Chương 2: Tử Thi Chi Thư
Lời mẹ tôi nói trước sau lộn xộn, còn xen lẫn đủ loại cảm xúc, nhưng đại khái tôi vẫn hiểu được.
Một trong những người có tên bị nữ sinh tự sát khắc lên thi thể, giống như Hồ Kỳ...đã chết rồi.
Lần này mẹ tôi thật sự sợ hãi.
Giọng bà vốn đã lớn, tôi phải mất vài câu mới trấn an được. Cúp máy xong, tôi hơi ngượng ngùng nhìn người bên cạnh, đang định mở miệng thì Hoàng Chiêu Nguyên đã nói trước:
“Đi thôi. Đến nơi nhìn là biết. Có gì thì nói trên đường.”
Nói xong, anh đi thẳng ra ngoài, mở cửa xe, ngồi vào ghế lái rồi nhướng mày ra hiệu tôi lên xe.
Tôi cầm điện thoại, đầu óc vẫn còn mơ hồ, vô thức sờ chìa khóa xe.
Rõ ràng vừa rồi tôi nhớ mình đã khóa xe mà...
Nhưng Lý Du đã dặn đi dặn lại, Triệu công tử và Liễu Thăng đều khẳng định chuyện này chỉ có Hoàng Chiêu Nguyên mới giải quyết được. Anh tuyệt đối đáng tin, bảo tôi cứ về trước, có việc thì liên lạc.
Tôi đành vội vàng bước tới, ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ.
Hoàng Chiêu Nguyên lái xe rất thành thạo. Chiếc xe của tôi vào tay anh cũng như đã lái từ lâu.
Tôi vừa cài dây an toàn thì mẹ lại gọi tới. Vừa bắt máy, bà đã khóc nức nở:
“Nếu Hồ Kỳ chết thì mẹ cũng chết theo! Nếu con không nghĩ cách cứu nó, mẹ thành ma cũng sẽ không tha cho con!”
Tôi cười lạnh.
“Nếu mẹ thành ma thật thì đi tìm đứa đã hại Hồ Kỳ đi. Tìm con làm gì?”
Mẹ tôi là vậy. Hễ xảy ra chuyện là lấy cái chết ép tôi nhưng bà chưa bao giờ dùng cách ấy để ép con trai mình.
Cuối cùng tôi chỉ nói mình đang trên đường về nhà rồi cúp máy.
Sau đó, tôi gọi cho Chung Tín, muốn hỏi có phải vừa xuất hiện thêm người chết hay không. Anh chỉ đáp:
“Tôi không tiện nói. Nếu nói được thì lúc nãy tôi đã nói với cậu rồi.”
Dù sao anh cũng là người của cơ quan nhà nước. Nhưng anh nhắc tôi có thể gọi cho thầy Ngô Vạn Hải, giáo viên dạy Vật lý ở trường cấp hai, hiện là phó hiệu trưởng. Vụ việc này đều do thầy phụ trách.
Tôi lập tức gọi sang.
Giọng thầy Ngô đầy áp lực, nhưng biết tôi là phóng viên, chắc Chung Tín cũng đã nói trước, nên cuối cùng vẫn kể.
Nữ sinh tự sát tên là Liêu Tiểu Hoa. Còn trên thi thể cô bé đã viết những lời nguyền gì thì thầy cũng không biết, chỉ nghe nói vô cùng tà môn.
Người vừa chết mà mẹ tôi nhắc đến tên là Trần Ngọc Linh.
Ở trường, cô ta được xem như một "chị đại", gan lì, nổi loạn.
Bố mẹ đều đi làm ăn xa, cô ta thuê nhà sống một mình trong thị trấn.
Sau khi Liêu Tiểu Hoa tự sát, Trần Ngọc Linh cũng không đến trường nữa, ngày nào cũng ru rú trong phòng trọ.
Hàng xóm kể mấy hôm nay thường xuyên nghe cô ta gào thét rất kỳ lạ.
Ban đầu chẳng ai để ý. Dù sao trước kia ngày nào cô ta cũng chơi game, dẫn bạn bè về quậy phá, la hét om sòm.
Hàng xóm từng góp ý, đổi lại chỉ là rác bị ném trước cửa, hoặc cửa nhà bị hắt nước bẩn.
Vì thế, họ còn lắp camera ở hành lang. Chỉ cần Trần Ngọc Linh còn dám vứt rác trước cửa nhà người khác thì sẽ mang băng ghi hình đi báo cảnh sát.
Cho nên trong cả khu trọ ấy, Trần Ngọc Linh bị người người ghét bỏ.
Mấy ngày nay không ít người nghe thấy cô ta kêu la nhưng chẳng ai buồn quan tâm.
Thi thể bị phát hiện vì đã bắt đầu phân hủy, bốc mùi.
Trời nóng thế này, xác chết chỉ một hai ngày là có mùi ngay.
Nghe nói...toàn bộ thi thể đã biến dạng, không còn ra hình người.
Điều kỳ lạ là camera dùng để canh Trần Ngọc Linh ném rác lại ghi rất rõ.
Sau khi cô ta từ đồn cảnh sát trở về hôm bị triệu tập...không một ai bước vào hay bước ra khỏi căn phòng, ngay cả đồ ăn giao tận nơi cũng không có.
Nguyên nhân tử vong được cho là...nuốt thủy tinh vỡ. Toàn bộ dạ dày và ruột đều bị những mảnh kính sắc nhọn đâm thủng.
Trong phòng trọ, tất cả cửa kính đều bị cô ta đập nát. Sau đó từng mảnh một...tự nhét vào miệng nuốt xuống.
Hàng xóm cũng từng nghe tiếng kính vỡ nhưng vì ai cũng ghét cô ta nên chỉ gọi điện báo chủ nhà. Mà chủ nhà cũng chẳng ưa gì cô ta, nên mặc kệ.
Thi thể nhanh chóng bốc mùi cũng là vì toàn bộ cửa kính đều đã bị đập vỡ.
Bố mẹ Trần Ngọc Linh tối qua đã biết tin con gái chết. Hôm nay vừa về đến thị trấn đã làm ầm ĩ một trận, cuối cùng chỉ đòi truy cứu trách nhiệm chủ nhà và nhà trường.
Thầy Ngô thở dài:
“Ý của họ... là muốn được bồi thường.”
Thầy khẽ thở dài.
“Chuyện này... thôi, đợi em về rồi nói.”
Cúp máy, tôi mới nhận ra cuộc gọi đã kéo dài hơn nửa tiếng, lòng tôi càng lúc càng nặng trĩu. Tôi quay sang nhìn Hoàng Chiêu Nguyên đang chăm chú lái xe, ngượng ngùng cười.
Lúc ấy tôi mới phát hiện...anh hoàn toàn không bật định vị mà tôi cũng chưa hề nói nhà mình ở đâu. Thế nhưng con đường anh đi...lại chính xác.
Thấy tôi nhìn, anh khẽ nhếch môi.
“Lý Du đã nói quê em ở đâu.”
Nhưng...Lý Du vốn đâu biết quê tôi.
Tôi rất ít khi kể chuyện gia đình với người khác.
Có lẽ vì gương mặt ấy.
Nụ cười của anh rất tùy ý.
Thế nhưng lại mang theo một sức hút tà dị khiến người ta khó dời mắt.
Tôi hít sâu, bình tĩnh lại rồi kể từ đầu đến cuối mọi chuyện cho anh nghe.
Tiện tay còn lấy sổ ghi chép, vừa kể vừa ghi lại các đầu mối để tự hệ thống lại.
Nghe xong, Hoàng Chiêu Nguyên chỉ khẽ hỏi:
“Nếu lời nguyền thật sự tồn tại... nếu Hồ Kỳ và đám bạn đúng là đã bắt nạt Liêu Tiểu Hoa đến mức sống không bằng chết, khiến cô bé phải đánh đổi mạng sống để viết nên Tử Thi Chi Thư, chỉ nhằm báo thù bọn họ...”
“Em vẫn sẽ tìm mọi cách cứu cháu mình sao?”
Ngòi bút trong tay tôi khựng lại, một nét đậm kéo dài trên trang giấy.
Ngay bên dưới...
Tôi chậm rãi viết bốn chữ: Tử Thi Chi Thư
Tôi quay đầu nhìn anh.
Hoàng Chiêu Nguyên vẫn nhìn thẳng phía trước, không hề quay sang. Anh chỉ chậm rãi nói:
“Có người chết rồi, vậy mà cháu gái em và những kẻ kia chỉ bị gọi đến hỏi vài câu rồi được thả về.”
“Thậm chí đến tận bây giờ, cũng chẳng ai biết trước kia chúng đã làm gì với Liêu Tiểu Hoa.”
Anh dừng một chút.
“Em nghĩ xem... Liêu Tiểu Hoa phải làm sao?”
“Báo với giáo viên? Báo với phụ huynh? Rồi để bị bắt nạt còn thảm hơn nữa sao?”
Nói đến đây, anh quay đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Hồ Cổ Nguyệt. Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời tôi.”
Tôi siết chặt cây bút, khẽ đáp:
“Tôi... cũng không biết.”
Liêu Tiểu Hoa...rốt cuộc đã sợ hãi đến mức nào? Đã căm hận đến mức nào?
Mới có thể vào đêm trước ngày khai giảng, dùng chiếc compa khắc từng nét từng nét lên thân thể mình...
Viết nên Tử Thi Chi Thư.
Lại cần ý chí và tuyệt vọng lớn đến mức nào...mới có thể tự dùng dao rọc giấy rạch bụng mình, nhét vào đó một con hoàng thử lang đã lột da, rồi tự tay dán kín vết thương bằng băng keo.
Rốt cuộc...cô bé đã phải chịu đựng những gì?
Không ai biết.
Tôi thấy lồng ngực nặng trĩu, cười chua chát.
“Có đôi khi... tôi thật sự ước mình có tính cách giống mẹ.”
Như vậy tôi có thể giống bà, mù quáng bảo vệ Hồ Kỳ, tự lừa mình rằng con bé không sai, có thể lớn tiếng mắng Liêu Tiểu Hoa, cũng có thể không chút áy náy mà cứu Hồ Kỳ.
Nhưng tôi từng theo dõi không ít vụ bạo lực học đường. Tôi biết những đứa trẻ rơi vào hoàn cảnh ấy sẽ sợ hãi và tuyệt vọng đến nhường nào.
Mỗi ngày bước vào lớp học...đều sống trong nơm nớp lo âu.
Cho nên...tôi không thể giống mẹ, không thể vô điều kiện nói Hồ Kỳ vô tội.
Thế nhưng...nó lại là cháu ruột của tôi, là cháu gái ruột thịt.
Tôi khép cuốn sổ, nhìn Hoàng Chiêu Nguyên.
“Còn anh thì sao?
“Lý Du bảo anh đi cùng tôi vì anh có cách giải quyết chuyện này.”
“Nếu anh thật sự có thể cứu Hồ Kỳ...anh sẽ cứu chứ?”
“Không.”
Hoàng Chiêu Nguyên trả lời không chút do dự.
“Cô ta có quan hệ gì với tôi?”
“Tại sao tôi phải cứu?”
Tôi cười cay đắng.
“Quả nhiên... đại nghĩa diệt thân chưa bao giờ là chuyện dễ.”
Nhất là khi biết rõ người thân mình là kẻ xấu...mà vẫn phải cứu họ.
Thật sự rất khó chịu.
Tôi cất cuốn sổ đi.
“Năm Hồ Kỳ tám tuổi, nó từng sống với tôi nửa năm.”
“Ban đầu nó rất quấn tôi. Nhưng chỉ sau nửa năm...nó bắt đầu căm ghét tôi.”
Hồ Danh Vĩ và mẹ Hồ Kỳ sinh con từ rất sớm.
Hai người vì yêu mà bỏ nhà đi, có con rồi vẫn chỉ biết ăn chơi. Đến cơm còn chẳng đủ ăn, lấy đâu ra tâm trí chăm con. Cuối cùng đành ném Hồ Kỳ về cho mẹ tôi nuôi.
Không bao lâu sau, hai người chia tay.
Mẹ Hồ Kỳ thỉnh thoảng còn quay về gây sự. Còn Hồ Danh Vĩ thì suốt ngày lêu lổng.
Làm nghề gì, kiếm được bao nhiêu...đều chỉ có cái miệng ông ta nói.
Suốt cả năm, đừng nói đưa tiền, đến một bộ quần áo cho con gái, ông ta cũng chưa từng mua.
Ban đầu mẹ tôi còn hy vọng anh trai tôi sẽ cưới vợ lần nữa. Cho nên đối xử với Hồ Kỳ - cái "gánh nặng" ấy - cũng chẳng tốt lắm.
Mỗi lần về quê, tôi đều mua quần áo, quà bánh cho con bé.
Hồi ấy, nó rất thân với tôi.
Nhưng sau này Hồ Danh Vĩ quen hết cô này đến cô khác, ăn chơi trác táng, không ai chịu cưới, lại còn lừa tiền mẹ tôi. Nợ vay khắp nơi, điện thoại đòi nợ gọi đến toàn bộ họ hàng, thậm chí người ta còn tìm tận nhà.
Sau khi biết con trai không còn hy vọng lấy vợ, mẹ tôi dồn hết tình yêu cho đứa cháu gái duy nhất, muốn gì được nấy. Không cho phép bất kỳ ai nói Hồ Kỳ nửa lời.
Hai năm đầu tiểu học, Hồ Kỳ không chịu làm bài tập, mẹ tôi còn chép bài hộ.
Giáo viên phạt đứng. Bà xông thẳng đến trường gây chuyện.
Từ đó...không thầy cô nào còn dám quản Hồ Kỳ.
Khi công việc của tôi ổn định hơn, thấy tính tình con bé ngày càng ngang ngược, tôi đón nó lên thành phố học.
Vì theo không kịp chương trình, tôi còn xin cho nó học lại một năm.
Tối nào cũng kèm học nhưng nó vô cùng chống đối.
Thậm chí...căm hận tôi.
Cuối cùng, nó lén gọi điện cho Hồ Danh Vĩ và mẹ tôi, khóc lóc nói tôi ngược đãi nó, không cho ăn, ngày nào cũng đánh nó. Còn bảo ở trường bạn học đều bắt nạt nó.
Mẹ tôi lập tức chạy lên thành phố đón cháu về.
Bà mắng tôi một trận té tát, thậm chí còn động tay.
Bà nói...đến bà còn chưa từng nỡ đánh. Vậy mà tôi dám đánh dòng máu duy nhất của nhà họ Hồ.
Kể từ hôm đó...Hồ Kỳ không còn thân thiết với tôi nữa.
Mỗi dịp Tết tôi về quê, nó cũng chẳng buồn nói chuyện, thậm chí còn lén hắt nước lạnh lên giường tôi.
Tôi nhìn Hoàng Chiêu Nguyên.
“Sau khi nó nói bị bạn học bắt nạt, tôi đã đến trường tìm hiểu.”
“Vì chuyển từ vùng quê lên thành phố, nói giọng địa phương, lại còn học lại một năm...nên bạn học cười nhạo, cô lập nó, cướp đồ của nó, vẽ bậy lên sách giáo khoa, vứt cả vở bài tập.”
“Nó thật sự từng là nạn nhân.”
Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn ra ngoài cửa kính xe, giọng nói khàn đặc.
“Nhưng tôi không ngờ...”
“Một đứa từng bị bắt nạt...lại trở thành kẻ đi bắt nạt người khác.”