Tiên Nghịch/ Chương 16: Hoài nghi
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 16: Hoài nghi

Hắn mơ mơ màng màng chạy đến bên cái bàn, cầm ấm nước rót một hồi lâu mà chẳng rót ra được lấy một giọt, không khỏi ngẩn ngơ. Hắn dụi mắt nhìn quanh quất, phát hiện chăn đệm đều khô ráo đến mức nhăn nheo, liền ngơ ngác hỏi Vương Lâm:

- Vương Lâm, ngươi về lúc nào vậy? Chúng ta đây là gặp phải Hạn Quỷ rồi sao?

Vương Lâm cười khổ, đẩy cửa phòng ra rồi đáp:

- Ta cũng không rõ, lúc trở về đã thấy thế này rồi. Hay là ngươi đi hỏi mấy vị sư huynh khác xem sao? Tuy nhiên, chuyện này mà truyền tới tai các vị trưởng lão, e là ngươi sẽ gặp không ít phiền toái, phải giải thích khôn cùng, không chừng còn bị vặn hỏi một phen đấy.

Trương Hổ nghe vậy liền dùng sức lắc đầu, nói:

- Được rồi, ta sẽ không hé răng nửa lời. Bằng không lại bị tra hỏi tới lui, một câu trả lời không thỏa đáng e rằng sẽ bị người ta giáo huấn một trận.

Vương Lâm chẳng buồn để ý đến hắn thêm nữa mà bước ra cửa phòng. Lúc này trời vẫn còn lất phất mưa nhỏ, hắn hơi trầm ngâm rồi vội vã rời đi. Vì lo ngại hạt châu sẽ gây ra dị tượng giữa trời mưa, hắn đặc biệt chọn những con đường mòn nhỏ hẹp, rẽ ngang rẽ dọc từ cửa đông đi ra ngoài.

Hết thảy những giọt nước mưa rơi trên người hắn đều bị hạt châu thần bí hấp thu sạch sẽ. Vương Lâm có phần khẩn trương vì sợ bị kẻ khác phát hiện ra điều dị thường này. Lúc trước hắn định giấu hạt châu trong phòng, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng liền từ bỏ ý định, cho rằng giấu ở bên ngoài vẫn là vạn toàn nhất.

Một mạch đi tới địa điểm cất giấu mấy chiếc hồ lô đựng sương mai, cũng may lúc này sắc trời vẫn chưa sáng hẳn, người qua lại thưa thớt. Vương Lâm đi đứng cực kỳ cẩn trọng, sau khi xác định xung quanh không có ai, hắn nhanh chóng chôn giấu hạt châu ở nơi này.

Làm xong việc đó, hắn mới nhẹ lòng thở ra. Hắn dự tính đợi khi trời tạnh mưa sẽ quay lại lấy bảo bối sau. Đưa mắt quan sát tứ phía một lần nữa, Vương Lâm mới thận trọng rời đi.

Trở lại phòng tạp vụ, hắn vừa định cầm lấy thùng nước thì chợt nghe tiếng cửa phòng mở ra “kẹt” một tiếng. Đệ tử họ Lưu thò bộ mặt chồn xấu xí ra sau cánh cửa, vừa nhìn thấy Vương Lâm liền ngẩn người ra, nhưng ngay lập tức trên mặt lại hiện lên vẻ nhiệt tình thái quá. Gã sốt sắng tiến lên đoạt lấy thùng nước trên tay Vương Lâm, miệng liến thoắng:

- Đây chẳng phải là Vương sư đệ sao? Thế nào, phụ mẫu ở nhà thân thể vẫn khang kiện chứ? Ngươi đi vắng mấy ngày, trong lòng sư huynh đây vẫn luôn canh cánh nhớ mong.

Vương Lâm thoáng sững sờ. Sắc mặt vồn vã của đối phương hắn vốn chẳng lạ lẫm gì, trông y hệt đám thân thích ở nhà hắn vậy. Thế nhưng hắn không sao hiểu nổi tên họ Lưu này hôm nay lại hát ra bài ca gì đây.

- Lưu sư huynh, thân thể phụ mẫu ta đều khỏe mạnh, đa tạ đã quan tâm.



Đoán không ra tâm ý đối phương, Vương Lâm đành cẩn trọng đáp lời.

- Sư đệ này, sau này ngươi không cần mỗi ngày đều thức khuya dậy sớm như vậy đâu. Lúc trước ta nói chuyện gánh mười vại nước mỗi ngày thực chất chỉ là lời nói đùa mà thôi, vậy mà ngươi cũng đổ đầy thật, đúng là hài tử thật thà dễ tin người. Về sau mỗi ngày gánh một vại là đủ rồi, hơn nữa cũng chẳng cần câu nệ việc có đầy hay không. Cứ đến giờ ăn là phải đi ăn, nếu có kẻ nào dám gây khó dễ cho ngươi, cứ báo danh tính sư huynh ra là được!

Đệ tử họ Lưu vỗ ngực đôm đốp, nói năng vô cùng nhiệt tình. Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ cổ quái, do dự một lát rồi hỏi:

- Sư huynh, không lẽ có việc gì cần đệ đi làm sao?

Đệ tử họ Lưu lập tức bày ra vẻ bất mãn, giả vờ tức giận nói:

- Sư đệ, sao lại khách khí với sư huynh như vậy? Chẳng lẽ sư huynh là hạng người vụ lợi thế sao? Ngươi đã là sư đệ của ta, ta đối đãi tốt với ngươi là lẽ đương nhiên. Sau này chuyện của ngươi cũng chính là chuyện của ta. Công việc tạp vụ này làm sơ sơ là được rồi, chẳng qua cũng chỉ là một câu nói của sư huynh đây mà thôi. Hôm nay trời mưa, ngươi không cần làm việc đâu. Đúng rồi, sư đệ này, mấy ngày trước Tôn trưởng lão có tìm ngươi, giờ ngươi đã về rồi thì nên đến chỗ trưởng lão bẩm báo một tiếng.

Nói xong, gã liếc mắt nhìn xem phản ứng của Vương Lâm ra sao.

Vương Lâm trầm ngâm một lát, khóe miệng khẽ nhếch lên vẻ cười như không cười, trong lòng đã đoán ra quá nửa nguyên nhân. Nghe ý tứ đối phương thì lúc hắn vắng mặt, hẳn là Tôn trưởng lão đã đích thân tới đây tìm hắn. Sợ rằng tên họ Lưu này đã hiểu lầm điều gì đó nên hôm nay mới trăm phương nghìn kế lấy lòng mình.

Hắn cũng chẳng thèm vạch trần, bèn bắt chước bộ dạng trước kia của đối phương, từ trong lỗ mũi phát ra một tiếng “Ừm” lạnh nhạt.

Đệ tử họ Lưu vừa thấy thái độ của Vương Lâm, tim gã chợt “thót” một cái, càng thêm chắc chắn với phán đoán của mình. Gã thầm nghĩ tên phế vật tiểu tử này đúng là chó ngáp phải ruồi, thế mà lại có quan hệ móc nối với trưởng lão, bằng không sao dám kiêu ngạo đến thế.

Quan sát tiểu tử này một hồi, gã thấy đây đúng là hạng người thù dai nhớ lâu, lúc trước mình từng gây khó dễ cho hắn, e rằng sau này hắn nhất định sẽ xử lý mình.

Gã nhập môn đã mười ba năm, ở phòng tạp vụ này cũng đã sáu năm trời, cho tới tận bây giờ gã chưa từng thấy vị trưởng lão nào đích thân đi tìm một tên đệ tử ký danh. Ngày thường dù có phái một tên đệ tử nội môn tới đây cũng đã là chuyện không tưởng rồi.

Cũng không phải gã không nghĩ tới khả năng Vương Lâm đã đắc tội với trưởng lão, nhưng gã không dám chắc. Gã chẳng sợ vạn biến, chỉ sợ vạn nhất. Ở Hằng Nhạc Phái nhiều năm, gã biết rõ những chuyện nội tình này vốn dĩ vô cùng sâu xa, một đệ tử ký danh nhỏ nhoi như gã quả thực không đáng là gì.

Nghĩ tới đây, gã hung hăng nghiến răng một cái, từ trong ngực lấy ra một tờ giấy vàng đưa cho Vương Lâm, nói:



- Sư đệ, tháng trước sư huynh vừa nhìn thấy ngươi đã thấy cảm mến, lễ vật mọn này tuy không đáng là bao nhưng là chút lòng thành của huynh, nói gì thì nói sư đệ cũng phải nhận lấy. Nếu ngươi không nhận...

Chẳng đợi gã nói dứt lời, Vương Lâm đã đưa tay cầm lấy tờ giấy vàng. Vừa liếc mắt qua hắn đã nhận ra ngay đây chính là Tiên Phù dùng để thăm thân của đệ tử ký danh.

- Đâu có, ý tốt của sư huynh sư đệ há dám từ chối. Có điều trưởng lão đang chờ ta, ngày mai đệ lại tới ôn chuyện với huynh sau.

Vương Lâm khẽ mỉm cười nói. Lưu sư huynh vội vàng gật đầu, hâm mộ nói:

- Việc của trưởng lão quan trọng hơn, sư đệ mau đi đi.

Vương Lâm ngoài mặt thì bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dâng lên nỗi băn khoăn. Vị Tôn trưởng lão này đích thân tìm đến mình, rốt cuộc là vì chuyện gì? Mang theo mối nghi hoặc ấy, Vương Lâm không nhanh không chậm đi về phía chính viện. Dọc đường đi hắn phân tích đủ mọi khả năng, nhưng vẫn không sao hiểu nổi.

“Chẳng lẽ lão đã phát hiện ra ta có hạt châu thần bí?”

Vương Lâm khựng bước chân, trầm tư trong giây lát. Hắn thầm nghĩ nếu không đi, ngược lại sẽ càng khiến người ta thêm nghi ngờ, chi bằng cứ làm bộ làm tịch tới đó xem sao. Dù sao hạt châu cũng không có trên người. Nghĩ đoạn, hắn sải bước tiến về phía trước.

Chẳng mấy chốc đã tới chính viện, sau khi thông báo mục đích, gã thanh niên áo trắng lúc trước lại xuất hiện. Gã tỏ vẻ kinh ngạc, mỉa mai nói:

- Sao thế, lại muốn về nhà thăm thân nữa à?

Vương Lâm hơi nhíu mày, đang định đáp lời thì từ sâu trong chính viện vọng ra giọng nói của Tôn trưởng lão:

- Mau dẫn hắn tới gặp ta, không được chậm trễ!

Thanh niên áo trắng bĩu môi, nhìn Vương Lâm đầy thâm ý rồi lẳng lặng dẫn đường đi vào trong viện. Vương Lâm im lặng đi theo sau.

Vào tới chỗ ngụ của Tôn trưởng lão, thanh niên áo trắng cáo lui, trước khi đi còn không quên lộ vẻ cổ quái mà dò xét Vương Lâm một phen. Vương Lâm thoáng chút khẩn trương, hắn đẩy cổng dược viên bước vào.

Vừa vào tới nơi đã thấy từ gian phòng giữa dược viên bước ra một lão già, mặt mũi đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt sáng quắc như đuốc. Lão bày ra bộ mặt lãnh đạm, đưa mắt quét qua liếc nhìn Vương Lâm.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục