Chương 9: Nhật Ký Máu Phơi Bày Tất Cả
Tôi và Hoàng Chiêu Nguyên trở lại nhà Liêu Hải thì ông đã tuốt xong đậu phộng, rửa sạch rồi đóng đầy hai bao tải da rắn.
Ông cười tươi, nhét vào tay tôi và Hoàng Chiêu Nguyên, vừa chỉ vào đậu phộng, vừa chỉ vào mình, a a nói gì đó.
Hoàng Chiêu Nguyên làm phiên dịch:
“Ông ấy không sống được bao lâu nữa. Chỉ là tiếc đống đậu phộng cực khổ trồng cả mùa không có ai thu hoạch, để thối ngoài đồng, nên mới chưa đi theo Tiểu Hoa. Dù sao ông ấy cũng chẳng ăn hết được, muốn chúng ta mang đi.”
Trong lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Nhìn ông nhiệt tình xách hai bao đậu phộng ra tận xe, cẩn thận kéo cốp sau, ra hiệu cho tôi mở.
Tôi còn chưa kịp bấm khóa, Hoàng Chiêu Nguyên đã khẽ búng ngón tay.
"Cạch."
Cửa xe tự động mở khóa.
Lúc Liêu Hải đặt hai bao đậu phộng vào cốp, tôi liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi dưới mái hiên cười ngây ngô.
“Thế... sau này bà ấy sẽ ra sao?”
Giọng Hoàng Chiêu Nguyên trở nên sắc lạnh:
“Tiểu Hoa chết rồi, Liêu Hải cũng sắp chết. Ai còn quan tâm đến một người đàn bà ngốc nữa?”
Hắn nhìn tôi, chậm rãi nói:
“Hồ Cổ Nguyệt, xã hội vốn dĩ luôn bị chia cắt thành từng tầng. Cô không cứu nổi tất cả mọi người, cũng chẳng thay đổi được điều gì. Ta cũng vậy.”
“Nếu cô không muốn đọc cuốn nhật ký ấy thì hãy đốt nó càng sớm càng tốt. Chỉ cần nó bị thiêu hủy, oán khí của Liêu Tiểu Hoa sẽ tan đi hơn nửa. Những người có tên trong Tử Thi Chi Thư cũng sẽ không còn bị oán linh báo thù nữa.”
Áp lực... hắn hoàn toàn ném sang phía tôi.
Tôi nhìn hắn.
“Còn anh thì sao? Bao giờ anh mới thiêu tấm da và thi thể đồng tộc mình?”
Hoàng Chiêu Nguyên chỉ nhìn về phía Liêu Hải.
“Liêu Hải sắp chết rồi. Ông ấy lại câm điếc, không biết nói, cũng chưa từng đi học, một chữ cũng không biết. Cách làm này, ngoài dạy cho Liêu Tiểu Hoa, đứa trẻ do chính tay ông nuôi lớn, thì ông ấy không thể dạy cho bất kỳ ai khác.”
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:
“Hơn nữa, đồng tộc của ta vốn không mang quá nhiều oán hận. Thiêu hủy xong, nó chỉ là được giải thoát.”
“Nhưng cuốn nhật ký trong tay cô thì khác.”
“Oán hận trong đó ngập trời. Một khi cô đốt nó, cái xác rỗng của Liêu Tiểu Hoa sẽ chẳng thể làm gì nữa. Những kẻ có tên trong Tử Thi Chi Thưcũng sẽ không phải chịu thêm bất cứ báo ứng nào. Chúng vẫn sẽ sống bình yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Thậm chí sẽ chẳng ai biết bọn chúng đã đối xử với Liêu Tiểu Hoa như thế nào.
Nói đến đây, hắn ghé sát tai tôi. Giọng nói nhẹ như gió, nhưng từng chữ đều như đâm vào tim.
“Hồ Cổ Nguyệt...”
"Yêu quái vốn vô hại, chỉ có lòng người mới sinh tai họa."
“Chính cô đã nói câu đó.”
Tôi siết chặt quai ba lô.
“Anh biết từ đầu rồi... đúng không?”
“Ngay từ đầu anh đã biết những thứ này ở đâu. Vậy mà cứ giả vờ không biết.”
“Anh chỉ đang chờ...”
...chờ oán linh do Liêu Tiểu Hoa và con Hoàng Tiên bị lột da hợp thành, lần lượt báo thù từng kẻ có tên trong Tử Thi Chi Thư.
Hắn là tộc trưởng Hoàng Tiên.
Nếu nơi này có nhiều chồn vàng như vậy, hắn còn có thể giao tiếp với Liêu Hải, một người câm điếc chưa từng học chữ, thì chỉ cần hỏi vài con Hoàng Tiên khác, chẳng phải sẽ biết hết mọi chuyện sao?
Hoàng Chiêu Nguyên chỉ cười.
“Nếu không đợi, nếu không để cô từng bước đi đến đây...thì làm sao cô biết Liêu Tiểu Hoa đã phải chịu những gì?”
“Đồng tộc của ta bị lột da, bị nhét vào trong cơ thể người... chẳng phải sẽ chịu uổng sao?”
Hắn nhìn tôi.
“phóng viên Hồ, cô là một nhà báo. Cô còn có các mối quan hệ của Triệu công tử.”
“Muốn xóa tan oán khí của Liêu Tiểu Hoa, ngoài việc đốt cuốn nhật ký kia, cô vẫn còn một con đường khác.”
“Chỉ xem... cô chọn con đường nào mà thôi.”
Nói xong, hắn xách chiếc cặp sách cũ, mỉm cười ra hiệu với Liêu Hải rồi mở cửa xe.
Tôi vội chạy theo. Đứng bên ngoài cửa xe, tôi hỏi:
“Vậy tại sao anh không đợi tất cả bọn chúng chết hết rồi mới để tôi tìm thấy?”
“Chỉ còn vài ngày nữa thôi mà!”
Hoàng Chiêu Nguyên khẽ cười.
“Những đau khổ cô ấy chịu đã đủ nhiều rồi. Giết người sẽ tạo thêm nghiệp chướng.”
“Kẻ chủ mưu phải đền tội, những kẻ còn lại chịu đủ báo ứng là được. Ta không muốn cô ấy và đồng tộc của ta vì lũ cặn bã đó mà mang thêm tội nghiệt.”
Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, nụ cười vẫn tà mị như cũ.
“Hơn nữa...Dù bọn chúng chết hết, rồi sẽ lại có những kẻ khác làm điều tương tự.”
“Ví dụ như chuyện phóng viên Hồ từng trải qua lúc nhỏ... mà cô đã cố quên đi. Cô dám chắc sau Liêu Tiểu Hoa sẽ không còn ai phải chịu những chuyện như thế nữa sao?”
Hắn cười nhạt.
“Lên xe đi, phóng viên Hồ.”
Tôi nhìn khuôn mặt ấy.
Đến lúc này mới hiểu.
Ngay từ đầu...tôi đã luôn bị hắn dẫn dắt.
Quay đầu lại, tôi thấy Liêu Hải dường như đã mệt lả.
Ông chống lưng thở dốc, thấy tôi nhìn sang lại mỉm cười, vừa chỉ vào chiếc ba lô của tôi vừa a a nói gì đó. Sau đó hai tay chắp lại, liên tục cúi người cầu xin tôi. Khuôn mặt chất phác luôn tươi cười giờ đây chỉ còn vẻ bất lực và đau khổ.
Thấy tôi không hiểu, ông đột nhiên quỳ xuống, liên tục dập đầu, vừa làm động tác lật sách, vừa không ngừng cầu xin.
Tôi hoảng hốt vội đỡ ông dậy.
Ông nước mắt giàn giụa, vừa khoa tay vừa a a không ngừng.
Nhưng...tôi vẫn không hiểu lấy một câu.
Lúc ấy tôi mới hiểu, vì sao ông không đến trường gây náo loạn.
Ông muốn nói gì...
Ngoài Liêu Tiểu Hoa, đứa con gái ông tự tay nuôi lớn, thì sẽ chẳng có ai hiểu được.
Con gái mình đã phải chịu những gì...ông cũng chẳng thể bảo vệ.
Giờ Tiểu Hoa chết rồi. Ông cũng sắp chết.
Dù có nhận được tiền bồi thường...thì còn ý nghĩa gì nữa?
Tôi chỉ biết bất lực nhìn Hoàng Chiêu Nguyên cầu cứu. Hắn bình thản nói:
“Ta đã nói với ông ấy rằng cô là phóng viên, có thể giúp ông ấy. Vì thế ông ấy mới dễ dàng giao mọi thứ cho cô. Chỉ cần cô gật đầu là được.”
“Ông ấy đang cầu xin cô giúp một việc.”
“Với sự thông minh của cô...hẳn cô biết đó là việc gì.”
Hoàng Chiêu Nguyên...đang ép tôi lựa chọn.
Nhưng dù tôi có kéo thế nào, Liêu Hải vẫn không chịu đứng dậy.
Ông liên tục a a gọi người phụ nữ đang ngồi dưới mái hiên. Người phụ nữ vốn được ghi trong hồ sơ là ngốc nghếch ấy...bỗng như tỉnh táo.
Nụ cười trên mặt biến mất, bà lặng lẽ quỳ xuống, rồi dập đầu thật mạnh trước mặt tôi.
Từ đầu đến cuối...
Điều họ mong muốn...chưa bao giờ là báo thù.
Cuối cùng...tôi vẫn gật đầu, không đỡ họ dậy nữa mà gần như bỏ chạy lên xe.
Vẫn là Hoàng Chiêu Nguyên lái xe.
Xe đã chạy rất xa.
Hai vợ chồng họ...vẫn quỳ ở đó.
Tôi không dám quay đầu nhìn lại.
Chỉ chậm rãi lấy cuốn sổ rẻ tiền nhất ấy ra, nhẹ nhàng mở trang đầu. Nét chữ ngay ngắn, thanh tú.
Trang đầu tiên ghi:
Ngày 1 tháng 9 năm ngoái...
Mà cô ấy...đã chết vào ngày 31 tháng 8 năm nay.
Tôi không dám đọc.
Vì tôi biết...trong đó ghi lại những gì.
Hơn nữa...
Trong số những kẻ bắt nạt...còn có cả cháu gái tôi, Hồ Kỳ.
Tôi lấy máy ảnh, chụp lại từng trang.
Càng về sau...nét chữ của Liêu Tiểu Hoa càng nguệch ngoạc. Có trang còn loang lổ máu, có lúc viết yếu ớt đến vô lực, có lúc vì căm hận...nét bút hằn xuyên cả mặt giấy.
Tôi chụp từng trang.
Suốt một năm, cho đến kỳ nghỉ hè, rồi đến ngày 30 tháng 8.
Trang cuối cùng...chỉ có một đoạn.
"Hai ngày nữa khai giảng rồi. Trần Ngọc Linh và Hồ Kỳ lại đến tìm mình.
Bố mình sắp chết rồi. Mình cũng không biết vì sao mình còn sống.
Tại sao lại thành ra thế này?"
Đoạn chữ ấy...lại trở về ngay ngắn, thanh tú như lúc ban đầu.
Sau khi chụp xong cuốn nhật ký, tôi vừa tải toàn bộ lên kho lưu trữ đám mây, vừa chụp lại toàn bộ hồ sơ vụ án.
Mở máy tính, tôi chỉnh rõ từng bức ảnh. Bao gồm cả những hình chụp Tử Thi Chi Thư trên thi thể Liêu Tiểu Hoa. Rồi ghép thành ảnh dài.
Khi đăng tải, tôi cố tình tránh phần bụng bị rạch, cũng không nhắc đến chuyện lột da Hoàng Tiên nhét vào bụng.
Tôi không muốn có người bắt chước.
Đăng xong lên tài khoản cá nhân, tôi lập tức liên hệ vài blogger lớn quen biết, nhờ họ chia sẻ.
Sau đó gọi điện cho Triệu công tử, nhờ anh mua thêm lượt đề xuất.
Thời đại internet phát triển như bây giờ...
Một chuyện chỉ cần lan truyền nửa ngày là cả nước đều biết.
Đây là lần đầu tiên...
Tôi thật lòng hy vọng...
Sức mạnh của dư luận...có thể mang lại công lý.
Triệu công tử chỉ nói:
“Tôi thấy rồi. Cô tự bảo trọng.”
Hoàng Chiêu Nguyên từ đầu đến cuối chỉ lặng lẽ nhìn tôi làm mọi việc. Khẽ nói:
“Cảm ơn.”
“Cô vẫn nhớ bảo vệ đồng tộc của ta.”
Sau khi đăng xong, tôi chuyển tám vạn tệ vào thẻ của mẹ. Để lại lời nhắn, bảo bà chăm sóc Hồ Kỳ cho thật tốt.
Tin nhắn còn chưa gửi xong, lãnh đạo đài truyền hình đã gọi tới. Tất cả các phần mềm liên lạc đều liên tục hiện thông báo.
Ngay từ lúc quyết định đăng tải...
Tôi đã biết...mình sẽ phải đối mặt với điều gì.
Một vụ án chấn động như thế này, lại công khai toàn bộ hình ảnh, chắc chắn sẽ gây bão. Chưa kể còn liên quan đến việc tiết lộ bí mật điều tra.
Rất có thể...sự nghiệp nhà báo của tôi sẽ chấm dứt. Thậm chí còn phải chịu hậu quả nghiêm trọng hơn.
Tôi trực tiếp tắt điện thoại, tắt luôn máy tính, tựa lưng vào ghế, nhìn hàng cây ven đường núi. Khẽ nói với Hoàng Chiêu Nguyên:
“Hoàng tộc trưởng...Nhớ bảo vệ mạng nhỏ của tôi đấy.”
Trong cuốn nhật ký, Liêu Tiểu Hoa đã ghi rõ tên từng kẻ bắt nạt.
Cha mẹ bọn chúng...chắc chắn sẽ không chấp nhận chuyện tôi công khai tất cả.
Tôi vẫn còn ở trong thị trấn, biết đâu lát nữa sẽ gặp ngay người nhà của ai đó.
Tôi biết...mình không cứu được tất cả, cũng chẳng thay đổi được cả xã hội.
Nhưng...
Ít nhất...phải có người để ý đến vấn đề này.
Có quá nhiều người...ít nhiều từng bị bắt nạt. Đến mức coi đó là chuyện bình thường hoặc cố tình quên đi.
Giống như Chung Tín từng nổi giận quát tôi, rằng tôi cũng từng trải qua. Tôi vẫn sống được.
Tại sao Liêu Tiểu Hoa thì không?
Tôi có thể quên...
Chỉ vì...
Những gì tôi phải chịu...không nhiều bằng cô ấy, không tàn nhẫn bằng cô ấy.
Còn Tử Thi Chi Thư...
Là thứ Liêu Tiểu Hoa dùng máu và mạng sống...để viết nên.
Hoàng Chiêu Nguyên vẫn lái xe, khẽ cười:
“Đừng lo.”
“Cùng lắm...ta đưa cô lên núi trốn một thời gian.”
Nói đến đây, hắn quay sang nhìn tôi, nụ cười tà mị đầy ẩn ý.
“Hoặc...trốn cả đời...”
Tôi liếc hắn.
“Thế còn tấm da của đồng tộc anh? Anh định xử lý thế nào?”
Hoàng Chiêu Nguyên nhìn tôi, mỉm cười chân thành hiếm thấy.
“Việc cô làm sẽ khiến oán khí của Liêu Tiểu Hoa tan đi. Đồng tộc của ta cũng sẽ không còn bị oán khí giày vò nữa. Chuyện còn lại...cứ từ từ.”
“Phóng viên Hồ...cô đã lựa chọn đúng.”
Tôi vừa ném ra một quả bom chấn động.
Nhưng...
Cuối cùng...tôi vẫn chẳng cứu được ai.
Tôi khẽ nhắm mắt, nhỏ giọng nói:
“Hoàng tộc trưởng...sinh ra làm người...tôi rất xin lỗi. Nhưng vẫn mong anh giữ mạng cho tôi.”
“Dù sao...sống đến giờ cũng chẳng dễ dàng gì.”
Hắn bật cười, tiếng cười sảng khoái, vang vọng.
Thế nhưng...xe còn chưa về tới thị trấn, đã bị chặn lại.
Vài chiếc xe chắn ngang con đường, không ai nhiều lời. Họ trực tiếp đưa cả tôi và Hoàng Chiêu Nguyên đi.
Rõ ràng...những gì tôi đăng lên mạng...họ đã thấy.
Nếu không...sẽ chẳng đến nhanh như vậy.
Nơi đưa chúng tôi tới không phải đồn công an. Mà là một địa điểm làm việc tạm thời.
Tôi và Hoàng Chiêu Nguyên bị tách ra lấy lời khai.
Toàn bộ đồ đạc của tôi, từ cuốn nhật ký của Liêu Tiểu Hoa, đến máy tính, USB, máy ảnh, sổ ghi chép...đều bị thu giữ.
Ban đầu tôi còn tưởng Hoàng tộc trưởng sẽ thi triển pháp thuật, gọi một trận yêu phong cuốn cả hai đi. Ít nhất cũng mang theo cuốn nhật ký chạy mất.
Kết quả...hoàn toàn không.
Hắn ngoan ngoãn để người ta đưa đi, phối hợp đến lạ thường.
Người lấy lời khai tôi vẫn khá khách sáo. Chỉ nhấn mạnh rằng việc tôi làm có thể gây hoang mang xã hội, lại còn dính đến tuyên truyền mê tín. Và tiết lộ bí mật vụ án.
Tôi chỉ im lặng nghe, không biện hộ.
Họ giữ luôn thẻ nhà báo, để tôi ngồi một mình, không trả lại bất cứ thứ gì.
Hai ngày chạy ngược chạy xuôi, đột nhiên được ngồi yên, tôi lại thấy buồn ngủ.
Trước khi thiếp đi...
Trong đầu chỉ mơ hồ nghĩ...
Không biết Hoàng tộc trưởng lúc bị hỏi cung...có ngoan ngoãn như tôi không?
Tôi ngủ gục trên bàn một lúc.
Lúc tỉnh lại...là vì Hoàng Chiêu Nguyên gọi.
Hắn cười tà mị, đưa tay về phía tôi.
“Đi được rồi.”
“Hồ đại phóng viên.”
Tôi vẫn còn ngơ ngác.
Hắn trực tiếp kéo tôi dậy.
Ngồi quá lâu, hai chân tê cứng, tôi suýt ngã vào người hắn, may mà kịp bám mép bàn.
Hoàng Chiêu Nguyên tiếc nuối vẫy vẫy cánh tay đang dang sẵn, nhướng mày cười:
“Ta còn tưởng...có thể ôm mỹ nhân vào lòng. Không ngờ phóng viên Hồ ý chí kiên định thật.”
Ra đến ngoài, không ai ngăn tôi nữa. Chung Tín đứng ở cửa, trả lại chiếc ba lô.
Ngoại trừ cuốn nhật ký của Liêu Tiểu Hoa, mọi thứ khác đều còn nguyên.
Chung Tín nhìn tôi, khẽ nói:
“Chuyện này giờ ảnh hưởng rất lớn, cấp trên sẽ điều tra đến cùng.”
“Hồ Cổ Nguyệt...Tôi thay Liêu Tiểu Hoa cảm ơn cô.”
Tôi cười.
Vừa hất ba lô lên vai, đầu óc lại choáng váng, suýt ngã.
May có Hoàng Chiêu Nguyên đỡ lấy, tiện tay cầm luôn ba lô giúp tôi.
“Đi ăn đi.”
Tôi khá quen thị trấn.
Nhưng vừa bước ra, rất nhiều người đều nhìn tôi.
Ánh mắt...không hẳn thân thiện, cũng chẳng hoàn toàn ác ý, chỉ lạnh lùng quan sát.
Chúng tôi tìm một quán cơm nhỏ, gọi hai món ăn.
Hoàng Chiêu Nguyên còn gọi thêm một bát trứng hấp.
Tôi mượn ổ cắm ở quầy, cắm sạc máy tính, lắp mạng.
Vừa mở lên tìm kiếm đã thấy vụ việc hoàn toàn bùng nổ, gây chấn động trên diện rộng.
Email liên tục hiện lên đều là của lãnh đạo đài.
Không cần mở, chỉ nhìn thông báo cũng biết.
Từ chỗ nổi trận lôi đình...
Đến sau đó...lại yêu cầu tôi tiếp tục theo sát vụ án.
Tôi bất lực gập máy tính lại.
Đang cầm điện thoại chuẩn bị mở nguồn, bỗng nghe bên ngoài có người chửi ầm lên.
Còn chưa kịp phản ứng.
Một người đã lao tới cửa quán, xách cả thùng nước cặn thức ăn, hất thẳng về phía tôi. Vừa hất vừa gào:
“Con mẹ mày là đứa nào hả?”
“Con gái tao làm sao?”
“Sao lại thành ác nhân rồi?”
Đống nước cặn hôi thối ập tới.
Hoàng Chiêu Nguyên vốn vẫn ngồi yên. Không biết làm cách nào, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt tôi. Một tay ôm lấy eo tôi, một tay kéo ba lô.
Cả hai lập tức lao vào phòng chứa đồ phía sau quầy. Mùi chua thiu bốc lên ngùn ngụt, rượu nước trên quầy bị hất đổ loảng xoảng.
Tôi đứng sau tấm rèm, nhìn nước lẫn thức ăn thừa...từng dòng chảy xuống.
Ông chủ quán hét lớn:
“Trần lão Nhị! Đừng làm bậy!”
Nhưng người kia thấy tôi trốn được, liền ném thẳng cái thùng vào tấm rèm. Vừa ném vừa gào:
“Con đàn bà chết tiệt!”
“Mày ra đây! Ra đây nói cho tao nghe!”
“Mày định để con gái tao chết rồi còn mang tiếng xấu cả đời sao?”
“Đúng là đồ có cha sinh mà không có cha dạy!”
Tôi nghe giọng hắn...thấy hơi quen nhưng nhất thời không nhớ ra.
Hoàng Chiêu Nguyên kéo tôi lùi sâu thêm vào trong, khẽ nói:
“Cha của Trần Ngọc Linh.”
Lúc này tôi mới nhớ, đó chính là người đã khóc lóc ở cổng trường.
Vậy nên...
Hắn tìm đến đây...là vì đã thấy những gì tôi đăng trên mạng?
Hắn biết rõ...Trần Ngọc Linh đã làm những gì.
Vậy mà...vẫn có thể ngang nhiên đến thế sao?