Tiên Nghịch
Chương 14: Trưởng lão
Trong cơn buồn bực, lão tiến đến quan sát kỹ lưỡng, kinh hãi phát hiện không chỉ Lam Tuyến Thảo, mà ngay cả Tử Dạ Hoa ở phía đối diện cũng héo rũ. Tuy mức độ có khác nhau, song nhìn chung không nghiêm trọng bằng đám Lam Tuyến Thảo kia.
Lão nhớ rõ buổi trưa hôm nay, những linh dược này vẫn còn xanh mướt, tràn đầy nhựa sống, vậy mà chỉ sau một buổi chiều đã héo úa đến nhường này.
Lão cầm một nhành Lam Tuyến Thảo đã khô quắt lên, tập trung thần tư quan sát. Nhìn từ bên ngoài, nhành cỏ dường như đã thất thoát toàn bộ linh khí và nước dẫn đến khô héo. Sắc mặt lão lộ vẻ trầm tư, đưa tay sờ thử bùn đất dưới gốc thì thấy vẫn rất ẩm ướt. Môi trường sinh trưởng hoàn toàn phù hợp, điều này lại càng khiến lão thêm phần nghi hoặc và kinh ngạc.
Hồi lâu sau, đôi mắt lão chợt lóe lên tia sáng, khẽ lẩm bẩm:
- Buổi chiều hôm nay, nơi dược viên này của ta chỉ có duy nhất một mình hắn ghé đến. Nhưng hắn bất quá chỉ là một tên đệ tử ký danh, làm sao có bản lĩnh khiến số thảo dược này khô héo được chứ?
Nghĩ đến đây, lão quyết định phải điều tra cho rõ ngọn ngành. Chẳng nói chẳng rằng, lão phất mạnh tay áo, thân mình lập tức bay bổng lên không trung. Dưới chân hiện ra một đám mây bảy màu rực rỡ, lão nhanh chóng rời khỏi chính viện, chỉ chớp mắt sau đã đáp xuống phòng tạp vụ của đệ tử ký danh.
- Đệ tử nào cai quản nơi này?
Tôn trưởng lão khẽ quát một tiếng, âm thanh vang dội như sấm nổ ngang tai. Gã đệ tử hoàng y họ Lưu đang ở trong phòng nghe thấy, liền vội vã chạy ra. Gã bị dọa đến mức mặt mày tái mét, chân tay rụng rời, quỳ rạp xuống đất mà dập đầu không ngớt.
Tôn trưởng lão nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn mà nói:
- Nơi này của ngươi có ghi chép về đệ tử tên Vương Lâm không?
Trong lòng đệ tử họ Lưu chợt “thót” một cái. Gã không thể ngờ nổi một vị trưởng lão cao quý lại đích thân tìm đến đây chỉ để hỏi về một tên phế vật. Hoảng sợ nhớ lại những lần mình từng gây khó dễ cho Vương Lâm trước kia, sắc mặt gã nhất thời trắng bệch, run rẩy thốt lên:
- Đệ tử... có... có ghi chép về Vương Lâm sư đệ. Vương sư đệ vốn siêng năng hiếu học, mỗi khi làm việc đều vô cùng cần mẫn. Đệ tử... trong lòng đệ tử vốn luôn lấy hắn làm tấm gương sáng... làm mẫu mực để noi theo... Đệ tử...
Tôn trưởng lão nghe vậy thì dở khóc dở cười, nhưng thâm tâm lại có phần hưởng thụ. Đối phương càng khẩn trương, chứng tỏ càng kính sợ uy nghiêm của lão. Phải biết rằng trên thực tế, chức danh trưởng lão tại Hằng Nhạc Phái vốn chẳng có mấy giá trị.
Tất cả đệ tử đời thứ hai đều được gọi là trưởng lão, đương nhiên cách xưng hô này chỉ dành cho hạng đệ tử ký danh. Nếu gặp đệ tử nội môn, bọn lão đều bị gọi là sư thúc.
Tuy trong mắt đệ tử ký danh, lão là bậc trưởng lão cao thượng, nhưng thực tế ở thế hệ đệ tử đời thứ hai, lão chẳng có mấy địa vị, thực lực cũng thuộc hàng mạt hạng.
Thậm chí, ngay cả đám đệ tử đời thứ ba cũng có phần xem thường lão. Bằng không, môn phái đã chẳng giao cho lão cái công việc nhàn tản, không mấy quan trọng là xét duyệt cho đệ tử ký danh về nhà thăm người thân.
Tôn trưởng lão trầm giọng hỏi:
- Chỗ ở của Vương Lâm thuộc viện nào?
- Dạ... ở phía Bắc của phụ viện chữ Thổ...
Chẳng đợi gã nói hết câu, thân hình Tôn trưởng lão đã khẽ động, hóa thành cầu vồng bay vút về hướng Bắc. Trong nháy mắt, bóng dáng lão đã biến mất tăm.
Lúc này, trong lòng đệ tử họ Lưu càng thêm phần kinh hãi, hối hận khôn nguôi. Gã thầm thề với lòng mình rằng về sau nếu gặp lại Vương Lâm, nhất định không dám mở miệng châm chọc nửa lời, mà phải hết lòng nịnh nọt, cung phụng hắn như ông nội mới được. Dẫu sao, Vương Lâm cũng là người được trưởng lão đích thân để mắt tới cơ mà!
Sau khi Tôn trưởng lão vào đến phụ viện chữ Thổ, lão liền dùng thần thức đảo qua một lượt nhưng không thấy bóng dáng Vương Lâm đâu. Lão hơi trầm ngâm, tiến vào nơi quản lý sổ sách xem xét một hồi, tìm được số phòng của Vương Lâm liền đi thẳng tới. Lúc này Trương Hổ vẫn đang ngủ say sưa, ngáy như sấm, hoàn toàn không hay biết Tôn trưởng lão đã ghé qua.
Dùng thần thức cẩn thận tra xét căn phòng một lượt, Tôn trưởng lão nhíu chặt đôi mày, lẩm bẩm:
- Đi cũng thật nhanh. Hừ, chờ sau khi hắn quay lại, ta sẽ kiểm tra sau cũng không muộn.
...
Lúc này, Vương Lâm đang rảo bước giữa núi rừng, trên đùi dán tiên phù. Quả nhiên tiên phù này vô cùng thần kỳ, sau khi dán lên người, một dòng khí nóng hừng hực từ đó truyền vào cơ thể, tụ tụ tại đôi chân khiến bạch quang tỏa ra lóng lánh chói mắt. Nhìn từ xa, hắn trông chẳng khác nào một vị chân tiên hạ giới.
Lũ dã thú trong núi rừng vừa thoáng thấy ánh bạch quang này liền kinh sợ tháo chạy, không một con nào dám bén mảng lại gần.
Gió nhẹ tạt qua mặt, không khí chốn đại ngàn trong lành thanh khiết, Vương Lâm lòng đầy hân hoan, bước chân càng thêm nhanh nhẹn. Hắn cứ theo phương hướng trong trí nhớ mà không ngừng sải bước.
Một đêm trôi qua bình yên vô sự. Sáng sớm ngày hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, hắn uống một ngụm nước suối trong hồ lô, chờ cho tinh lực tràn đầy rồi mới quay đầu nhìn lại. Hắn phát hiện mình đã ra khỏi vùng núi rừng sâu thẳm. Ước chừng chỉ cần đi thêm một đoạn ngắn nữa là đến thị trấn, từ đó theo đường mòn là có thể về tới thôn nhà.
Không chút chần chừ, hắn rảo bước đi tới. Khi sắc trời đã sáng hẳn, hắn đã đặt chân vào thị trấn. Đúng lúc này đang diễn ra buổi chợ phiên, người qua kẻ lại náo nhiệt vô cùng. Vương Lâm dạo quanh một vòng, chọn mua vài món lễ vật cho cha mẹ rồi vội vã rời đi.
Đến khi mặt trời lên cao, rốt cuộc Vương Lâm cũng đã về tới thôn. Từ đằng xa, hắn đã trông thấy trước cửa nhà treo cao những dải giấy đỏ thắm, bên trên đề một chữ “Thọ” vàng rực rỡ. Trước cửa nhà ngựa xe tấp nập, người ra kẻ vào nhộn nhịp không ngớt.
Vương Lâm thoáng giật mình rồi nhanh chóng tiến lại gần, dừng chân ngay trước đại môn. Cảnh tượng hắn xuất hiện quả thực quá đỗi kinh người. Đám thân quyến đang tụ tập chúc thọ chỉ thấy một tia bạch quang lóe lên, ngay sau đó Vương Lâm đã sừng sững hiện ra trước mặt bọn họ.
Tất cả mọi người đều lộ vẻ hâm mộ tột độ, đồng thanh ca tụng:
- Nhị ca, Thiết Trụ đã về rồi kìa! Các vị nhìn xem, hài tử này tướng mạo thật tuấn tú, đúng là có phong thái của bậc Tiên Nhân.
- Đâu chỉ có vậy, nghe đâu lúc trước vị Tiên Nhân kia nhìn nhầm, về sau hối hận quá nên đã đích thân thu nhận Thiết Trụ làm đệ tử đấy. Từ nay về sau, cả gia tộc họ Vương chúng ta đều phải trông cậy vào ba hài tử các ngươi rồi.
- Lão già này trước đây mắt mờ, không nhìn ra cái chí hướng của hài tử này. Giờ nhìn lại mới thấy, hài tử Thiết Trụ chẳng hề thua kém Vương Trác hay Vương Hạo chút nào, quả thực là rồng trong loài người. Giỏi, giỏi lắm!
Tam thúc tổ – người có vai vế cao nhất trong dòng họ, vừa vuốt chòm râu bạc phơ vừa lớn tiếng tán thưởng, dường như đã quên bẵng đi cái vẻ mặt khinh khi, cay độc của lão hồi tháng trước.
- Hài tử Thiết Trụ này vốn dĩ từ bé đã thông minh tuyệt đỉnh, ta đã sớm nói hắn tất sẽ được Tiên Nhân thu nhận mà. Lần trước chẳng qua chỉ là chút nhầm lẫn ngoài ý muốn. Đến Tiên Nhân còn có lúc lầm, huống chi hạng phàm phu tục tử như chúng ta. Thiết Trụ à, ngươi chớ có oán hận Ngũ thúc nhé, Ngũ thúc ở đây có lời xin lỗi ngươi.
Tiếng nói cười hỗn tạp, kẻ khen người nịnh. Toàn bộ thân thích đều quay ngoắt thái độ, ai nấy đều mang vẻ mặt rạng rỡ, cố tỏ ra vô cùng thân thiết.
Vương Lâm thầm hừ lạnh một tiếng trong lòng. Lúc này, cha hắn từ trong nhà vui mừng khôn xiết chạy ra, nắm chặt lấy tay con trai, quan tâm hỏi han:
- Thiết Trụ, sao con lại về đây? Cha đã dặn rồi, con phải an tâm tu hành ở Hằng Nhạc Phái, chớ có bận lòng chuyện gia đình cơ mà.
Vương Lâm nhìn cha, nhận thấy những nếp nhăn trên gương mặt ông dường như đã vơi đi nhiều, hiển nhiên mấy ngày qua ông vô cùng mãn nguyện. Hắn mỉm cười đáp:
- Cha! Cha cứ yên tâm, mỗi năm đệ tử trong phái đều có ba lần được về thăm người thân. Chờ qua lễ mừng thọ của cha, con sẽ lập tức quay về.
Cha Vương Lâm đắc ý nhìn quanh đám thân thích, dắt tay con trai bước vào đại môn, lớn giọng gọi:
- Mẹ nó ơi! Xem ai về đây này!
Mẹ Vương Lâm đang đứng giữa đám nữ quyến, trò chuyện rôm rả về những việc thường nhật. Nghe tiếng chồng gọi, bà vội ngẩng đầu lên, thấy con trai liền mừng rỡ khôn cùng, chạy lại nắm chặt lấy tay Vương Lâm, không ngớt lời hỏi han ân cần.
Lão nhớ rõ buổi trưa hôm nay, những linh dược này vẫn còn xanh mướt, tràn đầy nhựa sống, vậy mà chỉ sau một buổi chiều đã héo úa đến nhường này.
Lão cầm một nhành Lam Tuyến Thảo đã khô quắt lên, tập trung thần tư quan sát. Nhìn từ bên ngoài, nhành cỏ dường như đã thất thoát toàn bộ linh khí và nước dẫn đến khô héo. Sắc mặt lão lộ vẻ trầm tư, đưa tay sờ thử bùn đất dưới gốc thì thấy vẫn rất ẩm ướt. Môi trường sinh trưởng hoàn toàn phù hợp, điều này lại càng khiến lão thêm phần nghi hoặc và kinh ngạc.
Hồi lâu sau, đôi mắt lão chợt lóe lên tia sáng, khẽ lẩm bẩm:
- Buổi chiều hôm nay, nơi dược viên này của ta chỉ có duy nhất một mình hắn ghé đến. Nhưng hắn bất quá chỉ là một tên đệ tử ký danh, làm sao có bản lĩnh khiến số thảo dược này khô héo được chứ?
Nghĩ đến đây, lão quyết định phải điều tra cho rõ ngọn ngành. Chẳng nói chẳng rằng, lão phất mạnh tay áo, thân mình lập tức bay bổng lên không trung. Dưới chân hiện ra một đám mây bảy màu rực rỡ, lão nhanh chóng rời khỏi chính viện, chỉ chớp mắt sau đã đáp xuống phòng tạp vụ của đệ tử ký danh.
- Đệ tử nào cai quản nơi này?
Tôn trưởng lão khẽ quát một tiếng, âm thanh vang dội như sấm nổ ngang tai. Gã đệ tử hoàng y họ Lưu đang ở trong phòng nghe thấy, liền vội vã chạy ra. Gã bị dọa đến mức mặt mày tái mét, chân tay rụng rời, quỳ rạp xuống đất mà dập đầu không ngớt.
Tôn trưởng lão nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn mà nói:
- Nơi này của ngươi có ghi chép về đệ tử tên Vương Lâm không?
Trong lòng đệ tử họ Lưu chợt “thót” một cái. Gã không thể ngờ nổi một vị trưởng lão cao quý lại đích thân tìm đến đây chỉ để hỏi về một tên phế vật. Hoảng sợ nhớ lại những lần mình từng gây khó dễ cho Vương Lâm trước kia, sắc mặt gã nhất thời trắng bệch, run rẩy thốt lên:
- Đệ tử... có... có ghi chép về Vương Lâm sư đệ. Vương sư đệ vốn siêng năng hiếu học, mỗi khi làm việc đều vô cùng cần mẫn. Đệ tử... trong lòng đệ tử vốn luôn lấy hắn làm tấm gương sáng... làm mẫu mực để noi theo... Đệ tử...
Tôn trưởng lão nghe vậy thì dở khóc dở cười, nhưng thâm tâm lại có phần hưởng thụ. Đối phương càng khẩn trương, chứng tỏ càng kính sợ uy nghiêm của lão. Phải biết rằng trên thực tế, chức danh trưởng lão tại Hằng Nhạc Phái vốn chẳng có mấy giá trị.
Tất cả đệ tử đời thứ hai đều được gọi là trưởng lão, đương nhiên cách xưng hô này chỉ dành cho hạng đệ tử ký danh. Nếu gặp đệ tử nội môn, bọn lão đều bị gọi là sư thúc.
Tuy trong mắt đệ tử ký danh, lão là bậc trưởng lão cao thượng, nhưng thực tế ở thế hệ đệ tử đời thứ hai, lão chẳng có mấy địa vị, thực lực cũng thuộc hàng mạt hạng.
Thậm chí, ngay cả đám đệ tử đời thứ ba cũng có phần xem thường lão. Bằng không, môn phái đã chẳng giao cho lão cái công việc nhàn tản, không mấy quan trọng là xét duyệt cho đệ tử ký danh về nhà thăm người thân.
Tôn trưởng lão trầm giọng hỏi:
- Chỗ ở của Vương Lâm thuộc viện nào?
- Dạ... ở phía Bắc của phụ viện chữ Thổ...
Chẳng đợi gã nói hết câu, thân hình Tôn trưởng lão đã khẽ động, hóa thành cầu vồng bay vút về hướng Bắc. Trong nháy mắt, bóng dáng lão đã biến mất tăm.
Lúc này, trong lòng đệ tử họ Lưu càng thêm phần kinh hãi, hối hận khôn nguôi. Gã thầm thề với lòng mình rằng về sau nếu gặp lại Vương Lâm, nhất định không dám mở miệng châm chọc nửa lời, mà phải hết lòng nịnh nọt, cung phụng hắn như ông nội mới được. Dẫu sao, Vương Lâm cũng là người được trưởng lão đích thân để mắt tới cơ mà!
Sau khi Tôn trưởng lão vào đến phụ viện chữ Thổ, lão liền dùng thần thức đảo qua một lượt nhưng không thấy bóng dáng Vương Lâm đâu. Lão hơi trầm ngâm, tiến vào nơi quản lý sổ sách xem xét một hồi, tìm được số phòng của Vương Lâm liền đi thẳng tới. Lúc này Trương Hổ vẫn đang ngủ say sưa, ngáy như sấm, hoàn toàn không hay biết Tôn trưởng lão đã ghé qua.
Dùng thần thức cẩn thận tra xét căn phòng một lượt, Tôn trưởng lão nhíu chặt đôi mày, lẩm bẩm:
- Đi cũng thật nhanh. Hừ, chờ sau khi hắn quay lại, ta sẽ kiểm tra sau cũng không muộn.
...
Lúc này, Vương Lâm đang rảo bước giữa núi rừng, trên đùi dán tiên phù. Quả nhiên tiên phù này vô cùng thần kỳ, sau khi dán lên người, một dòng khí nóng hừng hực từ đó truyền vào cơ thể, tụ tụ tại đôi chân khiến bạch quang tỏa ra lóng lánh chói mắt. Nhìn từ xa, hắn trông chẳng khác nào một vị chân tiên hạ giới.
Lũ dã thú trong núi rừng vừa thoáng thấy ánh bạch quang này liền kinh sợ tháo chạy, không một con nào dám bén mảng lại gần.
Gió nhẹ tạt qua mặt, không khí chốn đại ngàn trong lành thanh khiết, Vương Lâm lòng đầy hân hoan, bước chân càng thêm nhanh nhẹn. Hắn cứ theo phương hướng trong trí nhớ mà không ngừng sải bước.
Một đêm trôi qua bình yên vô sự. Sáng sớm ngày hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, hắn uống một ngụm nước suối trong hồ lô, chờ cho tinh lực tràn đầy rồi mới quay đầu nhìn lại. Hắn phát hiện mình đã ra khỏi vùng núi rừng sâu thẳm. Ước chừng chỉ cần đi thêm một đoạn ngắn nữa là đến thị trấn, từ đó theo đường mòn là có thể về tới thôn nhà.
Không chút chần chừ, hắn rảo bước đi tới. Khi sắc trời đã sáng hẳn, hắn đã đặt chân vào thị trấn. Đúng lúc này đang diễn ra buổi chợ phiên, người qua kẻ lại náo nhiệt vô cùng. Vương Lâm dạo quanh một vòng, chọn mua vài món lễ vật cho cha mẹ rồi vội vã rời đi.
Đến khi mặt trời lên cao, rốt cuộc Vương Lâm cũng đã về tới thôn. Từ đằng xa, hắn đã trông thấy trước cửa nhà treo cao những dải giấy đỏ thắm, bên trên đề một chữ “Thọ” vàng rực rỡ. Trước cửa nhà ngựa xe tấp nập, người ra kẻ vào nhộn nhịp không ngớt.
Vương Lâm thoáng giật mình rồi nhanh chóng tiến lại gần, dừng chân ngay trước đại môn. Cảnh tượng hắn xuất hiện quả thực quá đỗi kinh người. Đám thân quyến đang tụ tập chúc thọ chỉ thấy một tia bạch quang lóe lên, ngay sau đó Vương Lâm đã sừng sững hiện ra trước mặt bọn họ.
Tất cả mọi người đều lộ vẻ hâm mộ tột độ, đồng thanh ca tụng:
- Nhị ca, Thiết Trụ đã về rồi kìa! Các vị nhìn xem, hài tử này tướng mạo thật tuấn tú, đúng là có phong thái của bậc Tiên Nhân.
- Đâu chỉ có vậy, nghe đâu lúc trước vị Tiên Nhân kia nhìn nhầm, về sau hối hận quá nên đã đích thân thu nhận Thiết Trụ làm đệ tử đấy. Từ nay về sau, cả gia tộc họ Vương chúng ta đều phải trông cậy vào ba hài tử các ngươi rồi.
- Lão già này trước đây mắt mờ, không nhìn ra cái chí hướng của hài tử này. Giờ nhìn lại mới thấy, hài tử Thiết Trụ chẳng hề thua kém Vương Trác hay Vương Hạo chút nào, quả thực là rồng trong loài người. Giỏi, giỏi lắm!
Tam thúc tổ – người có vai vế cao nhất trong dòng họ, vừa vuốt chòm râu bạc phơ vừa lớn tiếng tán thưởng, dường như đã quên bẵng đi cái vẻ mặt khinh khi, cay độc của lão hồi tháng trước.
- Hài tử Thiết Trụ này vốn dĩ từ bé đã thông minh tuyệt đỉnh, ta đã sớm nói hắn tất sẽ được Tiên Nhân thu nhận mà. Lần trước chẳng qua chỉ là chút nhầm lẫn ngoài ý muốn. Đến Tiên Nhân còn có lúc lầm, huống chi hạng phàm phu tục tử như chúng ta. Thiết Trụ à, ngươi chớ có oán hận Ngũ thúc nhé, Ngũ thúc ở đây có lời xin lỗi ngươi.
Tiếng nói cười hỗn tạp, kẻ khen người nịnh. Toàn bộ thân thích đều quay ngoắt thái độ, ai nấy đều mang vẻ mặt rạng rỡ, cố tỏ ra vô cùng thân thiết.
Vương Lâm thầm hừ lạnh một tiếng trong lòng. Lúc này, cha hắn từ trong nhà vui mừng khôn xiết chạy ra, nắm chặt lấy tay con trai, quan tâm hỏi han:
- Thiết Trụ, sao con lại về đây? Cha đã dặn rồi, con phải an tâm tu hành ở Hằng Nhạc Phái, chớ có bận lòng chuyện gia đình cơ mà.
Vương Lâm nhìn cha, nhận thấy những nếp nhăn trên gương mặt ông dường như đã vơi đi nhiều, hiển nhiên mấy ngày qua ông vô cùng mãn nguyện. Hắn mỉm cười đáp:
- Cha! Cha cứ yên tâm, mỗi năm đệ tử trong phái đều có ba lần được về thăm người thân. Chờ qua lễ mừng thọ của cha, con sẽ lập tức quay về.
Cha Vương Lâm đắc ý nhìn quanh đám thân thích, dắt tay con trai bước vào đại môn, lớn giọng gọi:
- Mẹ nó ơi! Xem ai về đây này!
Mẹ Vương Lâm đang đứng giữa đám nữ quyến, trò chuyện rôm rả về những việc thường nhật. Nghe tiếng chồng gọi, bà vội ngẩng đầu lên, thấy con trai liền mừng rỡ khôn cùng, chạy lại nắm chặt lấy tay Vương Lâm, không ngớt lời hỏi han ân cần.
— Hết chương —