Tiên Nghịch
Chương 17: Đệ tử nội môn
Chỉ liếc mắt nhìn một cái, Vương Lâm đã cảm thấy toàn thân từ trong ra ngoài đều bị đối phương nhìn thấu hoàn toàn. Lão giả nhíu mày, không phát hiện Vương Lâm có gì dị thường trên người, trầm giọng hỏi:
- Vương Lâm, ngươi về lúc nào?
Vương Lâm vừa bị đối phương soi xét một hồi, trong lòng không khỏi xao động, vội vàng đáp:
- Đệ tử trở về từ đêm qua. Sáng sớm hôm nay tại phòng tạp vụ nghe Lưu sư huynh nói lão nhân gia ngài muốn tìm ta, nên đệ tử lập tức tới ngay.
Sắc mặt Tôn trưởng lão âm trầm, chẳng nói chẳng rằng, bước tới một bước tóm lấy Vương Lâm. Ngay lập tức, một đám mây bảy màu hiện ra dưới chân, lão đưa hắn bay thẳng tới nơi ở của đệ tử ký danh. Tốc độ quá nhanh khiến Vương Lâm có cảm giác hít thở không thông, cũng may không lâu sau đã tới nơi.
Vương Lâm bị ném sang một bên, thần thức của Tôn trưởng lão lập tức đảo khắp gian phòng.
- Ơ?
Tôn trưởng lão vừa động thân đã bước tới bên giường Vương Lâm, bàn tay mở rộng, lục tìm trong bọc hành lý rồi lấy ra một chiếc hồ lô đựng nước suối.
Vương Lâm ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình thường nhưng thâm tâm lại hồi hộp khôn cùng, tim đập liên hồi, vội vã tìm lý do thoái thác.
Tôn trưởng lão cẩn thận quan sát hồi lâu, thần sắc khẽ động, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trầm giọng hỏi:
- Vương Lâm, trong hồ lô này chứa thứ gì?
Vương Lâm vội vàng làm bộ giả ngu nói:
- Trưởng lão, trong hồ lô này là nước suối từ trên núi cao chảy xuống. Nước suối này rất thần kỳ, mỗi lần mệt mỏi đệ tử uống vào là thấy tinh thần sảng khoái ngay. Đệ tử trước đây có đọc sách, thấy nói rằng cái gì của Tiên Nhân cũng tốt, không ngờ ngay cả nước suối cũng thần kỳ như vậy. Trưởng lão, nếu ngài muốn lấy nước suối này thì ở phòng tạp vụ có mười cái vại lớn, vại nào cũng to như gian nhà, đều là do đệ tử lên núi gánh về cả đó.
Tôn trưởng lão mở nắp hồ lô, đặt lên mũi ngửi thử, nhất thời sắc mặt đại biến, vội vàng gặng hỏi:
- Ai nói cho ngươi biết về nước suối này? Ngươi tìm thấy hồ lô này ở địa phương nào? Nói mau!
Vương Lâm ngẩn người ra, ngây ngốc hỏi lại:
- Trưởng lão, hồ lô này có vấn đề gì sao? Lúc đệ tử đang lấy nước thì thấy nó từ phía thượng du trôi xuống, thấy lạ nên mới vớt lên thôi.
Tôn trưởng lão nheo mắt lại, liếc nhìn Vương Lâm đầy thâm ý, tay vuốt ve chiếc hồ lô, trong lòng thầm tính toán:
- Trong hồ lô này linh khí cực kỳ sung túc. Nước suối bên trong nếu để phàm nhân uống, tuy không hấp thu được linh khí nhưng sẽ thấy tinh thần thoải mái, điểm ấy hắn không nói dối. Bất quá cho tên tiểu tử này dùng đúng là phí phạm của trời, nếu dùng để luyện đan, dược hiệu chắc chắn không tồi. Về phần Lam Tuyến Thảo cùng Tử Dạ Hoa héo rũ, rất có khả năng liên quan tới hồ lô này, nói không chừng chúng tồn tại nguyên lý tương sinh tương khắc. Tuy nhiên, việc này phải chờ sau khi thí nghiệm mới rõ được.
Nghĩ tới đây, thần sắc lão khẽ động, ngưng thần nhìn kỹ chiếc hồ lô. Lão xụ mặt, âm trầm nhìn chằm chằm Vương Lâm, mở miệng dọa nạt:
- Vương Lâm, ngươi thật to gan lớn mật! Dám lừa gạt trưởng lão, xem ra ngươi ở Hằng Nhạc Phái này đã quá đủ rồi!
Trên mặt Vương Lâm lộ vẻ khó hiểu, vội vàng phân trần:
- Trưởng lão, đệ tử không có lừa ngài. Ở phòng tạp vụ thật sự có mười vại nước suối lớn mà...
Chẳng đợi hắn nói dứt lời, Tôn trưởng lão đã giận quá hóa cười:
- Ngươi còn dám giả ngu với ta sao? Ta thấy vỏ hồ lô này trông vẫn còn tươi, rõ ràng là gần đây mới hái, vậy mà ngươi dám nói là vớt được dưới suối. Vương Lâm, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, mau nói hồ lô này từ đâu mà có? Nếu không khai thật, ta sẽ trục xuất ngươi khỏi Hằng Nhạc Phái ngay hôm nay!
Gương mặt Vương Lâm hiện rõ vẻ tức giận, lớn tiếng nói:
- Đi thì đi! Ta ở Hằng Nhạc Phái này, trừ mỗi ngày phải gánh nước ra thì chẳng được tích sự gì. Mười cái vại nước lớn kia, đệ tử đi một vòng cũng chẳng kịp về ăn cơm. Nếu mẹ ta không mang cho ít khoai lang lót dạ, e rằng đã sớm chết đói rồi. Đây căn bản không phải là tu tiên, mà thuần túy là chịu tội! Ta vất vả lắm mới vớt được cái hồ lô này lên, nếu ngài muốn thì cứ việc lấy đi, cần gì phải vu cho ta tội lừa gạt. Hồ lô này mới hay cũ thì liên quan gì đến ta, không chừng có kẻ nào ném xuống suối, ngài hỏi ta, ta biết hỏi ai đây!
Tôn trưởng lão đưa mắt nhìn đống khoai lang còn lại trong hành lý, lại nhìn chằm chằm chiếc hồ lô trong tay, trầm ngâm một lát rồi thầm cười lạnh:
- Chiếc hồ lô này ta nhất định phải có. Nhưng nếu đoạt vật của một tên đệ tử ký danh rồi lại bức hắn ra đi, nếu truyền ra ngoài thì thật khó nghe, danh dự lão phu trong môn phái xem như quét sạch. Hơn nữa, nếu các sư huynh đệ biết được việc này, chắc chắn sẽ đòi chia chác, ta lại chẳng có bản lĩnh tranh giành với bọn họ. Tuyệt đối không thể để bọn họ hay biết, vả lại tiểu tử này vẫn chưa nói thật, hồ lô tất nhiên không chỉ có một cái. Nếu ta lấy được tất cả để luyện đan, tu vi nhất định sẽ tiến một bước dài.
Nghĩ đoạn, lão lập tức thay đổi thái độ, làm bộ giật mình thở dài:
- Tiểu hài tử nhà ngươi thật là khổ. Đi một vòng gánh nước mà cơm cũng không kịp ăn, việc này trước đây ta không rõ. Hôm nay đã biết, chắc chắn ta sẽ đứng ra xử lý. Đệ tử ký danh thì cũng là đệ tử của Hằng Nhạc Phái ta cả.
Nói xong, lão thấy Vương Lâm vẫn mang bộ dạng nổi giận đùng đùng như trước, trong lòng tuy cười lạnh nhưng ngoài miệng lại hòa ái nói:
- Vương Lâm, ta muốn chiếc hồ lô này, nhưng ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi. Ngươi có bằng lòng làm thư đồng cho ta không?
Vương Lâm cất giọng buồn bực đáp:
- Ta không muốn! Thư đồng chẳng phải chính là người hầu sao? Nếu cha đệ tử biết ta đi làm nô tài cho kẻ khác, ông ấy không đánh chết ta mới là lạ!
Tôn trưởng lão suýt chút nữa thì không khống chế được mà phát hỏa. Lão chỉ muốn một chưởng đập chết tên tiểu tử này cho xong. Phải biết rằng tuy lão là đệ tử đời thứ hai xếp hạng chót, nhưng nếu lão nói muốn thu thư đồng, đám đệ tử ký danh chắc chắn sẽ tranh nhau sứt đầu mẻ trán.
Cố kìm nén lửa giận, lão gằn giọng nói:
- Được rồi! Ta thu nhận ngươi làm đệ tử chính thức. Ta sẽ bẩm báo việc này với Chưởng môn. Ngươi mau thu dọn hành lý rồi tới dược viên chờ ta.
Dứt lời, lão vung tay áo bước ra khỏi phòng, chân đạp đám mây bảy màu bay thẳng tới chỗ Chưởng môn.
Đợi lão đi khuất, sắc mặt Vương Lâm trở nên thâm trầm. Hắn thầm cười lạnh trong lòng, lão gia hỏa này tâm địa thật xấu xa, nói là thu mình làm đệ tử, thực chất chỉ là muốn có thêm thật nhiều hồ lô chứa linh khí mà thôi.
Vương Lâm trầm ngâm một lát rồi khẽ cười, tự nhủ hồ lô trên núi chẳng phải còn rất nhiều sao, đến lúc đó cứ tùy tiện dùng hạt châu ngâm một chút là xong chuyện. Trước mắt, nếu có cơ hội trở thành đệ tử nội môn, hắn nhất định phải nắm lấy để tu luyện cho thật tốt.
Nghĩ vậy, lòng hắn không khỏi hưng phấn. Hắn thu dọn hành lý, để lại cho Trương Hổ không ít khoai lang, sau đó không nhanh không chậm đi về phía chính viện.
Lần này hắn chẳng cần bẩm báo, trực tiếp tiến vào chính viện. Thanh niên áo trắng đang khoanh chân ngồi trong hốc đại thụ, khẽ liếc mắt nhìn qua nhưng không hề ngăn cản. Y vừa mới nhận được tin tức Chưởng môn công bố việc Tôn sư thúc thu nhận Vương Lâm làm đệ tử, bởi vậy mới bĩu môi lẩm bẩm nhạo báng:
- Sư phụ rác rưởi thu nhận đệ tử rác rưởi, thật là môn đăng hộ đối.
- Vương Lâm, ngươi về lúc nào?
Vương Lâm vừa bị đối phương soi xét một hồi, trong lòng không khỏi xao động, vội vàng đáp:
- Đệ tử trở về từ đêm qua. Sáng sớm hôm nay tại phòng tạp vụ nghe Lưu sư huynh nói lão nhân gia ngài muốn tìm ta, nên đệ tử lập tức tới ngay.
Sắc mặt Tôn trưởng lão âm trầm, chẳng nói chẳng rằng, bước tới một bước tóm lấy Vương Lâm. Ngay lập tức, một đám mây bảy màu hiện ra dưới chân, lão đưa hắn bay thẳng tới nơi ở của đệ tử ký danh. Tốc độ quá nhanh khiến Vương Lâm có cảm giác hít thở không thông, cũng may không lâu sau đã tới nơi.
Vương Lâm bị ném sang một bên, thần thức của Tôn trưởng lão lập tức đảo khắp gian phòng.
- Ơ?
Tôn trưởng lão vừa động thân đã bước tới bên giường Vương Lâm, bàn tay mở rộng, lục tìm trong bọc hành lý rồi lấy ra một chiếc hồ lô đựng nước suối.
Vương Lâm ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình thường nhưng thâm tâm lại hồi hộp khôn cùng, tim đập liên hồi, vội vã tìm lý do thoái thác.
Tôn trưởng lão cẩn thận quan sát hồi lâu, thần sắc khẽ động, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trầm giọng hỏi:
- Vương Lâm, trong hồ lô này chứa thứ gì?
Vương Lâm vội vàng làm bộ giả ngu nói:
- Trưởng lão, trong hồ lô này là nước suối từ trên núi cao chảy xuống. Nước suối này rất thần kỳ, mỗi lần mệt mỏi đệ tử uống vào là thấy tinh thần sảng khoái ngay. Đệ tử trước đây có đọc sách, thấy nói rằng cái gì của Tiên Nhân cũng tốt, không ngờ ngay cả nước suối cũng thần kỳ như vậy. Trưởng lão, nếu ngài muốn lấy nước suối này thì ở phòng tạp vụ có mười cái vại lớn, vại nào cũng to như gian nhà, đều là do đệ tử lên núi gánh về cả đó.
Tôn trưởng lão mở nắp hồ lô, đặt lên mũi ngửi thử, nhất thời sắc mặt đại biến, vội vàng gặng hỏi:
- Ai nói cho ngươi biết về nước suối này? Ngươi tìm thấy hồ lô này ở địa phương nào? Nói mau!
Vương Lâm ngẩn người ra, ngây ngốc hỏi lại:
- Trưởng lão, hồ lô này có vấn đề gì sao? Lúc đệ tử đang lấy nước thì thấy nó từ phía thượng du trôi xuống, thấy lạ nên mới vớt lên thôi.
Tôn trưởng lão nheo mắt lại, liếc nhìn Vương Lâm đầy thâm ý, tay vuốt ve chiếc hồ lô, trong lòng thầm tính toán:
- Trong hồ lô này linh khí cực kỳ sung túc. Nước suối bên trong nếu để phàm nhân uống, tuy không hấp thu được linh khí nhưng sẽ thấy tinh thần thoải mái, điểm ấy hắn không nói dối. Bất quá cho tên tiểu tử này dùng đúng là phí phạm của trời, nếu dùng để luyện đan, dược hiệu chắc chắn không tồi. Về phần Lam Tuyến Thảo cùng Tử Dạ Hoa héo rũ, rất có khả năng liên quan tới hồ lô này, nói không chừng chúng tồn tại nguyên lý tương sinh tương khắc. Tuy nhiên, việc này phải chờ sau khi thí nghiệm mới rõ được.
Nghĩ tới đây, thần sắc lão khẽ động, ngưng thần nhìn kỹ chiếc hồ lô. Lão xụ mặt, âm trầm nhìn chằm chằm Vương Lâm, mở miệng dọa nạt:
- Vương Lâm, ngươi thật to gan lớn mật! Dám lừa gạt trưởng lão, xem ra ngươi ở Hằng Nhạc Phái này đã quá đủ rồi!
Trên mặt Vương Lâm lộ vẻ khó hiểu, vội vàng phân trần:
- Trưởng lão, đệ tử không có lừa ngài. Ở phòng tạp vụ thật sự có mười vại nước suối lớn mà...
Chẳng đợi hắn nói dứt lời, Tôn trưởng lão đã giận quá hóa cười:
- Ngươi còn dám giả ngu với ta sao? Ta thấy vỏ hồ lô này trông vẫn còn tươi, rõ ràng là gần đây mới hái, vậy mà ngươi dám nói là vớt được dưới suối. Vương Lâm, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, mau nói hồ lô này từ đâu mà có? Nếu không khai thật, ta sẽ trục xuất ngươi khỏi Hằng Nhạc Phái ngay hôm nay!
Gương mặt Vương Lâm hiện rõ vẻ tức giận, lớn tiếng nói:
- Đi thì đi! Ta ở Hằng Nhạc Phái này, trừ mỗi ngày phải gánh nước ra thì chẳng được tích sự gì. Mười cái vại nước lớn kia, đệ tử đi một vòng cũng chẳng kịp về ăn cơm. Nếu mẹ ta không mang cho ít khoai lang lót dạ, e rằng đã sớm chết đói rồi. Đây căn bản không phải là tu tiên, mà thuần túy là chịu tội! Ta vất vả lắm mới vớt được cái hồ lô này lên, nếu ngài muốn thì cứ việc lấy đi, cần gì phải vu cho ta tội lừa gạt. Hồ lô này mới hay cũ thì liên quan gì đến ta, không chừng có kẻ nào ném xuống suối, ngài hỏi ta, ta biết hỏi ai đây!
Tôn trưởng lão đưa mắt nhìn đống khoai lang còn lại trong hành lý, lại nhìn chằm chằm chiếc hồ lô trong tay, trầm ngâm một lát rồi thầm cười lạnh:
- Chiếc hồ lô này ta nhất định phải có. Nhưng nếu đoạt vật của một tên đệ tử ký danh rồi lại bức hắn ra đi, nếu truyền ra ngoài thì thật khó nghe, danh dự lão phu trong môn phái xem như quét sạch. Hơn nữa, nếu các sư huynh đệ biết được việc này, chắc chắn sẽ đòi chia chác, ta lại chẳng có bản lĩnh tranh giành với bọn họ. Tuyệt đối không thể để bọn họ hay biết, vả lại tiểu tử này vẫn chưa nói thật, hồ lô tất nhiên không chỉ có một cái. Nếu ta lấy được tất cả để luyện đan, tu vi nhất định sẽ tiến một bước dài.
Nghĩ đoạn, lão lập tức thay đổi thái độ, làm bộ giật mình thở dài:
- Tiểu hài tử nhà ngươi thật là khổ. Đi một vòng gánh nước mà cơm cũng không kịp ăn, việc này trước đây ta không rõ. Hôm nay đã biết, chắc chắn ta sẽ đứng ra xử lý. Đệ tử ký danh thì cũng là đệ tử của Hằng Nhạc Phái ta cả.
Nói xong, lão thấy Vương Lâm vẫn mang bộ dạng nổi giận đùng đùng như trước, trong lòng tuy cười lạnh nhưng ngoài miệng lại hòa ái nói:
- Vương Lâm, ta muốn chiếc hồ lô này, nhưng ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi. Ngươi có bằng lòng làm thư đồng cho ta không?
Vương Lâm cất giọng buồn bực đáp:
- Ta không muốn! Thư đồng chẳng phải chính là người hầu sao? Nếu cha đệ tử biết ta đi làm nô tài cho kẻ khác, ông ấy không đánh chết ta mới là lạ!
Tôn trưởng lão suýt chút nữa thì không khống chế được mà phát hỏa. Lão chỉ muốn một chưởng đập chết tên tiểu tử này cho xong. Phải biết rằng tuy lão là đệ tử đời thứ hai xếp hạng chót, nhưng nếu lão nói muốn thu thư đồng, đám đệ tử ký danh chắc chắn sẽ tranh nhau sứt đầu mẻ trán.
Cố kìm nén lửa giận, lão gằn giọng nói:
- Được rồi! Ta thu nhận ngươi làm đệ tử chính thức. Ta sẽ bẩm báo việc này với Chưởng môn. Ngươi mau thu dọn hành lý rồi tới dược viên chờ ta.
Dứt lời, lão vung tay áo bước ra khỏi phòng, chân đạp đám mây bảy màu bay thẳng tới chỗ Chưởng môn.
Đợi lão đi khuất, sắc mặt Vương Lâm trở nên thâm trầm. Hắn thầm cười lạnh trong lòng, lão gia hỏa này tâm địa thật xấu xa, nói là thu mình làm đệ tử, thực chất chỉ là muốn có thêm thật nhiều hồ lô chứa linh khí mà thôi.
Vương Lâm trầm ngâm một lát rồi khẽ cười, tự nhủ hồ lô trên núi chẳng phải còn rất nhiều sao, đến lúc đó cứ tùy tiện dùng hạt châu ngâm một chút là xong chuyện. Trước mắt, nếu có cơ hội trở thành đệ tử nội môn, hắn nhất định phải nắm lấy để tu luyện cho thật tốt.
Nghĩ vậy, lòng hắn không khỏi hưng phấn. Hắn thu dọn hành lý, để lại cho Trương Hổ không ít khoai lang, sau đó không nhanh không chậm đi về phía chính viện.
Lần này hắn chẳng cần bẩm báo, trực tiếp tiến vào chính viện. Thanh niên áo trắng đang khoanh chân ngồi trong hốc đại thụ, khẽ liếc mắt nhìn qua nhưng không hề ngăn cản. Y vừa mới nhận được tin tức Chưởng môn công bố việc Tôn sư thúc thu nhận Vương Lâm làm đệ tử, bởi vậy mới bĩu môi lẩm bẩm nhạo báng:
- Sư phụ rác rưởi thu nhận đệ tử rác rưởi, thật là môn đăng hộ đối.
— Hết chương —