Tử Thi Chi Thư/ Chương 10: Chân Tướng Được Phơi Bày
Mục lục
16.5px
Tử Thi Chi Thư

Chương 10: Chân Tướng Được Phơi Bày

Tôi đứng sau tấm rèm, nhìn Trần Lão Nhị hùng hổ cầm ghế cùng bát đĩa ném loạn xạ về phía này.
Không biết là ông ta không dám, hay do ném quá kém, rõ ràng chỉ cách nhau một quầy thu ngân mà mãi vẫn không ném trúng chỗ tấm rèm.
Ông chủ quán cũng cuống cuồng lao tới ngăn cản. Thế nhưng ngay sau đó, một đám người khác lại ào vào, ai nấy đều cầm gậy gộc, vừa xông vào vừa gào:
“Đánh chết con đàn bà Hồ Cổ Nguyệt kia đi!”
Tôi không biết rốt cuộc bọn họ phẫn nộ vì điều gì. Thấy ông chủ sắp không cản nổi nữa, tôi vội kéo khóa ba lô, xoay người lôi hai két bia chắn trước cửa kho, định tìm đường khác để thoát.
Đúng lúc ấy, Hoàng Chiêu Nguyên kéo tôi lại, ôm tôi vào lòng rồi che mắt tôi.
Ngay sau đó, tôi chỉ cảm thấy thân thể chao nhẹ, giống như lúc đang đi thì bất ngờ hụt chân.
Khi anh buông tay ra, chúng tôi đã đứng ở bên ngoài.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, có lẽ đã cách quán ăn một đoạn. Xem ra vị tộc trưởng Hoàng Tiên này vẫn có chút bản lĩnh thật.
"Xin lỗi." Anh cười với tôi, khẽ nói: "Bọn họ nổi điên như vậy chẳng qua vì cô đã vạch trần sự thật. Trần Ngọc Linh trở thành kẻ ác ai cũng biết, khiến cha mẹ cô ta mất mặt, đồng thời khoản bồi thường mà họ muốn cũng giảm đi rất nhiều. Mà xem tình hình thì không chỉ có cha mẹ Trần Ngọc Linh, còn có người nhà của những kẻ khác nữa."
Thế là bây giờ...ngược lại bọn họ mới thành người bị hại sao?
Thật ra lúc đăng những bức ảnh đó lên mạng, tôi cũng từng nghĩ tới khả năng này.
Chỉ là không ngờ vừa bước ra đã bị bọn họ chặn ngay. Chắc chắn có người báo tin, nếu không sao họ có thể tìm đến nhanh như vậy.
Đúng là dân bản địa, rắn đất vẫn mạnh hơn rồng.
Tôi chỉnh lại quai ba lô rồi mở điện thoại, mặc cho tin nhắn liên tục nhảy lên.
"Tiếp theo cô định làm gì?" Hoàng Chiêu Nguyên nhìn tôi, trầm giọng hỏi: "Cứ thế mà bỏ cuộc sao?"
"Chẳng phải anh nói sau khi tôi làm vậy, oán linh của Liêu Tiểu Hoa sẽ không tiếp tục trả thù những người có tên trong Thi Thư nữa sao? Thế thì cũng coi như tôi đã cứu được rất nhiều người rồi. Ít nhất họ vẫn còn sống, sẽ không chết."
Tôi cầm điện thoại, nhìn lãnh đạo đài truyền hình từ nhắn tin chuyển sang gửi từng đoạn ghi âm dài dằng dặc, đồng nghiệp thì nhắn tới tấp như nổ tung cả khung chat, chỉ biết cười khổ.
Có lẽ...tôi sắp phải đổi nghề rồi.
Chỉ không biết Triệu công tử có chịu sắp xếp cho tôi một công việc ở chỗ anh ấy không.
Nếu không được...thì tôi đành sang ăn bám Lý Du vậy.
Tôi đeo ba lô lên vai, nói với Hoàng Chiêu Nguyên:
"Về thôi."
Nói cho cùng, Liêu Tiểu Hoa vẫn là tự sát, có điều tra tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Thế nhưng Hoàng Chiêu Nguyên vẫn đứng đối diện tôi, mỉm cười lấy từ trong túi ra tấm da Hoàng Tiên, vuốt ve khóe miệng của nó.
"Kỹ thuật lột da này... đúng là rất điêu luyện. Lực vừa đủ, da không hề bị rách, ngay cả lông cũng không bị bung."
Đây là lần thứ hai anh khen kỹ thuật lột da này.
Trước đó tôi chỉ chú ý tới cuốn nhật ký.
Lúc này thấy ngón tay anh vuốt lên hai vết cắt nhỏ chỉ rộng bằng móng tay nơi khóe miệng của tấm da...
Trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ.
Tôi lập tức bước tới, cố nén bàn tay đang run rẩy, cầm lấy tấm da bị lột nguyên vẹn từ đầu đến chân, thậm chí cả móng vuốt cũng còn đầy đủ.
Lột da...là việc cần rất nhiều sức.
Sau khi viết kín cơ thể mình như thế, bất kể là kiệt sức hay đau đớn vì vết thương, Liêu Tiểu Hoa cũng không thể còn đủ sức, càng không có kỹ thuật để lột một con Hoàng Tiên còn sống đẹp đến mức này.
Vậy người lột da...
Chỉ có thể là...Liêu Hải!
Lúc đầu vụ án được kết luận là tự sát, vì camera không hề ghi lại cảnh người thứ hai bước vào ký túc xá.
Nhưng chúng tôi đều biết rất rõ...
Chính Liêu Hải đã mang tấm da và cuốn nhật ký của Liêu Tiểu Hoa đi.
Ông ấy đã có mặt tại hiện trường.
Còn Hoàng Chiêu Nguyên...ngay từ đầu đã biết tất cả.
Tôi trừng mắt nhìn anh:
"Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Hoàng Tiên nhất tộc có ân báo ân, có thù báo thù."
Hoàng Chiêu Nguyên nhìn tôi, khẽ đáp:
"Tôi thương cảm ông ấy, còn ăn lạc do ông ấy trồng. Vì vậy, tôi cũng muốn giúp ông ấy đòi lại công bằng mà ông ấy mong muốn."
"Nhưng ông ấy quả thực đã hại chết đồng tộc của tôi, nên cũng phải gánh lấy hậu quả mình đáng chịu."
"Huống hồ..." Ánh mắt tà mị trên gương mặt anh dần hiện rõ, nụ cười càng thêm sâu xa: "Nếu Liêu Tiểu Hoa là bị người khác giết...thì vụ án này sẽ hoàn toàn khác."
Nghe đến đó, tim tôi chợt thắt lại.
Tôi nhớ tới dáng vẻ bình thản ung dung của Liêu Hải khi gặp chúng tôi ban nãy, cổ họng bỗng nghẹn cứng.
Tôi trừng Hoàng Chiêu Nguyên một cái, xác định phương hướng rồi lập tức quay đầu chạy về.
Xe tôi vẫn ở bên kia.
Muốn quay lại nhà Liêu Hải thì phải lấy xe.
Thế nhưng khi tới nơi...chiếc xe đã bị đập nát đến mức không còn ra hình dạng.
Điều kỳ lạ hơn là nơi làm việc tạm thời ấy lại chẳng còn một ai.
Tôi vội lấy điện thoại gọi cho Chung Tín. Điện thoại vừa kết nối, anh ấy đã nói ngay:
"Liêu Hải tự thú rồi. Ông ấy đi bộ vượt nửa quả núi, sang nhà hàng xóm mượn điện thoại để báo cảnh sát."
Nhưng...ông ấy là người câm điếc.
Không biết nói, cũng chưa từng học ngôn ngữ ký hiệu bài bản.
Ông ấy mượn điện thoại kiểu gì? Báo cảnh sát bằng cách nào?
Giọng Chung Tín hơi khàn đi:
"Ông ấy chỉ học được vài chữ đơn giản từ Liêu Tiểu Hoa."
"Ông ấy làm động tác gọi điện thoại với hàng xóm để mượn máy, sau đó lấy ra một tờ giấy đã viết sẵn."
"Trên đó chỉ có mấy chữ..."
“110
Tiểu Hoa
Tôi giết”
"Hàng xóm biết chuyện nên lập tức gọi cảnh sát."
Nói đến đây, giọng anh ấy trở nên cứng lại.
"Chúng tôi đang tới đó. Chờ chút nữa tôi sẽ chụp ảnh gửi cho cô."
Tôi cầm điện thoại, nhìn hai bao lạc đã được rửa sạch bùn đất bị ai đó lôi khỏi cốp xe, đổ tung tóe đầy đất.
Trong lòng bỗng nghẹn đến khó chịu.
Tôi ngồi xổm xuống nhặt từng hạt.
Nhặt một lúc...
Không hiểu sao càng nhặt càng bực bội, cuối cùng lại ném mạnh chúng xuống đất.
Hoàng Chiêu Nguyên thì thản nhiên ngồi bên cạnh bóc lạc ăn.
Vỏ lạc tươi kêu "tách" một tiếng khi bị bóp vỡ.
Những hạt lạc bên trong còn non, giòn, nhai lên phát ra tiếng rôm rốp.
Tôi quay đầu nhìn anh:
"Là anh sắp đặt tất cả?"
"Đúng vậy."
Hoàng Chiêu Nguyên chớp mắt cười.
"Tôi nói với ông ấy rằng, sau khi cô đăng mọi chuyện lên mạng, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của cấp trên."
"Đến lúc đó, ông ấy lại ra đầu thú."
"Một vụ án từ tự sát biến thành án giết người, cộng thêm áp lực dư luận..."
"Những kẻ kia nhất định sẽ phải nhận lấy sự trừng phạt xứng đáng."
"Ông ấy là người câm điếc, chỉ học được vài chữ đơn giản từ Liêu Tiểu Hoa, nên cũng không thể bị thẩm vấn ra quá nhiều."
"Trọng tâm điều tra sẽ đặt vào cái chết của Liêu Tiểu Hoa."
"Cộng thêm sức nóng mà cô tạo ra trước đó..."
"Một vụ án từ tự sát chuyển thành án mạng, chắc chắn sẽ khiến cả nước chú ý."
"Như vậy mới có hiệu quả."
Đôi tay trắng như ngọc của anh vẫn thong thả bóc từng hạt lạc.
"Suốt một năm qua, Liêu Tiểu Hoa chịu đủ mọi dày vò mà vẫn cố sống."
"Bởi vì nếu cô bé chết, Liêu Hải sẽ không thể làm được rất nhiều việc."
"Cô bé chính là đôi tai, là miệng của ông ấy."
"Hai cha con họ sống nương tựa vào nhau."
"Giờ Tiểu Hoa chết rồi. Liêu Hải cũng sắp chết."
"Trước khi chết còn có thể đòi lại công bằng cho con gái...như vậy cũng tốt."
Anh bỏ từng hạt lạc hồng nhạt vào miệng, bình thản nhìn tôi:
"Đối với sự sắp xếp này của tôi, phóng viên Hồ còn muốn bổ sung gì nữa không?"
"Tộc trưởng Hoàng sắp xếp rất tốt."
Tôi cũng nhặt một hạt lạc, bóc vỏ rồi cho vào miệng.
Lạc tươi mang theo mùi thơm mát dịu, giòn ngọt vô cùng.
Tôi liếc nhìn chiếc xe bị đập vỡ cả kính, khoác ba lô lên rồi đi thẳng về phía bệnh viện.
Có lẽ vì mọi người đều chạy tới quán ăn gây sự, nên suốt dọc đường từ đó đến bệnh viện thị trấn, tuy có không ít người nhìn tôi, nhưng chẳng ai lao tới đánh hay ném đồ nữa.
Vừa tới bệnh viện, mẹ tôi đã gào khóc om sòm, chỉ thẳng vào tôi mà mắng:
"Chuyện xấu trong nhà thì phải đóng cửa bảo nhau! Mày lại còn bôi tro trát trấu lên đầu cháu gái mình!"
"Nó đã thành thế này rồi, mày còn muốn ép chết nó nữa hả?"
Vừa nói bà vừa đưa tay véo mạnh vào cánh tay tôi hai cái.
Đó là cách đánh người quen thuộc của bà. Bà hả giận mà tay cũng chẳng đau.
Nhưng...tôi đâu còn là đứa trẻ như Hồ Kỳ nữa.
Tôi lạnh lùng nhìn bà:
"Tránh ra."
Rồi hất tay bà sang một bên, bước tới cạnh giường bệnh.
Hồ Kỳ chỉ còn nửa cái mạng.
Cô bé hé mắt nhìn tôi.
Trong đôi mắt ấy...vẫn tràn ngập hận ý.
Tôi vốn định nói gì đó nhưng nhìn thấy ánh mắt ấy, mọi lời đều nghẹn lại. Cuối cùng chỉ đành nói:
"Ráng dưỡng bệnh."
"Rồi sẽ khỏe thôi."
"Sau này cố gắng học hành tử tế..."
Nhưng chuyện cô bé bắt nạt bạn học đã ai ai cũng biết.
Có lẽ...sau này cũng khó mà tiếp tục đi học bình thường.
Hồ Kỳ cười khàn một tiếng, nhắm mắt lại, không thèm để ý tới tôi.
Tôi còn định nói tiếp thì mẹ đã vội vàng đóng cửa phòng bệnh, cuống quýt nói:
"Mày đi mau!"
"Đi mau đi!"
"Có người tới đánh mày rồi!"
"Đừng liên lụy bọn tao!"
Nói rồi bà còn mở toang cửa sổ, bắt tôi trèo xuống.
Bên ngoài đã vang lên những tiếng huyên náo xen lẫn tiếng gào đầy hung hãn.
Mẹ tôi hận không thể tự tay đẩy tôi xuống dưới.
"Chính mấy thứ mày đăng lên mạng đó!"
"Nó sẽ lấy mạng mày!"
"Mày nghĩ xem trong đó có bao nhiêu người! Toàn là bọn trẻ!"
"Mày bôi nhọ chúng như thế, cha mẹ chúng không đánh chết mày mới lạ!"
"Đến tao còn muốn đánh chết mày!"
Tôi bám lấy khung cửa sổ, đang không biết phải làm sao.
Đúng lúc ấy...một bàn tay từ ngoài cửa sổ thò vào, nắm lấy tay tôi rồi mạnh mẽ kéo xuống.
Tôi giật bắn mình, quay đầu lại...liền thấy gương mặt cười đầy tà khí của Hoàng Chiêu Nguyên. Ngay sau đó tôi ngã thẳng vào lòng anh.
Anh xoay người, nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì nghe tiếng cửa kính ô tô hạ xuống.
Lý Du thò đầu ra khỏi cửa xe, gọi lớn:
"Hồ Cổ Nguyệt! Mau lên!"
Dưới lầu đã vang lên tiếng người đi tìm.
Tôi không còn tâm trí nghĩ ngợi, vội vòng qua đầu xe định ngồi ghế phụ.
Nhưng vừa bước được một bước, Hoàng Chiêu Nguyên đã giữ tôi lại.
Anh mở cửa ghế sau, nhét tôi vào rồi cũng chen lên ngồi cùng.
Đến khi ngồi ổn định, tôi mới phát hiện...người ngồi ghế phụ chính là Triệu công tử.
Nhưng...bây giờ là ban ngày mà.
Anh ấy...là quỷ, sao có thể nghênh ngang xuất hiện thế này?
Lý Du lập tức quay đầu xe, phóng thẳng về thành phố.
Sau khi tôi đăng những bức ảnh ấy lên mạng, Triệu công tử biết chắc tôi sẽ rất khó quay về. Thế nên Lý Du đã lái xe tới đón tôi ngay.
"Còn nhớ lần ở Nghĩa trang Vạn Thọ không?"
"Cảnh tượng kinh khủng như thế mà tôi vẫn lái xe đến đón cô giữa đêm đấy."
Lý Du vừa lái xe vừa cười nói.
"Đừng cảm động quá nhé."
Tôi bật cười nhưng lòng vẫn nặng trĩu.
Không lâu sau, điện thoại rung lên là Chung Tín gửi tới hai tấm ảnh.
Một tấm là mảnh giấy xé từ cuốn vở, trên đó có hai dòng chữ xiêu vẹo:
“110
“Tiểu Hoa tôi giết”
Chữ viết rất xấu, nét ngang không thẳng, nét dọc cũng xiêu vẹo nhưng từng nét đều rất mạnh.
Tấm còn lại là ảnh Liêu Hải bị bắt.
Ông ấy...vẫn đang cười, nụ cười chất phác, nụ cười nhẹ nhõm.
Chung Tín còn nhắn thêm một câu: “Tin rằng họ sẽ xử lý vụ việc thật tốt. Cảm ơn cô.”
Và một câu nữa: “Chuyện năm xưa... xin lỗi.”
Tôi biết anh ấy đang nói tới chuyện gì. Tôi nhấn nút tắt màn hình, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xe vẫn chưa rời khỏi thị trấn. Tôi thậm chí còn không dám hạ cửa kính.
Sau khi trở về thành phố, mặc cho giám đốc đài liên tục gọi điện thúc giục tôi tiếp tục theo sát vụ án, tôi cũng không quay lại đài. Chỉ lặng lẽ ngồi co mình trong một quán cà phê.
Hoàng Chiêu Nguyên chưa vào tới thành phố đã rời đi. Chắc là để xử lý tấm da của đồng tộc mình.
Tôi cũng không tiếp tục theo dõi vụ án của Liêu Tiểu Hoa nữa.
Nhưng tôi tin...nó sẽ có một kết cục xứng đáng.
Tôi không biết kết quả cuối cùng sẽ ra sao.
Chỉ hy vọng...mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như Hoàng Chiêu Nguyên mong muốn.
Có những chuyện...
Chúng ta không thể thay đổi, cũng chẳng cứu được ai. Nhưng những điều được viết nên bằng máu và mạng sống...cuối cùng cũng phải có người đọc, có người coi trọng.
Lần gặp lại Hoàng Chiêu Nguyên, anh đã đưa mẹ của Liêu Tiểu Hoa tới. Anh nói muốn nhờ Triệu công tử sắp xếp cho bà vào một viện dưỡng trợ tốt hơn. Còn dặn tôi khi nào rảnh thì cùng anh tới thăm bà.
Về phần Liêu Hải...
Trong thời gian bị tạm giam, bệnh ung thư tái phát, ông đã qua đời.
Còn diễn biến sau đó của vụ án Liêu Tiểu Hoa...
Hoàng Chiêu Nguyên chỉ nói anh và Triệu công tử sẽ tiếp tục xử lý.
Hy vọng...mọi thứ sẽ dần thay đổi.
(Hết)

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục