Tử Thi Chi Thư/ Chương 1: Lời Nguyền Khắc Trên Thi Thể
Mục lục
16.5px
Tử Thi Chi Thư

Chương 1: Lời Nguyền Khắc Trên Thi Thể

Chỉ mới khai giảng được vài ngày, mẹ tôi đã gọi điện, nói cháu gái tôi là Hồ Kỳ gặp chuyện, cần gấp một khoản tiền lớn để chữa trị. Bà bảo tôi chuyển trước một, hai trăm nghìn tệ để cứu mạng con bé.
Tôi hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cần nhiều tiền đến thế, nhưng bà cứ ấp úng, nhất quyết không chịu nói.
Tôi gặng hỏi mãi, bà liền nổi giận, trách tôi ngay cả cháu ruột cũng thấy chết không cứu. Bà chỉ khăng khăng đòi tiền, còn chuyện gì thì sống chết cũng không hé răng.
Đến khi tôi mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói:
“Không nói rõ xảy ra chuyện gì thì đừng hòng lấy được một đồng.”
Dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu mẹ tôi lừa tiền tôi. Trước kia bà từng bịa chuyện Hồ Kỳ bị xe tông để moi tiền của tôi.
Lúc này bà mới lắp bắp kể ra.
Hồ Kỳ cùng một nhóm bạn học đã bắt nạt một nữ sinh khác.
Bị bắt nạt như thế nào thì bà bảo không biết. Bà chỉ nói Hồ Kỳ bị oan, cháu gái bà ngoan ngoãn biết bao, rồi lại bắt đầu khóc lóc than thân trách phận.
Nhưng nếu Hồ Kỳ đi bắt nạt người khác, tại sao người gặp chuyện lại là chính nó?
Tôi quát lạnh mấy câu, gần như theo kiểu tôi hỏi đến đâu, bà đáp đến đó, cuối cùng mới ghép được toàn bộ sự việc.
Nữ sinh bị Hồ Kỳ và đám bạn bắt nạt cũng là người trong thị trấn chúng tôi. Tên gì, mẹ tôi cũng không biết. Nói cho cùng, bà chẳng biết gì cả, chỉ biết đứa cháu gái do mình nuôi lớn là vô tội.
Bị tôi ép hỏi mãi, bà mới chịu nói.
Trong buổi tổng vệ sinh trước ngày khai giảng, người ta phát hiện nữ sinh ấy đã chết trong tủ quần áo của ký túc xá mà Hồ Kỳ ở.
Là tự sát.
Cô bé chết trong tình trạng trần truồng, bụng bị mổ phanh, bên trong nhét một con hoàng thử lang đã bị lột sạch da, vết mổ còn được dán kín bằng băng keo trong bản rộng.
Điều quái dị nhất là...
Trên khắp cơ thể, ở bất cứ vị trí nào bàn tay cô bé có thể với tới, đều bị dùng compa khắc kín chữ.
Từng dòng từng dòng ghi lại những chuyện Hồ Kỳ và đám bạn đã bắt nạt mình, cùng với... những lời nguyền rủa cô bé để lại.
Cảnh sát xác định đây là vụ tự sát vì camera hành lang ký túc xá ghi rất rõ.
Ngày 31 tháng 8, cô bé lẻn vào ký túc xá, rồi không bao giờ bước ra nữa.
Đến ngày 1 tháng 9, khi khai giảng, giáo viên quản lý ký túc xá mở cửa phòng để thông gió thì ngửi thấy mùi hôi lạ, lập tức báo cảnh sát.
Vụ việc gây chấn động cả thị trấn.
Những học sinh có tên bị khắc trên thi thể, bao gồm cả Hồ Kỳ, đều bị cảnh sát triệu tập lấy lời khai.
Do số người liên quan quá đông, phía nhà trường và phụ huynh đồng loạt gây sức ép, cộng thêm nạn nhân được xác định là tự sát nên cuối cùng tất cả đều được thả về.
Còn vụ bắt nạt học đường thì vì suốt hai tháng nghỉ hè, Hồ Kỳ và đám bạn không hề tiếp xúc với nạn nhân, nên vẫn phải tiếp tục điều tra mới có thể xác nhận.
Đến tận bây giờ, mẹ tôi vẫn khăng khăng Hồ Kỳ không thể nào đi bắt nạt người khác.
Thế nhưng sau khi con bé được thả về, bà cũng không dám để nó tiếp xúc với những học sinh từng bị triệu tập.
Bởi vì...Hồ Kỳ đã trở nên vô cùng kỳ quái.
Đầu tiên là ban đêm không dám ngủ.
Mẹ tôi tưởng nó sợ hãi nên ngủ cùng. Nào ngờ nửa đêm, Hồ Kỳ bất ngờ cắn ngón tay bà, còn cắn đứt mất một đốt.
Cho dù luôn bênh vực cháu gái, nhưng khi kể đến đây, giọng mẹ tôi vẫn run bần bật.
“Đau quá nên mẹ rụt tay lại, lỡ đá nó ngã xuống giường. Nó bò dưới đất, nằm phục bên mép giường nhìn chằm chằm mẹ bằng ánh mắt hung dữ. Hai mắt nó như phát ra ánh vàng, miệng vẫn còn nhai nhồm nhoàm...”
“Hồ Cổ Nguyệt... Hồ Kỳ bị tà nhập rồi!”
Nghe xong, tim tôi chợt lạnh.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh cô nữ sinh kia dùng compa khắc kín lời nguyền lên cơ thể mình, rồi nhét một con hoàng thử lang đã lột da vào bụng, cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy.
Sau khi cắn mẹ tôi, vì nghe tiếng bà hét thất thanh nên Hồ Kỳ chợt tỉnh lại.
Biết mình vừa ăn thứ gì, nó lao vào nhà vệ sinh nôn đến trời đất đảo lộn. Nó ôm lấy mẹ tôi khóc nức nở.
“Cô ấy đến rồi... Cô ấy đến báo thù con rồi...”
Kiểu chết kinh khủng như vậy, ai nghe mà chẳng sợ.
Đêm hôm ấy, mẹ tôi lập tức dẫn Hồ Kỳ đến trường đốt vàng mã cúng bái. Nhưng tình trạng của con bé chẳng hề khá hơn. Suốt ngày thần thần dở dở, lúc thì tự tát mình bôm bốp, lúc lại giật tóc gào thét.
Mẹ tôi không dám ngủ cùng nữa. Nhưng bà vẫn không yên tâm, nửa đêm lén sang phòng xem thử.
Vừa mở cửa, bà đã thấy Hồ Kỳ cắn rách vỏ chăn, lôi từng nắm bông bên trong nhét vào miệng. Con bé bình tĩnh kéo từng cục bông, nhét vào miệng như đang ăn kẹo bông gòn, vừa nhét vừa ngửa cổ cố nuốt xuống.
Thấy mẹ bật đèn, nó còn gầm gừ với bà, điên cuồng nhét bông vào miệng nhanh hơn.
Cuối cùng mẹ tôi phải tát liên tiếp hai cái mới làm nó tỉnh lại, rồi móc họng cho nó nôn hết đống bông ra.
Khi nôn ra, từng cục bông đều nhuốm đầy máu và dịch mật, trông ghê tởm vô cùng.
Đêm hôm sau, mẹ tôi không dám cho Hồ Kỳ đắp chăn nữa, chỉ lấy một chiếc chăn mỏng phủ lên người.
Bà cũng không dám ngủ phòng riêng, trải tạm một tấm đệm ngay cạnh giường con bé. Bà chẳng dám ngủ say, chỉ chợp mắt một lát.
Đến gần sáng, bà nghe thấy những tiếng "rẹt... rẹt..." rất nhỏ.
Quá buồn ngủ nên ban đầu bà không tỉnh. Nhưng âm thanh ấy cứ kéo dài mãi, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng Hồ Kỳ bị nghẹn. Bà giật mình tỉnh hẳn, bật đèn lên.
Hồ Kỳ vẫn nằm ngay ngắn trên giường, đắp chăn cẩn thận, tay chân duỗi thẳng.
Thế nhưng đầu nó liên tục nghiêng sang một bên, úp mặt xuống gối, dùng răng cắn tóc mình rồi từng chút từng chút nuốt xuống cổ họng.
Tiếng "rẹt... rẹt..." chính là âm thanh tóc bị kéo đứt.
Hai mắt nó nhìn mẹ tôi đầy vẻ hoảng sợ. Dường như nó biết rõ mình đang làm gì...nhưng lại hoàn toàn không thể khống chế bản thân.
Nó cứ tỉnh táo như vậy, liên tục nuốt chính tóc mình.
Chỉ trong lúc mẹ tôi kịp nhìn thấy, da đầu Hồ Kỳ đã be bét máu, không biết đã nuốt bao nhiêu tóc.
Mẹ tôi hoảng loạn hét lên, vừa đánh vừa lay người nó. Bà còn làm theo cách dân gian, đi tiểu vào một cái bát rồi hắt lên người Hồ Kỳ để trừ tà.
Đến khi con bé cử động được, bà lập tức dìu nó vào nhà vệ sinh móc họng cho nôn hết tóc ra.
Tinh thần Hồ Kỳ lúc ấy vô cùng hoảng loạn.
Đưa đến bệnh viện, bác sĩ chỉ nói áp lực tâm lý quá lớn, kê vài loại thuốc an thần. Thuốc gì thì mẹ tôi cũng chẳng nhớ.
Tai nạn thật sự xảy ra vào hôm qua.
Mẹ tôi chỉ ra ngoài mua gói muối. Lúc trở về, bà nhìn thấy Hồ Kỳ đang đặt nguyên một bàn tay vào trong ấm điện.
Nước trong ấm đã gần sôi, bàn tay đỏ au như sắp bị luộc chín. Thế nhưng một tay con bé vẫn cầm quai ấm, đứng bên cạnh chăm chú nhìn bàn tay mình, miệng phát ra những tiếng cười khanh khách kỳ quái.
Mẹ tôi sợ đến hồn vía lên mây.
Đó là cả một ấm nước sắp sôi, bà không dám làm nó giật mình. Bà chỉ lặng lẽ ngắt cầu dao điện, rồi dè dặt định đến kéo tay Hồ Kỳ ra khỏi ấm.
Nào ngờ... Hồ Kỳ trực tiếp nhấc cả ấm nước lên, dội thẳng từ trên đầu xuống. Vừa dội vừa quay sang mẹ tôi cười khằng khặc.
Mẹ tôi trơ mắt nhìn từ mặt đến cổ Hồ Kỳ đỏ bừng trong chớp mắt, sợ đến mức chỉ biết gào thét.
May mà hàng xóm nghe thấy tiếng kêu chạy sang, lập tức gọi xe cấp cứu.
Vết bỏng quá nặng, lại bị dội từ đầu xuống, mẹ tôi biết không thể giấu nổi nữa nên mới gọi tôi xin tiền.
Kể đến đây, bà lại khóc lóc.
Bà nói từ nhỏ Hồ Kỳ thân với tôi nhất, thích người cô này nhất. Rồi còn bảo Hồ Kỳ là cháu ruột tôi, cùng mang dòng máu nhà họ Hồ, là người thân thiết nhất của tôi.
Sau này dù tôi có sinh con thì con tôi cũng sẽ mang họ người khác, chỉ có Hồ Kỳ và tôi mới là con gái nhà họ Hồ.
Bà còn nói anh trai tôi bị mẹ Hồ Kỳ hại, cả đời không lấy được vợ nữa, chỉ còn đúng một đứa con gái này.
Nếu tôi không cứu Hồ Kỳ thì chính là để nhà họ Hồ tuyệt tự.
Nghe xong, tôi chỉ thấy buồn cười. Trong mắt họ, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ được xem là người nhà họ Hồ. Thế mà Hồ Kỳ lại được.
Tôi lạnh giọng:
“Mẹ hãy xác nhận cho con hai chuyện.”
“Thứ nhất, Hồ Kỳ trở nên kỳ quái như vậy có thật là bị tà nhập hay không. Mẹ đi hỏi xem những học sinh khác từng bắt nạt cô bé kia có xuất hiện tình trạng giống vậy không.”
Vừa nghe xong, mẹ tôi đã phản đối ngay. Bà khăng khăng cháu gái mình không bắt nạt ai. Mà cho dù có bắt nạt thì bạn bè cùng lớp cãi cọ đôi chút cũng là chuyện bình thường.
Con bé kia yếu đuối tự đi tự sát, còn bày ra trò quỷ quái rồi quay lại hại cháu bà. Đúng là chết cũng không biết chết cho yên!
Bà càng nói càng hăng, chửi rủa cô nữ sinh đã chết, chửi cả bố mẹ, tổ tiên người ta. Thậm chí còn nghiến răng nói:
“Nếu Hồ Kỳ xảy ra chuyện gì, tao bắt cả nhà chúng nó chôn cùng!”
Tôi nghe mà nổi giận.
Một cô bé bằng tuổi Hồ Kỳ, vì bị bắt nạt suốt thời gian dài nên đã chọn tự sát ngay trước ngày khai giảng.
Mẹ tôi không hề có lấy một chút thương xót hay áy náy. Ngược lại còn đổ hết trách nhiệm lên người đã chết.
Họ...chưa từng biết tự nhìn lại bản thân.
Tôi quát lớn:
“Thứ hai!”
Mấy năm nay thấy tôi ngày càng lạnh lùng, mẹ tôi cũng có phần e dè. Bị tôi quát một tiếng, bà lập tức im bặt.
“Bảo bố của Hồ Kỳ, Hồ Danh Vĩ... người anh trai tốt của con... lập tức về nhà!”
Chỉ cần nhắc đến ông ta là tôi đã thấy bực.
Nhưng vừa dứt lời, mẹ tôi lại bắt đầu kể lể con trai bà khổ thế nào, một mình bôn ba kiếm tiền nuôi gia đình.
Tôi nghe mà bất lực.
Nếu thật sự bận kiếm tiền nuôi gia đình... Vậy bao nhiêu năm nay ông ta đã từng nuôi con gái mình một ngày nào chưa?
Giờ Hồ Kỳ thành ra thế này, sao ông ta không bỏ tiền chữa bệnh?
Cuối cùng tôi chỉ nói mình sẽ xử lý xong công việc rồi trở về, mọi chuyện đợi gặp mặt sẽ tính.
Vừa cúp máy, mẹ tôi vẫn không chịu thôi.
Bà liên tục gọi lại, rồi gửi cả đống tin nhắn thoại, lúc thì mắng tôi là đồ vô ơn, chưa lấy chồng đã bỏ mặc nhà mẹ đẻ, lúc lại dọa nếu Hồ Kỳ chết thì bà cũng chết theo.
Cuối cùng thấy tôi không trả lời, bà gửi cho tôi một số tài khoản. Bảo tôi chuyển trước hai mươi nghìn tệ để đóng viện phí trong ngày, vì bà không biết rút tiền, bảo tôi chuyển thẳng vào thẻ.
Tôi không để ý. Thay vào đó, tôi gọi cho Chung Tín, bạn học cũ hiện làm phụ cảnh sát ở thị trấn, để xác minh sự việc.
Có lẽ anh cũng biết tôi định hỏi gì. Vừa bắt máy, giọng anh đã rất nặng nề.
Tình hình của người chết đúng như mẹ tôi kể, còn những chuyện khác anh không tiện tiết lộ.
Điều khiến tôi kinh ngạc là...
Tình trạng của Hồ Kỳ không phải cá biệt. Những học sinh khác có tên bị khắc trên thi thể cũng lần lượt xuất hiện triệu chứng tương tự.
Có vài trường hợp nghiêm trọng hơn đã được gia đình đưa lên bệnh viện huyện, thậm chí bệnh viện thành phố điều trị.
Về chuyện tà nhập, Chung Tín không tin, nhưng cũng không dám khẳng định.
Chỉ có một điều anh nói rất chắc chắn. Hồ Kỳ chắc chắn đã tham gia bắt nạt nạn nhân.
Anh không đưa ra lời khuyên nào, thậm chí còn có chút bài xích tôi, không muốn nói thêm.
Tôi cảm ơn anh, nói ngày mai sẽ về quê, lúc đó còn phải nhờ anh giúp đỡ.
Anh chỉ cười nhạt, nụ cười ấy mang theo vài phần châm chọc.
Tôi thu dọn hành lý, xin nghỉ phép.
Càng nghĩ càng thấy chuyện này quá kỳ lạ nên gọi điện cho Lý Du.
Cô ấy từng gặp chuyện tương tự, tôi nhờ cô hỏi giúp Triệu công tử xem Hồ Kỳ có thật bị tà nhập hay không, nếu đúng thì tôi phải xử lý thế nào.
Một lúc sau, Lý Du gọi lại. Cô bảo tôi đến công viên Liễu Tiên ở phía nam thành phố. Triệu Minh Triết đã sắp xếp xong, sẽ cho một người đi cùng tôi về giải quyết chuyện này.
Tôi tuyệt đối tin vào năng lực của Triệu công tử, nên lập tức xách hành lý đến đó.
Lý Du đã đứng đợi dưới gốc cây liễu lớn. Vừa thấy tôi, cô vội nói:
“Triệu Minh Triết bảo cháu gái cậu chắc chắn là bị tà nhập. Nhưng cụ thể thế nào thì tạm thời chưa rõ, nên Liễu Thăng đã tìm giúp một người thích hợp đi cùng cậu.”
Cô còn dặn đi dặn lại rằng lát nữa gặp người đó nhất định phải giữ lễ.
Tôi biết thân phận của Triệu công tử.
Người được anh nhờ giúp, hoặc không phải người bình thường...thì cũng không phải là người.
Tôi lập tức gật đầu.
Lý Du đưa tôi đến căn nhà đá nhỏ dưới gốc liễu. Bên trong có một người đàn ông mặc trường sam màu xanh, hàng mày lá liễu, khí chất phiêu dật như tiên.
Lý Du giới thiệu đó là Liễu Thăng. Đến người còn lại, cô chỉ mỉm cười xã giao, có lẽ cũng không quen biết.
Người đàn ông kia nhướng mày nhìn tôi, khẽ nói:
“Hoàng Chiêu Nguyên.”
Có lẽ vì đứng cạnh Liễu Thăng quá mức tiên phong đạo cốt...nên Hoàng Chiêu Nguyên lại toát ra một cảm giác tà dị.
Không hề trang điểm, vậy mà còn tà khí hơn cả những nam chính hắc hóa trong phim truyền hình.
Nhưng không thể phủ nhận...gương mặt ấy thật sự rất đẹp. Đẹp đến mức điều đầu tiên tôi nghĩ tới chính là một nam chính hắc hóa bước ra từ tiểu thuyết.
Tôi vừa định tự giới thiệu, còn chưa kịp kể chuyện Hồ Kỳ...
Điện thoại của mẹ tôi lại gọi tới, đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc gào thảm thiết:
“Hồ Cổ Nguyệt! Mau về đi! Hồ Kỳ sắp chết rồi! Có người... thật sự chết đúng như lời con bé kia đã khắc trên thi thể!”

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục