Tiên Nghịch/ Chương 20: Đuổi khỏi cửa
Mục lục
16.5px
Tiên Nghịch

Chương 20: Đuổi khỏi cửa

Nghĩ tới chiếc hồ lô kia, lão liền vỗ mạnh vào không trung một cái để trút giận. Chiếc hồ lô này lão đã dốc sức nghiên cứu cả nửa ngày trời, hết xem trái lại nhìn phải, cuối cùng chỉ thấy nó cực kỳ bình thường. Thậm chí lão còn cố ý đổ đầy nước suối vào hồ lô, trên đường đi bị vài vị sư huynh nhìn thấy, khiến lão không khỏi bị một phen chế nhạo.

Trong lòng Vương Lâm thầm cười lạnh, bất quá ngoài miệng vẫn cung kính vâng dạ, nói:

- Đệ tử vốn chẳng biết linh khí là vật gì, chỉ nghe sư phụ bảo cần tìm được hồ lô thì người sẽ ban thưởng linh thạch cho đệ tử. Người có thể chỉ bảo cho đệ tử biết thế nào là linh khí được chăng?

Tôn Đại Trụ có cảm giác đầu óc mê muội, lão ngây người nhìn Vương Lâm hồi lâu, nội tâm dâng lên nỗi hoài nghi cực độ. Chiếc hồ lô rốt cuộc vì sao không như lão dự đoán? Đáng lý ra những vật báu như thế phải có rất nhiều mới phải, sao lại chỉ có độc một cái, mà tên tiểu tử ngốc nghếch này lại may mắn nhặt được cơ chứ?

Trầm ngâm một lúc, thấy lời Vương Lâm nói cũng có phần đạo lý, bởi chỉ khi đạt tới Ngưng Khí tầng một mới có thể cảm nhận được linh khí trong thiên địa.

Nghĩ vậy, lão cũng có chút hối hận vì đã bỏ dược vật vào đồ ăn, làm ảnh hưởng tới việc tu luyện của tên đần này. Với tư chất của hắn, muốn đạt tới Ngưng Khí tầng một vốn đã vô cùng gian nan, nay lại thêm dược vật kia tác động, chỉ sợ không mất tới ba mươi năm thì đừng mơ tưởng luyện thành.

Thầm than một tiếng, Tôn Đại Trụ nhất thời nản lòng thoái chí. Thế nhưng lão thực sự không cam tâm, do dự một hồi rồi từ trong Túi Trữ Vật lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm ném cho Vương Lâm, nói:

- Đây là linh thạch ban cho ngươi, cầm lấy mà tu luyện, hãy mau chóng đạt tới Ngưng Khí tầng một cho ta.

Vương Lâm vội vàng tiếp lấy, bái tạ rồi trở về phòng của mình.

Tôn Đại Trụ ngẩn người đứng tại chỗ hồi lâu, thở dài lẩm bẩm:

- Tiếc thay đứa nhỏ này không phải loài sói, trước mắt chỉ có thể dùng phương pháp thí nghiệm cuối cùng để xem hắn có nói dối hay không thôi. Làm sao để mau chóng giúp hắn đạt tới Ngưng Khí tầng một đây? Chỉ cần hắn luyện thành Ngưng Khí tầng một, ta sẽ liều mạng, dù tu vi có giảm xuống một tầng cũng nhất định sử dụng Sưu Hồn Thuật với hắn. Như vậy sẽ không vi phạm thiên địa pháp tắc về việc tu tiên giả chưa đạt tới Kết Đan kỳ thì không được sử dụng Sưu Hồn Thuật với phàm nhân.

Sưu Hồn Thuật là một loại tiên thuật đơn giản nhưng vô cùng độc ác. Người bị sưu hồn thì tám chín phần là tử vong, nếu may mắn thoát chết thì cũng phải chịu cảnh si ngốc cả đời.

Bất quá, cũng chính vì Sưu Hồn Thuật quá mức tàn độc nên mới có hạn định: kẻ chưa tới Kết Đan kỳ không thể sử dụng thuật này với phàm nhân, bằng không sẽ bị phản chấn mà chết. Còn nếu đối tượng là tu tiên giả thì không bị hạn chế, nhưng cả đời người thi triển nhiều nhất chỉ có thể sử dụng ba lần, mỗi lần tu vi sẽ bị tụt giảm một tầng.

Vương Lâm khoanh chân ngồi trong phòng, quan sát viên linh thạch trong tay, thấy nó chẳng có chỗ nào bất phàm, chỉ có điều khi nắm chặt thì cảm nhận được một luồng khí tức phi thường. Hắn nhắm nghiền hai mắt và bắt đầu thổ nạp.



Một đêm trôi qua, Vương Lâm thở dài, trong cơ thể vẫn không hề có dấu hiệu linh khí nhập thể, hắn chỉ biết cười khổ không thôi. Đúng lúc này, cửa phòng bị người đẩy mạnh ra, Tôn Đại Trụ mặt mày nghiêm nghị, bưng một chén chất lỏng đen tuyền đi tới, quát:

- Uống đi!

Vương Lâm ngẩn người ra, cẩn thận quan sát bát thuốc, chưa dám tiếp nhận mà hỏi:

- Sư phụ, đây là thứ gì vậy?

Tôn Đại Trụ thấy Vương Lâm hỏi vậy, cơn giận lập tức bốc lên, quát tháo:

- Ta còn có thể hại ngươi sao? Bảo ngươi uống thì cứ việc uống đi! Nếu không phải vì muốn ngươi mau chóng đạt tới Ngưng Khí tầng một, ngươi nghĩ lão phu sẽ thức trắng đêm, hao phí một lượng lớn dược liệu trân quý để sắc bát thuốc này cho ngươi sao?

Vương Lâm ra vẻ do dự, nhưng thấy nét mặt Tôn Đại Trụ không tốt, vội vàng bưng bát thuốc lên uống cạn một hơi.

Vừa uống xong, hắn cảm thấy trong bụng dâng lên một luồng nhiệt khí hừng hực, lập tức lưu chuyển khắp toàn thân. Trong nháy mắt, hắn thấy miệng lưỡi khô khốc, toàn thân nóng ran như bị lửa thiêu. Đôi mắt hắn tối sầm lại, bát thuốc trên tay rơi xuống đất vỡ tan, tâm trí mơ hồ chỉ muốn chìm vào giấc ngủ.

- Mau thổ nạp! Ta giúp ngươi hấp thu dược lực!

Tôn Đại Trụ đặt tay lên ngực Vương Lâm một cách đầy miễn cưỡng.

Một luồng khí mát mẻ từ ngực truyền tới, đầu óc Vương Lâm bỗng chốc thanh tỉnh lại, không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức bắt đầu vận công thổ nạp.

Tôn Đại Trụ có chút đau lòng nhìn bát thuốc vỡ dưới đất, miệng lẩm bẩm vài câu, rồi nghiến răng lấy từ trong túi ra mấy viên linh thạch hạ phẩm, đặt lần lượt vào tay trái và tay phải của Vương Lâm, trong lòng thầm nghĩ:

- Tiểu tử, lần này lão phu đã bỏ ra vốn liếng lớn như thế, ngày sau ngươi nhất định phải trả lại gấp bội cho ta.

Vương Lâm thổ nạp một hồi, cảm giác tê rần như côn trùng bò chậm rãi xuất hiện. Tôn Đại Trụ cảm nhận rõ ràng linh khí từ dược thảo đang ngưng tụ trong cơ thể Vương Lâm, sắc mặt lão thoáng hiện vẻ vui mừng.

Thế nhưng ngay đúng lúc này, một luồng trọc khí từ trong cơ thể Vương Lâm nhanh chóng tràn tới, dễ dàng hóa giải toàn bộ linh khí sắp sửa ngưng tụ kia, khiến công sức thất bại chỉ trong gang tấc.



Sắc mặt Tôn Đại Trụ trở nên đau khổ. Lão nhận ra nơi trọc khí phát tán chính là từ những linh thảo lão đã cho đối phương ăn ngày hôm qua. Thử đi thử lại nhiều lần, cho đến khi linh khí của dược thảo tiêu tán hoàn toàn, lão vẫn thủy chung không tài nào ngưng tụ được một tia linh khí nào cho hắn.

Tôn Đại Trụ thở dài chán ngán, buông tay nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Vương Lâm mở mắt, thấy toàn thân nhẹ bẫng, cực kỳ thoải mái. Hắn vừa định nói vài câu cảm tạ, nhưng không ngờ lại thấy vẻ mặt đau đớn như bị cắt thịt của Tôn Đại Trụ. Lão vung tay áo, quay đầu rời khỏi phòng mà chẳng nói lời nào.

Vương Lâm ngẩn ra, không rõ đối phương rốt cuộc đang nghĩ gì. Hắn cử động thân thể một chút rồi bước ra khỏi phòng, nhìn về phía gian phòng của Tôn Đại Trụ, cao giọng nói:

- Sư phụ, đệ tử ra chỗ sơn tuyền đây, để xem vận khí hôm nay có khá hơn không.

Tôn Đại Trụ không đáp lời, bất quá cửa dược viên đã vô thanh vô tức mở ra. Vương Lâm vội vàng rời đi. Ngay khi hắn vừa ly khai, Tôn Đại Trụ vẫn chưa từ bỏ ý định, lập tức âm thầm bám theo phía sau.

Một tháng nhanh chóng trôi qua. Trong suốt thời gian này, ngày nào Vương Lâm cũng ra bên bờ suối ngồi xuống, và lần nào Tôn Đại Trụ cũng âm thầm giám thị. Thế nhưng, mỗi ngày trôi qua chỉ mang lại sự thất vọng nặng nề hơn, khiến Tôn Đại Trụ dần dần nản lòng thoái chí.

Suốt một tháng, ngày nào lão cũng phải cấp cho Vương Lâm không ít thảo dược, nhưng linh khí thủy chung vẫn không thể ngưng tụ, tính tình Tôn Đại Trụ vì thế mà ngày càng trở nên cáu gắt.

Điều quan trọng nhất là Tôn Đại Trụ phát hiện ra chiếc hồ lô kia, sau gần một tháng, linh khí bên trong đã tiêu tán sạch sành sanh. Nước suối bên trong trước kia ra sao thì giờ vẫn vậy, chẳng còn lấy nửa điểm linh khí.

Cuối cùng, chiếc hồ lô lạ lùng kia chẳng khác gì hồ lô bình thường. Tôn Đại Trụ không khỏi thất vọng tột độ. Sau khi cẩn thận phân tích, lão đoán rằng bản thân hồ lô này vốn không hề bất phàm, mà có lẽ nó đã trải qua một sự biến hóa đặc thù nào đó mới tạo nên linh khí nồng đậm như vậy.

Như vậy, việc Vương Lâm có được nó hoàn toàn là ngẫu nhiên, khả năng hắn thêm thứ gì đó vào hồ lô là vô cùng thấp.

Với suy đoán này, càng nghĩ lão càng thấy chính xác, lòng đau như cắt. Một tháng qua lão hầu như chẳng làm được việc gì nên hồn, ngày ngày ngoài việc giám thị thì chỉ là sơ chế dược thảo cho tên đần này.

Cuối cùng, trong cơn tức giận, lão gọi Vương Lâm lên răn dạy một trận lôi đình, rồi vung tay trục xuất hắn khỏi chính viện.

Hiện tại, lão chỉ cần nhìn thấy mặt Vương Lâm là trong lòng lại bốc hỏa, chỉ có cách không nhìn thấy thì tâm mới bớt phiền. Lão tự nhủ không bao lâu nữa mình sẽ quên sạch tên đệ tử này đi.

Tuy một tháng qua Vương Lâm thường xuyên được dùng dược vật, nhưng với tư chất đó, nếu không mất tám năm mười năm thì đừng mơ tưởng đạt tới Ngưng Khí tầng một, trừ khi lão quyết tâm không màng tổn hao thảo dược, liên tục cấp cho tên đệ tử này sử dụng.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục