nhắc tới là ai rồi. Hôm nay ta đã gặp hắn, hắn bảo từ ngày mai, mỗi ngày ta phải gánh đầy mười vại nước, nếu không sẽ không có cơm ăn.
Trương Hổ nghe xong thì sững sờ, nhìn chằm chằm Vương Lâm một hồi lâu mới đột ngột hỏi:
- Vương Lâm, không lẽ trước kia ngươi có thù oán gì với hắn sao?
Vương Lâm lắc đầu, lấy làm lạ hỏi lại:
- Có chuyện gì vậy?
Trương Hổ dùng ánh mắt đầy vẻ lân mẫn nhìn Vương Lâm, hỏi tiếp:
- Vương Lâm, có phải ngươi đang nghĩ cái vại nước hắn nói cũng chỉ lớn bằng loại vại dùng trong nhà chúng ta thường ngày?
Nói xong, hắn còn giơ tay ra dấu một vòng tròn nhỏ. Trong lòng Vương Lâm chợt dâng lên một dự cảm bất lành, hắn khẽ gật đầu. Trương Hổ cười khổ, thở dài:
- Ngươi nhất định là đã đắc tội Hoàng Thử Lang rồi. Vại lớn mà hắn nói, kích thước xấp xỉ cả một gian phòng của chúng ta đấy. Ôi! Tận mười vại nước... Vương Lâm, ta không ăn khoai lang này nữa, ngươi giữ lại đi. Ta đồ rằng nếu không có gì sai biệt, có lẽ bốn năm ngày tới ngươi sẽ chẳng có cơm mà ăn đâu. Ngươi mới đến nên không biết, mấy chỗ có quả dại trong núi đều đã bị người khác chiếm cả, chỉ có những kẻ thâm niên mới hái được. Ngày mai ta đành đi hái quả dại ăn tạm vậy.
Nói xong, hắn đặt mấy củ khoai lang còn lại lên bàn, thở dài thườn thượt rồi nằm xuống giường ngủ thiếp đi.
Một ngọn lửa giận âm ỉ bốc lên nơi đáy lòng Vương Lâm. Hắn nghiến chặt răng, nghĩ đến ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của cha mẹ ở quê nhà, liền mạnh mẽ nén cơn giận xuống, mang theo một bụng bực bội mà chìm vào giấc ngủ.
Ngày thứ hai, khi trời còn chưa hửng sáng, Vương Lâm đã trở mình bật dậy. Lúc này Trương Hổ vẫn còn đang ngáy o o. Hắn thay bộ áo xám, vội vã đi về phía phòng tạp vụ. Khi hắn vừa tới nơi cũng là lúc vầng thái dương dần ló dạng ở phương Đông. Gã thanh niên hoàng y đẩy cửa bước ra, liếc xéo Vương Lâm một cái, dùng giọng điệu ái ái cổ quái mà nói:
- Xem như còn biết đúng giờ. Vào trong lấy thùng nước rồi theo cửa đông mà ra. Giữa núi có một dòng sơn tuyền, tới đó mà gánh nước.
Dứt lời, gã chẳng thèm đoái hoài gì đến Vương Lâm, liền khoanh chân ngồi xuống đất, hướng về phía mặt trời mọc mà chậm rãi thổ nạp. Từng luồng khí trắng nhạt nhòa từ mũi gã tỏa ra, tựa như hai con bạch long đang uốn lượn cuộn mình.
Vương Lâm nhìn thấy cảnh ấy, ánh mắt không khỏi lộ vẻ hâm mộ. Hắn bước vào gian phòng nhìn quanh một lượt, cuối cùng ở góc khuất sau cánh cửa cũng thấy được mười cái vại nước khổng lồ kia. Khẽ cười khổ một tiếng, hắn xách hai cái thùng nước đi về phía cửa đông.
Đi được một quãng đường rất xa, hắn mới đến được dòng sơn tuyền như lời gã kia chỉ dẫn. Nơi đây phong cảnh hữu tình, tiếng nước chảy róc rách hòa cùng thanh âm của tự nhiên khiến lòng người thư thái. Thế nhưng Vương Lâm chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng ngoạn cảnh đẹp, hắn vội vã múc đầy nước rồi gánh lên vai, lật đật đi về phía núi.
Mãi cho đến lúc hoàng hôn buông xuống, hắn mới đổ đầy được một vại. Nếu không nhờ buổi trưa có mấy củ khoai lang lót dạ, e rằng hắn đã chẳng còn sức mà cầm cự. Dù vậy, hiện tại tay chân hắn đều đã tê mỏi rã rời, chỉ cần cử động nhẹ cũng thấy đau đớn khó chịu vô cùng.
Do dự một lát, hắn mang theo nửa thùng nước còn lại tìm đến một nơi vắng vẻ. Sau khi quan sát kỹ lưỡng xung quanh, xác định không có ai, hắn mới từ trong ngực lấy ra hạt châu thần bí, thả vào trong thùng lắc qua lắc lại một hồi.
Lát sau, hắn vớt hạt châu cất kỹ rồi uống cạn nước trong thùng. Ngay lập tức, một luồng khí ấm áp dào dạt lan tỏa trong bụng, cảm giác đau nhức nơi bắp thịt toàn thân cũng dần dần tiêu tan.
Mặc dù hiệu quả không thần kỳ bằng sương mai, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến Vương Lâm cực kỳ hưng phấn. Hắn xoa nhẹ lên ngực áo nơi cất giấu hạt châu, thầm hạ quyết tâm tuyệt đối không để bất kỳ ai biết mình đang nắm giữ món bảo bối này!
Sau khi uống xong nửa thùng nước suối, bắp thịt không còn đau nhức, tinh thần lại sảng khoái, hắn lập tức tiếp tục công việc gánh nước. Ngày hôm ấy, hắn đổ đầy được một vại rưỡi. Trước khi về, hắn lại uống thêm nửa thùng nước đã ngâm hạt châu. Để tránh bị người khác hoài nghi, hắn cố ý bày ra vẻ mặt mệt mỏi rã rời mới trở về nơi ở.
Không lâu sau, Trương Hổ cũng đã quay về, gương mặt vẫn lộ rõ vẻ kiệt sức quá độ. Hai người trò chuyện qua lại vài câu, Trương Hổ do dự hồi lâu mới ấp úng xin hai củ khoai lang. Ăn xong, gã liền lăn ra giường ngủ say như chết.
Thời gian thắm thoắt thoi đưa, chớp mắt Vương Lâm đã ở Hằng Nhạc Phái được một tháng.
Hiện tại, Vương Lâm đã biết công việc của Trương Hổ là đốn củi. Mỗi ngày phải chẻ đủ số lượng quy định mới được ăn cơm. Từ khi trở thành đệ tử ký danh, Trương Hổ đã làm việc này suốt ba năm ròng. Ba năm trước, thường phải ba bốn ngày hắn mới được ăn một bữa, chủ yếu uống nước lã cho đầy bụng; đến nay tay nghề đã thạo hơn, hai ngày mới phải nhịn một bữa cơm.
Theo lời Trương Hổ, đệ tử ký danh phải làm tạp vụ suốt mười năm. Chỉ khi nào đạt đến trình độ làm xong việc mà vẫn còn sức ăn đủ ba bữa mỗi ngày, đồng thời thỏa mãn được các yêu cầu khắt khe khác thì mới được truyền thụ một ít tiên pháp cơ bản.
Đệ tử nội môn thì hoàn toàn khác biệt. Họ đều có sư phụ riêng, không phải làm bất cứ việc tạp dịch nào. Mỗi người có một gian phòng riêng, công việc chính yếu chỉ là tu luyện. Ngoài ra, còn có một hạng người nằm giữa đệ tử nội môn và đệ tử ký danh, chính là hạng đồng tử giống như Vương Hạo. Thực chất cái danh đồng tử nói trắng ra chính là người hầu.
Hạng người này không phải làm tạp vụ nặng nhọc và có thể tu luyện một ít tiên pháp cấp thấp, chỉ cần hoàn thành sai bảo của chủ nhân là được. Tuy nhiên, tư chất của họ thường rất bình thường, cả đời khó có tiền đồ lớn lao, đa phần chỉ có thể làm người hầu suốt kiếp.
Về khái niệm “tư chất tự nhiên”, Vương Lâm cũng đã hiểu đại khái qua lời kể của Trương Hổ. Đơn giản mà nói, đó chính là linh căn hiện hữu trong cơ thể mỗi người.
Điểm mấu chốt nằm ở chỗ, nếu linh căn sung túc, cùng một loại tiên pháp người ta chỉ cần một năm là luyện thành; ngược lại, kẻ khuyết thiếu linh căn có thể mất tới mười năm, thậm chí là trăm năm. Đời người hữu hạn, kẻ tư chất bình thường khó lòng tiến xa trên con đường tu tiên, đó là lý do vì sao các môn phái luôn coi trọng linh căn khi thu nhận đệ tử.
Trong một tháng qua, mỗi ngày gánh nước Vương Lâm đều uống không ít nước suối ngâm hạt châu thần bí. Cơ thể hắn ngày một cường tráng, dường như có sức lực dùng mãi không hết. Từ chỗ sáu ngày mới gánh đầy mười vại, đến nay chỉ cần ba ngày là hắn đã hoàn thành công việc.
Tuy vậy, để che mắt thế gian, ngày nào hắn cũng dậy từ khi trời còn chưa sáng, lẳng lặng gánh nước đi trên những con đường mòn giữa núi. Cứ như thế, dù mọi người có kinh ngạc khi thấy hắn hoàn thành công việc trong ba ngày, nhưng ai nấy đều cho rằng đó là thành quả của sự cần cù, đi sớm về khuya mà thôi.
— Hết chương —