Tương Nhu Dĩ Mạt/ Chương 4: Mồi Nhử Mang Tên "Tương Nhu"
Mục lục
16.5px
Tương Nhu Dĩ Mạt

Chương 4: Mồi Nhử Mang Tên "Tương Nhu"

Tôi không ngờ đến thời buổi này rồi mà Trâu Phù Ngôn vẫn còn dùng cái trò vu oan cũ rích như vậy.
Tôi đang định vạch trần cô ta thì Tào Phi hớt hải chạy ra, ôm lấy Trâu Phù Ngôn, còn bất mãn trừng mắt nhìn tôi.
Bà cô vừa xử lý xong vết thương cũng vội vàng chạy xuống, nghiêm giọng quát tôi:
"Người ta đang mang thai đấy! Đứa bé quan trọng biết bao!"
Tôi định giải thích thì Tào Phi đã bế Trâu Phù Ngôn vội vã rời đi, lần này đến một lời chào với tôi cũng không có.
Hơn nửa tháng kể từ khi bà cô đến, những ngày dịu dàng mặn nồng, vợ chồng ân ái...đều tan thành bọt nước.
Bà cô nhìn theo bóng lưng anh ta, khẽ nói với tôi:
"Đứa bé rất quan trọng."
Trâu Phù Ngôn nhảy nhót gây chuyện suốt như vậy, đâu phải Tào Phi không biết. Anh ta chưa từng nhắc đến chuyện bắt Trâu Phù Ngôn bỏ cái thai.
Chứng tỏ...anh ta cũng muốn có đứa con ấy.
Chính vì vậy nên Trâu Phù Ngôn mới dám ngang ngược đến thế.
Cô ta đã nhảy đến tận cửa nhà, Tào Phi sao có thể không biết tôi chỉ đang nhẫn nhịn nhưng anh ta vẫn không vạch trần, vẫn dung túng cho cô ta làm càn.
Tất cả...đều là vì đứa trẻ kia.
Tôi vì hơn mười năm tình cảm mà nhẫn nhịn chuyện anh ta ngoại tình, chuyển tài sản. Còn anh ta vì đứa con ấy mà nhẫn nhịn Trâu Phù Ngôn ngang ngược làm loạn.
Suy cho cùng...chẳng qua mỗi người đều có chỗ dựa, nên mới không chút kiêng dè.
Tôi đưa tay sờ lên mặt mình, nhìn bà cô.
"Vậy hóa ra thứ đàn ông coi trọng không phải gương mặt xinh đẹp, cũng chẳng phải thân hình hoàn mỹ... mà là con cái sao?"
Bà cô nắm lấy tay tôi.
"Chỉ là con cái quan trọng hơn nhan sắc và vóc dáng thôi. Nhưng thứ họ coi trọng nhất vẫn là chính bản thân mình."
"Có tiền rồi thì thiếu gì gương mặt đẹp, thiếu gì thân hình hoàn hảo."
"Bây giờ có tiền còn có thể phẫu thuật thẩm mỹ, tạo hình cơ thể. Muốn kiểu gì thì chỉnh kiểu đó."
"Không có con thì còn có thể thụ tinh trong ống nghiệm, mua trứng, thuê người mang thai hộ."
"Cháu nói xem... chẳng phải tiền mới là thứ đáng coi trọng nhất sao?"
Tôi cứ ngỡ...giờ đây da tôi trắng trẻo, nhan sắc rạng rỡ, vóc dáng hoàn mỹ.
Giữa tôi và Trâu Phù Ngôn...Tào Phi nhất định sẽ chọn tôi.
Không ngờ...người anh ta chọn vẫn là Trâu Phù Ngôn.
Đêm đó.
Ngay lúc tôi nghĩ Tào Phi sẽ không trở về...thì anh ta lại dẫn Trâu Phù Ngôn về nhà, đi cùng còn có cả cảnh sát.
Trâu Phù Ngôn tố cáo tôi đã đẩy cô ta, suýt khiến cô ta sảy thai, cô ta muốn khởi kiện tôi.
Nghe đến đó tôi bật cười vì tức, đúng là xem phim Chân Hoàn Truyện nhiều quá rồi.
Sợ tôi kích động, bà cô lập tức nghiêm giọng bảo tôi lên phòng, còn mình thì tiếp cảnh sát, nói rằng chuyện này có thể hòa giải.
Tào Phi cũng vội vàng an ủi Trâu Phù Ngôn, rồi quay sang trách móc tôi.
"Trần Liễu, vừa rồi Tiểu Trâu suýt nữa sảy thai rồi. Sao em có thể đẩy một phụ nữ mang thai? Nhỡ thật sự sảy thai thì em có thể phải ngồi tù đấy."
"Em là người đại diện pháp luật của công ty. Chuyện này ảnh hưởng đến hình ảnh công ty, hậu quả nghiêm trọng thế nào em biết không?"
Trâu Phù Ngôn lập tức yêu cầu kiểm tra camera trong nhà, cô ta nói chỉ cần xem camera là sẽ chứng minh được tôi đã đẩy mình.
Nhà tôi vốn không lắp camera.
Thế nhưng...theo hướng tay cô ta chỉ, cảnh sát thật sự tìm được vài chiếc camera siêu nhỏ giấu kín ở nhiều góc.
Người có thể lén lắp camera trong nhà tôi mà tôi không hề hay biết...chỉ có thể là Tào Phi.
Chẳng trách ngày thứ ba bà cô đến.
Hôm đó tôi đưa bà đi chợ mua đồ, Tào Phi còn chủ động gọi điện hỏi tôi đang ở đâu.
Hóa ra...là tranh thủ lúc ấy lắp camera.
Không những không giải thích.
Dưới sự hỏi han của cảnh sát, Tào Phi còn giả vờ hợp tác, chỉ rõ nơi lưu trữ dữ liệu camera.
Tôi tức đến run cả người.
Bà cô sợ tôi quá kích động, vội đẩy tôi lên lầu.
Đã bị Tào Phi và Trâu Phù Ngôn liên thủ hãm hại, ở lại đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Tôi cười lạnh nhìn Tào Phi rồi quay người lên phòng.
Tôi không biết dưới lầu bọn họ thương lượng thế nào nhưng chắc chắn sẽ tìm cách dỗ dành Trâu Phù Ngôn.
Không lâu sau, Tào Phi lên gõ cửa.
"Tiểu Trâu đồng ý hòa giải rồi. Em xuống đi."
Khi tôi xuống, cảnh sát đã rời đi.
Trâu Phù Ngôn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy đắc ý.
Bà cô đang cầm chiếc bình sứ đựng trứng cổ, sắc mặt có phần khó coi.
Lúc ấy tôi mới biết...điều kiện để Trâu Phù Ngôn đồng ý hòa giải là bà cô phải đưa bình trứng cổ ấy cho cô ta, để cô ta dưỡng thai, coi như bồi thường.
Tôi lập tức phản đối.
"Sao có thể đưa cho cô ta? Thứ này không thể truyền ra ngoài."
Bà cô lại quát tôi:
"Cháu làm sai rồi thì còn biết làm sao? Chẳng lẽ thật sự để cảnh sát bắt cháu đi?"
"Cháu ăn chút gì lót dạ trước, rồi uống thêm một bát canh nguội. Cô ấy muốn tận mắt nhìn cháu uống một lần."
Bên cạnh, Tào Phi cũng tận tình khuyên nhủ.
"Dù đứa bé trong bụng cô ta là của ai thì em đẩy cô ta là sự thật. Nhỡ cô ta thật sự kiện thì sao?"
"Cô ta chẳng có gì để mất nhưng em thì khác. Dù cuối cùng em thắng kiện thì cũng mang tiếng, không tốt cho công ty, cũng chẳng tốt cho bản thân em."
Đúng là...kẻ đi chân đất thì chẳng sợ người mang giày.
Tôi liếc Trâu Phù Ngôn đang đắc ý đến mức lông mày gần như dựng ngược lên, tiện tay lấy một chiếc bánh mì, vài miếng đã nuốt xong.
Lúc ấy, bà cô mới cầm một chiếc thố, tháo lớp băng trên cánh tay. Vết thương vốn chỉ là một đường nhỏ, giờ đã rộng bằng hai ngón tay. Phần thịt đỏ tươi bên trong phủ kín một lớp cổ trùng trong suốt óng ánh.
Bà nghiêng cánh tay, đổ những con cổ trùng trong vết thương vào thố. Từng con trong suốt như sâu cát rơi xuống, ngay lập tức chúng dính sát vào nhau, nhìn chẳng khác nào một bát thạch lạnh.
Hay đúng hơn...giống tổ yến.
Bà cô liếc nhìn tôi.
"Uống đi."
Tôi hít sâu một hơi, lườm Trâu Phù Ngôn một cái rồi cầm thố lên, uống cạn trong một hơi. Ngay sau đó, tôi vội rắc đầy trứng cổ lên vết thương của bà cô để tránh miệng vết thương khép lại.
Bà cô nhìn động tác của tôi rồi nói với Trâu Phù Ngôn:
"Thứ này gọi là Tương Nhu, là 'tương nhu' trong câu tương nhu dĩ mạt. Nó lấy máu thịt con người làm thức ăn, rồi bồi bổ cho người còn lại."
"Cô nhìn trạng thái của Tiểu Liễu gần đây thì biết, hiệu quả rất tốt."
"Loại cổ này vốn được nuôi dưỡng và ấp nở bằng máu thịt. Đã gọi là Tương Nhu, nếu sau này không cần uống nữa thì chỉ cần người kia rạch một vết nhỏ, nhỏ máu lên miệng vết thương là sẽ tự lành."
Bà nhìn tôi.
"Giờ cháu đã khôi phục đến trạng thái tốt nhất rồi. Cũng gần đủ rồi."
Lúc này tôi đã hiểu. Màn kịch hôm nay của Tào Phi và Trâu Phù Ngôn...là vì muốn có bình trứng cổ Tương Nhu.
Tôi nhìn Tào Phi một cái, lòng nguội lạnh như tro, lặng lẽ rắc kín trứng cổ lên vết thương. Rồi cầm con dao gọt hoa quả bên cạnh, rạch một đường trên đầu ngón tay mình, để máu nhỏ xuống miệng vết thương của bà cô.
Những giọt máu đỏ tươi vừa rơi lên lớp trứng cổ trong suốt, đám cổ trùng lập tức hưng phấn chui ra.
Thế nhưng...
Theo dòng máu nhỏ xuống càng lúc càng nhiều, chúng không biến thành thân thể trong suốt như lớp "thạch" bà cô vừa đổ ra. Ngược lại, màu sắc dần đậm lên theo màu máu.
Thậm chí...từ từ kết lại.
Cuối cùng...hóa thành máu thịt, miệng vết thương cũng liền lại.
Đến khi tôi dùng khăn giấy lau sạch máu trên cánh tay bà, vết thương rộng bằng hai ngón tay đã hoàn toàn biến mất, không còn để lại bất cứ dấu vết nào. Ngay cả màu da cũng giống hệt vùng da xung quanh.
Trâu Phù Ngôn kinh ngạc nhìn cánh tay bà cô. Cô ta giật lấy cánh tay ấy, hết chọc rồi lại nắn. Sau đó nhìn tôi, rồi nhìn bà cô với vẻ đầy phấn khích.
"Thật vậy sao? Không có tác dụng phụ à?"
Bà cô kéo tay tôi lại, vừa xử lý vết thương trên tay tôi vừa bình thản đáp:
"Tương nhu dĩ mạt, chẳng qua chỉ là cùng nhau cầu sinh mà thôi. Sao lại có tác dụng phụ được?"
"Trước đây năm nào Trần Liễu cũng nuôi Tương Nhu cho bà. Nếu không, bà già hơn tám mươi tuổi như bà sao có thể được như bây giờ."
"Thảo nào năm nào Trần Liễu cũng phải về quê ở với bà cô mười ngày nửa tháng."
Tào Phi cũng khiếp sợ nhìn cánh tay bà, anh ta còn thử đưa tay chọc nhẹ.
Bà cô băng vết thương trên tay tôi xong. Thấy anh ta vẫn chưa tin, liền cầm luôn con dao vừa rồi, nhẹ nhàng rạch lại đúng vị trí cũ. Da thịt lập tức rách ra, máu tươi trào lên, không khác gì người bình thường.
Hai mắt Trâu Phù Ngôn sáng rực, cô ta chộp ngay chiếc bình sứ đựng trứng cổ.
"Nuôi thứ này có điều kiện gì không?"
Bà cô mặc cho máu vẫn rỉ ra từ cánh tay, nhẹ nhàng vỗ tay tôi.
"Bí thuật cổ vô cùng huyền diệu. Đã gọi là Tương Nhu Dĩ Mạt thì đương nhiên phải yêu thương và bảo vệ nhau."
"Tình yêu càng sâu, lòng che chở càng lớn, hiệu quả sẽ càng tốt."
"Dĩ nhiên...người có quan hệ huyết thống cũng được."
Trâu Phù Ngôn cầm bình sứ, cười khẩy nhìn tôi.
"Bà là bà cô của Trần Liễu, còn chẳng tính là huyết thống trực hệ. Vậy nuôi được là nhờ tình yêu à? Nghe chua quá."
Ánh mắt cô ta khẽ đảo, nụ cười đầy hiểm độc.
"Nếu để chị Trần nuôi cho Tào tổng thì chẳng phải hiệu quả sẽ càng tốt sao?"
Tôi cười lạnh, cầm hộp thuốc đến băng lại vết thương cho bà cô.
Đây rõ ràng là đang đào hố để ép tôi nuôi Tương Nhu cho Tào Phi, muốn chứng minh tôi còn yêu anh ta.
Chẳng phải cô ta luôn miệng nói mình yêu Tào Phi sao?
Vậy thì...chính cô ta nuôi mới đúng.
Bà cô nhìn Trâu Phù Ngôn.
"Tương Nhu mỗi năm chỉ nuôi được một lần."
"Trong vòng một năm...người đã uống thì không được nuôi, gười đã nuôi thì không được uống."
"Ý gì vậy?"
Trâu Phù Ngôn giả vờ không hiểu, cười híp mắt nhìn tôi.
"Chị Trần giỏi giải thích kế hoạch nhất, chị nói đi."
Đúng là...vô liêm sỉ đến cực điểm.
Tôi liếc Tào Phi đang chăm chú lắng nghe như đang họp công ty, cười nhạt.
"Nghĩa là năm nay tôi đã uống Tương Nhu, nên không thể tiếp tục nuôi."
"Thứ này chỉ chuyển tinh hoa trong máu thành cổ trùng để cơ thể hấp thu hoàn toàn. Nhưng về bản chất...nó cũng gần giống truyền máu hoặc cấy ghép nội tạng."
"Tôi đã uống Tương Nhu do bà cô nuôi, trong cơ thể tôi giờ tương đương đã có 'máu' của bà."
"Nếu tôi tiếp tục nuôi cho người khác uống...Dù là người thân ruột thịt cũng sẽ xảy ra phản ứng đào thải."
"Nhẹ thì vô hiệu, nặng thì mất mạng. Hiểu chưa?"
Tôi lạnh lùng nhìn Trâu Phù Ngôn.
"Đây là thứ rất tốt nhưng không thể tùy tiện sử dụng. Cô tự biết mà cẩn thận."
"Yên tâm. Em hiểu rồi."
Trâu Phù Ngôn lại nhìn cánh tay bà cô, rồi hỏi nhỏ:
"Bà lớn tuổi thế này mà nuôi Tương Nhu còn giúp Trần Liễu hồi phục tốt như vậy. Vậy...người nào nuôi Tương Nhu thì hiệu quả tốt nhất?"
"Bà cô!"
Tôi vội ngăn bà lại.
Bà cô chỉ lắc đầu.
"Ta đã đưa trứng cổ cho cô rồi. Nếu muốn dùng thì tự cẩn thận."
Sợ Trâu Phù Ngôn hỏi thêm điều gì, tôi lập tức dìu bà lên lầu.
Vừa đứng dậy, đã nghe cô ta nói sau lưng:
"Em cũng tìm hiểu rồi. Cổ thuật có thể chữa bệnh cứu người. Người nuôi cổ nếu dùng cổ hại người...thì cũng chẳng khác nào hại chính mình. Đúng không?"
Rõ ràng...cô ta đang ngầm uy hiếp chúng tôi.
Nếu Tương Nhu làm hại người khác...thì cũng đồng nghĩa hại bà cô.
"Trâu Phù Ngôn!"
Tôi quay đầu trừng mắt nhìn cô ta, ánh mắt lướt qua Tào Phi, rồi cười lạnh.
"Cô yên tâm. Đây là loại cổ dễ nuôi nhất cũng là loại cổ vô hại nhất."
"Tương Nhu dĩ mạt...là để hai bên cùng tồn tại."
"Một loại cổ tốt đẹp như vậy...cô không xứng với cái tên ấy."
"Cô thật quá đáng."
Tào Phi quát Trâu Phù Ngôn một câu, rồi vội vàng đuổi theo chúng tôi.
"Tiểu Liễu, em đừng giận."
Tôi chỉ hừ lạnh, dìu bà cô lên lầu.
Vừa đỡ bà ngồi xuống giường, bà ôm lấy tôi, khẽ thở dài.
"Cháu yên tâm. Bà biết màn kịch hôm nay là để ép bà đưa trứng cổ Tương Nhu. Cho nên bà sẽ không nói cho bọn họ biết...nuôi Tương Nhu bằng thai nhi cùng huyết mạch mới là tốt nhất. Được người bình thường nuôi cho đã là phúc của cô ta rồi."
Tôi kéo chăn đắp cho bà, khẽ nói:
"Huyết mạch liền nhau, thai nhi bảo vệ người thân, sức sống lại mạnh nhất. Quả thật phụ nữ mang thai là người thích hợp nhất để nuôi Tương Nhu."
Nhìn vẻ mặt tiều tụy của bà, tôi áy náy nói:
"Bà cô, xin lỗi."
"Đợi sang năm cháu mang thai...cháu sẽ nuôi Tương Nhu để báo đáp bà."
Bà bật cười.
"Ngốc quá. Nếu cháu mang thai...đứa bé là huyết mạch của Tào Phi. Tương Nhu cháu nuôi sẽ bồi bổ cho Tào Phi nhất."
“Đến lúc đó cơ thể nó cũng trẻ lại như mười tám tuổi. Hai đứa lại thành đôi vợ chồng son, biết bao tốt đẹp."
Bà đầy mong đợi.
"Giờ cơ thể cháu đã dưỡng tốt rồi."
"Sang năm sẽ mang thai được."
"Tốt biết bao."
Tôi cười đáp, đắp chăn cho bà xong. Lúc khép cửa phòng, khóe mắt tôi thoáng thấy một chấm đỏ sẫm trên hộp rèm cửa, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Xuống dưới lầu, Tào Phi và Trâu Phù Ngôn đều đã biến mất.
Chiếc bình sứ đựng trứng cổ...cũng không còn.
Tôi khẽ đẩy chiếc thố đựng canh còn lẻ loi trên bàn trà.
"Choang!"
Chiếc thố rơi xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh. Tôi cầm chổi quét sạch, rồi ném hết vào thùng rác.
Đêm đó Tào Phi không về, sáng hôm sau cũng không trở lại ăn cơm.
Vì chuyện của Trâu Phù Ngôn lại thêm phần Tương Nhu tôi cần uống đã đủ nên hôm sau bà cô đề nghị trở về quê.
Bà vừa đến đã phải nuôi cổ cho tôi, tôi còn chưa kịp đưa bà đi đâu.
Thế là tôi nhắn tin cho Tào Phi, nói sẽ đưa bà đi chơi vài thắng cảnh gần đây mấy ngày, chuyện công ty giao lại cho anh.
Anh ta đương nhiên vui vẻ đồng ý còn dặn tôi mua thêm đồ cho bà, nếu mang không nổi thì gửi chuyển phát về quê.
Thế là tôi đưa bà đi tham quan mấy điểm du lịch quanh vùng, ăn đặc sản, ngâm suối nước nóng.
Thế nhưng...mới chơi đến ngày thứ tư, tôi bất ngờ nhận được điện thoại từ cảnh sát. Họ nói có một vụ án cần tôi quay về phối hợp điều tra.
Tôi hỏi thêm vài câu mới biết...Tào Phi bị tình nghi cố ý gây thương tích.
Cảnh sát yêu cầu tôi lập tức quay về.
"Không thể nào."
Lòng bàn tay cầm điện thoại lập tức túa đầy mồ hôi.
"Anh ấy đã làm hại ai?"

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục