Chương 6: Lớp Da Mất Tích
Tôi đang định trả điện thoại cho mẹ thì chợt thấy có một tin nhắn từ ngân hàng.
Mẹ tôi vốn chẳng rành mấy chuyện này, nên tôi tiện tay mở ra xem.
Chỉ một cái liếc mắt, lồng ngực tôi như bị bóp nghẹt. Đó là tin nhắn báo tôi vừa chuyển vào hai vạn tệ. Nhưng số dư trong tài khoản... vẫn còn hơn mười bảy vạn tệ.
Tôi đưa điện thoại cho mẹ.
“Chuyện này là sao?”
Mẹ giật lấy điện thoại, trừng mắt nhìn tôi.
“Chỗ tiền đó để dành cho anh mày cưới vợ! Sao hả? Nó mới ngoài ba mươi, chẳng lẽ cứ để nó độc thân cả đời à?”
Nói xong, bà lại hất cằm:
“Mày đã về rồi thì đi đóng viện phí cho Hồ Kỳ đi.”
Rồi viện cớ đi vệ sinh, cầm điện thoại bỏ đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng bà, chỉ thấy kiệt quệ.
Bao nhiêu năm nay, Hồ Kỳ do một tay mẹ tôi nuôi. Hồ Danh Vĩ chưa từng bỏ ra một đồng.
Đến mỗi lần khai giảng cần học phí, hay Hồ Kỳ bị bệnh, mẹ lại gọi điện khóc lóc với tôi, cứ như Hồ Kỳ là con gái của tôi vậy.
Kết quả thì sao?
Bà vẫn âm thầm dành dụm hơn mười bảy vạn, để Hồ Danh Vĩ lấy vợ. Mà tôi chẳng hề hay biết.
Số tiền ấy từ đâu ra? Chẳng phải đều là tiền tôi gửi về sao?
Tôi ngồi xuống ghế, liếc Hoàng Chiêu Nguyên bên cạnh, lấy một viên kẹo ngậm trị đau họng từ túi máy tính ra cho vào miệng, cố trấn tĩnh rồi hỏi:
“Tiếp theo chúng ta phải làm gì để giải quyết oán linh?”
Hoàng Chiêu Nguyên cúi đầu nhìn tôi, vẻ mặt đầy hứng thú.
“Cô bình tĩnh lại nhanh thật đấy.”
Anh ngồi xuống cạnh tôi, chìa tay.
Tôi chưa hiểu ý thì anh khẽ chỉ lên môi mình. Tôi cười khổ, đưa cả hộp kẹo ngậm cho anh.
Đồng thời mở sổ ghi chép, nhìn anh ra hiệu bắt đầu nói, rồi tiếp tục ghi lại những điểm quan trọng.
Hoàng Chiêu Nguyên liếc cuốn sổ của tôi, ngậm viên kẹo rồi không trêu chọc nữa.
“Bộ tộc của chúng tôi gánh chịu oán khí bằng lớp da. Vì vậy phải tìm lại tấm da đó, phủ trở lại lên người nó rồi thiêu hủy thi thể. Có như vậy, nó mới không coi thi thể Liêu Tiểu Hoa là lớp da của mình nữa, cũng sẽ không tiếp tục báo thù theo Thi Thư.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh không thể trực tiếp bảo nó đừng báo thù sao? Dù gì anh cũng là tộc trưởng mà.”
Hoàng Chiêu Nguyên bật cười.
“Nó đã bị nhốt sống trong bụng Liêu Tiểu Hoa, bị máu và oán khí ngấm vào tận hồn. Ban nãy cô cũng nghe rồi đấy, chính nó cũng đau khổ vô cùng. Việc nó có thể tỉnh táo trong chớp mắt hoàn toàn là nhờ uy áp của tộc trưởng như tôi.”
Tôi vừa ghi vừa hỏi:
“Chỉ cần tìm được lớp da là đủ sao? Hay còn việc gì khác?”
“Liêu Tiểu Hoa chắc chắn có một cuốn nhật ký. Nếu không, cô ấy không thể nhớ rõ từng chuyện như vậy được. Quyển nhật ký đó rất có thể cũng là vật mang oán khí. Nếu không có ở hiện trường, nghĩa là đã bị ai đó mang đi.”
Người đó...rất có thể chính là kẻ đã dạy Liêu Tiểu Hoa dùng phương pháp tà ác này để báo thù. Hoàng Chiêu Nguyên nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hứng thú.
“Phóng viên Hồ đúng là hiểu mấy chuyện này thật.”
Anh cười nhạt.
“Muốn một Hoàng Tiên bị oán khí ăn mòn hoàn toàn, ngoài việc mất lớp da, chắc chắn còn cần một vật từ bên trong lẫn bên ngoài để truyền dẫn.”
“Con Hoàng Tiên bị lột da trong bụng Liêu Tiểu Hoa giờ đã bị lấy ra rồi. Lúc ở nhà xác tôi đã xem qua thi thể. Oán khí đúng là có, nhưng chưa đủ mạnh để giết người.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Vì thế tôi đoán... lớp da bị lột ấy rất có thể đang bọc lấy cuốn nhật ký của Liêu Tiểu Hoa. Trong ngoài cùng cộng hưởng, mới sinh ra được oán linh mạnh đến mức này.”
Tôi ghi xong, liếc nhìn anh. Thấy anh không nói thêm nữa, tôi kẻ một đường dưới trang giấy rồi tổng kết:
“Vậy trọng điểm hiện giờ là lấy toàn bộ camera giám sát của trường, tìm ra ai đã mang lớp da Hoàng Tiên bọc cuốn nhật ký rời khỏi hiện trường. Chỉ cần tìm được rồi tiêu hủy, oán linh sẽ biến mất.”
Hoàng Chiêu Nguyên ra hiệu tôi nói tiếp.
Tôi nhìn đôi mày khẽ nhướng của anh, biết chắc mọi chuyện không đơn giản như vậy. Nghĩ một lát, tôi mới nói:
“Tôi biết anh còn muốn tìm ra ai đã dạy Liêu Tiểu Hoa phương pháp này. Nhưng người mang lớp da và quyển nhật ký ra khỏi hiện trường... rất có thể chính là người đó.”
Phương pháp này quá mức tà ác. Muốn báo thù thì nạn nhân phải chết lại còn phải kéo theo một con Hoàng Tiên chôn cùng.
Nếu không tìm ra kẻ ấy, hắn lại tiếp tục truyền phương pháp này cho người khác, sẽ còn bao nhiêu đồng tộc của anh phải chết nữa?
Hoàng Chiêu Nguyên nhìn tôi với vẻ tán thưởng.
“Theo cô thì nên điều tra thế nào?”
Tôi nhìn anh.
“Giữa đồng tộc các anh chẳng lẽ không có cảm ứng gì sao?”
Anh chỉ cười.
“Nó đã thành oán linh rồi. Nếu dễ tìm như vậy thì đã bị tìm thấy từ lâu.”
Tôi gật đầu.
“Vậy bắt đầu từ các mối quan hệ của Liêu Tiểu Hoa trước, sau đó kiểm tra camera giám sát xem có tìm được manh mối gì không.”
Tôi khép cuốn sổ lại.
Đã gần sáu giờ sáng, Hồ Kỳ vẫn đang được rửa dạ dày, tạm thời chưa đi được.
Thế là tôi lấy hồ sơ vụ án tối qua vừa xin từ đồn công an ra xem. Đó là toàn bộ hồ sơ về cái chết của Liêu Tiểu Hoa. Trong đó chắc chắn sẽ có thông tin về các mối quan hệ của cô bé.
Nhưng càng xem, lòng tôi càng nặng trĩu.
Lúc nhìn thấy thi thể Liêu Tiểu Hoa, tôi đã thấy kỳ lạ. Hình như từ đầu đến cuối chẳng ai nhắc đến cha mẹ cô bé.
Đến khi mở hồ sơ ra, tôi mới biết. Liêu Tiểu Hoa là trẻ được nhận nuôi.
Nói chính xác hơn...thậm chí còn chẳng làm thủ tục nhận nuôi.
Chỉ là bị bỏ rơi rồi được người ta bế về nuôi, đến lúc đi học mới phải chạy chọt làm hộ khẩu.
Người nuôi cô bé là Liêu Hải, cha nuôi của cô.
Ông sinh năm 1968, bị câm điếc bẩm sinh. Mẹ nuôi của Liêu Tiểu Hoa thì bị thiểu năng trí tuệ.
Từ lúc Liêu Tiểu Hoa xảy ra chuyện đến giờ...hai người họ dường như chưa từng xuất hiện. Ngay cả thi thể cũng chưa đến nhận.
Với hoàn cảnh như vậy...họ biết giải quyết mọi chuyện thế nào đây?
Nghĩ tới đó, tôi quay sang nhìn Hoàng Chiêu Nguyên.
Rõ ràng anh cũng nghĩ đến điều ấy. Anh khẽ nói:
“Vậy ngày mai đến nhà họ trước.”
Thế nhưng địa chỉ trong hồ sơ chỉ ghi tên thôn, không có số nhà, cũng không có số điện thoại.
Tôi dự định chờ Hồ Kỳ ra khỏi phòng phẫu thuật rồi tìm Chung Tín, xin xem camera ngày xảy ra án, hỏi rõ địa chỉ cụ thể.
Nếu anh ấy chịu dẫn tôi đến nhà Liêu Tiểu Hoa thì càng tốt.
Đến khi Hồ Kỳ được đẩy ra khỏi phòng mổ...mẹ tôi vẫn chưa quay lại.
Tôi dùng điện thoại ghi lại toàn bộ lời dặn của bác sĩ.
Đẩy Hồ Kỳ về phòng bệnh, tôi thấy mẹ đang nằm ngủ ngon lành. Ngay cả bác sĩ và y tá cũng liếc bà một cái.
Họ giúp tôi chuyển Hồ Kỳ sang giường bệnh, dặn đi dặn lại phải giữ vết bỏng sạch sẽ để tránh nhiễm trùng, rồi nhắc tôi đi đóng viện phí.
Tôi đánh thức mẹ. Bà còn nổi cáu.
Nào là mấy ngày rồi chẳng được ngủ ngon, tôi về cũng chẳng biết thương mẹ.
Tôi gửi đoạn ghi âm lời dặn của bác sĩ cho bà.
“Nếu mẹ không muốn Hồ Kỳ chết thì ở đây trông nó cho cẩn thận. Con đi đóng viện phí rồi tiếp tục điều tra chuyện này.”
Có lẽ nghe nhắc đến chuyện đóng tiền, mẹ tôi chột dạ, ánh mắt thoáng né tránh, không dám than vãn nữa.
Đến quầy thanh toán, tôi mới biết. Từ lúc nhập viện đến giờ, bà chỉ nộp đúng hai trăm tệ, bảo rằng chờ con gái về sẽ trả.
Ở bệnh viện thị trấn, mọi người đều quen biết nhau nên nợ viện phí cũng dễ.
Cộng cả tiền cấp cứu, điều trị bỏng, rửa dạ dày và xử lý vết thương... Tôi phải thanh toán hơn hai vạn tệ.
Từ đầu đến cuối, Hoàng Chiêu Nguyên chỉ lặng lẽ đứng nhìn.
Còn tôi...đã tê dại từ lâu.
Thanh toán xong, tôi cất biên lai, ra hiệu cho anh đi cùng đến trường học.
Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị lên xe, định gọi cho Chung Tín...
Một chiếc ô tô lao vội vào bệnh viện, cửa xe bật mở.
Chung Tín ôm một người mà nửa thân dưới đã nhuốm đỏ máu, vừa chạy vừa hét lớn gọi bác sĩ.
Người đó tóc hoa râm, đeo kính gọng đen, nhìn rất quen.
Được Chung Tín bế trên tay mà vẫn gào thét như lợn bị chọc tiết.
Lúc này tôi mới giật mình nhận ra. Đó chính là Hiệu trưởng Ngô.
Tôi vội đuổi theo hỏi Chung Tín:
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Người Chung Tín cũng dính đầy máu. Vừa đặt Hiệu trưởng Ngô lên băng ca cấp cứu, anh vừa đáp:
“Ông ta... tự cắn đứt rồi nuốt luôn thứ đó!”
Ban đầu tôi còn chưa hiểu "thứ đó" là gì.
Nhưng nhìn chỗ máu đang chảy trên người Hiệu trưởng Ngô...
Tôi lập tức hiểu ra, không khỏi kinh hãi.
Hoàng Chiêu Nguyên đứng bên cạnh lạnh giọng:”
“Trong Thi Thư, tên Ngô Vạn Hải xuất hiện hai lần...
Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ, lập tức quay sang hỏi Chung Tín:
“Ông ấy... đã làm gì Liêu Tiểu Hoa sao?”