Chương 4: Oan Hồn Hoàng Tiên Hiện Thân
Tôi ngồi bệt ngoài phòng xác, cố ép bản thân đừng nghĩ thêm nữa. Thế nhưng trong đầu chỉ toàn là những dòng chữ được khắc kín trên người Liêu Tiểu Hoa.
Làn da tím đen, những hàng chữ đỏ sẫm như máu, từng đoạn, từng đoạn một cứ lơ lửng trước mắt tôi.
"Có người đến rồi, đừng nghĩ nữa. Đi gặp cháu cô đi." Hoàng Chiêu Nguyên đưa tay về phía tôi.
Bàn tay anh rất đẹp, ngón tay thon dài, trắng trẻo, làn da ấm áp mềm mại.
Hoàn toàn khác với đôi tay của Liêu Tiểu Hoa, khô quắt vàng vọt như cành cây mục, chỉ chực nứt gãy.
Tôi còn đang thất thần thì Chung Tín vội vàng chạy ra.
"Tổ chuyên án đến rồi. Cô đi trước đi, không thì tôi cũng không gánh nổi nữa."
Điếu thuốc vẫn kẹp trên tay anh, cả người toát lên vẻ mệt mỏi, suy sụp.
Hoàng Chiêu Nguyên kéo tôi đứng dậy. Có lẽ sợ tôi ngồi lâu bị tê chân nên anh đỡ tôi đứng vững, gần như nửa dìu nửa kéo tôi đi ra ngoài.
So với cú sốc tinh thần mà tôi phải chịu, Hoàng Chiêu Nguyên bình tĩnh đến lạ.
Chúng tôi đi ra bằng cửa sau bệnh viện. Bên cạnh xe tôi đã đỗ thêm mấy chiếc ô tô mang biển số thành phố, xem ra tổ chuyên án đã vào trong.
Trong thị trấn chỉ có một bệnh viện này, Hồ Kỳ cũng đang nằm viện ở đây nên không cần lái xe nữa. Tôi cùng Hoàng Chiêu Nguyên đi thẳng lên khu điều trị nội trú, theo tầng mà mẹ tôi đã nhắn.
Bệnh viện thị trấn đã cũ nát lắm rồi.
Từ nhỏ tôi đã nghe người lớn kể đủ chuyện ma quỷ trong bệnh viện. Nào là có người chết oan không tìm được đường về nhà, nào là nơi này âm khí nặng...
Đặc biệt là thời kỳ trước, có rất nhiều phụ nữ bị ép phá thai, oán khí cực lớn. Người ta còn bảo y tá trực đêm thường xuyên nghe thấy tiếng trẻ con khóc.
Lại thêm năm tháng không được sửa chữa, bóng đèn trên hành lang vẫn là loại bóng tròn cũ phải vặn vào đui, ánh sáng vàng vọt, tối tăm.
Thời buổi này, bệnh nặng đều chuyển lên bệnh viện huyện hoặc thành phố. Còn người bệnh nhẹ, chỉ nhập viện để được bảo hiểm chi trả, tối lại về nhà ngủ.
Vì vậy cả khu nội trú yên tĩnh đến đáng sợ.
Tường bong tróc loang lổ, thỉnh thoảng lại có côn trùng và thằn lằn bò qua, khiến khung cảnh càng thêm âm u.
Hồ Kỳ nằm ở tầng bốn.
Vừa rẽ qua cầu thang, tôi đã thấy trong góc tối có một người đang co ro ngồi xổm, hình như đang khóc. Lại có tiếng sột soạt, cùng tiếng nuốt ừng ực khe khẽ.
Ánh đèn yếu ớt ngoài hành lang không chiếu tới góc ấy.
Người kia cúi gằm đầu, liên tục cào lên bức tường, từng tiếng rẹt... rẹt... khô khốc vang lên.
Tôi siết chặt điện thoại, bật đèn pin rọi sang.
Ngay lúc chuẩn bị chiếu tới, Hoàng Chiêu Nguyên nắm lấy tay tôi.
"Chuẩn bị tinh thần đi."
Tôi không hiểu anh có ý gì nhưng bàn tay anh rất ấm. Đến lúc ấy tôi mới nhận ra cả người mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, da thịt lạnh buốt.
Tôi khẽ gật đầu với anh rồi mới đưa luồng sáng chiếu vào góc tường.
Một bóng người trọc lốc hiện ra, da đầu đỏ au, nổi kín bọng nước. Trên người chỉ mặc độc một chiếc quần đùi, tấm lưng bỏng đỏ rực. Cô ta đang ngồi xổm, không ngừng cào lớp vôi bong tróc trên tường, rồi cúi đầu từng ngụm lớn nuốt vào miệng.
Chỉ nhìn dáng vẻ bỏng toàn thân ấy, tôi đã biết đó là ai.
"Hồ Kỳ!"
Tôi lập tức chạy tới.
Khi ánh đèn điện thoại càng lúc càng gần, cô bé cũng nhận ra ánh sáng. Trong cổ họng phát ra tiếng ú ớ, cả người run bần bật, muốn quay đầu lại, nhưng dường như cơ thể hoàn toàn mất kiểm soát. Hai tay vẫn không ngừng bốc thứ gì đó nhét vào miệng.
Ánh đèn chiếu lên bức tường.
Đập vào mắt tôi đầu tiên là hai bàn tay đầy máu. Một bàn tay phủ kín những bọng nước bỏng rộp, dính đầy bột vôi trắng xám. Mỗi lần cào được một mảng vôi rơi xuống, cô bé lập tức nhét ngay vào miệng.
Tôi gần như áp sát vào tường mới nhìn rõ khuôn mặt ấy.
Không...đó đã chẳng còn là một khuôn mặt nữa.
Toàn bộ gương mặt bị bỏng đỏ rực, khắp nơi đều là bọng nước. Có chỗ đã vỡ ra, dịch vàng rỉ xuống, bên ngoài bôi thuốc mỡ rồi lại dính đầy bụi vôi, vừa bẩn vừa ghê tởm.
Mí mắt vì bỏng mà sụp xuống, đôi mắt không thể mở hẳn. Nước mắt không ngừng rỉ ra từ khe mắt. Môi có lẽ cũng đã bị bỏng rộp, vì phủ kín lớp vôi trắng.
Trên gương mặt ấy tràn ngập nỗi sợ hãi.
Thế nhưng cô bé vẫn cố nuốt từng miếng vôi xuống bụng, đôi mắt cố hết sức nhìn về phía tôi. Trong cổ họng phát ra tiếng cầu cứu nghẹn ngào.
"Hồ Kỳ..."
Tim tôi nghẹn lại. Thấy cô bé lại bốc một nắm vôi định nhét vào miệng, tôi vội chộp lấy tay cô để ngăn lại.
Thế nhưng...ngay khoảnh khắc tay tôi chạm vào tay Hồ Kỳ.
Cô bé khẽ rên một tiếng. Gương mặt đỏ rực vì bỏng trước mắt tôi...bỗng biến thành khuôn mặt tím đen của Liêu Tiểu Hoa.
Có người túm tóc cô ấy, ấn mạnh đầu cô xuống, trên mặt đầy tủi nhục và uất hận. Thế nhưng bàn tay túm tóc càng lúc càng dùng sức, lại có người cầm điếu thuốc đang cháy đứng bên cạnh.
Mỗi lần cô vùng vẫy...đầu thuốc lá lập tức dí lên người cô, đau đớn khiến cô hoàn toàn mất sức.
Hai người khác cưỡng ép dùng chính hai bàn tay cô đang ôm đất...nhét từng nắm đất vào miệng cô.
Xung quanh vang lên tiếng cười ngạo nghễ.
Nỗi tủi nhục và phẫn uất trong mắt Liêu Tiểu Hoa dần biến mất. Cô như đã hoàn toàn tê dại, máy móc nuốt từng nắm đất.
Bên cạnh không ngừng lóe lên ánh đèn điện thoại. Rõ ràng có người đang quay video và chụp ảnh.
Nhìn vẻ tê dại trên gương mặt Liêu Tiểu Hoa...tim tôi run lên dữ dội.
Cảm giác bất lực và day dứt khi ngồi trước phòng xác ban nãy lập tức nhấn chìm toàn bộ lý trí.
Tôi chỉ ước...
Tất cả những kẻ có tên trong Thi Thư...đều chết hết.
Đều phải chết!
Lòng căm hận càng lúc càng mãnh liệt, tôi thậm chí nghiến răng đến ê buốt. Mơ hồ nghe thấy ai đó bật lên một tiếng nức nở đau đớn.
Đúng lúc ấy...giọng nói đầy tà khí của Hoàng Chiêu Nguyên vang lên:
"Hồ Cổ Nguyệt."
Giọng anh rõ ràng vừa yêu dị vừa mê hoặc, nếu là trong phim ma thì hệt như tiếng gọi hồn.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nó lại giống hệt tiếng chuông báo thức.
Tôi giật mình tỉnh táo, mở mắt ra mới phát hiện...
Chính tôi đang đè tay Hồ Kỳ, ép nắm vôi trong tay cô bé nhét vào miệng, còn dùng tay bịt chặt miệng cô.
Y hệt cảnh tượng vừa rồi.
Có người ghì đầu Liêu Tiểu Hoa xuống đống đất mà chính cô đang ôm.
Qua khe mắt sưng đỏ, Hồ Kỳ nhìn tôi. Trong ánh mắt ấy chỉ có oán độc, lạnh lẽo như ánh mắt của một con rắn độc.
Tôi hoảng hốt lùi mạnh về sau, lưng đập vào bức tường bong tróc, từng mảng vôi rơi lả tả.
Hồ Kỳ khẽ rên lên. Hai tay lại mất khống chế, vội vàng bốc từng nắm vôi rơi xuống nhét vào miệng.
Nhưng khác với hình ảnh Liêu Tiểu Hoa lúc nãy.
Động tác của cô bé không hề máy móc, hai bàn tay run lẩy bẩy.
Cô đang cố chống cự nhưng hoàn toàn không thể khống chế cơ thể.
Những bọng nước trên bàn tay phải đều đã vỡ, máu loãng và dịch vàng hòa lẫn với bột vôi. Trong lớp vôi còn lẫn cả những con sâu nhỏ màu đen.
Ghê tởm vô cùng.
Thế nhưng Hồ Kỳ vẫn hết nắm này đến nắm khác nhét vào miệng.
Khung cảnh quỷ dị ấy khiến tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi muốn giữ tay cô bé lại nhưng lại sợ cảnh tượng vừa rồi sẽ lặp lại, đành quay sang nhìn Hoàng Chiêu Nguyên.
"Phải làm sao đây?"
Anh khoanh tay đứng ở đầu hành lang.
"Em chắc chắn muốn cứu cô ta sao?"
"Những gì cô ta đang chịu chính là những gì từng gây ra cho Liêu Tiểu Hoa. Nhân quả báo ứng mà thôi."
Tôi thật sự đã nhìn thấy.
Thậm chí...nỗi oán hận vừa rồi không hoàn toàn đến từ Liêu Tiểu Hoa, mà còn đến từ chính tôi.
"Ý thức của cô ta vẫn tỉnh táo, giống hệt Liêu Tiểu Hoa năm xưa. Càng tỉnh táo thì càng đau khổ."
"Vừa rồi chính em đã đút cho cô ta một nắm vôi."
"Cô ta rất hận em."
"Vậy... em vẫn muốn cứu cô ta chứ?"
Giọng Hoàng Chiêu Nguyên vừa trầm vừa tà dị.
Tôi nhìn Hồ Kỳ vẫn đang ngồi xổm, bất lực bốc vôi ăn từng nắm, khẽ cười chua chát.
"Hay là... để tôi đi tiểu lên người nó như mẹ tôi từng làm, xem có tỉnh lại không? Giờ thì... chính tôi cũng trở thành kẻ bắt nạt rồi."
Học kỳ ấy Hồ Kỳ sống cùng tôi trên thành phố, bị bạn học bắt nạt, cô lập.
Là người chăm sóc con bé...thế mà tôi chẳng hề nhận ra.
Con bé không muốn đến trường, tôi tưởng vì không theo kịp chương trình nên cho lưu ban.
Đêm nào cũng kèm học.
Không chịu làm bài, tôi cầm mắc áo đứng bên cạnh ép viết.
Muốn trốn học, tôi cưỡng ép đưa tới tận cửa lớp, còn dặn giáo viên chủ nhiệm để mắt đến.
Tôi luôn nghĩ...sự chống đối và nổi loạn của con bé chỉ vì học yếu, vì nói giọng địa phương, vì không có bạn.
Tôi tưởng như vậy sẽ sửa được tính hư do mẹ tôi nuông chiều, để con bé chịu học hành, không giống cha mẹ nó.
Nhưng hóa ra...chính sự vô tâm của tôi đã khiến Hồ Kỳ trải qua một học kỳ bị bắt nạt.
Rồi từng bước...biến thành con người của ngày hôm nay.
Tôi tựa lưng vào tường, khẽ nói với Hoàng Chiêu Nguyên:
"...Cứ cứu nó trước đã."
Suy cho cùng...tôi cũng chỉ là một người bình thường.
Hoàng Chiêu Nguyên nhướng mày. Đầu ngón tay khẽ lướt trên đỉnh đầu đầy bọng nước của Hồ Kỳ, như đang tìm một chỗ còn nguyên vẹn để chạm vào.
Cuối cùng, anh hơi nhíu mày đầy ghét bỏ, chỉ dùng đầu ngón tay khẽ điểm lên đỉnh đầu cô bé.
Ngay lập tức, cả người Hồ Kỳ mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất, không còn để ý bẩn hay sạch nữa, ôm cổ họng nôn dữ dội.
Tôi định tới đỡ nhưng cô bé đẩy mạnh tôi ra, vẫn cúi đầu nôn khan.
"Hoàng Tiên có khả năng mê hoặc linh hồn, điều khiển con người. Vừa rồi những gì em nhìn thấy đều do con chồn vàng bị lột da kia tạo ra. Nó còn cố tình khuếch đại cảm xúc của em."
Hoàng Chiêu Nguyên bình thản giải thích.
Hồ Kỳ nôn rất lâu mà chẳng ra được gì.
Tôi định tới giúp nhưng cả người cô bé đều bị bỏng, chạm vào đâu cũng đau, chỉ biết rên rỉ.
Tôi chẳng biết phải đặt tay vào đâu, đành đưa tay ra.
"Để tôi dìu cháu vào nhà vệ sinh, rửa tay trước rồi tôi móc họng giúp."
Nuốt nhiều vôi như vậy, cho dù nôn ra cũng e rằng vẫn phải rửa dạ dày.
Hồ Kỳ quay đầu.
Dù mí mắt bỏng sưng rũ xuống, trong đôi mắt đầy bọng nước vẫn ánh lên sự căm hận nhìn tôi.
Tôi không biết...nỗi hận ấy là vì chuyện vừa rồi hay vì những chuyện khác.
Tôi nắm lấy bàn tay trái ít bị bỏng hơn của cô bé, đỡ đi về phía nhà vệ sinh.
Bệnh viện cũ chỉ có nhà vệ sinh công cộng ở cuối hành lang, muốn vào đó phải đi ngang qua các phòng bệnh.
Vừa đi tới, tôi thấy mẹ mình đứng thẳng trước cửa phòng bệnh. Bà cười âm u nhìn hai chúng tôi, miệng cất giọng khanh khách:
"Ngày 8 tháng 10.
Cướp tiền sinh hoạt.
Ấn đầu ăn đất.
Hồ Kỳ.
Trần Ngọc Linh.
Dương Hiểu Hiểu."
Đó...chính là những dòng được viết trong Thi Thư!
Hồ Kỳ sợ đến mềm nhũn hai chân, ngã vật xuống đất, trong miệng phát ra tiếng ú ớ. Cả khuôn mặt ngập tràn hoảng loạn.
Tôi vẫn nắm tay trái cô bé, theo bản năng định đỡ dậy nhưng lại sợ chạm vào vết bỏng.
Thấy mẹ từng bước tiến lại gần, tôi cố kéo Hồ Kỳ đứng lên.
Đúng lúc ấy...
Mẹ bỗng nhìn về phía sau lưng tôi, sắc mặt đại biến, hoảng hốt lùi lại.
"Đi đi. Có ta ở đây rồi. Ngươi sẽ không còn đau khổ nữa."
Hoàng Chiêu Nguyên bước tới, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay Hồ Kỳ, kéo cô bé đứng lên.
Ngay khi anh cất lời, mẹ tôi đột nhiên quỳ phịch xuống đất, hai tay chắp trước ngực, không ngừng dập đầu lạy Hoàng Chiêu Nguyên.
Hệt như truyền thuyết...chồn vàng bái trăng. Miệng bà lẩm bẩm:
"Tộc trưởng..."
"Ta hận lắm..."
"Hận lắm..."
Giọng mẹ đầy đau khổ và oán hận như nghiến răng ken két.
"Ta đau quá...Đau quá..."
"Ta biết rồi. Đi đi. Ta sẽ cứu ngươi."
Hoàng Chiêu Nguyên khẽ gật đầu.
Mẹ tôi lại dập đầu mấy cái, rồi cả người mềm nhũn, ngã xuống đất co giật liên hồi.
Nhìn cảnh ấy...chẳng lẽ Hoàng Chiêu Nguyên đến đây...là để giúp phía bên kia?
Hồ Kỳ nhìn sang anh.
Đột nhiên hét thất thanh, hất mạnh tay tôi và Hoàng Chiêu Nguyên ra, quay đầu bỏ chạy.
Tôi định đuổi theo.
Nhưng vừa chạy được mấy bước, không hiểu sao cô bé bỗng ngất lịm xuống đất.
Tim tôi thắt lại, trước sau đều có người ngã, tôi chẳng biết nên đỡ ai trước, đành quay sang nhìn Hoàng Chiêu Nguyên.
Anh khẽ nhướng mày, nụ cười vẫn tà mị như cũ.
"Hồ Cổ Nguyệt."
"Để ta tự giới thiệu lại."
"Ta chính là Tộc trưởng Hoàng Tiên."
"Đồng tộc của ta vô cớ bị lột da sát hại, hóa thành oán linh."
"Ta đến đây... vì chuyện đó."