Tử Thi Chi Thư/ Chương 8: Cuốn Nhật Ký Đẫm Máu
Mục lục
16.5px
Tử Thi Chi Thư

Chương 8: Cuốn Nhật Ký Đẫm Máu

Hoàng Chiêu Nguyên vẫn bình thản lái xe.
“Đừng vội, sẽ có cách thôi.” Hắn khẽ nói. “Nhưng cô phải nghĩ cho rõ, rốt cuộc cô muốn cứu cháu gái mình... hay muốn biết sự thật?”
Câu hỏi của hắn lúc nào cũng sắc bén như vậy.
Đến nhà Liêu Tiểu Hoa, tôi mới hiểu thế nào là nghèo đến tận cùng, thế nào là nhà không còn gì đáng giá, nhưng lại sạch sẽ, ngăn nắp vô cùng.
Ngôi nhà xiêu vẹo nằm lưng chừng núi, xung quanh chẳng có lấy một hộ hàng xóm.
Lúc chúng tôi tới, trong nhà không có ai.
Hồ sơ vụ án cũng không ghi số điện thoại của họ.
Mà nghĩ lại cũng đúng.
Một người vừa câm vừa điếc thì có điện thoại để làm gì?
Nhưng trong chuồng vẫn còn nuôi lợn, chứng tỏ chúng tôi không tìm nhầm chỗ.
Chính Hoàng Chiêu Nguyên dẫn tôi vòng qua sườn núi, cuối cùng tìm thấy họ ngoài đồng.
Hai vợ chồng đang nhổ lạc. Người phụ nữ ngồi một bên cười ngây ngô, nghịch đất. Người đàn ông thì cúi mặt xuống ruộng, lặng lẽ nhổ từng bụi lạc rồi buộc thành từng bó.
Thấy tôi và Hoàng Chiêu Nguyên tới, mẹ của Liêu Tiểu Hoa nở nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Cha cô bé, Liêu Hải, khuôn mặt đen sạm vì nắng, mồ hôi chảy thành dòng. Ông nheo mắt nhìn chúng tôi, nhanh nhẹn buộc xong bó lạc trong tay.
Vừa đi về phía bờ ruộng, ông vừa bứt từng củ lạc khỏi thân cây.
Bứt được một nắm, ông chìa về phía tôi và Hoàng Chiêu Nguyên, cười thật hiền.
Ngay lúc ấy...
Nhìn nắm lạc còn dính lớp đất vàng ẩm cùng đôi bàn tay nứt nẻ, chai sần của ông...
Một nỗi chua xót bỗng dâng lên nghẹn ngào.
Tôi quay mặt đi, không dám nhìn nữa.
Trong thời đại phát triển như vũ bão này...
Điều chúng ta nhìn thấy luôn là sự phồn hoa của thành phố. Thu nhập bình quân mỗi tháng hàng chục nghìn, thậm chí có người kiếm cả triệu mỗi năm.
Nhưng vẫn luôn có những con người sống ở tầng đáy xã hội, lặng lẽ như bụi đất. Gần như không bao giờ xuất hiện trước công chúng.
Thậm chí chẳng ai tin rằng, vẫn còn những người đang vùng vẫy nơi ranh giới sinh tồn như thế.
Trước khi đọc hồ sơ của Liêu Tiểu Hoa...
Tôi từng nghĩ gia đình mình đã đủ bất hạnh rồi.
Tôi không ngờ giữa thời đại này, vẫn còn có một gia đình như nhà cô bé.
Nếu không tận mắt nhìn thấy thi thể Liêu Tiểu Hoa...tôi cũng sẽ không tin cô bé đã từng trải qua tất cả những chuyện ấy.
“Cảm ơn.”
Hoàng Chiêu Nguyên bình thản nhận lấy nắm lạc, rồi chia đôi, đưa một nửa cho tôi.
Đôi tay trắng như ngọc của hắn dính đầy bùn đất, vậy mà lại càng nổi bật hơn. Hoàn toàn đối lập với đôi bàn tay nứt nẻ, đen sạm của Liêu Hải.
Hắn bóc vỏ lạc ngay bằng đôi tay còn dính đất, bỏ hạt vào miệng nhai ngon lành. Ăn xong còn giơ ngón cái về phía Liêu Hải, cười đầy sảng khoái.
Trong khoảnh khắc ấy...
Nét tà mị trên gương mặt Hoàng Chiêu Nguyên hoàn toàn biến mất. Nụ cười của hắn chất phác chẳng khác gì Liêu Hải hay người mẹ ngây dại của Liêu Tiểu Hoa.
Liêu Hải gật đầu lia lịa, vừa ra hiệu vừa "a a" gì đó.
Hoàng Chiêu Nguyên cũng vừa ăn lạc vừa dùng ngôn ngữ ký hiệu đáp lại.
Hai người trò chuyện rất tự nhiên.
Đáng tiếc...tôi chẳng hiểu nổi một câu.
Tôi nhìn người phụ nữ bên cạnh đang nhặt cục đất ném đám côn trùng, đành ngồi xuống, mặc kệ Hoàng Chiêu Nguyên và Liêu Hải trò chuyện.
Tôi kéo một bó lạc lại, bắt đầu bứt từng củ bỏ vào nia tre.
Người phụ nữ cứ cười mãi.
Thấy tôi nhặt lạc, bà cũng làm theo. Nhưng thay vì bỏ vào nia, bà lại đưa hết cho tôi, chỉ vào miệng, ra hiệu bảo tôi ăn.
Tôi chỉ mỉm cười đáp lại.
Có lẽ...bà như vậy cũng tốt.
Ít nhất bà không biết con gái mình đã chết.
Cũng không biết trước khi chết, con bé đã phải chịu những gì.
Như vậy...Ít ra sẽ không đau khổ đến thế.
Liêu Hải nói chuyện với Hoàng Chiêu Nguyên được một lúc thì lại quay về nhổ lạc.
Tôi chẳng hiểu họ nói gì, chỉ nhìn sang Hoàng Chiêu Nguyên.
Hắn khẽ nói:
“Là ông ấy.”
Tôi khựng lại, rồi lập tức hiểu ý.
Nói xong, Hoàng Chiêu Nguyên nhìn cánh đồng lạc rộng lớn.
Hắn tháo chuỗi hạt bạch ngọc trên cổ tay đưa cho tôi.
“Giữ giúp tôi.”
“Tôi cũng xuống phụ một tay.”
Nói rồi, hắn xắn tay bước xuống ruộng nhổ lạc cùng Liêu Hải.
Chuỗi bạch ngọc cầm trong tay mát lạnh. Sợ bị đất cát làm xước, tôi vội cất vào ba lô.
Hoàng Chiêu Nguyên vừa nhổ lạc vừa trò chuyện bằng ký hiệu với Liêu Hải.
Hai người có vẻ rất hợp chuyện, còn tôi cùng người phụ nữ cứ ngồi nhặt lạc.
Bất giác...mặt trời đã ngả về tây.
Sau khi nhổ xong, Liêu Hải lại dùng cuốc xới đất một lượt. Không ngờ Hoàng Chiêu Nguyên cũng theo sau, cúi xuống nhặt từng củ lạc còn sót.
Vị tộc trưởng Hoàng Tiên này...trông chẳng giống đang truy tìm "Thi Thư" chút nào. Mà giống hệt người đến phụ thu hoạch lạc.
Trong lúc ấy, mẹ tôi gọi điện liên tục. Bà hỏi tôi có biết chuyện thầy Ngô Vạn Hải tự cắn đứt "chỗ đó" rồi nuốt luôn không. Bà còn nói, vợ ông ta tận mắt thấy nửa đêm ông ta gập người xuống, tự cắn mình.
Chắc chắn là hồn ma của người chết quay về báo thù.
Đến lúc này...mẹ tôi vẫn còn chẳng biết tên Liêu Tiểu Hoa.
Tôi nhìn Liêu Hải đang cặm cụi xới đất, lặng lẽ cúp máy.
Xới đất xong, Liêu Hải gánh một gánh lạc. Số còn lại đựng vào nia, rồi cầm cuốc, ra hiệu bảo chúng tôi đi theo.
Ban đầu tôi chưa hiểu, Hoàng Chiêu Nguyên khẽ nói:
“Đi thôi.”
Tôi vội đứng dậy.
Thấy người phụ nữ vẫn ngồi cười ngây ngô, sợ bà đi lạc nên nắm tay bà đi theo.
Ngày nay phần lớn ruộng đất đều đã bỏ hoang. Hoặc...đã trở thành nghĩa địa.
Liêu Hải dẫn chúng tôi đến hai ngôi mộ mới đắp.
Ông cười với chúng tôi, rồi giơ cuốc đào một trong hai ngôi mộ lên.
Sau đó...ông lấy từ trong mộ ra một chiếc cặp sách cũ kỹ, đưa cho Hoàng Chiêu Nguyên. Vẫn cười nhưng trong mắt đã ngấn đầy nước.
Ông không còn ra hiệu gì nữa, chỉ lặng lẽ vác cuốc lên vai, đi đến bên tôi, kéo tay người phụ nữ rồi chậm rãi rời đi.
Người phụ nữ bị kéo đi mà vẫn liên tục ngoái đầu, cười với tôi.
Tôi bước nhanh đến cạnh Hoàng Chiêu Nguyên.
“Xem thử có đúng thứ chúng ta cần không.”
Hắn kéo khóa chiếc cặp.
Một luồng mùi tanh hôi lập tức xộc ra.
Bên trong...là một tấm da Hoàng Tiên bóng nhẫy.
Tôi nhìn theo bóng lưng hai vợ chồng Liêu Hải khuất dần, không hiểu vì sao họ lại giao nó ra dễ dàng như vậy.
Hoàng Chiêu Nguyên cầm tấm da lên, khẽ nói:
“Nhà ông ấy từng sống bằng nghề săn bắn dưới chân núi.”
“Tay nghề lột da rất khá, rạch từ khóe miệng, rồi lột nguyên cả tấm. Hầu như không hề làm rách.”
Hắn đưa tay luồn vào bên trong tấm da, lôi ra...một cuốn vở mềm đã cuộn tròn.
Loại vở học sinh rẻ tiền nhất, chỉ vài tệ một cuốn. Mé giấy đã sờn hết, đủ thấy nó được lật xem vô số lần.
Bên trên loang lổ vết máu nhưng cuốn vở vẫn phồng lên vì đã được viết kín từng trang.
Hoàng Chiêu Nguyên đưa nó cho tôi.
“Cô dám đọc không?”
“Hồ Cổ Nguyệt.”
“Những gì cô thấy trên Thi Thư chỉ là bản tóm tắt.”
“Còn đây...mới thật sự là máu và nước mắt.”
Hắn cất tấm da Hoàng Tiên đi, giọng trầm xuống.
“Liêu Hải sắp chết rồi. Ông ấy bị ung thư.”
“Tôi cũng xem thi thể Liêu Tiểu Hoa rồi.”
“Thực ra... cô bé cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa.”
“Một người phải chịu bắt nạt suốt thời gian dài mà vẫn cầm cự được một năm... đã là kỳ tích.”
Hoàng Chiêu Nguyên khẽ thở dài.
“Liêu Hải đã dạy con bé phương pháp này.”
“Ông ấy không cam lòng nhìn con gái chết oan uổng, nên mới muốn dùng cách ấy để tất cả những kẻ có tên trong Thi Thư phải trả giá.”
Hắn đeo chiếc cặp lên lưng, quay sang tôi.
“Đi thôi.”
“Cô về chăm cháu gái mình. Còn tôi... đi giải thoát đồng tộc của mình.”
Điều khiến tôi bất ngờ nhất là...
Hắn thậm chí không hề mở cuốn nhật ký ra xem lấy một lần.
Chỉ lặng lẽ để nó lại trong tay tôi.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục