Tử Thi Chi Thư/ Chương 3: Cuốn Sách Đẫm Máu
Mục lục
16.5px
Tử Thi Chi Thư

Chương 3: Cuốn Sách Đẫm Máu

Hoàng Chiêu Nguyên chỉ im lặng lắng nghe những lời tôi kể, từ đầu đến cuối không hề bày tỏ ý kiến.
Suốt quãng đường, mẹ tôi liên tục gọi điện giục tôi về, hỏi bao giờ mới tới, lại hối tôi chuyển tiền đóng viện phí. Bà tuyệt nhiên không nhắc đến việc Hồ Danh Vĩ, người làm cha, có chịu về hay không.
Tôi chuyển trước hai mươi nghìn tệ cho bà để đóng viện phí.
Sau đó, tôi nhờ lãnh đạo đài truyền hình quen biết can thiệp, gọi điện cho đồn công an thị trấn để xin phép được xem hồ sơ vụ án.
Sợ lãnh đạo không muốn dính vào vụ việc mang tính chất kỳ quái như thế này, tôi lại gọi cho Lý Du, nhờ cô ấy tìm Triệu công tử giúp đỡ.
Còn Hoàng Chiêu Nguyên...từ đầu đến cuối vẫn chỉ bình tĩnh lái xe.
Không hiểu vì sao, trên suốt quãng đường xử lý đủ thứ chuyện rối ren, mỗi lần tôi vô thức quay sang nhìn anh, thấy gương mặt mang vẻ tà mị ấy luôn toát lên một sự điềm tĩnh tuyệt đối.
Dù không nói gì...vẫn khiến người khác cảm thấy yên tâm.
Có lẽ vì tôi đã sống một mình quá lâu. Đến lúc gặp chuyện phiền lòng thế này, chỉ cần có một người ở bên cạnh cũng đã tốt lắm rồi.
Đợi mọi chuyện kết thúc...có lẽ tôi cũng nên thử tìm một người bầu bạn.
Khi xe về tới thị trấn, đã hơn mười giờ đêm.
Mẹ tôi vẫn gọi liên tục.
Tôi chỉ nói mình sắp đến, tới nơi sẽ vào bệnh viện thăm Hồ Kỳ trước, rồi bảo Hoàng Chiêu Nguyên lái thẳng đến đồn công an.
Vừa tới nơi, chắc bên trên đã gọi điện báo trước. Chung Tín đã đứng đợi sẵn.
Thấy tôi, anh bất lực cười:
“Phóng viên Hồ đúng là thần thông quảng đại. Đến cả vụ án thế này cũng xin được quyền tham gia. Nhưng nếu muốn xem hồ sơ... cậu phải chuẩn bị tâm lý trước.”
Đúng lúc tôi định bước vào đồn thì Hoàng Chiêu Nguyên bỗng lên tiếng:
“Xem thi thể trước.”
Suốt đường đi, ngoài câu hỏi sắc bén và đầy hiện thực kia, anh hầu như chẳng nói thêm lời nào.
Vậy mà lúc này lại đột ngột đưa ra yêu cầu. Giọng điệu chắc chắn, không cho phép nghi ngờ.
Chung Tín liếc nhìn tôi, ý bảo giới thiệu.
Tôi chỉ nói qua tên anh.
Thực ra...tôi cũng chẳng hiểu anh được bao nhiêu.
Tôi còn đang định hỏi vì sao phải xem thi thể trước thì Hoàng Chiêu Nguyên đã chủ động giải thích:
“Tôi phải xem thi thể...và cả con hoàng thử lang bị Liêu Tiểu Hoa lột da rồi nhét vào bụng.”
“Có như vậy mới biết phải cứu cháu gái cô thế nào.”
Vừa nghe nhắc đến chuyện ấy, vẻ mặt Chung Tín lập tức trở nên khó coi. Rõ ràng anh chẳng hề tin.
Nhưng vì không quen biết Hoàng Chiêu Nguyên nên cũng không nói gì với anh. Chỉ khẽ nuốt nước bọt rồi nhìn tôi:
“Cậu chắc muốn xem xác chứ?”
“Theo tôi, cậu cứ lấy bản sao hồ sơ tôi chuẩn bị sẵn rồi sang bệnh viện thăm cháu mình thì hơn.”
Tôi nhìn ánh mắt kiên định của Hoàng Chiêu Nguyên. Nhớ tới lời Triệu công tử nói rằng chỉ có anh mới giải quyết được chuyện này. Tôi gật đầu.
“Xem thi thể.”
Đồn công an thị trấn không có điều kiện bảo quản thi thể. Cho nên xác Liêu Tiểu Hoa được đặt tại nhà xác bệnh viện thị trấn.
Mà Hồ Kỳ cũng đang nằm viện ở đó.
Cũng tiện đường.
Nhưng...
Khi tận mắt nhìn thấy Liêu Tiểu Hoa...
Tôi mới hiểu thế nào là không nỡ nhìn thẳng.
Cô bé rất nhỏ, rất gầy.
Và...khủng khiếp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Thi thể gầy đến trơ xương vừa được đẩy ra khỏi ngăn đông.
Làn da không phải màu trắng xanh của xác chết bình thường. Mà là màu nâu tím tái giống như một thanh sô-cô-la vừa lấy ra khỏi tủ đông.
Đúng như mẹ tôi nói.
Ở bất cứ nơi nào bàn tay cô bé với tới...đều kín đặc chữ viết.
Nhưng ngoài những dòng chữ do chính cô dùng compa khắc lên...khắp cơ thể còn chằng chịt vô số vết thương.
Vết mới chồng lên vết cũ, có bỏng, có dao cắt, có những vết thương mà ngay cả nguyên nhân cũng không thể xác định. Ngay cả mái tóc cũng lưa thưa.
Trong báo cáo khám nghiệm ghi: “Tổn thương da đầu.”
Nói trắng ra...là tóc bị giật quá nhiều lần.
Đến mức...không mọc nổi nữa.
Trên thứ mà Hoàng Chiêu Nguyên gọi là Tử Thi Chi Thư, mỗi đoạn chỉ viết rất ngắn gọn.
Ngày... tháng...
Đã phải chịu chuyện gì.
Bên dưới...là tên những kẻ gây ra.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là...trên người cô bé có rất nhiều vết thương.
Nhưng cô lại chẳng hề ghi chúng từ đâu mà có.
Bởi vì...
Đối với cô...bị đánh đã trở thành chuyện thường ngày, là chuyện nhỏ nhất.
Tôi cầm máy ảnh, chụp từng đoạn chữ trên thi thể. Sau đó phóng to, tăng độ nét mới miễn cưỡng đọc được nội dung.
Còn Hoàng Chiêu Nguyên...từ đầu đến cuối chỉ chăm chú nhìn phần bụng đã bị rạch, quan sát vô cùng cẩn thận.
Tôi bắt đầu chụp từ xương quai xanh trở xuống.
Tên Trần Ngọc Linh, Hồ Kỳ xuất hiện rất nhiều lần.
Ngoài ra còn rất nhiều cái tên khác. Có người xuất hiện lặp đi lặp lại, có người chỉ một lần.
Liêu Tiểu Hoa nhớ rất rõ từng ngày tháng, nhớ rõ từng người, nhớ rõ mình đã phải chịu những gì.
Có lẽ cô từng ghi nhật ký.
Sau đó mới dựa vào đó khắc lại lên cơ thể.
Vừa chụp, tôi vừa hỏi Chung Tín:
“Có tìm thấy quyển nhật ký nào không?”
Anh lắc đầu.
“Không. Ít nhất hiện trường không có.”
Lúc tôi hỏi câu ấy...
Hoàng Chiêu Nguyên đang chăm chú nhìn khoang bụng bỗng quay đầu liếc tôi một cái đầy suy nghĩ.
Nhưng ngay sau đó...anh lại cúi xuống quan sát vết thương.
Khi chụp tới đùi...tôi đột nhiên khựng lại.
Ở vị trí gần đầu gối...
Liêu Tiểu Hoa viết mấy dòng:
“Ngày 3 tháng 10
Bị cưỡng hiếp.
Bị quay video.
Đã báo giáo viên.”
Bên dưới là một loạt tên:
“Trần Ngọc Linh
Hồ Kỳ
Tăng Lập
Trương Hiên Thành
Lý Nghệ Hoa
Ngô Vạn Hải”
...
Ngô Vạn Hải...chính là vị phó hiệu trưởng hiện tại.
Nhìn thời gian...đó là chuyện xảy ra từ năm ngoái.
Tôi quay đầu nhìn Chung Tín.
Anh tựa cửa hút thuốc, lạnh lùng nói:
“Lý Nghệ Hoa là giáo viên chủ nhiệm.”
“Tối qua bà ấy đột nhiên uống cả một ấm nước sôi, bỏng rất nặng, đang cấp cứu ở bệnh viện thành phố. Còn cứu được hay không vẫn chưa biết.”
“Riêng Ngô Vạn Hải... tạm thời vẫn chưa xảy ra chuyện.”
“Những người còn lại...đều gặp nạn cả rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn dòng chữ.
Liêu Tiểu Hoa chỉ viết: “Đã báo giáo viên.”
Không hề viết...giáo viên xử lý thế nào.
Mà sau đó cô vẫn tiếp tục bị bắt nạt.
Điều đó chỉ chứng minh một chuyện.
Giáo viên...không xử lý.
Hoặc...đã xử lý qua loa.
Kết quả...cô bị trả thù còn thảm hơn.
Đúng như lời Hoàng Chiêu Nguyên đã nói.
Đến đoạn này...
Nét chữ của Liêu Tiểu Hoa đã bắt đầu méo mó, có chỗ rất mờ, chỉ vừa đủ làm rách lớp da.
Có lẽ vì quá đau.
Hoặc...đã kiệt sức.
Nhưng mỗi khi viết đến tên những kẻ kia...nét khắc lại sâu hơn hẳn, mang theo hận ý ngút trời.
Qua khỏi đầu gối...những vết compa càng lúc càng sâu.
“Ngày 6 tháng 2
Bọn chúng liên tục đánh vào bụng tôi.
Ra rất nhiều máu đen.
Xin thầy cô cứu em.”
Bên dưới...vẫn là những cái tên ấy.
“Trần Ngọc Linh.
Hồ Kỳ.
Cố Khả Hân.
Tăng Lập.
Trương Hiên Thành.
Lý Nghệ Hoa.
Ngô Vạn Hải.”
Lần này...cô vẫn không ghi kết quả.
Ngay sau đó là những dòng kể mình bị dìm xuống nước suýt chết.
Bị Trần Ngọc Linh giẫm lên mặt.
Tần suất ghi chép càng lúc càng dày.
Những hành vi bạo lực cũng càng lúc càng mất nhân tính.
Đến cuối...đám Trần Ngọc Linh và Hồ Kỳ gần như đã phát điên. Chúng hành hạ cô không chút kiêng dè.
Tôi...không dám đọc tiếp nữa, chỉ lặng lẽ chụp ảnh lưu lại.
Còn Hoàng Chiêu Nguyên...vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào cái bụng bị mổ.
Đợi tôi chụp xong. Anh quay sang Chung Tín.
“Con hoàng thử lang bị lột da đâu?”
Đây...đã là lần thứ hai anh hỏi đến con vật ấy.
Chung Tín dụi tắt điếu thuốc, ra hiệu chúng tôi đi theo, rồi lấy trong tủ ra một bình thủy tinh.
“Vụ này quá nghiêm trọng. Đã chết hai người.”
“Những ai có tên trên thi thể đều lần lượt bị thương nặng.”
“Tối nay cấp trên sẽ cử tổ chuyên án xuống. Muốn xem thì chỉ còn tối nay thôi.”
Trong bình thủy tinh ngâm đầy dung dịch bảo quản.
Bên trong...là một sinh vật nhỏ bằng con mèo, toàn thân đỏ lòm, không còn lớp da.
Hoàng Chiêu Nguyên cúi sát bình thủy tinh, lặng lẽ nhìn con hoàng thử lang. Khóe môi anh hiện lên một nụ cười lạnh như đang lẩm bẩm điều gì đó.
Tôi không hiểu vì sao anh lại để tâm đến nó như vậy.
Nhưng đúng lúc anh khẽ thì thầm...
Tôi có cảm giác mặt nước trong bình bỗng gợn lên từng vòng sóng.
Giống như...con hoàng thử lang không da ấy...sống lại.
Nhưng nhìn kỹ...lại giống như Hoàng Chiêu Nguyên vừa vô thức gõ nhẹ lên thành bình.
Rồi nhìn kỹ hơn nữa...
Mọi thứ lại bình thường.
Anh ngẩng đầu.
“Bộ da đâu?”
Chung Tín đáp:
“Không thấy.”
“Có lẽ cô bé lột ở nơi khác rồi mới mang đến...”
Chưa nói hết câu...
Hoàng Chiêu Nguyên đã cười nhạt.
“Thi thể Liêu Tiểu Hoa vẫn còn ở đó. Nếu anh nhìn kỹ khoang bụng sẽ thấy đầy những vết cào.”
“Điều đó chứng tỏ...Khi bị nhét vào bụng, con hoàng thử lang này vẫn còn sống.”
Toàn bộ sự chú ý của tôi nãy giờ đều đặt lên Tử Thi Chi Thư, nên không để ý đến khoang bụng.
Nghe vậy, tôi lập tức định quay lại xem.
Nhưng vừa bước một bước...Hoàng Chiêu Nguyên đã giữ lấy tay tôi.
“Đừng xem. Quá máu me, mùi cũng rất nặng. Tôi chụp cho cô xem ảnh là được.”
Anh cầm máy ảnh đi sang bên kia.
Còn tôi nhìn con hoàng thử lang đỏ như máu trong bình.
Không dám tưởng tượng...
Một sinh vật còn sống, lớn bằng con mèo...bị lột sạch da, rồi nhốt trong khoang bụng đã bị mổ phanh.
Nó vùng vẫy cào cấu...sẽ đau đớn đến mức nào.
Mà tất cả...đều do chính Liêu Tiểu Hoa làm.
Rất nhanh, Hoàng Chiêu Nguyên mang máy ảnh trở lại.
Bên trong khoang bụng quả nhiên đầy những vết cào, máu thịt nham nhở.
Anh bình thản nói:
“Cô ấy mang theo một con hoàng thử lang còn sống.”
“Sau khi viết xong Tử Thi Chi Thư, cô ấy lột da nó, rồi tự rạch bụng mình, nhét nó vào trong. Thật sự không tìm thấy bộ da của nó sao?”
“Không có! Đã bảo là không có rồi!”
Chung Tín gần như phát cáu.
“Chết hai người rồi! Thế mà các người cứ chăm chăm vào một con hoàng thử lang!”
Hoàng Chiêu Nguyên nhìn thẳng anh, giọng lạnh như băng.
“Nó rất quan trọng.”
“Hoàng Đại Tiên vốn tính tà, có thù tất báo. Nó bị lột da, còn sống mà bị nhốt trong bụng Liêu Tiểu Hoa. Mất đi lớp da của mình, lại được máu của Liêu Tiểu Hoa nuôi dưỡng.”
“Nó sẽ coi thi thể Liêu Tiểu Hoa...chính là lớp da mới của nó.”
Anh dừng lại.
“Nó bị lột da, chết ngạt trong máu, oán khí cực nặng. Nó sẽ dựa theo những cái tên và lời nguyền trong Tử Thi Chi Thư...báo thù từng người, cho đến chết mới thôi.”
Anh nhìn thẳng Chung Tín.
“Muốn ngăn lại...”
“Thứ nhất, phải tìm được quyển nhật ký mà Hồ Cổ Nguyệt nói.”
“Thứ hai...là tìm được bộ da kia.”
“Tìm được rồi...tôi cam đoan những người còn lại nhiều nhất chỉ chịu chút trừng phạt, sẽ không chết.”
Chung Tín nổi giận.
“Anh là ai mà nói có là có? Nói không chết là không chết à?”
Anh lao tới định túm cổ áo Hoàng Chiêu Nguyên.
Tôi vội chắn trước mặt anh, quát lớn một tiếng.
Chung Tín tức tối quay đầu đi, cười lạnh.
“Phóng viên Hồ mấy năm nay quen biết nhiều nhân vật lớn thật, muốn gì được nấy.”
Trong giọng nói...đầy vẻ khinh thường cùng với...bất lực.
Tôi quay sang nhìn Hoàng Chiêu Nguyên.
Anh chẳng hề để tâm lại tiếp tục ngắm con hoàng thử lang trong bình.
Trước đây vùng chúng tôi vốn hiếm thấy hoàng thử lang. Nhưng mấy năm gần đây dân trong thị trấn ngày càng ít, loài vật ấy cũng xuất hiện nhiều hơn.
Năm ngoái mẹ tôi còn than phiền. Gà trong nhà bị tha mất mấy con, trứng vừa đẻ cũng bị chúng ăn sạch.
Hoàng thử lang vốn nổi tiếng xảo quyệt và tà tính.
Rốt cuộc... Liêu Tiểu Hoa đã làm thế nào bắt được một con còn sống. Lại còn đủ can đảm lột da nó rồi nhét vào bụng mình?
Điều đó cần ý chí...và quyết tâm đáng sợ đến mức nào?
Mà với những chuyện kỳ quái tôi từng tiếp xúc...
Lời Hoàng Chiêu Nguyên...quả thật không phải không có khả năng.
Lúc anh còn đang quan sát con hoàng thử lang.
Tôi quay sang hỏi Chung Tín:
“Liêu Tiểu Hoa đã hai lần báo giáo viên. Cuối cùng họ xử lý thế nào?”
“Với cả...các anh kết luận đây là tự sát cũng quá nhanh rồi.”
Chung Tín lập tức đáp lại đầy khó chịu:
“Camera ghi rõ ràng cô ấy lén vào ký túc xá một mình! Chẳng lẽ là giết người trong phòng kín à?”
“Còn chuyện báo giáo viên xử lý thế nào...Tôi biết sao được!”
Giọng anh quá gay gắt, tôi cũng không hỏi thêm, lặng lẽ tháo thẻ nhớ khỏi máy ảnh, mở laptop, tải toàn bộ ảnh lên kho lưu trữ đám mây.
Loại chứng cứ này...tôi luôn có thói quen sao lưu, đề phòng xảy ra ngoài ý muốn.
Từng tấm ảnh dần hiện lên màn hình.
Nghĩ đến những gì Liêu Tiểu Hoa đã phải trải qua phía sau từng dòng chữ...tôi bỗng cảm thấy không thở nổi.
Thậm chí...không dám nghĩ tiếp.
Tôi ôm laptop, mở cửa bước ra ngoài.
Ánh đèn ngoài nhà xác rất mờ. Tôi dựa vào tường, từ từ ngồi xổm xuống, cố ép mình đừng nghĩ nữa.
Một lúc sau, Hoàng Chiêu Nguyên đi đến trước mặt tôi, khẽ nói:
“Oán hận không có nơi trút bỏ, sống không bằng chết. Cho nên...cô ấy mới lấy máu và mạng mình...viết nên Tử Thi Chi Thư.”
Anh gọi cái tên ấy...thật sự rất thuận miệng.
Tôi cười chua chát.
Ngồi xổm lâu quá khiến hai chân tê dại, dứt khoát ngồi bệt xuống đất, ngẩng đầu nhìn anh.
Ngũ quan của Hoàng Chiêu Nguyên vẫn tà mị như cũ.
Nhưng chẳng hiểu sao...đứng trước gương mặt chính trực của Chung Tín...
Người khiến tôi cảm thấy an tâm hơn...lại là anh.
Tôi có một đồng nghiệp chuyên theo mảng này. Ngày mới vào nghề, cô ấy từng nhiều lần phẫn nộ nói với tôi:
"Bạo lực học đường ấy mà... hoặc là nhà trường thất trách, hoặc là cha mẹ thất trách. Dù có kẻ bắt nạt đi nữa, chỉ cần một trong hai phía làm tròn trách nhiệm, mọi chuyện cũng sẽ không đi đến kết cục này."
Liêu Tiểu Hoa...đã hai lần cầu cứu giáo viên.
Lần đó...cô đã bị quay video, đã bị làm nhục, đã chuẩn bị sẵn tinh thần thân bại danh liệt, cá chết lưới rách.
Thế nhưng...đổi lại được điều gì?
Rốt cuộc cô đã tuyệt vọng đến mức nào...mới dùng chiếc compa khắc từng dòng từng dòng lên thân thể mình.
Lại nhét một con hoàng thử lang vừa bị lột da, vẫn còn sống...vào trong bụng mình.
Cô đã học được phương pháp tà dị và đẫm máu ấy từ đâu?
Đến tận bây giờ, sau khi cô chết...tôi vẫn chưa từng nghe bất kỳ ai nhắc đến cha mẹ cô.
Còn tôi cũng vậy.
Chung Tín cũng vậy.
Chúng tôi đều biết rõ suốt một năm qua Liêu Tiểu Hoa đã phải chịu đựng những gì.
Biết rõ...ai là hung thủ.
Thế nhưng...chúng tôi chẳng những bất lực.
Mà giờ đây...
Khi những chuyện quái dị liên tiếp xảy ra...
Chúng tôi còn phải tìm cách...cứu chính những kẻ từng hành hạ cô ấy.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục