Tiên Nghịch
Chương 15: Dị biến
Trong lòng Vương Lâm cảm thấy ấm áp vô ngần. Suốt một tháng qua, hắn đã quá quen với những lời châm chọc khiêu khích của người ngoài, nay vừa trở về nhà đã lập tức cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ cha mẹ.
- Nhị ca, Thiết Trụ giờ đã là đệ tử của Tiên Nhân rồi. Lúc trước Lục đệ ta mắt mờ, có vài lời nói hơi khó nghe, Nhị ca ngàn vạn lần đừng để bụng. Ngươi cũng biết hạng người như ta rồi đấy, miệng xà tâm phật, nói năng chua ngoa chút thôi chứ thực tâm đều là muốn tốt cho Thiết Trụ cả.
- Nhị tẩu, lúc trước con gái nhà ta vừa nghe ta bảo không cho đính hôn liền nổi trận lôi đình, nói dù thế nào cũng nhất quyết phải gả cho Thiết Trụ nhà tẩu. Ngươi xem, hay là chúng ta định đoạt việc hôn sự này luôn đi cho rồi?
- Lão Nhị à, Ngũ thúc già rồi, về sau Vương gia ta toàn bộ phải trông cậy vào các ngươi. Cả đời này Ngũ thúc coi trọng nhất là oa nhi nhà ngươi, hài tử này tương lai nhất định sẽ có tiền đồ xán lạn. Nói thật lòng, ta thấy Thiết Trụ còn có triển vọng hơn cả tiểu tử nhà đại ca ngươi nhiều.
Cha mẹ Vương Lâm nghe vậy thì mặt mày hồng hào, rạng rỡ hẳn lên. Chẳng mấy chốc tiệc mừng thọ bắt đầu, toàn bộ thân quyến tới dự đều không ngớt lời tán dương Vương Lâm.
Thậm chí có kẻ sau khi uống vài chén rượu nồng, còn lớn tiếng bất bình thay cho cha Vương Lâm về chuyện phân chia gia sản năm xưa, nói rằng mọi người phải đoàn kết lại để giúp ông đòi lại phần tài sản vốn thuộc về mình. Cha Vương Lâm chỉ cười cười mà không cho là thật, bởi ông quá hiểu tính cách của những người thân thích này.
Quan trọng hơn hết là hiện tại ông đã chẳng còn màng đến những chuyện cũ năm xưa. Ông chỉ hy vọng con trai mình có thể ngày một thành đạt, đời này ông chẳng còn mong cầu gì hơn thế.
Náo nhiệt cả một ngày ròng, đến khi hoàng hôn buông xuống, các thân thích mới lục tục ra về. Nhìn đống quà tặng lớn nhỏ chất đầy trong sân, Vương Lâm không khỏi có chút cảm thán. Trong sách xưa thường nói “một người làm quan cả họ được nhờ”, đến nay hắn mới thực sự thấu hiểu ý nghĩa của câu nói ấy.
Đêm đến, cha mẹ Vương Lâm vây quanh hỏi han về cuộc sống nơi tiên môn. Nhìn ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của song thân, lần đầu tiên trong đời Vương Lâm nói dối cha mẹ. Hắn thêu dệt nên cảnh tượng mình được trọng vọng ra sao, tu luyện tinh tấn thế nào trong môn phái. Nghe xong, cha mẹ hắn cao hứng vô cùng, cười không khép miệng.
Vì cha mẹ, dù việc làm đệ tử ký danh có vất vả khổ sở đến đâu, dù người đời có châm chọc chế giễu thế nào, hắn cũng nguyện cắn răng nhẫn nhịn. Dẫu sao từ nhỏ đến lớn, cha mẹ hắn chưa bao giờ có được một ngày vui sướng mãn nguyện như hôm nay.
- Chẳng phải chỉ là mười năm thôi sao? Ta nhịn được!
Vương Lâm thầm hạ quyết tâm.
Hắn ở nhà phụng dưỡng cha mẹ được hai ngày. Sáng sớm ngày thứ ba, khi cha mẹ cùng người dân trong thôn ra tiễn biệt, hắn dán tiên phù lên đùi rồi lướt đi. Mãi đến khi đã đi rất xa, bên tai hắn dường như vẫn còn văng vẳng những lời hâm mộ tán tụng của dân làng suốt mấy ngày qua.
Hôm nay sắc trời u ám, mây đen dày đặc từng lớp như tảng đá khổng lồ đè nặng trên đỉnh đầu. Thỉnh thoảng, không trung lại vang lên những tiếng sấm rền vang. Hơi ẩm giữa núi rừng tăng cao, sương mù bắt đầu bao phủ lối đi.
Vương Lâm đành phải tăng tốc độ hành trình. Đến tận đêm khuya, rốt cuộc hắn cũng đã chạy về đến Hằng Nhạc Phái.
Nằm trên giường, thấy Trương Hổ vẫn đang ngủ say như cũ, Vương Lâm trằn trọc trở mình liên tục, không tài nào chợp mắt nổi.
Nửa đêm, bên ngoài sấm nổ đì đùng, từng tia chớp xẹt qua chiếu sáng rực mọi ngóc ngách trong phòng. Vương Lâm đưa tay vuốt ve hạt châu trước ngực. Lần về nhà này, hắn đã nhờ mẹ may thêm một chiếc túi nhỏ bên trong áo để cất giữ hạt châu thật cẩn thận.
Lấy hạt châu từ trong túi ra, Vương Lâm nương theo ánh đèn dầu để quan sát. Bỗng nhiên hắn giật mình, dụi mắt nhìn kỹ vào những hoa văn hình đám mây trên bề mặt hạt châu.
- Không đúng! Ta nhớ rõ lần trước quan sát, trên mặt hạt châu chỉ có năm đám mây, sao bây giờ lại biến thành sáu đám rồi?
Vương Lâm kinh ngạc ngồi bật dậy, cẩn thận đếm đi đếm lại. Quả đúng là sáu đám mây trắng. Trong lòng hắn tràn đầy nghi hoặc, không rõ nguyên nhân vì đâu, lại càng thêm phần tò mò về lai lịch của hạt châu này. Hắn cẩn thận cất lại vào túi áo, thổi tắt ngọn đèn rồi mang theo nỗi băn khoăn mà chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài gió rít gào mạnh mẽ, tia chớp liên hồi, sấm sét ầm vang, mưa lớn như hạt đậu trút xuống mái nhà lợp bộp. Cửa sổ bị gió thổi đập vào khung nghe lách cách. Đang trong cơn mộng mị, Vương Lâm bỗng bị một luồng khí rét lạnh thấu xương làm cho thức tỉnh. Khoảnh khắc hắn mở mắt ra, bỗng nhiên trợn mắt há hốc mồm kinh hãi.
Những tia chớp liên tiếp chiếu sáng căn phòng lúc này đang tràn ngập hơi nước dày đặc. Trên bàn, trên mặt đất, ngay cả chăn đệm trên giường đều sũng nước.
Thế nhưng kỳ lạ thay, toàn thân Vương Lâm ngoại trừ phần ngực có hơi ẩm ướt ra, những chỗ khác vẫn hoàn toàn khô ráo. Hắn vội nhìn về phía Trương Hổ, chỉ thấy toàn thân gã đang bao phủ bởi một làn sương trắng xóa, quần áo ướt đẫm, khắp người phủ đầy sương giá. Hai mắt gã nhắm nghiền, sắc mặt tím tái, hàm răng đánh vào nhau lập cập.
- Trương Hổ! Trương Hổ!
Vương Lâm kinh hãi vội vàng bò dậy, lay gọi hồi lâu mà Trương Hổ không hề có dấu hiệu tỉnh lại, thậm chí hơi thở dường như cũng đã ngắt quãng.
Trong lúc định chạy ra ngoài tìm đệ tử khác giúp đỡ, Vương Lâm bỗng khựng lại, sờ lên quần áo mình, lòng đầy nghi hoặc:
- Vì sao cùng ở trong một căn phòng, đến mức chăn đệm đều có thể vắt ra nước, mà ta nằm đây lại không hề bị ướt, ngoại trừ phần áo trước ngực?
Vương Lâm suy ngẫm một hồi, cúi đầu nhìn vào ngực áo, ánh mắt chớp động liên hồi. Hắn lập tức lấy hạt châu thần bí ra đặt lên vị trí ấy.
Ngay trong khoảnh khắc đó, tất cả những giọt nước mưa trong phòng bắt đầu rung rinh rồi từ từ bay bổng lên không trung. Ngay cả trên người Trương Hổ cũng tỏa ra một làn sương trắng, ngưng tụ thành những giọt nước lơ lửng giữa phòng.
Một tia chớp khác xẹt qua, Vương Lâm kinh ngạc phát hiện những giọt nước đang phát ra ánh sáng lung linh ấy bỗng hóa thành từng điểm sáng, nhanh chóng tụ hội về phía hạt châu thần bí trên tay hắn.
Vương Lâm hoảng hốt ném hạt châu ra xa, ngồi thụp xuống đất để tránh những giọt nước đang bắn tới. Hạt châu thần bí vẽ nên một đường cong trên không trung rồi rơi xuống đất, lăn dài sang một bên. Toàn bộ nước mưa trong phòng dường như bị một sức mạnh vô hình thu hút, nhanh chóng hòa tan hoàn toàn vào bề mặt hạt châu.
Chỉ một lát sau, toàn bộ nước trong phòng đã biến mất không còn dấu vết, ngay cả chăn đệm ẩm ướt lúc trước giờ cũng trở nên khô ráo lạ thường. Nhịp thở của Trương Hổ cũng dần dần khôi phục bình thường, dù quần áo vẫn còn nhăn nhúm dính chặt trên người.
Hồi lâu sau, dông tố bên ngoài vẫn thét gào như cũ, nhưng sắc trời đã không còn tối đen như mực, thỉnh thoảng có ánh trăng mờ ảo xuyên qua mây mù. Vương Lâm đứng dậy, do dự một lát rồi thận trọng tiến lại gần nhặt hạt châu lên. Nhìn kỹ vào bề mặt nó, hắn lập tức phát hiện ra sự thay đổi:
Những đám mây trên bề mặt đã biến thành bảy đám!
Cảnh tượng vừa rồi khiến nội tâm hắn vừa tò mò, lại vừa có vài phần sợ hãi với hạt châu thần bí này. Nếu như hắn không thức tỉnh kịp thời mà lấy hạt châu ra, rất có thể Trương Hổ đã bị khí lạnh làm cho đông chết rồi.
Về phần tại sao bản thân mình không hề hấn gì, Vương Lâm trầm ngâm một lát rồi cho rằng đó là do mình thường xuyên uống nước suối linh khí có ngâm hạt châu thần bí.
Đối với những đám mây trên hạt châu, Vương Lâm bắt đầu nảy sinh hứng thú mãnh liệt. Hắn rất muốn biết rốt cuộc những đám mây này có tác dụng gì. Cân nhắc một hồi lâu, hắn gạt đi ý định tiếp tục để hạt châu hấp thụ nước mưa, vì sợ rằng nếu tạo ra cảnh tượng quá lớn sẽ khiến người bên ngoài chú ý.
Do dự một chút, hắn vẫn cẩn thận cất hạt châu vào túi áo. Chẳng bao lâu sau, sắc trời dần sáng tỏ. Vương Lâm đang định sửa soạn đến phòng tạp vụ thì lúc này Trương Hổ trên giường mới choàng tỉnh, gào to:
- Nước! Nước! Ta khát nước đến chết mất thôi!
- Nhị ca, Thiết Trụ giờ đã là đệ tử của Tiên Nhân rồi. Lúc trước Lục đệ ta mắt mờ, có vài lời nói hơi khó nghe, Nhị ca ngàn vạn lần đừng để bụng. Ngươi cũng biết hạng người như ta rồi đấy, miệng xà tâm phật, nói năng chua ngoa chút thôi chứ thực tâm đều là muốn tốt cho Thiết Trụ cả.
- Nhị tẩu, lúc trước con gái nhà ta vừa nghe ta bảo không cho đính hôn liền nổi trận lôi đình, nói dù thế nào cũng nhất quyết phải gả cho Thiết Trụ nhà tẩu. Ngươi xem, hay là chúng ta định đoạt việc hôn sự này luôn đi cho rồi?
- Lão Nhị à, Ngũ thúc già rồi, về sau Vương gia ta toàn bộ phải trông cậy vào các ngươi. Cả đời này Ngũ thúc coi trọng nhất là oa nhi nhà ngươi, hài tử này tương lai nhất định sẽ có tiền đồ xán lạn. Nói thật lòng, ta thấy Thiết Trụ còn có triển vọng hơn cả tiểu tử nhà đại ca ngươi nhiều.
Cha mẹ Vương Lâm nghe vậy thì mặt mày hồng hào, rạng rỡ hẳn lên. Chẳng mấy chốc tiệc mừng thọ bắt đầu, toàn bộ thân quyến tới dự đều không ngớt lời tán dương Vương Lâm.
Thậm chí có kẻ sau khi uống vài chén rượu nồng, còn lớn tiếng bất bình thay cho cha Vương Lâm về chuyện phân chia gia sản năm xưa, nói rằng mọi người phải đoàn kết lại để giúp ông đòi lại phần tài sản vốn thuộc về mình. Cha Vương Lâm chỉ cười cười mà không cho là thật, bởi ông quá hiểu tính cách của những người thân thích này.
Quan trọng hơn hết là hiện tại ông đã chẳng còn màng đến những chuyện cũ năm xưa. Ông chỉ hy vọng con trai mình có thể ngày một thành đạt, đời này ông chẳng còn mong cầu gì hơn thế.
Náo nhiệt cả một ngày ròng, đến khi hoàng hôn buông xuống, các thân thích mới lục tục ra về. Nhìn đống quà tặng lớn nhỏ chất đầy trong sân, Vương Lâm không khỏi có chút cảm thán. Trong sách xưa thường nói “một người làm quan cả họ được nhờ”, đến nay hắn mới thực sự thấu hiểu ý nghĩa của câu nói ấy.
Đêm đến, cha mẹ Vương Lâm vây quanh hỏi han về cuộc sống nơi tiên môn. Nhìn ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của song thân, lần đầu tiên trong đời Vương Lâm nói dối cha mẹ. Hắn thêu dệt nên cảnh tượng mình được trọng vọng ra sao, tu luyện tinh tấn thế nào trong môn phái. Nghe xong, cha mẹ hắn cao hứng vô cùng, cười không khép miệng.
Vì cha mẹ, dù việc làm đệ tử ký danh có vất vả khổ sở đến đâu, dù người đời có châm chọc chế giễu thế nào, hắn cũng nguyện cắn răng nhẫn nhịn. Dẫu sao từ nhỏ đến lớn, cha mẹ hắn chưa bao giờ có được một ngày vui sướng mãn nguyện như hôm nay.
- Chẳng phải chỉ là mười năm thôi sao? Ta nhịn được!
Vương Lâm thầm hạ quyết tâm.
Hắn ở nhà phụng dưỡng cha mẹ được hai ngày. Sáng sớm ngày thứ ba, khi cha mẹ cùng người dân trong thôn ra tiễn biệt, hắn dán tiên phù lên đùi rồi lướt đi. Mãi đến khi đã đi rất xa, bên tai hắn dường như vẫn còn văng vẳng những lời hâm mộ tán tụng của dân làng suốt mấy ngày qua.
Hôm nay sắc trời u ám, mây đen dày đặc từng lớp như tảng đá khổng lồ đè nặng trên đỉnh đầu. Thỉnh thoảng, không trung lại vang lên những tiếng sấm rền vang. Hơi ẩm giữa núi rừng tăng cao, sương mù bắt đầu bao phủ lối đi.
Vương Lâm đành phải tăng tốc độ hành trình. Đến tận đêm khuya, rốt cuộc hắn cũng đã chạy về đến Hằng Nhạc Phái.
Nằm trên giường, thấy Trương Hổ vẫn đang ngủ say như cũ, Vương Lâm trằn trọc trở mình liên tục, không tài nào chợp mắt nổi.
Nửa đêm, bên ngoài sấm nổ đì đùng, từng tia chớp xẹt qua chiếu sáng rực mọi ngóc ngách trong phòng. Vương Lâm đưa tay vuốt ve hạt châu trước ngực. Lần về nhà này, hắn đã nhờ mẹ may thêm một chiếc túi nhỏ bên trong áo để cất giữ hạt châu thật cẩn thận.
Lấy hạt châu từ trong túi ra, Vương Lâm nương theo ánh đèn dầu để quan sát. Bỗng nhiên hắn giật mình, dụi mắt nhìn kỹ vào những hoa văn hình đám mây trên bề mặt hạt châu.
- Không đúng! Ta nhớ rõ lần trước quan sát, trên mặt hạt châu chỉ có năm đám mây, sao bây giờ lại biến thành sáu đám rồi?
Vương Lâm kinh ngạc ngồi bật dậy, cẩn thận đếm đi đếm lại. Quả đúng là sáu đám mây trắng. Trong lòng hắn tràn đầy nghi hoặc, không rõ nguyên nhân vì đâu, lại càng thêm phần tò mò về lai lịch của hạt châu này. Hắn cẩn thận cất lại vào túi áo, thổi tắt ngọn đèn rồi mang theo nỗi băn khoăn mà chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài gió rít gào mạnh mẽ, tia chớp liên hồi, sấm sét ầm vang, mưa lớn như hạt đậu trút xuống mái nhà lợp bộp. Cửa sổ bị gió thổi đập vào khung nghe lách cách. Đang trong cơn mộng mị, Vương Lâm bỗng bị một luồng khí rét lạnh thấu xương làm cho thức tỉnh. Khoảnh khắc hắn mở mắt ra, bỗng nhiên trợn mắt há hốc mồm kinh hãi.
Những tia chớp liên tiếp chiếu sáng căn phòng lúc này đang tràn ngập hơi nước dày đặc. Trên bàn, trên mặt đất, ngay cả chăn đệm trên giường đều sũng nước.
Thế nhưng kỳ lạ thay, toàn thân Vương Lâm ngoại trừ phần ngực có hơi ẩm ướt ra, những chỗ khác vẫn hoàn toàn khô ráo. Hắn vội nhìn về phía Trương Hổ, chỉ thấy toàn thân gã đang bao phủ bởi một làn sương trắng xóa, quần áo ướt đẫm, khắp người phủ đầy sương giá. Hai mắt gã nhắm nghiền, sắc mặt tím tái, hàm răng đánh vào nhau lập cập.
- Trương Hổ! Trương Hổ!
Vương Lâm kinh hãi vội vàng bò dậy, lay gọi hồi lâu mà Trương Hổ không hề có dấu hiệu tỉnh lại, thậm chí hơi thở dường như cũng đã ngắt quãng.
Trong lúc định chạy ra ngoài tìm đệ tử khác giúp đỡ, Vương Lâm bỗng khựng lại, sờ lên quần áo mình, lòng đầy nghi hoặc:
- Vì sao cùng ở trong một căn phòng, đến mức chăn đệm đều có thể vắt ra nước, mà ta nằm đây lại không hề bị ướt, ngoại trừ phần áo trước ngực?
Vương Lâm suy ngẫm một hồi, cúi đầu nhìn vào ngực áo, ánh mắt chớp động liên hồi. Hắn lập tức lấy hạt châu thần bí ra đặt lên vị trí ấy.
Ngay trong khoảnh khắc đó, tất cả những giọt nước mưa trong phòng bắt đầu rung rinh rồi từ từ bay bổng lên không trung. Ngay cả trên người Trương Hổ cũng tỏa ra một làn sương trắng, ngưng tụ thành những giọt nước lơ lửng giữa phòng.
Một tia chớp khác xẹt qua, Vương Lâm kinh ngạc phát hiện những giọt nước đang phát ra ánh sáng lung linh ấy bỗng hóa thành từng điểm sáng, nhanh chóng tụ hội về phía hạt châu thần bí trên tay hắn.
Vương Lâm hoảng hốt ném hạt châu ra xa, ngồi thụp xuống đất để tránh những giọt nước đang bắn tới. Hạt châu thần bí vẽ nên một đường cong trên không trung rồi rơi xuống đất, lăn dài sang một bên. Toàn bộ nước mưa trong phòng dường như bị một sức mạnh vô hình thu hút, nhanh chóng hòa tan hoàn toàn vào bề mặt hạt châu.
Chỉ một lát sau, toàn bộ nước trong phòng đã biến mất không còn dấu vết, ngay cả chăn đệm ẩm ướt lúc trước giờ cũng trở nên khô ráo lạ thường. Nhịp thở của Trương Hổ cũng dần dần khôi phục bình thường, dù quần áo vẫn còn nhăn nhúm dính chặt trên người.
Hồi lâu sau, dông tố bên ngoài vẫn thét gào như cũ, nhưng sắc trời đã không còn tối đen như mực, thỉnh thoảng có ánh trăng mờ ảo xuyên qua mây mù. Vương Lâm đứng dậy, do dự một lát rồi thận trọng tiến lại gần nhặt hạt châu lên. Nhìn kỹ vào bề mặt nó, hắn lập tức phát hiện ra sự thay đổi:
Những đám mây trên bề mặt đã biến thành bảy đám!
Cảnh tượng vừa rồi khiến nội tâm hắn vừa tò mò, lại vừa có vài phần sợ hãi với hạt châu thần bí này. Nếu như hắn không thức tỉnh kịp thời mà lấy hạt châu ra, rất có thể Trương Hổ đã bị khí lạnh làm cho đông chết rồi.
Về phần tại sao bản thân mình không hề hấn gì, Vương Lâm trầm ngâm một lát rồi cho rằng đó là do mình thường xuyên uống nước suối linh khí có ngâm hạt châu thần bí.
Đối với những đám mây trên hạt châu, Vương Lâm bắt đầu nảy sinh hứng thú mãnh liệt. Hắn rất muốn biết rốt cuộc những đám mây này có tác dụng gì. Cân nhắc một hồi lâu, hắn gạt đi ý định tiếp tục để hạt châu hấp thụ nước mưa, vì sợ rằng nếu tạo ra cảnh tượng quá lớn sẽ khiến người bên ngoài chú ý.
Do dự một chút, hắn vẫn cẩn thận cất hạt châu vào túi áo. Chẳng bao lâu sau, sắc trời dần sáng tỏ. Vương Lâm đang định sửa soạn đến phòng tạp vụ thì lúc này Trương Hổ trên giường mới choàng tỉnh, gào to:
- Nước! Nước! Ta khát nước đến chết mất thôi!
— Hết chương —