Tiên Nghịch/ Chương 19: Hồ lô
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 19: Hồ lô

Vương Lâm chẳng nói lời nào. Hắn khoác trên mình bộ y phục màu đỏ của đệ tử nội môn, nên dọc đường đi đã thu hút mọi ánh nhìn của đám đệ tử ký danh.

Chúng nhân thấy vậy liền lộ vẻ hâm mộ cực độ, nhưng khi nhìn rõ dung mạo kẻ đó là hắn, sắc mặt lập tức thay đổi, nhanh chóng chuyển sang vẻ ghen ghét, đố kỵ khôn cùng.

- Ngày hôm qua Chưởng môn công bố thu nhận tân đệ tử nội môn, hóa ra lại chính là hắn. Kẻ dựa vào trò tự sát để trở thành đệ tử ký danh, lần này không biết lại dùng thủ đoạn gì để tiến vào nội môn, đúng là chó ngáp phải ruồi!

- Còn phải bàn sao? Theo ta thấy, nói không chừng là hắn đã liếm gót chân vị trưởng lão nào đó. Phải làm những việc hạ lưu như thế mới khiến trưởng lão vui vẻ mà thu nhận làm đệ tử chứ. Loại người này thật sự quá mức bỉ ổi.

- Chẳng phải thế sao? Ngươi nhìn bộ dạng vừa ngu vừa đần của hắn kia kìa, ta đồ rằng cho dù có trở thành đệ tử nội môn thì cũng chỉ tổ tốn cơm thiên hạ. Tu tiên đâu phải chuyện dễ dàng như thế.

- Loại phế vật này, cho dù có dựa vào chút thủ đoạn hèn mọn để tiến vào nội môn, chúng ta cũng chẳng cần bận tâm. Phế vật đi đến đâu vẫn hoàn phế vật, đều là kẻ đáng bị người đời coi khinh.

- Mẹ kiếp! Ta làm đệ tử ký danh đã bốn năm rồi, cũng chưa từng thấy kẻ nào không biết xấu hổ như vậy. Thói đời đảo điên sao, trưởng lão rốt cuộc mắt nhìn thế nào mà lại coi trọng hắn chứ? Ta thấy điểm nào mình cũng mạnh hơn hắn, thực khiến người ta uất hận không thôi!

- Ngươi mới có bốn năm, ta đây đã mười hai năm rồi. Nhưng chúng ta đều dựa vào bản lĩnh thực thụ để tiến thân. Hừ hừ, đệ tử nội môn thường xuyên phải so đấu, chúng ta cứ chờ mà xem hắn bị bêu rếu đi!

Những lời bàn tán xôn xao đó đều lọt vào tai hắn. Vương Lâm lạnh lùng đưa mắt nhìn quanh, thu hết đủ loại sắc thái vào tầm mắt. Hắn biết hiện tại thực lực mình chưa đủ, một khi đã đạt tới cảnh giới nhất định, những kẻ này hắn sẽ bắt từng tên một phải trả giá.

Lát sau, hắn bước vào cửa đông, theo lối mòn đi thẳng đến bờ suối. Hắn vốc một vốc nước lên mặt, cảm giác lành lạnh thấm vào da thịt khiến tinh thần rung động, liền uống liền mấy ngụm lớn, rồi không nhanh không chậm ngồi xuống bắt đầu thổ nạp.

Trên cành cây đại thụ cách đó không xa, Tôn trưởng lão đang cau mày ngồi xổm, thấp giọng mắng thầm:

- Tiểu tử thối, nói là đi tìm hồ lô, vậy mà lại ngồi đây chờ hồ lô từ thượng nguồn trôi xuống sao?

Lão thấy Vương Lâm rời đi trước liền lặng lẽ bám theo, muốn xem tên đệ tử này rốt cuộc đi tìm hồ lô bằng cách nào. Nào ngờ Vương Lâm lại chỉ ngồi lặng lẽ bên dòng suối mà tu luyện.



Nơi này linh khí sung túc hơn trong phòng nhiều. Tuy cảm giác này không thể so bì với lúc ở dược viên, nhưng hắn nghĩ Ngưng Khí kỳ thực chất là xem cơ thể tích tụ được bao nhiêu linh khí. Hắn tuy tư chất kém cỏi, mỗi lần hấp thu linh khí chẳng được bao nhiêu, nhưng hắn có thể dùng thời gian để bù đắp lại tất cả.

Kỳ thực Vương Lâm đã đoán đúng, cái gọi là Ngưng Khí kỳ chính là việc dẫn linh khí nhập thể để hoán đổi thể chất, tạo thành nền tảng vững chắc để đột phá Trúc Cơ kỳ sau này.

Hắn không ngừng thổ nạp, mãi đến giữa trưa mới thả lỏng gân cốt một chút, nhưng cảm giác tê rần như côn trùng bò khắp người vẫn chưa xuất hiện. Hắn đứng giữa dòng suối, nhìn quanh quất rồi thầm nghĩ:

- Tôn Đại Trụ tuyệt đối không vô duyên vô cớ bảo mình đi tìm hồ lô, hẳn là lão sẽ bám sát theo sau để theo dõi. Như vậy, vùng phụ cận hiện tại đều đang bị giám thị.

Hắn xoa bụng, ra vẻ lảo đảo đi về phía môn phái. Tôn Đại Trụ lúc này đã nổi giận lôi đình. Lão ở trên cây chờ đợi như một kẻ ngốc suốt cả buổi trưa, khẽ lẩm bẩm:

- Nhãi con, lão phu sẽ thi gan với ngươi. Một ngày không được thì một tháng, một tháng không được thì một năm, ta không tin ngươi chỉ có duy nhất một cái hồ lô kia!

Dứt lời, lão phi thân bay đi, trở lại dược viên trước cả Vương Lâm.

Không lâu sau, Vương Lâm cũng không nhanh không chậm trở về. Tôn Đại Trụ vuốt chòm râu cười lớn hỏi:

- Đồ nhi, đã quá trưa rồi, ngươi đã tìm thấy hồ lô chưa?

Vương Lâm thở dài, lắc đầu đáp:

- Sư phụ, từ sáng tới trưa đệ tử túc trực bên dòng suối, nhưng chẳng thấy bóng dáng chiếc hồ lô nào. Buổi chiều đệ tử sẽ đi xem lại, nói không chừng vận khí tốt lại kiếm được một cái.

Tôn Đại Trụ trong lòng thầm mắng:

- Ngươi từ sáng tới trưa đều nhắm mắt đả tọa, cho dù có hồ lô trôi qua trước mặt ngươi cũng chẳng hay biết, thấy được mới là chuyện lạ!

Nhưng ngoài miệng lão vẫn hòa ái nói:



- Tốt lắm, Vương Lâm, ngươi mau đi ăn cơm trước đi, buổi chiều lại đi tìm lần nữa xem sao.

Vương Lâm “vâng” một tiếng rồi đi vào phòng. Hắn thấy trong phòng đã kê thêm một cái bàn, bên trên bày biện bốn đĩa thức ăn cùng một tô canh thơm phức, trông vô cùng ngon miệng. Hắn cũng chẳng buồn hỏi đồ ăn được mang tới khi nào, nhanh chóng ngồi xuống dùng bữa, cuối cùng húp sạch tô canh rồi vỗ bụng nằm lên giường ngủ trưa.

Lúc này, thân hình Tôn Đại Trụ như một bóng ma thình lình xuất hiện. Vẻ mặt lão âm trầm, đôi mắt lộ rõ vẻ độc ác, thầm nghĩ:

- Lão phu tuy ngại môn quy, lo sợ có người phát giác nên không hạ độc dược vào đồ ăn của ngươi, nhưng ta có thể cho thêm một ít dược vật gây trở ngại cho việc hấp thu linh khí. Hừ hừ, ngươi vốn dĩ tư chất bình thường, lại thêm dược vật của lão phu, đời này đừng mong luyện tới Ngưng Khí tầng ba. Cứ an phận làm kẻ vô dụng cho lão phu nhờ!

Một lúc lâu sau, Vương Lâm tỉnh giấc, chỉnh đốn y phục rồi đi ra khỏi cổng dược viên, lại tìm đến bên dòng suối tiếp tục thổ nạp. Thời gian dần trôi, mãi đến khi mặt trời khuất núi, Vương Lâm mới đứng dậy. Hắn đứng quan sát dòng suối một hồi rồi im lặng đi về phía khu rừng rậm.

Ngồi trên ngọn cây cao, tinh thần Tôn Đại Trụ lập tức chấn động, lặng lẽ bám sát theo sau.

Vương Lâm chậm rãi rẽ trái rẽ phải quanh sườn núi, dọc đường không ngừng quan sát tứ phía. Bỗng nhiên, hắn lộ vẻ vui mừng, tiến tới một nơi có rất nhiều dây hồ lô dại đang leo bám, chọn lấy một cái hái xuống giấu ra sau lưng rồi vội vã rời đi.

Khi hắn vừa đi khỏi, Tôn Đại Trụ với vẻ mặt nghi hoặc liền tiến vào nơi đó. Lão thấy đám hồ lô ở đây thảy đều bình thường, suy nghĩ hồi lâu vẫn không hiểu ra sao, đành hái đại vài cái, cố gắng ghi nhớ vị trí này rồi biến mất.

Vương Lâm theo đường mòn trở lại dược viên. Dọc đường mặc cho những lời châm chọc của đám đệ tử ký danh, hắn đều bỏ ngoài tai. Vừa tiến vào dược viên, hắn đã thấy vẻ mặt âm trầm của Tôn Đại Trụ đang trừng mắt nhìn mình.

Vương Lâm lập tức cung kính đứng sang một bên, hai tay dâng chiếc hồ lô lên, nói:

- Sư phụ, buổi chiều nay vận khí không tệ. Tuy không nhặt được hồ lô ở dưới suối, nhưng vừa rồi đệ tử đi quanh núi một vòng thì thấy được một ít. Người xem thử xem, đệ tử nhìn hồi lâu thấy nó rất giống cái hồ lô trước kia của đệ tử.

Tôn Đại Trụ suýt chút nữa thì không nén nổi cơn thịnh nộ. Lão đè nén lửa giận, nặn ra một nụ cười gượng gạo, tiếp nhận lấy hồ lô mà chẳng thèm liếc mắt nhìn, gằn từng chữ với Vương Lâm:

- Cái ta cần là cái hồ lô chứa đầy linh khí giống như chiếc trước kia của ngươi, còn cái loại hồ lô xanh tươi này ngươi đưa cho ta thì làm được cái tích sự gì!

Đến cuối cùng, lão không sao kiềm chế được tâm tình, tức giận rống lên. Trong lòng lão uất nghẹn khôn cùng, bị tên tiểu tử này đùa giỡn suốt một ngày, phí công giám thị, cuối cùng mình còn ngu xuẩn hái thêm vài cái hồ lô vô dụng mang về.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục