Chương 7: Manh Mối Đứt Đoạn
Chung Tín nghe tôi hỏi chỉ bất lực vò đầu, rồi ngồi xổm xuống đất, im lặng không nói gì.
Tôi cũng ngồi xuống trước mặt anh.
“Những thứ được viết trên thi thể cô ấy không phải lời nguyền.” Tôi trầm giọng. “Tất cả chỉ là những gì người khác đã gây ra cho cô ấy… rồi cuối cùng quay ngược lại chính họ.”
Thực ra, Liêu Tiểu Hoa chưa từng viết lời nguyền nào. Cô ấy chỉ ghi lại trên chính cơ thể mình những gì người khác đã làm với mình.
Tôi nhìn thẳng vào Chung Tín.
“Anh biết Ngô Vạn Hải đã làm gì cô ấy, đúng không?”
“Biết chứ!”
Chung Tín đột nhiên bật dậy, mạnh tay đẩy tôi ra.
“Cô thanh cao! Cô lương thiện! Cô là thánh mẫu! Thế sao trước đây cô không cứu cô ấy?”
“Mẹ kiếp!”
Anh ta đá mạnh hai cú vào chiếc xe, rồi giật cửa, đóng sầm lại.
“Hồ Cổ Nguyệt! Đừng có nói với tôi hồi nhỏ cô chưa từng gặp chuyện kiểu này! Tôi tận mắt nhìn thấy cô cũng từng trải qua! Chẳng phải cuối cùng cô vẫn cắn răng nhịn nhục mà sống sao? Vậy tại sao cô ấy lại phải sống chết đòi tìm cái chết? Tại sao cô ấy không thể tiếp tục sống cho tử tế?”
Nói xong, Chung Tín đạp ga, chiếc xe gầm rú lao đi.
...
Trong đầu tôi chỉ còn hình ảnh nửa thân dưới đầy máu của thầy Ngô Vạn Hải.
Bên cạnh, Hoàng Chiêu Nguyên vẫn đứng đó như một người ngoài cuộc, trên gương mặt đầy vẻ dò xét.
Những lời Chung Tín vừa nói khiến tôi nhớ lại rất nhiều ký ức tồi tệ trong quá khứ.
Toàn thân run lên, tôi ngồi xổm đúng chỗ lúc nãy Chung Tín vừa ngồi.
Hồi học tiểu học, bố tôi bỏ nhà theo người phụ nữ khác. Mẹ tôi gặp ai cũng khóc lóc than thân.
Bạn học ai cũng biết chuyện, cười nhạo tôi là đứa không có bố, còn bắt chước dáng vẻ mẹ tôi khóc lóc ngay trước mặt tôi.
Tính tôi ngày đó rất dữ. Ai cười nhạo hay chửi mắng tôi, tôi đều đánh trả. Tôi cuộn quyển sách lại thành một ống, nhắm thẳng đầu người ta mà nện.
Sau đó, trường có một thầy giáo trẻ mới chuyển đến. Ông ta thường gọi tôi lên văn phòng làm bài tập, rồi cầm tay chỉ từng nét chữ.
Lúc ấy tôi rất sợ.
Đến tận bây giờ, tôi cũng không nhớ ông ta dạy môn gì, càng không nhớ hôm đó mình làm bài tập gì.
Tôi chỉ nhớ...
Ông ta đứng rất sát, bàn tay nắm lấy tay tôi rất chặt, rất nóng...
Tôi ngồi dưới đất, nhìn màn sương thu buổi sớm dần phủ kín, lấy hai viên kẹo ngậm cho vào miệng. Rồi mới nói với Hoàng Chiêu Nguyên:
“Thật ra... tôi luôn rất ngưỡng mộ Lý Du.”
Cô ấy có một gia đình trọn vẹn, thi đỗ một trường đại học tốt, tự tin, ổn định về cảm xúc. Chưa bước chân vào xã hội, Triệu công tử đã âm thầm sắp xếp sẵn mọi thứ cho cô ấy.
Công việc được chuẩn bị, ngay cả cấp trên cũng được chọn trước.
Sợ cô ấy không giỏi xử lý các mối quan hệ xã hội, anh ta còn mượn thế lực nhà họ Triệu phối hợp với đài truyền hình, cố ý để tôi làm quen với Lý Du, âm thầm giúp đỡ cô ấy.
Kể cả khi gặp tên cặn bã Mạc Ngôn Sơ, Triệu công tử cũng lặng lẽ bảo vệ, giúp cô ấy giải quyết mọi rắc rối.
Còn tôi thì sao?
Tôi chỉ là kẻ vì muốn lấy lòng lãnh đạo, phải đi đường vòng, nịnh bợ, mượn thế lực nhà họ Triệu để làm quen với Lý Du, nhờ đó mới có chỗ đứng ở đài.
Dù cố gắng đến đâu...tôi cũng không thể thoát khỏi cái mác tốt nghiệp một trường đại học hạng hai.
Ở đài truyền hình, mãi mãi chẳng có cơ hội ngóc đầu lên.
Sau lưng...lại còn một gia đình chỉ biết bòn rút.
Có lần Chung Tín bắt gặp cảnh người thầy giáo kia gần như đè cả người lên lưng tôi. Nhưng anh ta không nói với bất kỳ ai, cũng chẳng giúp tôi.
Đến hôm nay...lại đem chuyện ấy ra đâm vào vết thương của tôi.
Tôi từng kể với mẹ.
Kết quả bà mắng ngược lại tôi. Bà bảo:
“Thầy chịu khó dạy mày mà mày còn không biết điều!”
Hoàng Chiêu Nguyên liếc tôi một cái rồi cười khẩy.
“Ta còn ngưỡng mộ các ngươi ấy chứ. Sinh ra đã là con người, không phải như bọn ta.”
Lời an ủi của hắn đúng là rất khác người.
Nhưng hắn đâu biết...con người cũng có một câu nói:
Sinh mà làm người... tôi rất xin lỗi.
Tôi nuốt viên kẹo xuống.
“Liêu Tiểu Hoa vẫn đang trả thù.”
“Không.” Hoàng Chiêu Nguyên từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Đó không chỉ là sức mạnh của Liêu Tiểu Hoa, mà là oán linh được tạo thành từ cô ấy và con Hoàng Tiên kia. Nếu không tìm được tấm da và quyển nhật ký, thì trước bảy ngày đầu, tất cả những người có tên trong Thi Thư đều sẽ chết.”
Hắn cười rất bình thản.
“Gần như tất cả những người có tên đều gặp chuyện rồi. Bạn học của cô, cả cháu gái cô nữa... e là chẳng sống nổi thêm mấy ngày.”
“Cô vẫn muốn cứu sao?”
“Hay là... trong lòng cô thật ra cũng đang mong Liêu Tiểu Hoa giết sạch bọn chúng?”
Càng nói, giọng hắn càng tà mị, thậm chí còn mang theo vài phần mê hoặc.
Tôi hít sâu một hơi, đứng dậy, bước thẳng về phía xe.
Chung Tín vì sợ hãi hay vì nguyên nhân nào khác mà đã hoàn toàn suy sụp, chắc chắn sẽ không giúp tôi nữa.
Rạng sáng, chuyên án đã được tổ điều tra đặc biệt tiếp nhận. Muốn lấy camera giám sát từ đồn công an e rằng không thể nữa. Chỉ còn cách đến thẳng trường học.
Khi tới cổng trường, tôi phát hiện nơi đó đang náo loạn.
Tiếng khóc lóc, gào thét vang khắp nơi, rất nhiều người tụ tập trước cổng trường.
Đỗ xe xong, tôi hỏi thăm mới biết...đó là bố mẹ Trần Ngọc Linh.
Họ khiêng cả thi thể con gái đến trường, đòi nhà trường phải cho một lời giải thích.
Nói trắng ra...là muốn nhà trường bồi thường tiền.
Liêu Tiểu Hoa chết trong ký túc xá của trường. Gia đình nghèo khổ như vậy cũng chưa từng đến gây chuyện đòi bồi thường.
Vậy mà Trần Ngọc Linh...
Một kẻ bắt nạt người khác, chết trong căn phòng trọ bên ngoài...gia đình lại kéo đến trường đòi tiền.
Tôi chen vào nhìn thử.
Ngay trước cổng trường đặt ngang một cỗ quan tài, không ai có thể đi vào.
Một người đàn ông đứng đó gào thét không ngừng, nhưng quá ồn nên chẳng nghe rõ ông ta đang nói gì.
Suy nghĩ một lát, tôi đành lùi ra. Quay sang Hoàng Chiêu Nguyên:
“Tôi sẽ nhờ Triệu công tử giúp lấy camera giám sát.”
Lần này, tôi không vòng qua Lý Du nữa, tôi gọi thẳng cho Triệu công tử. Lần trước, anh ấy từng nhắn WeChat cho tôi, nên tôi vẫn còn lưu số.
Nghe xong, anh ấy không từ chối, chỉ bảo tôi đợi.
Tôi để Hoàng Chiêu Nguyên lái xe. Vừa đi vừa hỏi đường, cuối cùng cũng xác định được vị trí nhà Liêu Tiểu Hoa.
Thị trấn không lớn nhưng nhà cô ấy nằm lưng chừng núi.
Lái xe đến đó cũng mất hơn một tiếng.
Giữa đường, Triệu công tử gửi toàn bộ dữ liệu camera giám sát qua. Anh ấy còn nói đó là toàn bộ video hiện có.
Tôi mở từng đoạn ra xem.
Chỉ thấy hình ảnh Liêu Tiểu Hoa xách một chiếc bao tải dệt lớn đi vào trường.
Từ cổng trường...
Đến dưới ký túc xá...
Rồi hết.
Trường không lắp nhiều camera, càng không có camera ở cửa sau ký túc.
Tổng cộng sáu đoạn video, không một đoạn nào có ích.
Tôi phóng to hình ảnh, cố nhìn xem trong chiếc bao tải có con chồn vàng hay không.
Nhưng chất lượng quá mờ, không nhìn ra được gì.
Cuối cùng tôi chỉ biết bất lực từ bỏ.
Đành chuyển hướng điều tra...
Bắt đầu từ các mối quan hệ xã hội của Liêu Tiểu Hoa.