Tiên Nghịch
Chương 13: Tiên Phù
Trải qua một tháng này, hầu như tất cả đệ tử ký danh đều đã biết đến cái tên Vương Lâm. Mỗi khi chạm mặt, đám người nọ đều lộ ra vẻ mặt cao ngạo, buông lời châm chọc vô cùng ác độc.
Đối với những điều này, Vương Lâm đều chọn cách mắt điếc tai ngơ. Hắn hiểu rõ tâm tính của đám đệ tử ký danh này đã sớm trở nên vặn vẹo. Trước khi hắn đến, bọn họ vốn là tầng lớp đáy cùng của môn phái, phải chịu đựng bao nỗi khổ nhọc, mệt mỏi mà không có nơi nào để phát tiết.
Nay hắn xuất hiện, lại mang cái danh dựa vào “tự sát” để bước chân vào tiên môn, thân phận chắc chắn còn thấp kém hơn cả bọn họ, nghiễm nhiên trở thành đối tượng để mọi người trút giận và bắt nạt.
Trong lòng hắn cười lạnh, hiểu rõ loại chuyện này không phải cứ phản kháng là có thể giải quyết. Trong chốn môn phái vốn dĩ cường giả vi tôn, những đệ tử ký danh này nhập môn sớm hơn hắn, thân hình ai nấy đều cường tráng, thậm chí có kẻ đã học được vài món tiên pháp sơ đẳng. Nếu hiện tại hắn ra tay phản kháng, người chịu thiệt thòi nhất định sẽ là hắn.
Tuy nhiên, Vương Lâm cũng chẳng phải hạng người nhu nhược. Hắn khắc sâu diện mạo của tất cả những kẻ từng nhục mạ mình vào tâm khảm, chờ đợi ngày thực lực tăng tiến sẽ tính sổ từng tên một.
Với tâm niệm ấy, hắn tựa như kẻ điếc người mù, mặc kệ lời ra tiếng vào, vẫn lầm lũi làm việc của mình. Mỗi ngày, ngoài việc gánh nước, hắn dành hết tâm trí để lén lút nghiên cứu hạt châu thần bí.
Hắn thử nghiệm dùng đủ loại chất lỏng để ngâm hạt châu: từ nước suối, sương mai, mồ hôi cho đến cả máu tươi. Cuối cùng, hắn phát hiện ra sương mai vẫn là thứ mang lại hiệu quả tốt nhất.
Dẫu vậy, sương mai cũng có sự phân cấp rõ rệt. Loại sương mai đọng trực tiếp trên bề mặt hạt châu có công hiệu thần kỳ nhất, kế đến là sương đêm. Nếu thu thập sương từ các vật thể khác rồi mới dùng để ngâm hạt châu thì hiệu quả giảm đi đáng kể. Suy rộng ra, nước suối xếp hàng thứ ba, còn máu và mồ hôi thì gần như chẳng có chút công hiệu nào.
Để tránh gây sự chú ý, hắn tìm trong núi vài chiếc hồ lô nhỏ hoang dại, sau khi nạo sạch hạt bên trong, hắn dùng chúng để đựng các loại sương mai khác nhau. Những hồ lô này hắn không mang theo bên người mà tìm một nơi vắng vẻ, chôn sâu xuống lòng đất tại các vị trí khác nhau. Ngoại trừ lúc thu gom sương mỗi ngày, hắn tuyệt đối không mang chúng về môn phái.
Bên mình hắn chỉ mang theo một chiếc hồ lô chứa nước suối đẫm linh khí, mỗi khi mệt mỏi lại uống vài ngụm, lập tức thấy tinh thần phấn chấn lạ thường.
Bên cạnh đó, Vương Lâm cũng phát hiện một hiện tượng kỳ lạ: Mỗi khi đêm xuống hoặc sáng sớm, lúc sương đọng trên hạt châu, bề mặt hạt châu trông như phủ đầy bọt nước, nhưng khi thu gom lại thì hơn phân nửa lượng sương ấy đã biến mất một cách bí ẩn, chỉ còn lại chưa đầy một phần mười.
Trước hiện tượng quái dị này, Vương Lâm chỉ có thể cho rằng sương mai đã bị hạt châu hấp thụ. Tuy cách giải thích này có chút hoang đường, nhưng ngoài nó ra, hắn thật sự không thể nghĩ ra đáp án nào khác.
Vào một buổi hoàng hôn nọ, sau khi đã đổ đầy ba vại nước cuối cùng, Vương Lâm liền nói với gã thanh niên hoàng y đang tọa thiền tu luyện:
- Lưu sư huynh, đệ muốn về nhà một chuyến, ngày mai sẽ không đến đây.
Ánh mắt thanh niên họ Lưu khẽ đảo, liếc xéo qua Vương Lâm một cái rồi từ lỗ mũi phát ra một tiếng “hừ” lạnh lùng.
Vương Lâm cũng chẳng bận tâm. Hắn nghe Trương Hổ nói, đệ tử ký danh mỗi năm có ba lượt được về thăm người thân, chỉ cần xin phép Tôn trưởng lão là được. Để thuận tiện cho việc đi lại, môn phái còn ban cho tiên phù để di chuyển nhanh chóng.
Vương Lâm nhớ rõ sinh nhật của cha đã cận kề, dù thế nào cũng phải trở về một chuyến. Vì vậy, sau khi rời khỏi phòng tạp vụ, hắn liền tức tốc chạy về phía chính viện, nơi Tôn trưởng lão cư ngụ.
Hằng Nhạc Phái được chia làm lục viện, gồm năm phụ một chính. Các phụ viện tương ứng với ngũ hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, là nơi ở của đệ tử ký danh. Đệ tử nội môn và các vị trưởng lão đều ngụ tại chính viện. Bình thường lúc gánh nước, hắn chỉ dám đứng từ xa chiêm ngưỡng nơi này với lòng đầy ngưỡng mộ. Nay có dịp đến gần quan sát kỹ lưỡng, hắn đứng trước cửa chính viện, cao giọng bẩm báo:
- Đệ tử ký danh Vương Lâm, cầu kiến Tôn trưởng lão!
Một thiếu niên mặc áo trắng loạng choạng bước ra từ chính viện, liếc nhìn Vương Lâm với vẻ cao ngạo rồi hỏi:
- Ngươi chính là Vương Lâm?
Thấy đối phương mặc áo trắng, Vương Lâm thầm giật mình, khẽ gật đầu. Hiện tại hắn đã rõ quy định về màu sắc y phục trong Hằng Nhạc Phái: đệ tử ký danh mặc hôi y hoặc hoàng y (hoàng y dành cho kẻ có tư cách tu luyện tiên pháp); đệ tử nội môn tùy theo thực lực mà mặc y phục các màu Tím, Đen, Trắng, Đỏ từ cao xuống thấp.
Thanh niên áo trắng nhếch mép cười nhạt, quét mắt nhìn Vương Lâm một lượt rồi quay người đi vào trong sân. Vương Lâm mặt không đổi sắc, lẳng lặng bước theo sau.
Vào đến trong chính viện, chẳng mấy chốc hắn được dẫn tới cạnh một dược viên trồng đầy kỳ hoa dị thảo. Thanh niên áo trắng lười biếng lên tiếng:
- Tôn sư thúc, có đệ tử ký danh tới tìm ngài.
Nói xong, hắn hờ hững đứng sang một bên. Từ trong dược viên, một giọng nói già nua truyền ra:
- Ngươi lui xuống đi, cho đệ tử ký danh vào đây.
Thanh niên áo trắng khẽ cười, cáo lui. Trong lòng Vương Lâm không khỏi khẩn trương, hắn đẩy cổng dược viên bước vào, lập tức một mùi thuốc nồng đậm xộc thẳng vào mũi. Vương Lâm sững sờ, quay đầu nhìn lại cánh cổng, trong lòng thầm kinh ngạc vì sao chỉ cách nhau một cánh cửa mà đứng ở bên ngoài lại không ngửi thấy chút mùi vị nào.
- Đứng đực ra đó làm gì, còn không mau báo tên?
Giọng nói lộ vẻ bất mãn vang lên từ một góc phòng giữa dược viên. Vương Lâm vội vàng cung kính thưa:
- Đệ tử Vương Lâm, bái kiến Tôn trưởng lão. Ngày mai là sinh nhật cha đệ tử, đệ tử muốn xin phép về nhà một chuyến.
- Ngươi là Vương Lâm? Hóa ra chính là ngươi. Hừ, người tu tiên cốt ở chỗ chặt đứt hồng trần, ngươi lại vướng bận thế tục như vậy, cả đời này đừng mong bước chân vào tiên môn!
Tiếng nói già nua cất lời khiển trách. Vương Lâm nhíu mày, không kìm được mà đáp lại:
- Đệ tử hiện vẫn chưa được học tiên pháp gì, sao có thể coi là người tu tiên?
Đối phương im lặng một hồi, sau đó bực dọc nói:
- Kỳ hạn là ba ngày, đi nhanh về sớm. Đây là Thiên Lý Phù, có thể sử dụng hai lần, dán vào đùi sẽ giúp tốc độ tăng lên đáng kể.
Dứt lời, một tờ giấy vàng trông rất tầm thường từ cửa sổ bay ra, nhẹ nhàng rơi xuống chân Vương Lâm. Hắn nhặt lên, thận trọng cất vào trong ngực.
Hắn biết từ chỗ Trương Hổ rằng đệ tử ký danh mỗi khi về nhà đều được tặng loại tiên phù này. Mục đích của Hằng Nhạc Phái rất đơn giản: thông qua việc đệ tử phô diễn chút pháp thuật tiên gia khi thăm người thân để thu hút thêm nhiều hài tử đến tham gia khảo thí nhập môn.
Loại tiên phù này thực chất cấp bậc rất thấp, ưu điểm duy nhất là sử dụng dễ dàng, chỉ cần dán lên đùi là phàm nhân có thể chạy nhanh như bay.
Thế nhưng, trong hàng đệ tử nội môn cũng có không ít người thích tích góp thứ này để mang ra ngoài giao dịch đổi lấy vật dụng khác. Đệ tử ký danh như bọn họ ai nấy đều xem nó như bảo vật, có kẻ không nỡ dùng, mượn cớ về quê để tích trữ được không ít.
Rời khỏi chính viện, Vương Lâm trầm ngâm một lát rồi quay về chỗ ở, thu dọn hành lý, chào tạm biệt Trương Hổ rồi xuống núi. Lúc này, bầu trời đã lấp lánh ánh sao.
Vương Lâm vốn định sáng mai mới khởi hành, nhưng vì chưa rõ cách điều khiển tốc độ của tiên phù, lại sợ lỡ mất ngày vui của cha, nên hắn quyết định lên đường ngay trong đêm.
Ngay sau khi Vương Lâm rời đi không lâu, tại chính viện, Tôn trưởng lão đẩy cửa phòng định ra thu dọn thảo dược. Bỗng nhiên lão sững người, nhìn chằm chằm vào mấy nhành Lam Tuyến Thảo trồng gần cổng dược viên – tất cả chúng đều đã héo rũ từ bao giờ.
Đối với những điều này, Vương Lâm đều chọn cách mắt điếc tai ngơ. Hắn hiểu rõ tâm tính của đám đệ tử ký danh này đã sớm trở nên vặn vẹo. Trước khi hắn đến, bọn họ vốn là tầng lớp đáy cùng của môn phái, phải chịu đựng bao nỗi khổ nhọc, mệt mỏi mà không có nơi nào để phát tiết.
Nay hắn xuất hiện, lại mang cái danh dựa vào “tự sát” để bước chân vào tiên môn, thân phận chắc chắn còn thấp kém hơn cả bọn họ, nghiễm nhiên trở thành đối tượng để mọi người trút giận và bắt nạt.
Trong lòng hắn cười lạnh, hiểu rõ loại chuyện này không phải cứ phản kháng là có thể giải quyết. Trong chốn môn phái vốn dĩ cường giả vi tôn, những đệ tử ký danh này nhập môn sớm hơn hắn, thân hình ai nấy đều cường tráng, thậm chí có kẻ đã học được vài món tiên pháp sơ đẳng. Nếu hiện tại hắn ra tay phản kháng, người chịu thiệt thòi nhất định sẽ là hắn.
Tuy nhiên, Vương Lâm cũng chẳng phải hạng người nhu nhược. Hắn khắc sâu diện mạo của tất cả những kẻ từng nhục mạ mình vào tâm khảm, chờ đợi ngày thực lực tăng tiến sẽ tính sổ từng tên một.
Với tâm niệm ấy, hắn tựa như kẻ điếc người mù, mặc kệ lời ra tiếng vào, vẫn lầm lũi làm việc của mình. Mỗi ngày, ngoài việc gánh nước, hắn dành hết tâm trí để lén lút nghiên cứu hạt châu thần bí.
Hắn thử nghiệm dùng đủ loại chất lỏng để ngâm hạt châu: từ nước suối, sương mai, mồ hôi cho đến cả máu tươi. Cuối cùng, hắn phát hiện ra sương mai vẫn là thứ mang lại hiệu quả tốt nhất.
Dẫu vậy, sương mai cũng có sự phân cấp rõ rệt. Loại sương mai đọng trực tiếp trên bề mặt hạt châu có công hiệu thần kỳ nhất, kế đến là sương đêm. Nếu thu thập sương từ các vật thể khác rồi mới dùng để ngâm hạt châu thì hiệu quả giảm đi đáng kể. Suy rộng ra, nước suối xếp hàng thứ ba, còn máu và mồ hôi thì gần như chẳng có chút công hiệu nào.
Để tránh gây sự chú ý, hắn tìm trong núi vài chiếc hồ lô nhỏ hoang dại, sau khi nạo sạch hạt bên trong, hắn dùng chúng để đựng các loại sương mai khác nhau. Những hồ lô này hắn không mang theo bên người mà tìm một nơi vắng vẻ, chôn sâu xuống lòng đất tại các vị trí khác nhau. Ngoại trừ lúc thu gom sương mỗi ngày, hắn tuyệt đối không mang chúng về môn phái.
Bên mình hắn chỉ mang theo một chiếc hồ lô chứa nước suối đẫm linh khí, mỗi khi mệt mỏi lại uống vài ngụm, lập tức thấy tinh thần phấn chấn lạ thường.
Bên cạnh đó, Vương Lâm cũng phát hiện một hiện tượng kỳ lạ: Mỗi khi đêm xuống hoặc sáng sớm, lúc sương đọng trên hạt châu, bề mặt hạt châu trông như phủ đầy bọt nước, nhưng khi thu gom lại thì hơn phân nửa lượng sương ấy đã biến mất một cách bí ẩn, chỉ còn lại chưa đầy một phần mười.
Trước hiện tượng quái dị này, Vương Lâm chỉ có thể cho rằng sương mai đã bị hạt châu hấp thụ. Tuy cách giải thích này có chút hoang đường, nhưng ngoài nó ra, hắn thật sự không thể nghĩ ra đáp án nào khác.
Vào một buổi hoàng hôn nọ, sau khi đã đổ đầy ba vại nước cuối cùng, Vương Lâm liền nói với gã thanh niên hoàng y đang tọa thiền tu luyện:
- Lưu sư huynh, đệ muốn về nhà một chuyến, ngày mai sẽ không đến đây.
Ánh mắt thanh niên họ Lưu khẽ đảo, liếc xéo qua Vương Lâm một cái rồi từ lỗ mũi phát ra một tiếng “hừ” lạnh lùng.
Vương Lâm cũng chẳng bận tâm. Hắn nghe Trương Hổ nói, đệ tử ký danh mỗi năm có ba lượt được về thăm người thân, chỉ cần xin phép Tôn trưởng lão là được. Để thuận tiện cho việc đi lại, môn phái còn ban cho tiên phù để di chuyển nhanh chóng.
Vương Lâm nhớ rõ sinh nhật của cha đã cận kề, dù thế nào cũng phải trở về một chuyến. Vì vậy, sau khi rời khỏi phòng tạp vụ, hắn liền tức tốc chạy về phía chính viện, nơi Tôn trưởng lão cư ngụ.
Hằng Nhạc Phái được chia làm lục viện, gồm năm phụ một chính. Các phụ viện tương ứng với ngũ hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, là nơi ở của đệ tử ký danh. Đệ tử nội môn và các vị trưởng lão đều ngụ tại chính viện. Bình thường lúc gánh nước, hắn chỉ dám đứng từ xa chiêm ngưỡng nơi này với lòng đầy ngưỡng mộ. Nay có dịp đến gần quan sát kỹ lưỡng, hắn đứng trước cửa chính viện, cao giọng bẩm báo:
- Đệ tử ký danh Vương Lâm, cầu kiến Tôn trưởng lão!
Một thiếu niên mặc áo trắng loạng choạng bước ra từ chính viện, liếc nhìn Vương Lâm với vẻ cao ngạo rồi hỏi:
- Ngươi chính là Vương Lâm?
Thấy đối phương mặc áo trắng, Vương Lâm thầm giật mình, khẽ gật đầu. Hiện tại hắn đã rõ quy định về màu sắc y phục trong Hằng Nhạc Phái: đệ tử ký danh mặc hôi y hoặc hoàng y (hoàng y dành cho kẻ có tư cách tu luyện tiên pháp); đệ tử nội môn tùy theo thực lực mà mặc y phục các màu Tím, Đen, Trắng, Đỏ từ cao xuống thấp.
Thanh niên áo trắng nhếch mép cười nhạt, quét mắt nhìn Vương Lâm một lượt rồi quay người đi vào trong sân. Vương Lâm mặt không đổi sắc, lẳng lặng bước theo sau.
Vào đến trong chính viện, chẳng mấy chốc hắn được dẫn tới cạnh một dược viên trồng đầy kỳ hoa dị thảo. Thanh niên áo trắng lười biếng lên tiếng:
- Tôn sư thúc, có đệ tử ký danh tới tìm ngài.
Nói xong, hắn hờ hững đứng sang một bên. Từ trong dược viên, một giọng nói già nua truyền ra:
- Ngươi lui xuống đi, cho đệ tử ký danh vào đây.
Thanh niên áo trắng khẽ cười, cáo lui. Trong lòng Vương Lâm không khỏi khẩn trương, hắn đẩy cổng dược viên bước vào, lập tức một mùi thuốc nồng đậm xộc thẳng vào mũi. Vương Lâm sững sờ, quay đầu nhìn lại cánh cổng, trong lòng thầm kinh ngạc vì sao chỉ cách nhau một cánh cửa mà đứng ở bên ngoài lại không ngửi thấy chút mùi vị nào.
- Đứng đực ra đó làm gì, còn không mau báo tên?
Giọng nói lộ vẻ bất mãn vang lên từ một góc phòng giữa dược viên. Vương Lâm vội vàng cung kính thưa:
- Đệ tử Vương Lâm, bái kiến Tôn trưởng lão. Ngày mai là sinh nhật cha đệ tử, đệ tử muốn xin phép về nhà một chuyến.
- Ngươi là Vương Lâm? Hóa ra chính là ngươi. Hừ, người tu tiên cốt ở chỗ chặt đứt hồng trần, ngươi lại vướng bận thế tục như vậy, cả đời này đừng mong bước chân vào tiên môn!
Tiếng nói già nua cất lời khiển trách. Vương Lâm nhíu mày, không kìm được mà đáp lại:
- Đệ tử hiện vẫn chưa được học tiên pháp gì, sao có thể coi là người tu tiên?
Đối phương im lặng một hồi, sau đó bực dọc nói:
- Kỳ hạn là ba ngày, đi nhanh về sớm. Đây là Thiên Lý Phù, có thể sử dụng hai lần, dán vào đùi sẽ giúp tốc độ tăng lên đáng kể.
Dứt lời, một tờ giấy vàng trông rất tầm thường từ cửa sổ bay ra, nhẹ nhàng rơi xuống chân Vương Lâm. Hắn nhặt lên, thận trọng cất vào trong ngực.
Hắn biết từ chỗ Trương Hổ rằng đệ tử ký danh mỗi khi về nhà đều được tặng loại tiên phù này. Mục đích của Hằng Nhạc Phái rất đơn giản: thông qua việc đệ tử phô diễn chút pháp thuật tiên gia khi thăm người thân để thu hút thêm nhiều hài tử đến tham gia khảo thí nhập môn.
Loại tiên phù này thực chất cấp bậc rất thấp, ưu điểm duy nhất là sử dụng dễ dàng, chỉ cần dán lên đùi là phàm nhân có thể chạy nhanh như bay.
Thế nhưng, trong hàng đệ tử nội môn cũng có không ít người thích tích góp thứ này để mang ra ngoài giao dịch đổi lấy vật dụng khác. Đệ tử ký danh như bọn họ ai nấy đều xem nó như bảo vật, có kẻ không nỡ dùng, mượn cớ về quê để tích trữ được không ít.
Rời khỏi chính viện, Vương Lâm trầm ngâm một lát rồi quay về chỗ ở, thu dọn hành lý, chào tạm biệt Trương Hổ rồi xuống núi. Lúc này, bầu trời đã lấp lánh ánh sao.
Vương Lâm vốn định sáng mai mới khởi hành, nhưng vì chưa rõ cách điều khiển tốc độ của tiên phù, lại sợ lỡ mất ngày vui của cha, nên hắn quyết định lên đường ngay trong đêm.
Ngay sau khi Vương Lâm rời đi không lâu, tại chính viện, Tôn trưởng lão đẩy cửa phòng định ra thu dọn thảo dược. Bỗng nhiên lão sững người, nhìn chằm chằm vào mấy nhành Lam Tuyến Thảo trồng gần cổng dược viên – tất cả chúng đều đã héo rũ từ bao giờ.
— Hết chương —